Tác giả:

Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…

Chương 233

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 233Cố Khiết Thần đã mất hết kiên nhẫn, anh không nhìn cô ta nữa, quay người bước đến cạnh bàn làm việc, ấn nút nội bộ của điện thoại: “Đưa cô ta đi”.Trợ lý Lâm nhanh chóng gõ cửa bước vào.Tô Tử Thiến hoảng sợ thật sự, cô ta không dám nói những lời hoang đường, trước khi bị trợ lý Lâm túm lấy, cô ta hỏi một câu: “Anh không thích em, tại sao lại đối xử với em tốt như vậy? Anh nói cho em biết, rốt cuộc là tại sao?”.Đôi mắt đen của Cố Khiết Thần đanh lại, anh nhìn cảnh sắc bên ngoài cửa sổ, đáy mắt dường như lóe lên gì đó, cuối cùng quay sang nhìn khuôn mặt Tô Tử Thiến. Rõ ràng anh đang nhìn cô ta, nhưng dường như… xuyên qua cô ta, nhìn một người khác.Cuối cùng anh vẫn đưa ra câu trả lời: “Tô Tử Thiến, em có bố mẹ rất tốt, và bọn họ rất may mắn, nhận được… lời hứa của cô ấy”.Tô Tử Thiến không hiểu lời nói của Cố Khiết Thần, cô ta đang định hỏi cho rõ ràng, nhưng trợ lý Lâm đã cưỡng ép lôi cô ta ra khỏi phòng làm việc. Cô ta trơ mắt nhìn cánh cửa kia đóng lại trước mắt mình một cách vô tình, ngã ngồi xuống đất, khóc không thành tiếng.Trợ lý Lâm đứng ở đó, nhìn cô ta khóc đáng thương như vậy, bắt đầu thêm dầu vào lửa.“Cô Tô, là trợ lý toàn năng của Cố tổng, tôi có thể giải thích ý nghĩa những lời anh ấy vừa nói, cô có muốn nghe không?”.Tô Tử Thiến khóc không nói nên lời, nhưng vẫn ngẩng đầu nhìn về phía trợ lý Lâm.Trợ lý Lâm lấy nắm tay che miệng, ra vẻ e hèm hai tiếng, rồi cười nói: “Nói một cách đơn giản thì tất cả những gì cô có được trong ba năm nay đều là nhờ “cô ấy”. Còn hiện giờ, chính tay cô đã hủy hoại tất cả, tự tạo nghiệt thì không thể sống”.Anh ta ngừng lại một chút, bỗng nhớ ra gì đó, lại nói thêm: “Về việc “cô ấy” là ai, cho dù cô ngu ngốc đến đâu chắc cũng có thể đoán ra được chứ? Nếu quả thực không đoán ra được, thì tôi cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể trách cô quá ngu xuẩn”.Nhìn bóng lưng suy sụp bỏ đi của Tô Tử Thiến, trợ lý Lâm cảm thấy vô cùng thoải mái, hừ, ai bảo anh ta không ghi thù chứ?…Sau khi bước vào cánh cửa của A-PUB, Từ Soái không chút ngạc nhiên khi lại nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ở quầy bar. Bước chân của anh ta khựng lại một chút, quay đầu hỏi Ngô Nhị ở phía sau: “Ngày thứ mấy rồi?”.Ngô Nhị đầu óc ngu si tứ chi phát triển, xòe ngón tay ra đếm, thành thật trả lời: “Sáu ngày rồi!”.Từ Soái lập tức cảm thấy hơi đau đầu, tối nào cũng đắm chìm trong men rượu thế này, không muốn sống nữa sao? Anh ta không muốn quán bar của mình xảy ra án mạng tý nào đâu! Anh ta còn muốn làm ăn, còn muốn kiếm tiền!Từ Soái sải bước đi tới, hỏi nhân viên phục vụ quầy rượu: “Uống bao nhiêu rồi?”.Nhân viên chỉ chai rượu Whiskey đã sắp cạn.Đúng là bó tay… Thế nên anh ta mới nói tình cảm đúng là chuyện rách việc phiền phức. Đời này anh ta việc gì cũng có thể dính đến, riêng tình cảm thì NO!“Khiết Thần, đừng uống nữa…”Từ Soái xốc vai Cố Khiết Thần, anh ngẩng đầu lên, khuôn mặt vẫn là vẻ lạnh nhạt thường thấy, nhưng ánh mắt đã trở nên lờ đờ, rõ ràng là đã say.

Chương 233

Cố Khiết Thần đã mất hết kiên nhẫn, anh không nhìn cô ta nữa, quay người bước đến cạnh bàn làm việc, ấn nút nội bộ của điện thoại: “Đưa cô ta đi”.

Trợ lý Lâm nhanh chóng gõ cửa bước vào.

Tô Tử Thiến hoảng sợ thật sự, cô ta không dám nói những lời hoang đường, trước khi bị trợ lý Lâm túm lấy, cô ta hỏi một câu: “Anh không thích em, tại sao lại đối xử với em tốt như vậy? Anh nói cho em biết, rốt cuộc là tại sao?”.

Đôi mắt đen của Cố Khiết Thần đanh lại, anh nhìn cảnh sắc bên ngoài cửa sổ, đáy mắt dường như lóe lên gì đó, cuối cùng quay sang nhìn khuôn mặt Tô Tử Thiến. Rõ ràng anh đang nhìn cô ta, nhưng dường như… xuyên qua cô ta, nhìn một người khác.

Cuối cùng anh vẫn đưa ra câu trả lời: “Tô Tử Thiến, em có bố mẹ rất tốt, và bọn họ rất may mắn, nhận được… lời hứa của cô ấy”.

Tô Tử Thiến không hiểu lời nói của Cố Khiết Thần, cô ta đang định hỏi cho rõ ràng, nhưng trợ lý Lâm đã cưỡng ép lôi cô ta ra khỏi phòng làm việc. Cô ta trơ mắt nhìn cánh cửa kia đóng lại trước mắt mình một cách vô tình, ngã ngồi xuống đất, khóc không thành tiếng.

Trợ lý Lâm đứng ở đó, nhìn cô ta khóc đáng thương như vậy, bắt đầu thêm dầu vào lửa.

“Cô Tô, là trợ lý toàn năng của Cố tổng, tôi có thể giải thích ý nghĩa những lời anh ấy vừa nói, cô có muốn nghe không?”.

Tô Tử Thiến khóc không nói nên lời, nhưng vẫn ngẩng đầu nhìn về phía trợ lý Lâm.

Trợ lý Lâm lấy nắm tay che miệng, ra vẻ e hèm hai tiếng, rồi cười nói: “Nói một cách đơn giản thì tất cả những gì cô có được trong ba năm nay đều là nhờ “cô ấy”. Còn hiện giờ, chính tay cô đã hủy hoại tất cả, tự tạo nghiệt thì không thể sống”.

Anh ta ngừng lại một chút, bỗng nhớ ra gì đó, lại nói thêm: “Về việc “cô ấy” là ai, cho dù cô ngu ngốc đến đâu chắc cũng có thể đoán ra được chứ? Nếu quả thực không đoán ra được, thì tôi cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể trách cô quá ngu xuẩn”.

Nhìn bóng lưng suy sụp bỏ đi của Tô Tử Thiến, trợ lý Lâm cảm thấy vô cùng thoải mái, hừ, ai bảo anh ta không ghi thù chứ?

Sau khi bước vào cánh cửa của A-PUB, Từ Soái không chút ngạc nhiên khi lại nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ở quầy bar. Bước chân của anh ta khựng lại một chút, quay đầu hỏi Ngô Nhị ở phía sau: “Ngày thứ mấy rồi?”.

Ngô Nhị đầu óc ngu si tứ chi phát triển, xòe ngón tay ra đếm, thành thật trả lời: “Sáu ngày rồi!”.

Từ Soái lập tức cảm thấy hơi đau đầu, tối nào cũng đắm chìm trong men rượu thế này, không muốn sống nữa sao? Anh ta không muốn quán bar của mình xảy ra án mạng tý nào đâu! Anh ta còn muốn làm ăn, còn muốn kiếm tiền!

Từ Soái sải bước đi tới, hỏi nhân viên phục vụ quầy rượu: “Uống bao nhiêu rồi?”.

Nhân viên chỉ chai rượu Whiskey đã sắp cạn.

Đúng là bó tay… Thế nên anh ta mới nói tình cảm đúng là chuyện rách việc phiền phức. Đời này anh ta việc gì cũng có thể dính đến, riêng tình cảm thì NO!

“Khiết Thần, đừng uống nữa…”

Từ Soái xốc vai Cố Khiết Thần, anh ngẩng đầu lên, khuôn mặt vẫn là vẻ lạnh nhạt thường thấy, nhưng ánh mắt đã trở nên lờ đờ, rõ ràng là đã say.

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 233Cố Khiết Thần đã mất hết kiên nhẫn, anh không nhìn cô ta nữa, quay người bước đến cạnh bàn làm việc, ấn nút nội bộ của điện thoại: “Đưa cô ta đi”.Trợ lý Lâm nhanh chóng gõ cửa bước vào.Tô Tử Thiến hoảng sợ thật sự, cô ta không dám nói những lời hoang đường, trước khi bị trợ lý Lâm túm lấy, cô ta hỏi một câu: “Anh không thích em, tại sao lại đối xử với em tốt như vậy? Anh nói cho em biết, rốt cuộc là tại sao?”.Đôi mắt đen của Cố Khiết Thần đanh lại, anh nhìn cảnh sắc bên ngoài cửa sổ, đáy mắt dường như lóe lên gì đó, cuối cùng quay sang nhìn khuôn mặt Tô Tử Thiến. Rõ ràng anh đang nhìn cô ta, nhưng dường như… xuyên qua cô ta, nhìn một người khác.Cuối cùng anh vẫn đưa ra câu trả lời: “Tô Tử Thiến, em có bố mẹ rất tốt, và bọn họ rất may mắn, nhận được… lời hứa của cô ấy”.Tô Tử Thiến không hiểu lời nói của Cố Khiết Thần, cô ta đang định hỏi cho rõ ràng, nhưng trợ lý Lâm đã cưỡng ép lôi cô ta ra khỏi phòng làm việc. Cô ta trơ mắt nhìn cánh cửa kia đóng lại trước mắt mình một cách vô tình, ngã ngồi xuống đất, khóc không thành tiếng.Trợ lý Lâm đứng ở đó, nhìn cô ta khóc đáng thương như vậy, bắt đầu thêm dầu vào lửa.“Cô Tô, là trợ lý toàn năng của Cố tổng, tôi có thể giải thích ý nghĩa những lời anh ấy vừa nói, cô có muốn nghe không?”.Tô Tử Thiến khóc không nói nên lời, nhưng vẫn ngẩng đầu nhìn về phía trợ lý Lâm.Trợ lý Lâm lấy nắm tay che miệng, ra vẻ e hèm hai tiếng, rồi cười nói: “Nói một cách đơn giản thì tất cả những gì cô có được trong ba năm nay đều là nhờ “cô ấy”. Còn hiện giờ, chính tay cô đã hủy hoại tất cả, tự tạo nghiệt thì không thể sống”.Anh ta ngừng lại một chút, bỗng nhớ ra gì đó, lại nói thêm: “Về việc “cô ấy” là ai, cho dù cô ngu ngốc đến đâu chắc cũng có thể đoán ra được chứ? Nếu quả thực không đoán ra được, thì tôi cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể trách cô quá ngu xuẩn”.Nhìn bóng lưng suy sụp bỏ đi của Tô Tử Thiến, trợ lý Lâm cảm thấy vô cùng thoải mái, hừ, ai bảo anh ta không ghi thù chứ?…Sau khi bước vào cánh cửa của A-PUB, Từ Soái không chút ngạc nhiên khi lại nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ở quầy bar. Bước chân của anh ta khựng lại một chút, quay đầu hỏi Ngô Nhị ở phía sau: “Ngày thứ mấy rồi?”.Ngô Nhị đầu óc ngu si tứ chi phát triển, xòe ngón tay ra đếm, thành thật trả lời: “Sáu ngày rồi!”.Từ Soái lập tức cảm thấy hơi đau đầu, tối nào cũng đắm chìm trong men rượu thế này, không muốn sống nữa sao? Anh ta không muốn quán bar của mình xảy ra án mạng tý nào đâu! Anh ta còn muốn làm ăn, còn muốn kiếm tiền!Từ Soái sải bước đi tới, hỏi nhân viên phục vụ quầy rượu: “Uống bao nhiêu rồi?”.Nhân viên chỉ chai rượu Whiskey đã sắp cạn.Đúng là bó tay… Thế nên anh ta mới nói tình cảm đúng là chuyện rách việc phiền phức. Đời này anh ta việc gì cũng có thể dính đến, riêng tình cảm thì NO!“Khiết Thần, đừng uống nữa…”Từ Soái xốc vai Cố Khiết Thần, anh ngẩng đầu lên, khuôn mặt vẫn là vẻ lạnh nhạt thường thấy, nhưng ánh mắt đã trở nên lờ đờ, rõ ràng là đã say.

Chương 233