Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…
Chương 270
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 270Bỏ đi bỏ đi, cô cũng không có tâm trạng đi nghiên cứu cảm xúc của anh, cô chỉ cần đạt mục đích của cô là được rồi.“Cố Khiết Thần, không biết mấy ngày nay anh có lên mạng không? Nếu có thì chắc đã nhìn thấy mấy lời chửi rủa tôi nhỉ. Thật ngại quá, vì tôi mà liên lụy tới cả anh. Tôi biết anh không thích dính vào scandal, cũng không thích trở thành đề tài bàn tán của người khác”.Đôi chân thon dài của Cố Khiết Thần bắt chéo nhau một cách tao nhã, ngón tay khẽ gõ lên đầu gối, trên mặt không nhìn rõ vui buồn, chỉ hờ hững nói: “Cho nên?”.“Cho nên!”, Hứa Tịnh Nhi lập tức ngồi thẳng người dậy, giơ tay phải lên, phát thề: “Tôi nhất định sẽ dẹp yên chuyện này nhanh nhất có thể, sẽ không để tên anh và tên tôi xuất hiện cùng nhau, không còn dính dáng gì với nhau nữa!”.Chỉ cần cô bàn bạc ổn thỏa với Cố Tuyết, khiến Dung Vương bị trừng trị. Chu Mỹ Kỳ đứng không vững chân, bài mà cô ta viết cũng sẽ không còn giá trị nào, vậy thì quần chúng hóng chuyện cũng sẽ giải tán.Hứa Tịnh Nhi cũng không biết mình lại nói sai điều gì. Cô nhìn thấy ánh mắt của Cố Khiết Thần dần dần lạnh đi với tốc độ rất nhanh, ngay cả hơi thở quanh người anh cũng dâng lên một tầng hơi lạnh, khiến người ta bất giác run rẩy.Hứa Tịnh Nhi kìm nén mong muống chạy trốn, lại nuốt nước bọt, nhỏ giọng hỏi: “Anh… anh không hài lòng thì tôi đặt ra thời hạn được không? Ba… ba ngày?”.Thật ra bị quần chúng chế nhạo, cô chẳng thấy sao cả. Ba năm trước cô bị từ hôn, bị người khác chế giễu, cô đã từng tổn thương cực hạn…Còn Cố Khiết Thần, xưa nay anh luôn khiêm tốn, bây giờ bị người ta thảo luận bàn tán trên mạng, dù không phải bọn họ chửi anh nhưng anh cũng không vui, thậm chí còn chán ghét và phẫn nộ.Thấy Cố Khiết Thần vẫn không nói gì, Hứa Tịnh Nhi cắn răng, đưa ra hai ngón tay: “Hai ngày?”.Hai ngày… cô thật sự có chút không nắm chắc, nhưng Cố Khiết Thần có vẻ như vẫn không hài lòng. Lẽ nào anh muốn cô giải quyết trong vòng một ngày? Hay là ngay lập tức?Tay cô đột ngột bị nắm lấy, bàn tay lạnh lẽo của Cố Khiết Thần đè ngón tay cô xuống. Anh nắm tay cô với sức lực khá lớn, Hứa Tịnh Nhi âm thầm hít ngược một hơi.Giọng nói của Cố Khiết Thần rất trầm thấp, lại rất cấp bách, giống như đang bùng nổ cảm xúc gì đó, hầu như rít qua kẽ răng từng chữ một: “Hứa Tịnh Nhi, cô chưa từng nghĩ tới cách nào nhanh hơn sao?”.Cách nào nhanh hơn?Trên mạng chế nhạo cô dụ dỗ đàn ông, trái một người, phải một người, thế thì chỉ cần cô đứng ra nói mình đã kết hôn, chồng cô là Cố Khiết Thần, đám người đó sẽ phải câm miệng ngay!Nhưng cách nghĩ này chỉ xuất hiện trong đầu cô một giây đã bị cô quả quyết gạt đi. Hơn nữa, cách Cố Khiết Thần muốn cũng không phải là cách này.Hứa Tịnh Nhi cảm thấy đại não mạnh nhất của cô thật sự không nghĩ được gì nữa, chỉ đành phát huy tinh thần không ngại học hỏi, nhỏ giọng hỏi lại: “Ví dụ như gì?”.Ví dụ…Cho nên, cô thật sự chưa từng nghĩ tới công khai mối quan hệ với anh.Cố Khiết Thần rủ mí mắt, có chút chật vật giấu đi sự mất mát và tự giễu sâu đậm nơi đáy mắt.Anh không nói gì nữa mà buông Hứa Tịnh Nhi ra, đứng dậy đi thẳng vào phòng ngủ, đóng sầm cửa lại.Cố Khiết Thần tắm rửa xong thì đi vào phòng làm việc. Hứa Tịnh Nhi nằm trên giường đợi đến khi ngủ thiếp đi cũng không đợi được anh quay về phòng ngủ. Ngày hôm sau tỉnh lại, anh đã rời khỏi chung cư.Xem ra chút chuyện nhỏ ấy Cố Khiết Thần cũng không giúp cô. Nhưng không sao, cô vẫn có thể nghĩ cách khác, cùng lắm thì hơi phức tạp hơn chút.
Chương 270
Bỏ đi bỏ đi, cô cũng không có tâm trạng đi nghiên cứu cảm xúc của anh, cô chỉ cần đạt mục đích của cô là được rồi.
“Cố Khiết Thần, không biết mấy ngày nay anh có lên mạng không? Nếu có thì chắc đã nhìn thấy mấy lời chửi rủa tôi nhỉ. Thật ngại quá, vì tôi mà liên lụy tới cả anh. Tôi biết anh không thích dính vào scandal, cũng không thích trở thành đề tài bàn tán của người khác”.
Đôi chân thon dài của Cố Khiết Thần bắt chéo nhau một cách tao nhã, ngón tay khẽ gõ lên đầu gối, trên mặt không nhìn rõ vui buồn, chỉ hờ hững nói: “Cho nên?”.
“Cho nên!”, Hứa Tịnh Nhi lập tức ngồi thẳng người dậy, giơ tay phải lên, phát thề: “Tôi nhất định sẽ dẹp yên chuyện này nhanh nhất có thể, sẽ không để tên anh và tên tôi xuất hiện cùng nhau, không còn dính dáng gì với nhau nữa!”.
Chỉ cần cô bàn bạc ổn thỏa với Cố Tuyết, khiến Dung Vương bị trừng trị. Chu Mỹ Kỳ đứng không vững chân, bài mà cô ta viết cũng sẽ không còn giá trị nào, vậy thì quần chúng hóng chuyện cũng sẽ giải tán.
Hứa Tịnh Nhi cũng không biết mình lại nói sai điều gì. Cô nhìn thấy ánh mắt của Cố Khiết Thần dần dần lạnh đi với tốc độ rất nhanh, ngay cả hơi thở quanh người anh cũng dâng lên một tầng hơi lạnh, khiến người ta bất giác run rẩy.
Hứa Tịnh Nhi kìm nén mong muống chạy trốn, lại nuốt nước bọt, nhỏ giọng hỏi: “Anh… anh không hài lòng thì tôi đặt ra thời hạn được không? Ba… ba ngày?”.
Thật ra bị quần chúng chế nhạo, cô chẳng thấy sao cả. Ba năm trước cô bị từ hôn, bị người khác chế giễu, cô đã từng tổn thương cực hạn…
Còn Cố Khiết Thần, xưa nay anh luôn khiêm tốn, bây giờ bị người ta thảo luận bàn tán trên mạng, dù không phải bọn họ chửi anh nhưng anh cũng không vui, thậm chí còn chán ghét và phẫn nộ.
Thấy Cố Khiết Thần vẫn không nói gì, Hứa Tịnh Nhi cắn răng, đưa ra hai ngón tay: “Hai ngày?”.
Hai ngày… cô thật sự có chút không nắm chắc, nhưng Cố Khiết Thần có vẻ như vẫn không hài lòng. Lẽ nào anh muốn cô giải quyết trong vòng một ngày? Hay là ngay lập tức?
Tay cô đột ngột bị nắm lấy, bàn tay lạnh lẽo của Cố Khiết Thần đè ngón tay cô xuống. Anh nắm tay cô với sức lực khá lớn, Hứa Tịnh Nhi âm thầm hít ngược một hơi.
Giọng nói của Cố Khiết Thần rất trầm thấp, lại rất cấp bách, giống như đang bùng nổ cảm xúc gì đó, hầu như rít qua kẽ răng từng chữ một: “Hứa Tịnh Nhi, cô chưa từng nghĩ tới cách nào nhanh hơn sao?”.
Cách nào nhanh hơn?
Trên mạng chế nhạo cô dụ dỗ đàn ông, trái một người, phải một người, thế thì chỉ cần cô đứng ra nói mình đã kết hôn, chồng cô là Cố Khiết Thần, đám người đó sẽ phải câm miệng ngay!
Nhưng cách nghĩ này chỉ xuất hiện trong đầu cô một giây đã bị cô quả quyết gạt đi. Hơn nữa, cách Cố Khiết Thần muốn cũng không phải là cách này.
Hứa Tịnh Nhi cảm thấy đại não mạnh nhất của cô thật sự không nghĩ được gì nữa, chỉ đành phát huy tinh thần không ngại học hỏi, nhỏ giọng hỏi lại: “Ví dụ như gì?”.
Ví dụ…
Cho nên, cô thật sự chưa từng nghĩ tới công khai mối quan hệ với anh.
Cố Khiết Thần rủ mí mắt, có chút chật vật giấu đi sự mất mát và tự giễu sâu đậm nơi đáy mắt.
Anh không nói gì nữa mà buông Hứa Tịnh Nhi ra, đứng dậy đi thẳng vào phòng ngủ, đóng sầm cửa lại.
Cố Khiết Thần tắm rửa xong thì đi vào phòng làm việc. Hứa Tịnh Nhi nằm trên giường đợi đến khi ngủ thiếp đi cũng không đợi được anh quay về phòng ngủ. Ngày hôm sau tỉnh lại, anh đã rời khỏi chung cư.
Xem ra chút chuyện nhỏ ấy Cố Khiết Thần cũng không giúp cô. Nhưng không sao, cô vẫn có thể nghĩ cách khác, cùng lắm thì hơi phức tạp hơn chút.
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 270Bỏ đi bỏ đi, cô cũng không có tâm trạng đi nghiên cứu cảm xúc của anh, cô chỉ cần đạt mục đích của cô là được rồi.“Cố Khiết Thần, không biết mấy ngày nay anh có lên mạng không? Nếu có thì chắc đã nhìn thấy mấy lời chửi rủa tôi nhỉ. Thật ngại quá, vì tôi mà liên lụy tới cả anh. Tôi biết anh không thích dính vào scandal, cũng không thích trở thành đề tài bàn tán của người khác”.Đôi chân thon dài của Cố Khiết Thần bắt chéo nhau một cách tao nhã, ngón tay khẽ gõ lên đầu gối, trên mặt không nhìn rõ vui buồn, chỉ hờ hững nói: “Cho nên?”.“Cho nên!”, Hứa Tịnh Nhi lập tức ngồi thẳng người dậy, giơ tay phải lên, phát thề: “Tôi nhất định sẽ dẹp yên chuyện này nhanh nhất có thể, sẽ không để tên anh và tên tôi xuất hiện cùng nhau, không còn dính dáng gì với nhau nữa!”.Chỉ cần cô bàn bạc ổn thỏa với Cố Tuyết, khiến Dung Vương bị trừng trị. Chu Mỹ Kỳ đứng không vững chân, bài mà cô ta viết cũng sẽ không còn giá trị nào, vậy thì quần chúng hóng chuyện cũng sẽ giải tán.Hứa Tịnh Nhi cũng không biết mình lại nói sai điều gì. Cô nhìn thấy ánh mắt của Cố Khiết Thần dần dần lạnh đi với tốc độ rất nhanh, ngay cả hơi thở quanh người anh cũng dâng lên một tầng hơi lạnh, khiến người ta bất giác run rẩy.Hứa Tịnh Nhi kìm nén mong muống chạy trốn, lại nuốt nước bọt, nhỏ giọng hỏi: “Anh… anh không hài lòng thì tôi đặt ra thời hạn được không? Ba… ba ngày?”.Thật ra bị quần chúng chế nhạo, cô chẳng thấy sao cả. Ba năm trước cô bị từ hôn, bị người khác chế giễu, cô đã từng tổn thương cực hạn…Còn Cố Khiết Thần, xưa nay anh luôn khiêm tốn, bây giờ bị người ta thảo luận bàn tán trên mạng, dù không phải bọn họ chửi anh nhưng anh cũng không vui, thậm chí còn chán ghét và phẫn nộ.Thấy Cố Khiết Thần vẫn không nói gì, Hứa Tịnh Nhi cắn răng, đưa ra hai ngón tay: “Hai ngày?”.Hai ngày… cô thật sự có chút không nắm chắc, nhưng Cố Khiết Thần có vẻ như vẫn không hài lòng. Lẽ nào anh muốn cô giải quyết trong vòng một ngày? Hay là ngay lập tức?Tay cô đột ngột bị nắm lấy, bàn tay lạnh lẽo của Cố Khiết Thần đè ngón tay cô xuống. Anh nắm tay cô với sức lực khá lớn, Hứa Tịnh Nhi âm thầm hít ngược một hơi.Giọng nói của Cố Khiết Thần rất trầm thấp, lại rất cấp bách, giống như đang bùng nổ cảm xúc gì đó, hầu như rít qua kẽ răng từng chữ một: “Hứa Tịnh Nhi, cô chưa từng nghĩ tới cách nào nhanh hơn sao?”.Cách nào nhanh hơn?Trên mạng chế nhạo cô dụ dỗ đàn ông, trái một người, phải một người, thế thì chỉ cần cô đứng ra nói mình đã kết hôn, chồng cô là Cố Khiết Thần, đám người đó sẽ phải câm miệng ngay!Nhưng cách nghĩ này chỉ xuất hiện trong đầu cô một giây đã bị cô quả quyết gạt đi. Hơn nữa, cách Cố Khiết Thần muốn cũng không phải là cách này.Hứa Tịnh Nhi cảm thấy đại não mạnh nhất của cô thật sự không nghĩ được gì nữa, chỉ đành phát huy tinh thần không ngại học hỏi, nhỏ giọng hỏi lại: “Ví dụ như gì?”.Ví dụ…Cho nên, cô thật sự chưa từng nghĩ tới công khai mối quan hệ với anh.Cố Khiết Thần rủ mí mắt, có chút chật vật giấu đi sự mất mát và tự giễu sâu đậm nơi đáy mắt.Anh không nói gì nữa mà buông Hứa Tịnh Nhi ra, đứng dậy đi thẳng vào phòng ngủ, đóng sầm cửa lại.Cố Khiết Thần tắm rửa xong thì đi vào phòng làm việc. Hứa Tịnh Nhi nằm trên giường đợi đến khi ngủ thiếp đi cũng không đợi được anh quay về phòng ngủ. Ngày hôm sau tỉnh lại, anh đã rời khỏi chung cư.Xem ra chút chuyện nhỏ ấy Cố Khiết Thần cũng không giúp cô. Nhưng không sao, cô vẫn có thể nghĩ cách khác, cùng lắm thì hơi phức tạp hơn chút.