Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…
Chương 305
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 305Ông cụ Tần gật đầu: “Đúng là xinh đẹp”.Hứa Tịnh Nhi vội vàng nói: “Cháu cảm ơn ông Tần, ông cũng rất ngầu!”.“Ha ha, cái miệng cũng ngọt nữa”, ông cụ Tần rất vui: “Ông Cố, đứa cháu dâu này đúng là không tệ chút nào!”.Lần này ông cụ Cố lại càng kiêu ngạo, không chút khiêm tốn: “Đương nhiên rồi, Tịnh Nhi của tôi là tốt nhất!”.Cố Khiết Thần lại càng âm trầm liếc nhìn ông nội nhà mình cái nữa.Ông cụ Cố coi như không thấy, anh ít nói không khoe vợ mình, lại còn không cho ông ta khoe sao? Nếu như ông ta trẻ lại mấy chục tuổi, ông ta sẽ lấy luôn Tịnh Nhi, còn đến lượt Cố Khiết Thần sao?Ông cụ Cố nhìn hai cậu bé ngồi hai bên ông cụ Tần, lên tiếng: “Hai đứa bé này là… chắt của ông sao?”.Khuôn mặt của ông cụ Tần cũng nở nụ cười kiêu ngạo: “Phải, thằng cháu tôi không được tài giỏi như Khiết Thần, cống hiến duy nhất là sinh được hai thằng nhóc thông minh lanh lợi này, lại còn là sinh đôi!”.Ông ấy nói với chắt của mình: “A Đại, A Nhị, chào đi!”.A Đại và A Nhị ngoan ngoãn nói: “Con chào cụ Cố, chào chú, chào cô, năm mới vui vẻ, phát tài phát lộc!”.Giọng nói non nớt, lại thêm bộ quần áo đỏ rực, mặt mũi giống hệt nhau, ai nhìn cũng phải thích.Ông cụ Cố ơi một tiếng, nói với hai đứa bé: “Lại đây cụ ôm nào”.Hai đứa bé cũng không thấy lạ, A Nhị bước về phía ông cụ Cố, A Đại thì rẽ đến trước mặt Cố Khiết Thần, trèo luôn lên chân anh, dường như muốn ngồi đùi anh.Hứa Tịnh Nhi thấy thế, trái tim lỡ mất một nhịp, chỉ sợ Cố Khiết Thần không thoải mái lại ném cậu bé xuống.Quả nhiên, cô nhìn thấy Cố Khiết Thần giơ tay ôm cậu bé, trái tim cô bỗng thót lên, nhưng ngay sau đó lại thấy anh đặt cậu bé ngồi vững vàng trên đùi mình.Hứa Tịnh Nhi sửng sốt.Cố Khiết Thần còn có mặt hiền hòa dễ gần như vậy sao? Không phải là ảo giác của cô đấy chứ?Ông cụ Cố ôm A Nhị trêu đùa một lát, càng nhìn càng thấy thích, càng nhìn càng chảy nước miếng. Người ta có cháu, ông ta cũng có cháu, tại sao cháu người ta đã sinh hai đứa con rồi, mà cháu nhà mình còn chưa làm gì được vợ chứ?Tiền kiếm được nhiều cũng có ích gì? Đầu óc thông minh cũng có ích gì?A Đại ngồi trong lòng Cố Khiết Thần chơi một lát, lại nhìn về phía Hứa Tịnh Nhi, giơ bàn tay nhỏ bé ra nói với cô: “Cô ơi, bế bế!”.Hứa Tịnh Nhi đã muốn bế từ lâu rồi, chìa tay ra không chút nghĩ ngợi, bế cậu bé từ lòng Cố Khiết Thần sang lòng mình. A Nhị thấy anh trai được cô xinh đẹp bế, cũng không chịu kém cạnh chạy sang: “Cô ơi, cháu cũng muốn bế!”.Hứa Tịnh Nhi không từ chối ai, chìa tay còn lại ra bế cậu bé.Bọn trẻ không có chỗ ngồi, Hứa Tịnh Nhi liền đứng dậy, mỗi tay dắt một đứa, ra ngoài sân chơi.Ánh mắt Cố Khiết Thần dõi theo cô, nhìn bóng dáng cô dắt theo đứa bé, ánh mắt đầy dịu dàng…Ăn xong bữa cơm mừng năm mới, ông cụ Tần dẫn hai chắt về, ông cụ Cố lưu luyến không rời ra tiễn bọn họ, sau đó đưa mắt nhìn Cố Khiết Thần ở bên cạnh, nói đầy oán trách: “Ông muốn biết, trước khi ông vào quan tài, liệu có hy vọng được nhìn thấy chắt nội không?”.Cố tổng lại phát điên rồiCố Khiết Thần mím môi, câu trả lời trước sau như một: “Ông nội, ông sẽ sống lâu trăm tuổi”.
Chương 305
Ông cụ Tần gật đầu: “Đúng là xinh đẹp”.
Hứa Tịnh Nhi vội vàng nói: “Cháu cảm ơn ông Tần, ông cũng rất ngầu!”.
“Ha ha, cái miệng cũng ngọt nữa”, ông cụ Tần rất vui: “Ông Cố, đứa cháu dâu này đúng là không tệ chút nào!”.
Lần này ông cụ Cố lại càng kiêu ngạo, không chút khiêm tốn: “Đương nhiên rồi, Tịnh Nhi của tôi là tốt nhất!”.
Cố Khiết Thần lại càng âm trầm liếc nhìn ông nội nhà mình cái nữa.
Ông cụ Cố coi như không thấy, anh ít nói không khoe vợ mình, lại còn không cho ông ta khoe sao? Nếu như ông ta trẻ lại mấy chục tuổi, ông ta sẽ lấy luôn Tịnh Nhi, còn đến lượt Cố Khiết Thần sao?
Ông cụ Cố nhìn hai cậu bé ngồi hai bên ông cụ Tần, lên tiếng: “Hai đứa bé này là… chắt của ông sao?”.
Khuôn mặt của ông cụ Tần cũng nở nụ cười kiêu ngạo: “Phải, thằng cháu tôi không được tài giỏi như Khiết Thần, cống hiến duy nhất là sinh được hai thằng nhóc thông minh lanh lợi này, lại còn là sinh đôi!”.
Ông ấy nói với chắt của mình: “A Đại, A Nhị, chào đi!”.
A Đại và A Nhị ngoan ngoãn nói: “Con chào cụ Cố, chào chú, chào cô, năm mới vui vẻ, phát tài phát lộc!”.
Giọng nói non nớt, lại thêm bộ quần áo đỏ rực, mặt mũi giống hệt nhau, ai nhìn cũng phải thích.
Ông cụ Cố ơi một tiếng, nói với hai đứa bé: “Lại đây cụ ôm nào”.
Hai đứa bé cũng không thấy lạ, A Nhị bước về phía ông cụ Cố, A Đại thì rẽ đến trước mặt Cố Khiết Thần, trèo luôn lên chân anh, dường như muốn ngồi đùi anh.
Hứa Tịnh Nhi thấy thế, trái tim lỡ mất một nhịp, chỉ sợ Cố Khiết Thần không thoải mái lại ném cậu bé xuống.
Quả nhiên, cô nhìn thấy Cố Khiết Thần giơ tay ôm cậu bé, trái tim cô bỗng thót lên, nhưng ngay sau đó lại thấy anh đặt cậu bé ngồi vững vàng trên đùi mình.
Hứa Tịnh Nhi sửng sốt.
Cố Khiết Thần còn có mặt hiền hòa dễ gần như vậy sao? Không phải là ảo giác của cô đấy chứ?
Ông cụ Cố ôm A Nhị trêu đùa một lát, càng nhìn càng thấy thích, càng nhìn càng chảy nước miếng. Người ta có cháu, ông ta cũng có cháu, tại sao cháu người ta đã sinh hai đứa con rồi, mà cháu nhà mình còn chưa làm gì được vợ chứ?
Tiền kiếm được nhiều cũng có ích gì? Đầu óc thông minh cũng có ích gì?
A Đại ngồi trong lòng Cố Khiết Thần chơi một lát, lại nhìn về phía Hứa Tịnh Nhi, giơ bàn tay nhỏ bé ra nói với cô: “Cô ơi, bế bế!”.
Hứa Tịnh Nhi đã muốn bế từ lâu rồi, chìa tay ra không chút nghĩ ngợi, bế cậu bé từ lòng Cố Khiết Thần sang lòng mình. A Nhị thấy anh trai được cô xinh đẹp bế, cũng không chịu kém cạnh chạy sang: “Cô ơi, cháu cũng muốn bế!”.
Hứa Tịnh Nhi không từ chối ai, chìa tay còn lại ra bế cậu bé.
Bọn trẻ không có chỗ ngồi, Hứa Tịnh Nhi liền đứng dậy, mỗi tay dắt một đứa, ra ngoài sân chơi.
Ánh mắt Cố Khiết Thần dõi theo cô, nhìn bóng dáng cô dắt theo đứa bé, ánh mắt đầy dịu dàng…
Ăn xong bữa cơm mừng năm mới, ông cụ Tần dẫn hai chắt về, ông cụ Cố lưu luyến không rời ra tiễn bọn họ, sau đó đưa mắt nhìn Cố Khiết Thần ở bên cạnh, nói đầy oán trách: “Ông muốn biết, trước khi ông vào quan tài, liệu có hy vọng được nhìn thấy chắt nội không?”.Cố tổng lại phát điên rồi
Cố Khiết Thần mím môi, câu trả lời trước sau như một: “Ông nội, ông sẽ sống lâu trăm tuổi”.
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 305Ông cụ Tần gật đầu: “Đúng là xinh đẹp”.Hứa Tịnh Nhi vội vàng nói: “Cháu cảm ơn ông Tần, ông cũng rất ngầu!”.“Ha ha, cái miệng cũng ngọt nữa”, ông cụ Tần rất vui: “Ông Cố, đứa cháu dâu này đúng là không tệ chút nào!”.Lần này ông cụ Cố lại càng kiêu ngạo, không chút khiêm tốn: “Đương nhiên rồi, Tịnh Nhi của tôi là tốt nhất!”.Cố Khiết Thần lại càng âm trầm liếc nhìn ông nội nhà mình cái nữa.Ông cụ Cố coi như không thấy, anh ít nói không khoe vợ mình, lại còn không cho ông ta khoe sao? Nếu như ông ta trẻ lại mấy chục tuổi, ông ta sẽ lấy luôn Tịnh Nhi, còn đến lượt Cố Khiết Thần sao?Ông cụ Cố nhìn hai cậu bé ngồi hai bên ông cụ Tần, lên tiếng: “Hai đứa bé này là… chắt của ông sao?”.Khuôn mặt của ông cụ Tần cũng nở nụ cười kiêu ngạo: “Phải, thằng cháu tôi không được tài giỏi như Khiết Thần, cống hiến duy nhất là sinh được hai thằng nhóc thông minh lanh lợi này, lại còn là sinh đôi!”.Ông ấy nói với chắt của mình: “A Đại, A Nhị, chào đi!”.A Đại và A Nhị ngoan ngoãn nói: “Con chào cụ Cố, chào chú, chào cô, năm mới vui vẻ, phát tài phát lộc!”.Giọng nói non nớt, lại thêm bộ quần áo đỏ rực, mặt mũi giống hệt nhau, ai nhìn cũng phải thích.Ông cụ Cố ơi một tiếng, nói với hai đứa bé: “Lại đây cụ ôm nào”.Hai đứa bé cũng không thấy lạ, A Nhị bước về phía ông cụ Cố, A Đại thì rẽ đến trước mặt Cố Khiết Thần, trèo luôn lên chân anh, dường như muốn ngồi đùi anh.Hứa Tịnh Nhi thấy thế, trái tim lỡ mất một nhịp, chỉ sợ Cố Khiết Thần không thoải mái lại ném cậu bé xuống.Quả nhiên, cô nhìn thấy Cố Khiết Thần giơ tay ôm cậu bé, trái tim cô bỗng thót lên, nhưng ngay sau đó lại thấy anh đặt cậu bé ngồi vững vàng trên đùi mình.Hứa Tịnh Nhi sửng sốt.Cố Khiết Thần còn có mặt hiền hòa dễ gần như vậy sao? Không phải là ảo giác của cô đấy chứ?Ông cụ Cố ôm A Nhị trêu đùa một lát, càng nhìn càng thấy thích, càng nhìn càng chảy nước miếng. Người ta có cháu, ông ta cũng có cháu, tại sao cháu người ta đã sinh hai đứa con rồi, mà cháu nhà mình còn chưa làm gì được vợ chứ?Tiền kiếm được nhiều cũng có ích gì? Đầu óc thông minh cũng có ích gì?A Đại ngồi trong lòng Cố Khiết Thần chơi một lát, lại nhìn về phía Hứa Tịnh Nhi, giơ bàn tay nhỏ bé ra nói với cô: “Cô ơi, bế bế!”.Hứa Tịnh Nhi đã muốn bế từ lâu rồi, chìa tay ra không chút nghĩ ngợi, bế cậu bé từ lòng Cố Khiết Thần sang lòng mình. A Nhị thấy anh trai được cô xinh đẹp bế, cũng không chịu kém cạnh chạy sang: “Cô ơi, cháu cũng muốn bế!”.Hứa Tịnh Nhi không từ chối ai, chìa tay còn lại ra bế cậu bé.Bọn trẻ không có chỗ ngồi, Hứa Tịnh Nhi liền đứng dậy, mỗi tay dắt một đứa, ra ngoài sân chơi.Ánh mắt Cố Khiết Thần dõi theo cô, nhìn bóng dáng cô dắt theo đứa bé, ánh mắt đầy dịu dàng…Ăn xong bữa cơm mừng năm mới, ông cụ Tần dẫn hai chắt về, ông cụ Cố lưu luyến không rời ra tiễn bọn họ, sau đó đưa mắt nhìn Cố Khiết Thần ở bên cạnh, nói đầy oán trách: “Ông muốn biết, trước khi ông vào quan tài, liệu có hy vọng được nhìn thấy chắt nội không?”.Cố tổng lại phát điên rồiCố Khiết Thần mím môi, câu trả lời trước sau như một: “Ông nội, ông sẽ sống lâu trăm tuổi”.