Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…
Chương 207
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 207Hơn nữa, cũng không biết là tối qua anh làm sao mà cứ giống như đứa trẻ đòi kẹo, cứ quấn lấy cô. Cô không cảm thấy đau như trước nữa, nhưng…mệt chết đi được!Cảm giác này cứ như bị anh đuổi bám theo, chạy tám trăm mét không chịu dừng lại.Lẽ nào, đây là cách ức hiếp mới dành cho cô mà anh nghĩ ra sao?Hứa Tịnh Nhi ôm chăn ngồi dậy. Tay chân cô rã rời. Cô chầm chậm đi từng bước vào nhà tắm, đánh răng, rửa mặt và thay đồ. Khắp cơ thể cô đều là những vết đo đỏ.Đúng là thú hoang!Sau khi vệ sinh cá nhân xong, cô lại bước ra khỏi nhà tắm với vẻ khó khăn. Cô kéo ngăn kéo ra, đang định uống thuốc thì đột nhiên phát hiện, thuốc tránh thai đã không cánh mà bay. Vị trí trước đó cô đặt thuốc thì lúc này đã đổi thành…Hứa Tịnh Nhi không dám tin vào mắt mình. Cô sợ mình chưa tỉnh ngủ bèn dụi mắt tới mấy lần.Thế nhưng cô không hề nhìn nhầm. Thuốc tránh thai đã được đổi thành ‘ba con sói”, hơn nữa còn là mấy hộp.Cô còn không dám tin bèn thò tay vào lấy ra một hộp và đọc kỹ dòng chữ trên đó. Đúng là ‘ba con sói’ thật.Tình tiết bị cô bỏ qua tối qua, cuối cùng cô cũng đã nhớ lại. Hình như cô nghe thấy tiếng kéo ngăn kéo, giờ xem ra…đó không phải là hình như nữa, mà là sự thật!Khiết Thần…luôn yêu cầu cô uống thuốc, tại sao giờ…lại dùng sang cái này?Là anh vẫn không tin cô, sợ cô không uống thuốc sao? Hay là …anh lại bị làm sao rồi?Hứa Tịnh Nhi không hiểu. Cô bước ra khỏi phòng ngủ với vẻ nghi ngờ. Cô Lâm nhìn thấy cô bèn mỉm cười: “Thiếu phu nhân, cô dậy rồi. Đói rồi đúng không, cơm trưa đã chuẩn bị xong, giờ cô có muốn ăn không?”“Được ạ!”Cô Lâm cất bước đi vào trong bếp. Mới đi được vài bước thì Hứa TỊnh Nhi đã gọi cô ấy lại. Cô Lâm quay qua nhìn cô: “Thiếu phu nhân có gì dặn dò ạ?”Hứa Tịnh Nhi vò đầu, suy nghĩ tầm một lúc mới đỏ mặt nói nhỏ với cô Lâm: “Chị Lâm, cái ở đầu giường trong phòng em là chỉ đổi phải không?”Cô Lâm kinh ngạc, sau đó lắc đầu: “Thiếu phu nhân, không phải tôi. Tôi không hề động vào đồ trong phòng cô”.“Ồ, vậy không sao!”Xem ra đúng là Khiết Thần đã đổi rồi…Hứa Tịnh Nhi đứng ngây ra. Nhất thời cô cũng không biết phải làm thế nào. Cô đã dần quen với vẻ lạnh nhạt, vô tình của Khiết Thần, cũng khó khăn lắm mới học được cách chống cự với anh. Vậy mà giờ, sao anh lại thay đổi rồi?Nói thật…Giờ cô không còn sợ sự tàn nhẫn của anh nữa, mà là sợ anh lại thay đổi tâm tư.–Sau khi ăn trưa xong, cũng không biết là do tâm trạng nặng nề hay là do cơ thể mệt mỏi mà cô cảm thấy choáng váng, thế là cô lại về giường nằm.Thế nhưng cô cũng chưa ngủ được bao lâu thì có tiếng email kêu lên đánh thức cô.Liên quan tới polime là Hứa Tịnh Nhi lại giống như gà trọi, lập tức tràn đầy sức sống. Toàn bộ phiền não bỗng chốc tan thành mây khói. Đúng là công việc luôn có cách khiến người ta vui vẻ.
Chương 207
Hơn nữa, cũng không biết là tối qua anh làm sao mà cứ giống như đứa trẻ đòi kẹo, cứ quấn lấy cô. Cô không cảm thấy đau như trước nữa, nhưng…mệt chết đi được!
Cảm giác này cứ như bị anh đuổi bám theo, chạy tám trăm mét không chịu dừng lại.
Lẽ nào, đây là cách ức hiếp mới dành cho cô mà anh nghĩ ra sao?
Hứa Tịnh Nhi ôm chăn ngồi dậy. Tay chân cô rã rời. Cô chầm chậm đi từng bước vào nhà tắm, đánh răng, rửa mặt và thay đồ. Khắp cơ thể cô đều là những vết đo đỏ.
Đúng là thú hoang!
Sau khi vệ sinh cá nhân xong, cô lại bước ra khỏi nhà tắm với vẻ khó khăn. Cô kéo ngăn kéo ra, đang định uống thuốc thì đột nhiên phát hiện, thuốc tránh thai đã không cánh mà bay. Vị trí trước đó cô đặt thuốc thì lúc này đã đổi thành…
Hứa Tịnh Nhi không dám tin vào mắt mình. Cô sợ mình chưa tỉnh ngủ bèn dụi mắt tới mấy lần.
Thế nhưng cô không hề nhìn nhầm. Thuốc tránh thai đã được đổi thành ‘ba con sói”, hơn nữa còn là mấy hộp.
Cô còn không dám tin bèn thò tay vào lấy ra một hộp và đọc kỹ dòng chữ trên đó. Đúng là ‘ba con sói’ thật.
Tình tiết bị cô bỏ qua tối qua, cuối cùng cô cũng đã nhớ lại. Hình như cô nghe thấy tiếng kéo ngăn kéo, giờ xem ra…đó không phải là hình như nữa, mà là sự thật!
Khiết Thần…luôn yêu cầu cô uống thuốc, tại sao giờ…lại dùng sang cái này?
Là anh vẫn không tin cô, sợ cô không uống thuốc sao? Hay là …anh lại bị làm sao rồi?
Hứa Tịnh Nhi không hiểu. Cô bước ra khỏi phòng ngủ với vẻ nghi ngờ. Cô Lâm nhìn thấy cô bèn mỉm cười: “Thiếu phu nhân, cô dậy rồi. Đói rồi đúng không, cơm trưa đã chuẩn bị xong, giờ cô có muốn ăn không?”
“Được ạ!”
Cô Lâm cất bước đi vào trong bếp. Mới đi được vài bước thì Hứa TỊnh Nhi đã gọi cô ấy lại. Cô Lâm quay qua nhìn cô: “Thiếu phu nhân có gì dặn dò ạ?”
Hứa Tịnh Nhi vò đầu, suy nghĩ tầm một lúc mới đỏ mặt nói nhỏ với cô Lâm: “Chị Lâm, cái ở đầu giường trong phòng em là chỉ đổi phải không?”
Cô Lâm kinh ngạc, sau đó lắc đầu: “Thiếu phu nhân, không phải tôi. Tôi không hề động vào đồ trong phòng cô”.
“Ồ, vậy không sao!”
Xem ra đúng là Khiết Thần đã đổi rồi…
Hứa Tịnh Nhi đứng ngây ra. Nhất thời cô cũng không biết phải làm thế nào. Cô đã dần quen với vẻ lạnh nhạt, vô tình của Khiết Thần, cũng khó khăn lắm mới học được cách chống cự với anh. Vậy mà giờ, sao anh lại thay đổi rồi?
Nói thật…Giờ cô không còn sợ sự tàn nhẫn của anh nữa, mà là sợ anh lại thay đổi tâm tư.
–
Sau khi ăn trưa xong, cũng không biết là do tâm trạng nặng nề hay là do cơ thể mệt mỏi mà cô cảm thấy choáng váng, thế là cô lại về giường nằm.
Thế nhưng cô cũng chưa ngủ được bao lâu thì có tiếng email kêu lên đánh thức cô.
Liên quan tới polime là Hứa Tịnh Nhi lại giống như gà trọi, lập tức tràn đầy sức sống. Toàn bộ phiền não bỗng chốc tan thành mây khói. Đúng là công việc luôn có cách khiến người ta vui vẻ.
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 207Hơn nữa, cũng không biết là tối qua anh làm sao mà cứ giống như đứa trẻ đòi kẹo, cứ quấn lấy cô. Cô không cảm thấy đau như trước nữa, nhưng…mệt chết đi được!Cảm giác này cứ như bị anh đuổi bám theo, chạy tám trăm mét không chịu dừng lại.Lẽ nào, đây là cách ức hiếp mới dành cho cô mà anh nghĩ ra sao?Hứa Tịnh Nhi ôm chăn ngồi dậy. Tay chân cô rã rời. Cô chầm chậm đi từng bước vào nhà tắm, đánh răng, rửa mặt và thay đồ. Khắp cơ thể cô đều là những vết đo đỏ.Đúng là thú hoang!Sau khi vệ sinh cá nhân xong, cô lại bước ra khỏi nhà tắm với vẻ khó khăn. Cô kéo ngăn kéo ra, đang định uống thuốc thì đột nhiên phát hiện, thuốc tránh thai đã không cánh mà bay. Vị trí trước đó cô đặt thuốc thì lúc này đã đổi thành…Hứa Tịnh Nhi không dám tin vào mắt mình. Cô sợ mình chưa tỉnh ngủ bèn dụi mắt tới mấy lần.Thế nhưng cô không hề nhìn nhầm. Thuốc tránh thai đã được đổi thành ‘ba con sói”, hơn nữa còn là mấy hộp.Cô còn không dám tin bèn thò tay vào lấy ra một hộp và đọc kỹ dòng chữ trên đó. Đúng là ‘ba con sói’ thật.Tình tiết bị cô bỏ qua tối qua, cuối cùng cô cũng đã nhớ lại. Hình như cô nghe thấy tiếng kéo ngăn kéo, giờ xem ra…đó không phải là hình như nữa, mà là sự thật!Khiết Thần…luôn yêu cầu cô uống thuốc, tại sao giờ…lại dùng sang cái này?Là anh vẫn không tin cô, sợ cô không uống thuốc sao? Hay là …anh lại bị làm sao rồi?Hứa Tịnh Nhi không hiểu. Cô bước ra khỏi phòng ngủ với vẻ nghi ngờ. Cô Lâm nhìn thấy cô bèn mỉm cười: “Thiếu phu nhân, cô dậy rồi. Đói rồi đúng không, cơm trưa đã chuẩn bị xong, giờ cô có muốn ăn không?”“Được ạ!”Cô Lâm cất bước đi vào trong bếp. Mới đi được vài bước thì Hứa TỊnh Nhi đã gọi cô ấy lại. Cô Lâm quay qua nhìn cô: “Thiếu phu nhân có gì dặn dò ạ?”Hứa Tịnh Nhi vò đầu, suy nghĩ tầm một lúc mới đỏ mặt nói nhỏ với cô Lâm: “Chị Lâm, cái ở đầu giường trong phòng em là chỉ đổi phải không?”Cô Lâm kinh ngạc, sau đó lắc đầu: “Thiếu phu nhân, không phải tôi. Tôi không hề động vào đồ trong phòng cô”.“Ồ, vậy không sao!”Xem ra đúng là Khiết Thần đã đổi rồi…Hứa Tịnh Nhi đứng ngây ra. Nhất thời cô cũng không biết phải làm thế nào. Cô đã dần quen với vẻ lạnh nhạt, vô tình của Khiết Thần, cũng khó khăn lắm mới học được cách chống cự với anh. Vậy mà giờ, sao anh lại thay đổi rồi?Nói thật…Giờ cô không còn sợ sự tàn nhẫn của anh nữa, mà là sợ anh lại thay đổi tâm tư.–Sau khi ăn trưa xong, cũng không biết là do tâm trạng nặng nề hay là do cơ thể mệt mỏi mà cô cảm thấy choáng váng, thế là cô lại về giường nằm.Thế nhưng cô cũng chưa ngủ được bao lâu thì có tiếng email kêu lên đánh thức cô.Liên quan tới polime là Hứa Tịnh Nhi lại giống như gà trọi, lập tức tràn đầy sức sống. Toàn bộ phiền não bỗng chốc tan thành mây khói. Đúng là công việc luôn có cách khiến người ta vui vẻ.