Tác giả:

Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…

Chương 328

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 328Lúc đó rất nhiều người không hiểu tại sao cô lại muốn đi. Nhất là bố mẹ cô, bọn họ cực kỳ không đồng ý. Lúc Khiết Thần bình yên vô sự, cô không tranh giành. Đến lúc anh xảy ra chuyện, rất có khả năng sẽ không tỉnh lại nữa thì cô lại đòi đi cho bằng được.Cô không hề giải thích cho bố mẹ. Có giải thích họ cũng không hiểu. Cô chỉ kiên định với quyết định của mình. Đây là lần đầu tiên trong đời cô làm trái ý của bố mẹ.Lúc cô đi, cô chỉ muốn chăm sóc anh, không hề nghĩ tới những điều khác. Cho dù cả đời này Khiết Thần có không tỉnh lại thì cô cũng nguyện ở bên anh cả đời.Thật không ngờ, ông trời thương cô. Khiết Thần đã tỉnh lại. Anh cũng ở bên cô, đối xử tốt với cô. Những suy nghĩ vốn của một người giờ đã trở thành của hai người.Lúc đó cô thật sự cảm thấy cô chính là người hạnh phúc nhất thế gian này.Thế nhưng tại sao tới cuối cùng điều đó lại trở thành bi kịch mà ông trời tạo ra chứ?Sự ngọt ngào trong giấc mơ bỗng chốc biến thành sự đau đớn, khổ sở, uất ức. Tất cả đổ ập vào đầu cô. Cô bắt đầu bị bóng đêm rượt đuổi. Cô cứ chạy chạy mãi vì không muốn để bóng đêm nuốt chửng mình.Thế nhưng bóng đêm đi nhanh quá. Cô đã dốc sức chạy mà vẫn đành trơ mắt nhìn bóng đêm đuổi kịp và nuốt chửng lấy cô từng chút một.Cô mệt lắm. Không muốn đấu tranh nữa. Cô muốn được ngủ…Trong thế giới của cô là bóng đêm bất tận. Bỗng nhiên cô nghe thấy có giọng nói khẽ gọi mình: “Hứa Tịnh Nhi”Giọng nói này quen thuộc quá…giống như…của Khiết Thần.Mí mắt cô bỗng bớt nặng hơn.Giọng nói đó tiếp tục vọng lại: “Hứa Tịnh Nhi, chỉ cần em tỉnh lại thôi. Đừng rời bỏ anh. Mọi chuyện không còn quan trọng nữa. Anh tha thứ cho em rồi!”Sau đó cô cảm nhận được có một bàn tay nào đó đang siết chặt tay mình.“Hứa Tịnh Nhi, đừng ngủ. Em tỉnh lại đi, sau này chúng ta sẽ mãi ở bên nhau…”Là Khiết Thần? Là anh phải không? Cô muốn mở mắt ra nhìn anh.Hứa Tịnh Nhi bỗng có thêm một nguồn sức mạnh mới giúp cô đấu tranh. Bóng đêm dần biết mất. Đôi mắt cô mở ra.Ánh sáng đột ngột không khỏi khiến cô nheo mắt lại, một lúc sau mới dần làm quen, đôi mắt đen láy cứng đờ và chậm chạp chuyển động, nhận ra mình đang nằm ở bệnh viện.Sau đó cô cảm thấy bàn tay mình đang được nắm chặt, giống như trong giấc mơ, là Cố Khiết Thần sao?Hứa Tịnh Nhi nghiêng đầu một cách khó khăn để nhìn sang, khi nhìn thấy người đang nằm bò bên cạnh giường ngủ, ánh mắt cô hơi sững lại.Không phải là Cố Khiết Thần…Người ở bên cạnh cô, nắm tay cô, là Tiêu Thuần!Hóa ra những lời cô nghe được lúc hôn mê chỉ là tưởng tượng của cô…Thì ra suy nghĩ chân thực nhất sâu trong lòng cô là muốn nghe Cố Khiết Thần nói rằng, những chuyện trước đây hãy bỏ qua, sau này chúng ta hãy sống với nhau thật tốt sao?Vậy mà cô còn có hy vọng xa vời với Cố Khiết Thần?Nhất thời, Hứa Tịnh Nhi không biết cảm giác trong lòng mình là gì, chỉ đờ dẫn mở to đôi mắt, nhìn chằm chằm trần nhà trắng xóa.

Chương 328

Lúc đó rất nhiều người không hiểu tại sao cô lại muốn đi. Nhất là bố mẹ cô, bọn họ cực kỳ không đồng ý. Lúc Khiết Thần bình yên vô sự, cô không tranh giành. Đến lúc anh xảy ra chuyện, rất có khả năng sẽ không tỉnh lại nữa thì cô lại đòi đi cho bằng được.

Cô không hề giải thích cho bố mẹ. Có giải thích họ cũng không hiểu. Cô chỉ kiên định với quyết định của mình. Đây là lần đầu tiên trong đời cô làm trái ý của bố mẹ.

Lúc cô đi, cô chỉ muốn chăm sóc anh, không hề nghĩ tới những điều khác. Cho dù cả đời này Khiết Thần có không tỉnh lại thì cô cũng nguyện ở bên anh cả đời.

Thật không ngờ, ông trời thương cô. Khiết Thần đã tỉnh lại. Anh cũng ở bên cô, đối xử tốt với cô. Những suy nghĩ vốn của một người giờ đã trở thành của hai người.

Lúc đó cô thật sự cảm thấy cô chính là người hạnh phúc nhất thế gian này.

Thế nhưng tại sao tới cuối cùng điều đó lại trở thành bi kịch mà ông trời tạo ra chứ?

Sự ngọt ngào trong giấc mơ bỗng chốc biến thành sự đau đớn, khổ sở, uất ức. Tất cả đổ ập vào đầu cô. Cô bắt đầu bị bóng đêm rượt đuổi. Cô cứ chạy chạy mãi vì không muốn để bóng đêm nuốt chửng mình.

Thế nhưng bóng đêm đi nhanh quá. Cô đã dốc sức chạy mà vẫn đành trơ mắt nhìn bóng đêm đuổi kịp và nuốt chửng lấy cô từng chút một.

Cô mệt lắm. Không muốn đấu tranh nữa. Cô muốn được ngủ…

Trong thế giới của cô là bóng đêm bất tận. Bỗng nhiên cô nghe thấy có giọng nói khẽ gọi mình: “Hứa Tịnh Nhi”

Giọng nói này quen thuộc quá…giống như…của Khiết Thần.

Mí mắt cô bỗng bớt nặng hơn.

Giọng nói đó tiếp tục vọng lại: “Hứa Tịnh Nhi, chỉ cần em tỉnh lại thôi. Đừng rời bỏ anh. Mọi chuyện không còn quan trọng nữa. Anh tha thứ cho em rồi!”

Sau đó cô cảm nhận được có một bàn tay nào đó đang siết chặt tay mình.

“Hứa Tịnh Nhi, đừng ngủ. Em tỉnh lại đi, sau này chúng ta sẽ mãi ở bên nhau…”

Là Khiết Thần? Là anh phải không? Cô muốn mở mắt ra nhìn anh.

Hứa Tịnh Nhi bỗng có thêm một nguồn sức mạnh mới giúp cô đấu tranh. Bóng đêm dần biết mất. Đôi mắt cô mở ra.

Ánh sáng đột ngột không khỏi khiến cô nheo mắt lại, một lúc sau mới dần làm quen, đôi mắt đen láy cứng đờ và chậm chạp chuyển động, nhận ra mình đang nằm ở bệnh viện.

Sau đó cô cảm thấy bàn tay mình đang được nắm chặt, giống như trong giấc mơ, là Cố Khiết Thần sao?

Hứa Tịnh Nhi nghiêng đầu một cách khó khăn để nhìn sang, khi nhìn thấy người đang nằm bò bên cạnh giường ngủ, ánh mắt cô hơi sững lại.

Không phải là Cố Khiết Thần…

Người ở bên cạnh cô, nắm tay cô, là Tiêu Thuần!

Hóa ra những lời cô nghe được lúc hôn mê chỉ là tưởng tượng của cô…

Thì ra suy nghĩ chân thực nhất sâu trong lòng cô là muốn nghe Cố Khiết Thần nói rằng, những chuyện trước đây hãy bỏ qua, sau này chúng ta hãy sống với nhau thật tốt sao?

Vậy mà cô còn có hy vọng xa vời với Cố Khiết Thần?

Nhất thời, Hứa Tịnh Nhi không biết cảm giác trong lòng mình là gì, chỉ đờ dẫn mở to đôi mắt, nhìn chằm chằm trần nhà trắng xóa.

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 328Lúc đó rất nhiều người không hiểu tại sao cô lại muốn đi. Nhất là bố mẹ cô, bọn họ cực kỳ không đồng ý. Lúc Khiết Thần bình yên vô sự, cô không tranh giành. Đến lúc anh xảy ra chuyện, rất có khả năng sẽ không tỉnh lại nữa thì cô lại đòi đi cho bằng được.Cô không hề giải thích cho bố mẹ. Có giải thích họ cũng không hiểu. Cô chỉ kiên định với quyết định của mình. Đây là lần đầu tiên trong đời cô làm trái ý của bố mẹ.Lúc cô đi, cô chỉ muốn chăm sóc anh, không hề nghĩ tới những điều khác. Cho dù cả đời này Khiết Thần có không tỉnh lại thì cô cũng nguyện ở bên anh cả đời.Thật không ngờ, ông trời thương cô. Khiết Thần đã tỉnh lại. Anh cũng ở bên cô, đối xử tốt với cô. Những suy nghĩ vốn của một người giờ đã trở thành của hai người.Lúc đó cô thật sự cảm thấy cô chính là người hạnh phúc nhất thế gian này.Thế nhưng tại sao tới cuối cùng điều đó lại trở thành bi kịch mà ông trời tạo ra chứ?Sự ngọt ngào trong giấc mơ bỗng chốc biến thành sự đau đớn, khổ sở, uất ức. Tất cả đổ ập vào đầu cô. Cô bắt đầu bị bóng đêm rượt đuổi. Cô cứ chạy chạy mãi vì không muốn để bóng đêm nuốt chửng mình.Thế nhưng bóng đêm đi nhanh quá. Cô đã dốc sức chạy mà vẫn đành trơ mắt nhìn bóng đêm đuổi kịp và nuốt chửng lấy cô từng chút một.Cô mệt lắm. Không muốn đấu tranh nữa. Cô muốn được ngủ…Trong thế giới của cô là bóng đêm bất tận. Bỗng nhiên cô nghe thấy có giọng nói khẽ gọi mình: “Hứa Tịnh Nhi”Giọng nói này quen thuộc quá…giống như…của Khiết Thần.Mí mắt cô bỗng bớt nặng hơn.Giọng nói đó tiếp tục vọng lại: “Hứa Tịnh Nhi, chỉ cần em tỉnh lại thôi. Đừng rời bỏ anh. Mọi chuyện không còn quan trọng nữa. Anh tha thứ cho em rồi!”Sau đó cô cảm nhận được có một bàn tay nào đó đang siết chặt tay mình.“Hứa Tịnh Nhi, đừng ngủ. Em tỉnh lại đi, sau này chúng ta sẽ mãi ở bên nhau…”Là Khiết Thần? Là anh phải không? Cô muốn mở mắt ra nhìn anh.Hứa Tịnh Nhi bỗng có thêm một nguồn sức mạnh mới giúp cô đấu tranh. Bóng đêm dần biết mất. Đôi mắt cô mở ra.Ánh sáng đột ngột không khỏi khiến cô nheo mắt lại, một lúc sau mới dần làm quen, đôi mắt đen láy cứng đờ và chậm chạp chuyển động, nhận ra mình đang nằm ở bệnh viện.Sau đó cô cảm thấy bàn tay mình đang được nắm chặt, giống như trong giấc mơ, là Cố Khiết Thần sao?Hứa Tịnh Nhi nghiêng đầu một cách khó khăn để nhìn sang, khi nhìn thấy người đang nằm bò bên cạnh giường ngủ, ánh mắt cô hơi sững lại.Không phải là Cố Khiết Thần…Người ở bên cạnh cô, nắm tay cô, là Tiêu Thuần!Hóa ra những lời cô nghe được lúc hôn mê chỉ là tưởng tượng của cô…Thì ra suy nghĩ chân thực nhất sâu trong lòng cô là muốn nghe Cố Khiết Thần nói rằng, những chuyện trước đây hãy bỏ qua, sau này chúng ta hãy sống với nhau thật tốt sao?Vậy mà cô còn có hy vọng xa vời với Cố Khiết Thần?Nhất thời, Hứa Tịnh Nhi không biết cảm giác trong lòng mình là gì, chỉ đờ dẫn mở to đôi mắt, nhìn chằm chằm trần nhà trắng xóa.

Chương 328