Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…
Chương 226
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 226Lúc hai người đang đánh nhau hăng, cửa nhà vệ sinh bỗng nhiên bị đạp ra.Hứa Tịnh Nhi theo bản năng ngoái đầu nhìn lại, đập vào mắt trước tiên là trợ lý Lâm với vẻ mặt đầy kinh hãi, không dám tin. Tiếp đó, một người đàn ông nữa đi vào… là Cố Khiết Thần trên mặt không có cảm xúc gì.Cố Khiết Thần nhìn lướt qua, Hứa Tịnh Nhi có thể cảm giác được ánh mắt lạnh như băng của anh đâm vào người cô.Tô Tử Thiến nhìn thấy Cố Khiết Thần, cố gắng hết sức thoát khỏi sự kìm kẹp của Hứa Tịnh Nhi, vừa lăn vừa bò đến trước mặt Cố Khiết Thần khóc như mưa, thở hổn hển: “Khiết Thần, Hứa Tịnh Nhi đánh em! Em đau chết được, anh xem em này, hu hu hu…”.Cố Khiết Thần không nhìn Tô Tử Thiến, trái lại trợ lý Lâm liếc mắt nhìn cô ta, gương mặt thê thảm ấy khiến anh ta không kìm được hít sâu vào một hơi.Cô chủ là… cao thủ võ lâm ẩn mình à!Dù Tô Tử Thiến đóng vai kẻ xấu lại đi tố cáo trước, nhưng Hứa Tịnh Nhi cũng không biện bạch cho mình. Cô mím môi, đứng yên tại chỗ, đợi Cố Khiết Thần xử lý.Bởi vì Cố Khiết Thần chưa bao giờ tin cô, cô cũng không cần phải lãng phí nước bọt đi giải thích làm gì. Huống hồ, cô đã đánh Tô Tử Thiến yêu dấu của anh, cô đã chuẩn bị tâm lý gánh chịu hậu quả.Từ Soái và Tiêu Thuần đuổi tới sau cùng, chứng kiến cảnh hỗn loạn này cũng tỏ ra kinh ngạc.Tiêu Thuần chen vào trong, đi đến trước mặt Hứa Tịnh Nhi, quan sát cô từ trên xuống dưới. Vẻ mặt cô ấy lạnh đi, lập tức xắn tay áo xông tới chỗ Tô Tử Thiến: “Tô Tử Thiến, cô dám đụng vào Tịnh Nhi nhà chúng tôi, tôi phải bẻ gãy một cánh tay của cô!”.Tô Tử Thiến càng khóc dữ dội hơn: “Khiết Thần…”.Từ Soái tiến lên, nhanh tay lẹ mắt giữ Tiêu Thuần lại, cực kỳ nhức đầu nói: “Những lúc thế này em đừng thêm loạn có được không?”.“Từ Soái, anh buông em ra!”, Tiêu Thuần gắt lên.Từ Soái không những không buông mà còn cứng rắn ôm lấy cô ấy, dẫn cô ấy ra ngoài, để lại cho Cố Khiết Thần một câu: “Khiết Thần, tôi đưa cô ấy đi trước đây”.Cố Khiết Thần vẫn không quan tâm đến Tô Tử Thiến đang khóc hu hu, tầm nhìn của anh luôn dán chặt lên người Hứa Tịnh Nhi, khoảng hơn một phút mới cất bước đi về phía cô.Hứa Tịnh Nhi nhìn anh đi tới từng bước. Cô không tránh né, cũng không sợ hãi, cứ vậy đứng đó nhìn anh. Thậm chí lúc anh giơ tay lên, cô cũng chỉ hơi chớp mắt.Nhưng tay của Cố Khiết Thần không tát vào mặt cô hay gì đó như cô tưởng, mà là nắm lấy cổ tay cô, kéo cô ra khỏi nhà vệ sinh.Tô Tử Thiến vốn đang chờ Cố Khiết Thần ra mặt thay cô ta dạy dỗ Hứa Tịnh Nhi, không ngờ hai người lại cùng nhau rời đi như vậy, cô ta sốt sắng hét lên với bóng lưng của Cố Khiết Thần: “Khiết Thần! Anh đừng bỏ lại em! Em sợ!”.Khiết Thần chẳng thèm quay đầu lại, thậm chí không cả dừng bước. Anh coi Tô Tử Thiến như không khí. Cô ta không cam tâm định đuổi theo thì trợ lý Lâm đã bước tới chặn cô ta lại.Sao người nào người nấy đều chặn cô ta lại vậy?Tô Tử Thiến tức tới mức nghiến răng. Cô ta nói năng chẳng chút khách sáo: “Cút đi cho tôi! Anh là cái thá gì mà dám cản tôi?”
Chương 226
Lúc hai người đang đánh nhau hăng, cửa nhà vệ sinh bỗng nhiên bị đạp ra.
Hứa Tịnh Nhi theo bản năng ngoái đầu nhìn lại, đập vào mắt trước tiên là trợ lý Lâm với vẻ mặt đầy kinh hãi, không dám tin. Tiếp đó, một người đàn ông nữa đi vào… là Cố Khiết Thần trên mặt không có cảm xúc gì.
Cố Khiết Thần nhìn lướt qua, Hứa Tịnh Nhi có thể cảm giác được ánh mắt lạnh như băng của anh đâm vào người cô.
Tô Tử Thiến nhìn thấy Cố Khiết Thần, cố gắng hết sức thoát khỏi sự kìm kẹp của Hứa Tịnh Nhi, vừa lăn vừa bò đến trước mặt Cố Khiết Thần khóc như mưa, thở hổn hển: “Khiết Thần, Hứa Tịnh Nhi đánh em! Em đau chết được, anh xem em này, hu hu hu…”.
Cố Khiết Thần không nhìn Tô Tử Thiến, trái lại trợ lý Lâm liếc mắt nhìn cô ta, gương mặt thê thảm ấy khiến anh ta không kìm được hít sâu vào một hơi.
Cô chủ là… cao thủ võ lâm ẩn mình à!
Dù Tô Tử Thiến đóng vai kẻ xấu lại đi tố cáo trước, nhưng Hứa Tịnh Nhi cũng không biện bạch cho mình. Cô mím môi, đứng yên tại chỗ, đợi Cố Khiết Thần xử lý.
Bởi vì Cố Khiết Thần chưa bao giờ tin cô, cô cũng không cần phải lãng phí nước bọt đi giải thích làm gì. Huống hồ, cô đã đánh Tô Tử Thiến yêu dấu của anh, cô đã chuẩn bị tâm lý gánh chịu hậu quả.
Từ Soái và Tiêu Thuần đuổi tới sau cùng, chứng kiến cảnh hỗn loạn này cũng tỏ ra kinh ngạc.
Tiêu Thuần chen vào trong, đi đến trước mặt Hứa Tịnh Nhi, quan sát cô từ trên xuống dưới. Vẻ mặt cô ấy lạnh đi, lập tức xắn tay áo xông tới chỗ Tô Tử Thiến: “Tô Tử Thiến, cô dám đụng vào Tịnh Nhi nhà chúng tôi, tôi phải bẻ gãy một cánh tay của cô!”.
Tô Tử Thiến càng khóc dữ dội hơn: “Khiết Thần…”.
Từ Soái tiến lên, nhanh tay lẹ mắt giữ Tiêu Thuần lại, cực kỳ nhức đầu nói: “Những lúc thế này em đừng thêm loạn có được không?”.
“Từ Soái, anh buông em ra!”, Tiêu Thuần gắt lên.
Từ Soái không những không buông mà còn cứng rắn ôm lấy cô ấy, dẫn cô ấy ra ngoài, để lại cho Cố Khiết Thần một câu: “Khiết Thần, tôi đưa cô ấy đi trước đây”.
Cố Khiết Thần vẫn không quan tâm đến Tô Tử Thiến đang khóc hu hu, tầm nhìn của anh luôn dán chặt lên người Hứa Tịnh Nhi, khoảng hơn một phút mới cất bước đi về phía cô.
Hứa Tịnh Nhi nhìn anh đi tới từng bước. Cô không tránh né, cũng không sợ hãi, cứ vậy đứng đó nhìn anh. Thậm chí lúc anh giơ tay lên, cô cũng chỉ hơi chớp mắt.
Nhưng tay của Cố Khiết Thần không tát vào mặt cô hay gì đó như cô tưởng, mà là nắm lấy cổ tay cô, kéo cô ra khỏi nhà vệ sinh.
Tô Tử Thiến vốn đang chờ Cố Khiết Thần ra mặt thay cô ta dạy dỗ Hứa Tịnh Nhi, không ngờ hai người lại cùng nhau rời đi như vậy, cô ta sốt sắng hét lên với bóng lưng của Cố Khiết Thần: “Khiết Thần! Anh đừng bỏ lại em! Em sợ!”.
Khiết Thần chẳng thèm quay đầu lại, thậm chí không cả dừng bước. Anh coi Tô Tử Thiến như không khí. Cô ta không cam tâm định đuổi theo thì trợ lý Lâm đã bước tới chặn cô ta lại.
Sao người nào người nấy đều chặn cô ta lại vậy?
Tô Tử Thiến tức tới mức nghiến răng. Cô ta nói năng chẳng chút khách sáo: “Cút đi cho tôi! Anh là cái thá gì mà dám cản tôi?”
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 226Lúc hai người đang đánh nhau hăng, cửa nhà vệ sinh bỗng nhiên bị đạp ra.Hứa Tịnh Nhi theo bản năng ngoái đầu nhìn lại, đập vào mắt trước tiên là trợ lý Lâm với vẻ mặt đầy kinh hãi, không dám tin. Tiếp đó, một người đàn ông nữa đi vào… là Cố Khiết Thần trên mặt không có cảm xúc gì.Cố Khiết Thần nhìn lướt qua, Hứa Tịnh Nhi có thể cảm giác được ánh mắt lạnh như băng của anh đâm vào người cô.Tô Tử Thiến nhìn thấy Cố Khiết Thần, cố gắng hết sức thoát khỏi sự kìm kẹp của Hứa Tịnh Nhi, vừa lăn vừa bò đến trước mặt Cố Khiết Thần khóc như mưa, thở hổn hển: “Khiết Thần, Hứa Tịnh Nhi đánh em! Em đau chết được, anh xem em này, hu hu hu…”.Cố Khiết Thần không nhìn Tô Tử Thiến, trái lại trợ lý Lâm liếc mắt nhìn cô ta, gương mặt thê thảm ấy khiến anh ta không kìm được hít sâu vào một hơi.Cô chủ là… cao thủ võ lâm ẩn mình à!Dù Tô Tử Thiến đóng vai kẻ xấu lại đi tố cáo trước, nhưng Hứa Tịnh Nhi cũng không biện bạch cho mình. Cô mím môi, đứng yên tại chỗ, đợi Cố Khiết Thần xử lý.Bởi vì Cố Khiết Thần chưa bao giờ tin cô, cô cũng không cần phải lãng phí nước bọt đi giải thích làm gì. Huống hồ, cô đã đánh Tô Tử Thiến yêu dấu của anh, cô đã chuẩn bị tâm lý gánh chịu hậu quả.Từ Soái và Tiêu Thuần đuổi tới sau cùng, chứng kiến cảnh hỗn loạn này cũng tỏ ra kinh ngạc.Tiêu Thuần chen vào trong, đi đến trước mặt Hứa Tịnh Nhi, quan sát cô từ trên xuống dưới. Vẻ mặt cô ấy lạnh đi, lập tức xắn tay áo xông tới chỗ Tô Tử Thiến: “Tô Tử Thiến, cô dám đụng vào Tịnh Nhi nhà chúng tôi, tôi phải bẻ gãy một cánh tay của cô!”.Tô Tử Thiến càng khóc dữ dội hơn: “Khiết Thần…”.Từ Soái tiến lên, nhanh tay lẹ mắt giữ Tiêu Thuần lại, cực kỳ nhức đầu nói: “Những lúc thế này em đừng thêm loạn có được không?”.“Từ Soái, anh buông em ra!”, Tiêu Thuần gắt lên.Từ Soái không những không buông mà còn cứng rắn ôm lấy cô ấy, dẫn cô ấy ra ngoài, để lại cho Cố Khiết Thần một câu: “Khiết Thần, tôi đưa cô ấy đi trước đây”.Cố Khiết Thần vẫn không quan tâm đến Tô Tử Thiến đang khóc hu hu, tầm nhìn của anh luôn dán chặt lên người Hứa Tịnh Nhi, khoảng hơn một phút mới cất bước đi về phía cô.Hứa Tịnh Nhi nhìn anh đi tới từng bước. Cô không tránh né, cũng không sợ hãi, cứ vậy đứng đó nhìn anh. Thậm chí lúc anh giơ tay lên, cô cũng chỉ hơi chớp mắt.Nhưng tay của Cố Khiết Thần không tát vào mặt cô hay gì đó như cô tưởng, mà là nắm lấy cổ tay cô, kéo cô ra khỏi nhà vệ sinh.Tô Tử Thiến vốn đang chờ Cố Khiết Thần ra mặt thay cô ta dạy dỗ Hứa Tịnh Nhi, không ngờ hai người lại cùng nhau rời đi như vậy, cô ta sốt sắng hét lên với bóng lưng của Cố Khiết Thần: “Khiết Thần! Anh đừng bỏ lại em! Em sợ!”.Khiết Thần chẳng thèm quay đầu lại, thậm chí không cả dừng bước. Anh coi Tô Tử Thiến như không khí. Cô ta không cam tâm định đuổi theo thì trợ lý Lâm đã bước tới chặn cô ta lại.Sao người nào người nấy đều chặn cô ta lại vậy?Tô Tử Thiến tức tới mức nghiến răng. Cô ta nói năng chẳng chút khách sáo: “Cút đi cho tôi! Anh là cái thá gì mà dám cản tôi?”