Tác giả:

Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…

Chương 229

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 229Nói ra cũng buồn cười. Đây là lần đầu tiên Khiết Thần hỏi nguyên nhân. Từ trước tới nay anh luôn định tội thẳng cho cô, bởi vì đối với anh, bất kỳ việc gì cô làm đều là sai.Cô từng muốn giải thích cho anh. Cô không muốn anh hiểu nhầm. Nhưng giờ, cô không muốn nữa.Giải thích hay không thì đến cuối cùng anh muốn thiên vị ai vẫn sẽ thiên vị người đó mà thôi.Giọng nói của Hứa Tịnh Nhi vô cùng bình tĩnh, không hề chứa đựng bất kỳ cảm xúc nào: “Tôi muốn đánh thì đánh thôi”.Rõ ràng Khiết Thần không hài lòng với câu trả lời của cô. Đôi mắt đen láy của anh nhìn cô chăm chăm. Anh hỏi tiếp: “Tại sao lại đánh nhau?”Kiểu này là không có được đáp án sẽ không chịu buông tha đây mà.Hứa Tịnh Nhi chau mày, không hiểu sao anh lại cứ muốn hỏi cho bằng được lý do. Có phải là muốn lấy lại công bằng một cách quang minh chính đại cho Tô Tử Thiến không?Được thôi, muốn hỏi tại sao phải không? Cô sẽ cho anh biết tại sao.Hứa Tịnh Nhi nhếch miệng, thậm chí còn cười đểu và nói ra từng từ rõ ràng: “Chính thất đánh tiểu tam là điều đương nhiên. Còn cần lý do gì nữa không?”Đối diện với câu hỏi ngược lại của cô, Khiết Thần không hề tức giận. Hàng lông mi dài của anh khẽ run lên. Anh im lặng một lúc rồi cũng khẽ lên tiếng. Giọng nói của anh vang rõ trong căn phòng ngủ tĩnh mịch: “Cô bận tâm tới cô ấy sao?”Bận tâm?Câu hỏi này khiến Hứa Tịnh Nhi cảm thấy nực cười.Cô thật sự không hiểu Khiết Thần muốn một đáp án như thế nào. Cô là vợ của anh, Tô Tử Thiến là người thứ ba trong cuộc hôn nhân của họ thì không thể nào không bận tâm. Thế nhưng…cô chỉ là một người vợ ‘đã từng’ của anh. Cô có tư cách gì mà bận tâm? Huống hồ, anh cũng chưa bao giờ cho cô cái cảm giác được là chính thất.Có thể đàn ông đều là như vậy. Dù anh ta có yêu người phụ nữ này hay không thì đều muốn họ phải ghen lên vì anh ta.Nhưng xin lỗi nhé, cô đã sớm không còn là người đa tình nữa rồi. Cô cũng đã học được cách không đi đối đầu với khuôn mặt lạnh như băng của anh nữa. Cô không muốn đến khoảnh khắc đẹp đẽ nhất của hai người cũng bị biến mất.Hứa Tịnh Nhi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sau. Cô lại mở mắt ra, nhưng đôi mắt vô tình không chút dao động. Lúc này trong cô chỉ còn lại sự lạnh lùng và bình tĩnh.Cô ngẩng đầu, nhìn Khiết Thần, khẽ mấp máy môi và đáp lại bằng bốn từ: “Tôi không bận tâm”.Nói xong Hứa Tịnh Nhi nhìn xuống để giấu đi sự đau lòng trong đôi mắt. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có một ngày cô và người mình từng yêu lại trở nên lạnh nhạt như thế này.Thực ra có một câu nói rất hay. Nếu không là mãi mãi thì hãy coi như không có gì.Nhưng vận mệnh buồn cười quá. Cứ quay qua quay lại để họ phải giăng mắc với nhau. Họ giống như hai cuộn dây càng muốn gỡ ra thì lại càng rối chặt.“Đương nhiên là cô không bận tâm rồi”.Giọng nói của Khiết Thần nghe thật trống rỗng. Anh loạng choạng đứng dậy, không biết là có phải do không vững hay không mà anh lùi về sau hai bước.

Chương 229

Nói ra cũng buồn cười. Đây là lần đầu tiên Khiết Thần hỏi nguyên nhân. Từ trước tới nay anh luôn định tội thẳng cho cô, bởi vì đối với anh, bất kỳ việc gì cô làm đều là sai.

Cô từng muốn giải thích cho anh. Cô không muốn anh hiểu nhầm. Nhưng giờ, cô không muốn nữa.

Giải thích hay không thì đến cuối cùng anh muốn thiên vị ai vẫn sẽ thiên vị người đó mà thôi.

Giọng nói của Hứa Tịnh Nhi vô cùng bình tĩnh, không hề chứa đựng bất kỳ cảm xúc nào: “Tôi muốn đánh thì đánh thôi”.

Rõ ràng Khiết Thần không hài lòng với câu trả lời của cô. Đôi mắt đen láy của anh nhìn cô chăm chăm. Anh hỏi tiếp: “Tại sao lại đánh nhau?”

Kiểu này là không có được đáp án sẽ không chịu buông tha đây mà.

Hứa Tịnh Nhi chau mày, không hiểu sao anh lại cứ muốn hỏi cho bằng được lý do. Có phải là muốn lấy lại công bằng một cách quang minh chính đại cho Tô Tử Thiến không?

Được thôi, muốn hỏi tại sao phải không? Cô sẽ cho anh biết tại sao.

Hứa Tịnh Nhi nhếch miệng, thậm chí còn cười đểu và nói ra từng từ rõ ràng: “Chính thất đánh tiểu tam là điều đương nhiên. Còn cần lý do gì nữa không?”

Đối diện với câu hỏi ngược lại của cô, Khiết Thần không hề tức giận. Hàng lông mi dài của anh khẽ run lên. Anh im lặng một lúc rồi cũng khẽ lên tiếng. Giọng nói của anh vang rõ trong căn phòng ngủ tĩnh mịch: “Cô bận tâm tới cô ấy sao?”

Bận tâm?

Câu hỏi này khiến Hứa Tịnh Nhi cảm thấy nực cười.

Cô thật sự không hiểu Khiết Thần muốn một đáp án như thế nào. Cô là vợ của anh, Tô Tử Thiến là người thứ ba trong cuộc hôn nhân của họ thì không thể nào không bận tâm. Thế nhưng…cô chỉ là một người vợ ‘đã từng’ của anh. Cô có tư cách gì mà bận tâm? Huống hồ, anh cũng chưa bao giờ cho cô cái cảm giác được là chính thất.

Có thể đàn ông đều là như vậy. Dù anh ta có yêu người phụ nữ này hay không thì đều muốn họ phải ghen lên vì anh ta.

Nhưng xin lỗi nhé, cô đã sớm không còn là người đa tình nữa rồi. Cô cũng đã học được cách không đi đối đầu với khuôn mặt lạnh như băng của anh nữa. Cô không muốn đến khoảnh khắc đẹp đẽ nhất của hai người cũng bị biến mất.

Hứa Tịnh Nhi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sau. Cô lại mở mắt ra, nhưng đôi mắt vô tình không chút dao động. Lúc này trong cô chỉ còn lại sự lạnh lùng và bình tĩnh.

Cô ngẩng đầu, nhìn Khiết Thần, khẽ mấp máy môi và đáp lại bằng bốn từ: “Tôi không bận tâm”.

Nói xong Hứa Tịnh Nhi nhìn xuống để giấu đi sự đau lòng trong đôi mắt. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có một ngày cô và người mình từng yêu lại trở nên lạnh nhạt như thế này.

Thực ra có một câu nói rất hay. Nếu không là mãi mãi thì hãy coi như không có gì.

Nhưng vận mệnh buồn cười quá. Cứ quay qua quay lại để họ phải giăng mắc với nhau. Họ giống như hai cuộn dây càng muốn gỡ ra thì lại càng rối chặt.

“Đương nhiên là cô không bận tâm rồi”.

Giọng nói của Khiết Thần nghe thật trống rỗng. Anh loạng choạng đứng dậy, không biết là có phải do không vững hay không mà anh lùi về sau hai bước.

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 229Nói ra cũng buồn cười. Đây là lần đầu tiên Khiết Thần hỏi nguyên nhân. Từ trước tới nay anh luôn định tội thẳng cho cô, bởi vì đối với anh, bất kỳ việc gì cô làm đều là sai.Cô từng muốn giải thích cho anh. Cô không muốn anh hiểu nhầm. Nhưng giờ, cô không muốn nữa.Giải thích hay không thì đến cuối cùng anh muốn thiên vị ai vẫn sẽ thiên vị người đó mà thôi.Giọng nói của Hứa Tịnh Nhi vô cùng bình tĩnh, không hề chứa đựng bất kỳ cảm xúc nào: “Tôi muốn đánh thì đánh thôi”.Rõ ràng Khiết Thần không hài lòng với câu trả lời của cô. Đôi mắt đen láy của anh nhìn cô chăm chăm. Anh hỏi tiếp: “Tại sao lại đánh nhau?”Kiểu này là không có được đáp án sẽ không chịu buông tha đây mà.Hứa Tịnh Nhi chau mày, không hiểu sao anh lại cứ muốn hỏi cho bằng được lý do. Có phải là muốn lấy lại công bằng một cách quang minh chính đại cho Tô Tử Thiến không?Được thôi, muốn hỏi tại sao phải không? Cô sẽ cho anh biết tại sao.Hứa Tịnh Nhi nhếch miệng, thậm chí còn cười đểu và nói ra từng từ rõ ràng: “Chính thất đánh tiểu tam là điều đương nhiên. Còn cần lý do gì nữa không?”Đối diện với câu hỏi ngược lại của cô, Khiết Thần không hề tức giận. Hàng lông mi dài của anh khẽ run lên. Anh im lặng một lúc rồi cũng khẽ lên tiếng. Giọng nói của anh vang rõ trong căn phòng ngủ tĩnh mịch: “Cô bận tâm tới cô ấy sao?”Bận tâm?Câu hỏi này khiến Hứa Tịnh Nhi cảm thấy nực cười.Cô thật sự không hiểu Khiết Thần muốn một đáp án như thế nào. Cô là vợ của anh, Tô Tử Thiến là người thứ ba trong cuộc hôn nhân của họ thì không thể nào không bận tâm. Thế nhưng…cô chỉ là một người vợ ‘đã từng’ của anh. Cô có tư cách gì mà bận tâm? Huống hồ, anh cũng chưa bao giờ cho cô cái cảm giác được là chính thất.Có thể đàn ông đều là như vậy. Dù anh ta có yêu người phụ nữ này hay không thì đều muốn họ phải ghen lên vì anh ta.Nhưng xin lỗi nhé, cô đã sớm không còn là người đa tình nữa rồi. Cô cũng đã học được cách không đi đối đầu với khuôn mặt lạnh như băng của anh nữa. Cô không muốn đến khoảnh khắc đẹp đẽ nhất của hai người cũng bị biến mất.Hứa Tịnh Nhi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sau. Cô lại mở mắt ra, nhưng đôi mắt vô tình không chút dao động. Lúc này trong cô chỉ còn lại sự lạnh lùng và bình tĩnh.Cô ngẩng đầu, nhìn Khiết Thần, khẽ mấp máy môi và đáp lại bằng bốn từ: “Tôi không bận tâm”.Nói xong Hứa Tịnh Nhi nhìn xuống để giấu đi sự đau lòng trong đôi mắt. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có một ngày cô và người mình từng yêu lại trở nên lạnh nhạt như thế này.Thực ra có một câu nói rất hay. Nếu không là mãi mãi thì hãy coi như không có gì.Nhưng vận mệnh buồn cười quá. Cứ quay qua quay lại để họ phải giăng mắc với nhau. Họ giống như hai cuộn dây càng muốn gỡ ra thì lại càng rối chặt.“Đương nhiên là cô không bận tâm rồi”.Giọng nói của Khiết Thần nghe thật trống rỗng. Anh loạng choạng đứng dậy, không biết là có phải do không vững hay không mà anh lùi về sau hai bước.

Chương 229