Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…
Chương 210
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 210Thôi được! Đã bị nhìn thấu rồi.Hứa Tịnh Nhi nhún vai, cũng không phủ nhận: “Đúng là mình có mục đích khác. Cậu chỉ cần nói thôi, thiệp mời ấy, cậu có thể giúp mình có được không?”“Vốn dĩ ấy mà, mình muốn gửi một bức thư không khó. Nhưng mà Hứa Tịnh Nhi à, cậu cũng biết thân phận cậu đặc biệt, không nói qua với anh Khiết Thần thì mình…”Dù là Tiêu Thuần – một người trời không sợ đất không sợ thì khi đối diện với Khiết Thần cũng phải rụt rè.“Mình không dám làm chủ, hơn nữa, không chỉ có mình mà những người khác cũng không dám. Người duy nhất dám có lẽ là ông nội ấy”.Ông nội à…Hứa Tịnh Nhi lắc đầu ngay.Nếu chỉ vì một tấm thiệp mời tất niên mà nhờ ông cụ giúp đỡ thì có khác gì là đi nói cho ông biết tình cảm giữa cô và Khiết Thần cực tệ chứ.Vì vậy, nếu cô muốn tới buổi tiệc đó thì người duy nhất cô có thể cầu xin chính là Khiết Thần!Buổi tiệc sẽ diễn ra sau ba ngày nữa. Mà Khiết Thần vẫn đi công tác chưa về. Cũng không biết là khi nào anh sẽ về và càng không chắc là anh có về chung cư hay không.Cô phải có được thư mời trước khi buổi tiệc diễn ra.Hứa Tịnh Nhi cắn móng tay, đi đi lại lại trong phòng. Cô chau mày đầy dằn vặt và cuối cùng cô quyết định gọi điện thoại.Cô sà xuống giường, chộp lấy điện thoại của mình, tìm số của trợ lý Lâm và gọi.Có lẽ do trợ lý Lâm đang bận nên không hề nghe máy. Cô lại gọi lần nữa, nhưng vẫn không có ai nghe.Bất lực, cô đành viết tin nhắn: “Trợ lý Lâm, tôi có chuyện muốn hỏi anh. Có thời gian có thể gọi cho tôi được không?”Hứa Tịnh Nhi ăn xong bèn gặm táo rồi đi tắm. Lúc cô nằm trên giường, điện thoại trong tay vẫn không hề đổ chuông.Cô nằm đó chờ đợi và dần ngủ thiếp đi. Cũng không biết phải chờ mất bao lâu thì cuối cùng tiếng chuông điện thoại cũng vang lên.Hứa Tịnh Nhi chộp lấy điện thoại, ấn nút nghe theo phản xạ và đặt lên tai: “Trợ lý Lâm…”“Là tôi!”Một giọng nam trầm trầm truyền tới tai. Vì đã quá quen thuộc nên Hứa Tịnh Nhi bỗng giật mình, đầu óc lập tức trở nên tỉnh táo. Những lời định nói ra của cô lập tức bị mắc nghẹn trong họng.Cô vô thức đưa điện thoại lên nhìn. Đây đúng là số điện thoại của trợ lý Lâm mà. Tại sao người ở đầu dây bên kia lại là Khiết Thần chứ? Hầy, cô không biết, cũng không dám hỏi.Có vẻ như Khiết Thần không được vui bèn nói bằng giọng mất kiên nhẫn: “Có chuyện gì vậy?”Hứa Tịnh Nhi vốn định hỏi trợ lý Lâm là khi nào Khiết Thần sẽ về để cô còn chuẩn bị cho tốt việc có được thư mời. Vậy mà giờ anh đã gọi thẳng cho cô luôn rồi…Cô hít một hơi thật sâu, lấy hết sức bình sinh và hỏi: “Tôi có thể đi tham gia buổi tiệc tất niên của công ty anh được không?”Có lẽ không ngờ là Hứa TỊnh Nhi sẽ nói những lời như vậy nên Khiết Thần ở đầu dây bên kia bỗng chìm vào im lặng.
Chương 210
Thôi được! Đã bị nhìn thấu rồi.
Hứa Tịnh Nhi nhún vai, cũng không phủ nhận: “Đúng là mình có mục đích khác. Cậu chỉ cần nói thôi, thiệp mời ấy, cậu có thể giúp mình có được không?”
“Vốn dĩ ấy mà, mình muốn gửi một bức thư không khó. Nhưng mà Hứa Tịnh Nhi à, cậu cũng biết thân phận cậu đặc biệt, không nói qua với anh Khiết Thần thì mình…”
Dù là Tiêu Thuần – một người trời không sợ đất không sợ thì khi đối diện với Khiết Thần cũng phải rụt rè.
“Mình không dám làm chủ, hơn nữa, không chỉ có mình mà những người khác cũng không dám. Người duy nhất dám có lẽ là ông nội ấy”.
Ông nội à…
Hứa Tịnh Nhi lắc đầu ngay.
Nếu chỉ vì một tấm thiệp mời tất niên mà nhờ ông cụ giúp đỡ thì có khác gì là đi nói cho ông biết tình cảm giữa cô và Khiết Thần cực tệ chứ.
Vì vậy, nếu cô muốn tới buổi tiệc đó thì người duy nhất cô có thể cầu xin chính là Khiết Thần!
Buổi tiệc sẽ diễn ra sau ba ngày nữa. Mà Khiết Thần vẫn đi công tác chưa về. Cũng không biết là khi nào anh sẽ về và càng không chắc là anh có về chung cư hay không.
Cô phải có được thư mời trước khi buổi tiệc diễn ra.
Hứa Tịnh Nhi cắn móng tay, đi đi lại lại trong phòng. Cô chau mày đầy dằn vặt và cuối cùng cô quyết định gọi điện thoại.
Cô sà xuống giường, chộp lấy điện thoại của mình, tìm số của trợ lý Lâm và gọi.
Có lẽ do trợ lý Lâm đang bận nên không hề nghe máy. Cô lại gọi lần nữa, nhưng vẫn không có ai nghe.
Bất lực, cô đành viết tin nhắn: “Trợ lý Lâm, tôi có chuyện muốn hỏi anh. Có thời gian có thể gọi cho tôi được không?”
Hứa Tịnh Nhi ăn xong bèn gặm táo rồi đi tắm. Lúc cô nằm trên giường, điện thoại trong tay vẫn không hề đổ chuông.
Cô nằm đó chờ đợi và dần ngủ thiếp đi. Cũng không biết phải chờ mất bao lâu thì cuối cùng tiếng chuông điện thoại cũng vang lên.
Hứa Tịnh Nhi chộp lấy điện thoại, ấn nút nghe theo phản xạ và đặt lên tai: “Trợ lý Lâm…”
“Là tôi!”
Một giọng nam trầm trầm truyền tới tai. Vì đã quá quen thuộc nên Hứa Tịnh Nhi bỗng giật mình, đầu óc lập tức trở nên tỉnh táo. Những lời định nói ra của cô lập tức bị mắc nghẹn trong họng.
Cô vô thức đưa điện thoại lên nhìn. Đây đúng là số điện thoại của trợ lý Lâm mà. Tại sao người ở đầu dây bên kia lại là Khiết Thần chứ? Hầy, cô không biết, cũng không dám hỏi.
Có vẻ như Khiết Thần không được vui bèn nói bằng giọng mất kiên nhẫn: “Có chuyện gì vậy?”
Hứa Tịnh Nhi vốn định hỏi trợ lý Lâm là khi nào Khiết Thần sẽ về để cô còn chuẩn bị cho tốt việc có được thư mời. Vậy mà giờ anh đã gọi thẳng cho cô luôn rồi…
Cô hít một hơi thật sâu, lấy hết sức bình sinh và hỏi: “Tôi có thể đi tham gia buổi tiệc tất niên của công ty anh được không?”
Có lẽ không ngờ là Hứa TỊnh Nhi sẽ nói những lời như vậy nên Khiết Thần ở đầu dây bên kia bỗng chìm vào im lặng.
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 210Thôi được! Đã bị nhìn thấu rồi.Hứa Tịnh Nhi nhún vai, cũng không phủ nhận: “Đúng là mình có mục đích khác. Cậu chỉ cần nói thôi, thiệp mời ấy, cậu có thể giúp mình có được không?”“Vốn dĩ ấy mà, mình muốn gửi một bức thư không khó. Nhưng mà Hứa Tịnh Nhi à, cậu cũng biết thân phận cậu đặc biệt, không nói qua với anh Khiết Thần thì mình…”Dù là Tiêu Thuần – một người trời không sợ đất không sợ thì khi đối diện với Khiết Thần cũng phải rụt rè.“Mình không dám làm chủ, hơn nữa, không chỉ có mình mà những người khác cũng không dám. Người duy nhất dám có lẽ là ông nội ấy”.Ông nội à…Hứa Tịnh Nhi lắc đầu ngay.Nếu chỉ vì một tấm thiệp mời tất niên mà nhờ ông cụ giúp đỡ thì có khác gì là đi nói cho ông biết tình cảm giữa cô và Khiết Thần cực tệ chứ.Vì vậy, nếu cô muốn tới buổi tiệc đó thì người duy nhất cô có thể cầu xin chính là Khiết Thần!Buổi tiệc sẽ diễn ra sau ba ngày nữa. Mà Khiết Thần vẫn đi công tác chưa về. Cũng không biết là khi nào anh sẽ về và càng không chắc là anh có về chung cư hay không.Cô phải có được thư mời trước khi buổi tiệc diễn ra.Hứa Tịnh Nhi cắn móng tay, đi đi lại lại trong phòng. Cô chau mày đầy dằn vặt và cuối cùng cô quyết định gọi điện thoại.Cô sà xuống giường, chộp lấy điện thoại của mình, tìm số của trợ lý Lâm và gọi.Có lẽ do trợ lý Lâm đang bận nên không hề nghe máy. Cô lại gọi lần nữa, nhưng vẫn không có ai nghe.Bất lực, cô đành viết tin nhắn: “Trợ lý Lâm, tôi có chuyện muốn hỏi anh. Có thời gian có thể gọi cho tôi được không?”Hứa Tịnh Nhi ăn xong bèn gặm táo rồi đi tắm. Lúc cô nằm trên giường, điện thoại trong tay vẫn không hề đổ chuông.Cô nằm đó chờ đợi và dần ngủ thiếp đi. Cũng không biết phải chờ mất bao lâu thì cuối cùng tiếng chuông điện thoại cũng vang lên.Hứa Tịnh Nhi chộp lấy điện thoại, ấn nút nghe theo phản xạ và đặt lên tai: “Trợ lý Lâm…”“Là tôi!”Một giọng nam trầm trầm truyền tới tai. Vì đã quá quen thuộc nên Hứa Tịnh Nhi bỗng giật mình, đầu óc lập tức trở nên tỉnh táo. Những lời định nói ra của cô lập tức bị mắc nghẹn trong họng.Cô vô thức đưa điện thoại lên nhìn. Đây đúng là số điện thoại của trợ lý Lâm mà. Tại sao người ở đầu dây bên kia lại là Khiết Thần chứ? Hầy, cô không biết, cũng không dám hỏi.Có vẻ như Khiết Thần không được vui bèn nói bằng giọng mất kiên nhẫn: “Có chuyện gì vậy?”Hứa Tịnh Nhi vốn định hỏi trợ lý Lâm là khi nào Khiết Thần sẽ về để cô còn chuẩn bị cho tốt việc có được thư mời. Vậy mà giờ anh đã gọi thẳng cho cô luôn rồi…Cô hít một hơi thật sâu, lấy hết sức bình sinh và hỏi: “Tôi có thể đi tham gia buổi tiệc tất niên của công ty anh được không?”Có lẽ không ngờ là Hứa TỊnh Nhi sẽ nói những lời như vậy nên Khiết Thần ở đầu dây bên kia bỗng chìm vào im lặng.