Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…
Chương 254
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 254Hứa Tịnh Nhi giật mình, không kịp phản ứng. Người đàn ông lúc này đã lanh lẹ rút nút thắt, cởi áo tắm của cô.Những vết bầm dập lớn nhỏ hiện ra vô cùng rõ ràng trên nước da trắng nõn.Đôi mắt Khiết Thần đanh lại. Cơ thể anh tỏa ra khí lạnh hơn bao giờ hết. Đôi mắt anh trông âm sầm tới mức đáng sợ. Hứa Tịnh Nhi bỗng cảm thấy áp lực vô cùng.Cô mấp máy môi nhưng không nó gì. Chỉ khoác áo lên người. Cô không nhìn anh, chỉ cúi đầu. Sau đó cô đợi anh chế nhạo cô. Dù sao thì giờ cô cũng chẳng sợ gì nữa.Hai người im lặng tầm mấy chục giây. Hứa Tịnh Nhi có thể cảm nhận được ánh mắt Khiết Thần u tối tới mức nào. Nhưng cô không hề thấy Khiết Thần chế nhạo mình. Ngược lại, anh chỉ quay người rời khỏi phòng ngủ.Hứa Tịnh Nhi chớp mắt, rồi lại chớp mắt. Chuyện gì vậy?Có điều cô nhanh chóng nghe thấy tiếng bước chân một lần nữa. Hứa Tịnh Nhi nghĩ, quả nhiên thứ cần đến sẽ đến. Cô nói rồi mà, sao mà Khiết Thần có thể dễ dàng bỏ qua cơ hội chế nhạo cô như vậy được!Ấy…Không phải…Thứ mà Khiết Thần đang cầm trong tay sao giống hộp đựng thuốc vậy?Hứa Tịnh Nhi kinh ngạc nhìn hộp đựng thuốc trong tay anh. Sau đó anh đi về phía cô, ngồi xuống ngay bên cạnh. Anh mở hộp thuốc ra.Hứa Tịnh Nhi nhìn với vẻ không dám tin. Khiết Thần không những không nhạo báng cô mà còn bôi thuốc cho cô sao?Đây thực sự không phải là cô đang bị ảo giác đấy chứ?Hứa Tịnh Nhi nhanh chóng biết được đây đúng là không phải ảo giác. Bởi vì, Khiết Thần đã cầm lấy cánh tay cô, quét bông tăm đã tẩm thuốc lên. Cơn đau ập tới khiến cô nín thở.Khiết Thần liếc nhìn cô không cảm xúc. Hứa Tịnh Nhi lập tức nghiến răng, không để mình kêu lên vì đau.Thế nhưng không biết có phải do cô nhầm hay không mà cô bỗng thấy động tác của Khiết Thần nhẹ đi nhiều.Hứa Tịnh Nhi mím môi: “Để tôi tự làm”.Khiết Thần lại lườm cô. Anh mắt anh khiến cô lập tức thay đổi: “Thôi anh tiếp tục đi. Đừng dừng lại”.Mặc dù không biết tại sao anh lại làm thế này nhưng không chọc giận anh vẫn là điều nên làm.Sau khi bôi thuốc xong, Hứa Tịnh Nhi đau tới mức toát mồ hôi lưng. Cô thở phào. Cuối cùng cũng sống lại rồi. Vừa rồi khi Khiết Thần động vào những vết bầm thi cô đau tưởng chết.Dù sao thì được người ta phục vụ bôi thuốc nên cô cũng phải thể hiện điều gì đó. Hứa Tịnh Nhi mím môi, nói khẽ: “Cảm ơn anh”.“Lần trước cũng cảm ơn anh. Thật đấy”.Hứa Tịnh Nhi cũng không phải là người không biết điều. Lần trước tình huống khẩn cấp như vậy, nếu Khiết Thần không kịp thời cứu cô thì cô đã bị Dung Vương xâm hại rồi. Đương nhiên, hi sinh vì tin tức là điều mà cô lúc nào cũng chuẩn bị sẵn sàng. NHưng điều đó không có nghĩa là…cô không sợ.Hôm đó nếu không phải Khiết Thần nói như vậy thì cô cũng đã không nói mấy lời chọc tức anh rồi.Khiết Thần không nói gì một hồi lâu.Hứa Tịnh Nhi không thấy hồi đáp bèn nhanh chóng ngẩng đầu liếc nhìn Khiết Thần. Khuôn mặt đẹp trai từ xưa tới giờ của anh không thể hiện biểu cảm gì. Cô cũng không nhận ra anh có chấp nhận sự cảm kích của mình hay không.
Chương 254
Hứa Tịnh Nhi giật mình, không kịp phản ứng. Người đàn ông lúc này đã lanh lẹ rút nút thắt, cởi áo tắm của cô.
Những vết bầm dập lớn nhỏ hiện ra vô cùng rõ ràng trên nước da trắng nõn.
Đôi mắt Khiết Thần đanh lại. Cơ thể anh tỏa ra khí lạnh hơn bao giờ hết. Đôi mắt anh trông âm sầm tới mức đáng sợ. Hứa Tịnh Nhi bỗng cảm thấy áp lực vô cùng.
Cô mấp máy môi nhưng không nó gì. Chỉ khoác áo lên người. Cô không nhìn anh, chỉ cúi đầu. Sau đó cô đợi anh chế nhạo cô. Dù sao thì giờ cô cũng chẳng sợ gì nữa.
Hai người im lặng tầm mấy chục giây. Hứa Tịnh Nhi có thể cảm nhận được ánh mắt Khiết Thần u tối tới mức nào. Nhưng cô không hề thấy Khiết Thần chế nhạo mình. Ngược lại, anh chỉ quay người rời khỏi phòng ngủ.
Hứa Tịnh Nhi chớp mắt, rồi lại chớp mắt. Chuyện gì vậy?
Có điều cô nhanh chóng nghe thấy tiếng bước chân một lần nữa. Hứa Tịnh Nhi nghĩ, quả nhiên thứ cần đến sẽ đến. Cô nói rồi mà, sao mà Khiết Thần có thể dễ dàng bỏ qua cơ hội chế nhạo cô như vậy được!
Ấy…Không phải…Thứ mà Khiết Thần đang cầm trong tay sao giống hộp đựng thuốc vậy?
Hứa Tịnh Nhi kinh ngạc nhìn hộp đựng thuốc trong tay anh. Sau đó anh đi về phía cô, ngồi xuống ngay bên cạnh. Anh mở hộp thuốc ra.
Hứa Tịnh Nhi nhìn với vẻ không dám tin. Khiết Thần không những không nhạo báng cô mà còn bôi thuốc cho cô sao?
Đây thực sự không phải là cô đang bị ảo giác đấy chứ?
Hứa Tịnh Nhi nhanh chóng biết được đây đúng là không phải ảo giác. Bởi vì, Khiết Thần đã cầm lấy cánh tay cô, quét bông tăm đã tẩm thuốc lên. Cơn đau ập tới khiến cô nín thở.
Khiết Thần liếc nhìn cô không cảm xúc. Hứa Tịnh Nhi lập tức nghiến răng, không để mình kêu lên vì đau.
Thế nhưng không biết có phải do cô nhầm hay không mà cô bỗng thấy động tác của Khiết Thần nhẹ đi nhiều.
Hứa Tịnh Nhi mím môi: “Để tôi tự làm”.
Khiết Thần lại lườm cô. Anh mắt anh khiến cô lập tức thay đổi: “Thôi anh tiếp tục đi. Đừng dừng lại”.
Mặc dù không biết tại sao anh lại làm thế này nhưng không chọc giận anh vẫn là điều nên làm.
Sau khi bôi thuốc xong, Hứa Tịnh Nhi đau tới mức toát mồ hôi lưng. Cô thở phào. Cuối cùng cũng sống lại rồi. Vừa rồi khi Khiết Thần động vào những vết bầm thi cô đau tưởng chết.
Dù sao thì được người ta phục vụ bôi thuốc nên cô cũng phải thể hiện điều gì đó. Hứa Tịnh Nhi mím môi, nói khẽ: “Cảm ơn anh”.
“Lần trước cũng cảm ơn anh. Thật đấy”.
Hứa Tịnh Nhi cũng không phải là người không biết điều. Lần trước tình huống khẩn cấp như vậy, nếu Khiết Thần không kịp thời cứu cô thì cô đã bị Dung Vương xâm hại rồi. Đương nhiên, hi sinh vì tin tức là điều mà cô lúc nào cũng chuẩn bị sẵn sàng. NHưng điều đó không có nghĩa là…cô không sợ.
Hôm đó nếu không phải Khiết Thần nói như vậy thì cô cũng đã không nói mấy lời chọc tức anh rồi.
Khiết Thần không nói gì một hồi lâu.
Hứa Tịnh Nhi không thấy hồi đáp bèn nhanh chóng ngẩng đầu liếc nhìn Khiết Thần. Khuôn mặt đẹp trai từ xưa tới giờ của anh không thể hiện biểu cảm gì. Cô cũng không nhận ra anh có chấp nhận sự cảm kích của mình hay không.
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 254Hứa Tịnh Nhi giật mình, không kịp phản ứng. Người đàn ông lúc này đã lanh lẹ rút nút thắt, cởi áo tắm của cô.Những vết bầm dập lớn nhỏ hiện ra vô cùng rõ ràng trên nước da trắng nõn.Đôi mắt Khiết Thần đanh lại. Cơ thể anh tỏa ra khí lạnh hơn bao giờ hết. Đôi mắt anh trông âm sầm tới mức đáng sợ. Hứa Tịnh Nhi bỗng cảm thấy áp lực vô cùng.Cô mấp máy môi nhưng không nó gì. Chỉ khoác áo lên người. Cô không nhìn anh, chỉ cúi đầu. Sau đó cô đợi anh chế nhạo cô. Dù sao thì giờ cô cũng chẳng sợ gì nữa.Hai người im lặng tầm mấy chục giây. Hứa Tịnh Nhi có thể cảm nhận được ánh mắt Khiết Thần u tối tới mức nào. Nhưng cô không hề thấy Khiết Thần chế nhạo mình. Ngược lại, anh chỉ quay người rời khỏi phòng ngủ.Hứa Tịnh Nhi chớp mắt, rồi lại chớp mắt. Chuyện gì vậy?Có điều cô nhanh chóng nghe thấy tiếng bước chân một lần nữa. Hứa Tịnh Nhi nghĩ, quả nhiên thứ cần đến sẽ đến. Cô nói rồi mà, sao mà Khiết Thần có thể dễ dàng bỏ qua cơ hội chế nhạo cô như vậy được!Ấy…Không phải…Thứ mà Khiết Thần đang cầm trong tay sao giống hộp đựng thuốc vậy?Hứa Tịnh Nhi kinh ngạc nhìn hộp đựng thuốc trong tay anh. Sau đó anh đi về phía cô, ngồi xuống ngay bên cạnh. Anh mở hộp thuốc ra.Hứa Tịnh Nhi nhìn với vẻ không dám tin. Khiết Thần không những không nhạo báng cô mà còn bôi thuốc cho cô sao?Đây thực sự không phải là cô đang bị ảo giác đấy chứ?Hứa Tịnh Nhi nhanh chóng biết được đây đúng là không phải ảo giác. Bởi vì, Khiết Thần đã cầm lấy cánh tay cô, quét bông tăm đã tẩm thuốc lên. Cơn đau ập tới khiến cô nín thở.Khiết Thần liếc nhìn cô không cảm xúc. Hứa Tịnh Nhi lập tức nghiến răng, không để mình kêu lên vì đau.Thế nhưng không biết có phải do cô nhầm hay không mà cô bỗng thấy động tác của Khiết Thần nhẹ đi nhiều.Hứa Tịnh Nhi mím môi: “Để tôi tự làm”.Khiết Thần lại lườm cô. Anh mắt anh khiến cô lập tức thay đổi: “Thôi anh tiếp tục đi. Đừng dừng lại”.Mặc dù không biết tại sao anh lại làm thế này nhưng không chọc giận anh vẫn là điều nên làm.Sau khi bôi thuốc xong, Hứa Tịnh Nhi đau tới mức toát mồ hôi lưng. Cô thở phào. Cuối cùng cũng sống lại rồi. Vừa rồi khi Khiết Thần động vào những vết bầm thi cô đau tưởng chết.Dù sao thì được người ta phục vụ bôi thuốc nên cô cũng phải thể hiện điều gì đó. Hứa Tịnh Nhi mím môi, nói khẽ: “Cảm ơn anh”.“Lần trước cũng cảm ơn anh. Thật đấy”.Hứa Tịnh Nhi cũng không phải là người không biết điều. Lần trước tình huống khẩn cấp như vậy, nếu Khiết Thần không kịp thời cứu cô thì cô đã bị Dung Vương xâm hại rồi. Đương nhiên, hi sinh vì tin tức là điều mà cô lúc nào cũng chuẩn bị sẵn sàng. NHưng điều đó không có nghĩa là…cô không sợ.Hôm đó nếu không phải Khiết Thần nói như vậy thì cô cũng đã không nói mấy lời chọc tức anh rồi.Khiết Thần không nói gì một hồi lâu.Hứa Tịnh Nhi không thấy hồi đáp bèn nhanh chóng ngẩng đầu liếc nhìn Khiết Thần. Khuôn mặt đẹp trai từ xưa tới giờ của anh không thể hiện biểu cảm gì. Cô cũng không nhận ra anh có chấp nhận sự cảm kích của mình hay không.