Tác giả:

Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…

Chương 349

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 349Hứa Tịnh Nhi ngồi trước bàn trang điểm, lúc chuẩn bị dưỡng da, nhìn qua gương, thấy Cố Khiết Thần không vén chăn lên giường đi ngủ, mà cúi người lấy một chiếc gối trên giường, sau đó xoay người bước tới sô pha.Đây là… muốn tiếp tục ngủ sô pha sao?Quả nhiên, sau khi đặt gối lên sô pha, Cố Khiết Thần bước tới tủ quần áo, lấy một chiếc thảm len.Hứa Tịnh Nhi vô cùng kinh ngạc, không kìm chế được bèn hỏi: “Anh… anh muốn ngủ sô pha sao?”.Cố Khiết Thần đặt chiếc thảm len lên sô pha, rồi mới quay ra nhìn khuôn mặt của Hứa Tịnh Nhi, nghiêm túc gật đầu, nói: “Hứa Tịnh Nhi, trước khi được em cho phép, anh sẽ không ngủ trên giường, cũng… sẽ không ép buộc em nữa”.Hứa Tịnh Nhi không ngờ anh sẽ nói những lời như vậy, sững sờ.Hóa ra… Cố Khiết Thần quả thực không chỉ nói mồm, anh quả thực đã nhìn thấy sự đau lòng của cô sao?Một lúc sau, cô mới tỉnh táo lại, vì câu nói này mà trái tim cô như một hòn đá ném vào mặt hồ phẳng lặng, gợn lên vô vàn con sóng.Vốn dĩ cô còn hơi lo lắng, khi chưa chắc chắn về tình cảm Cố Khiết Thần dành cho mình, cô không muốn làm chuyện đó với anh lắm. Bây giờ, anh đã tâm lý mà loại bỏ sự lo lắng này cho cô.Nếu không cảm động thì là nói dối.Nhưng Cố Khiết Thần đã ngủ sô pha hơn nửa tháng, nếu tiếp tục bắt anh ngủ sô pha thì hơi ác. Nể mặt anh chăm sóc cô tận tâm tận lực thời gian dài như vậy, Hứa Tịnh Nhi nghĩ một lúc, rồi nói.“Cố Khiết Thần, ngủ sô pha nghỉ ngơi không được tốt, hay là…”Ánh mắt Cố Khiết Thần nhìn Hứa Tịnh Nhi có sự chờ đợi khó nhận ra.“Anh đến phòng dành cho khách ngủ? Hoặc là em qua đó ngủ?”.Nghe thấy lời Hứa Tịnh Nhi nói, Cố Khiết Thần không còn tức giận vì bị từ chối như trước đây, mà chỉ cảm thấy đau lòng. Anh không đau lòng cho chính mình, mà đau lòng cho Hứa Tịnh Nhi.Anh từng khiến cô tổn thương sâu sắc như vậy, bây giờ anh chỉ cần lại gần cô một chút đã khiến cô run rẩy bất an.Anh không muốn khiến cô sợ hãi một chút nào nữa.Giọng nói của Cố Khiết Thần hơi trầm xuống: “Không cần đâu, anh ngủ sô pha”.Cho dù tạm thời không thể ngủ cùng em thì cũng phải ở nơi gần em nhất.Hứa Tịnh Nhi hơi nhíu mày, không khỏi khuyên: “Nhưng…”“Hứa Tịnh Nhi”, Cố Khiết Thần lên tiếng, ngắt lời cô: “Em yên tâm ngủ đi”.Hứa Tịnh Nhi biết, Cố Khiết Thần đã quyết định làm chuyện gì thì sẽ không thay đổi. Cô chỉ đành nuốt những lời còn lại vào trong bụng.Đèn phòng ngủ tắt.Trong bóng tối, Hứa Tịnh Nhi nghe thấy giọng nói vừa trầm thấp vừa dịu dàng của người đàn ông vang lên ở sô pha: “Hứa Tịnh Nhi, chúc ngủ ngon”.Cô quay người lại, nhìn về phía sô pha, đôi môi mấp máy, cuối cùng nhỏ giọng đáp: “Cố Khiết Thần, chúc ngủ ngon”.Lúc nhắm mắt, khóe môi Hứa Tịnh Nhi không khỏi khẽ nhếch lên.

Chương 349

Hứa Tịnh Nhi ngồi trước bàn trang điểm, lúc chuẩn bị dưỡng da, nhìn qua gương, thấy Cố Khiết Thần không vén chăn lên giường đi ngủ, mà cúi người lấy một chiếc gối trên giường, sau đó xoay người bước tới sô pha.

Đây là… muốn tiếp tục ngủ sô pha sao?

Quả nhiên, sau khi đặt gối lên sô pha, Cố Khiết Thần bước tới tủ quần áo, lấy một chiếc thảm len.

Hứa Tịnh Nhi vô cùng kinh ngạc, không kìm chế được bèn hỏi: “Anh… anh muốn ngủ sô pha sao?”.

Cố Khiết Thần đặt chiếc thảm len lên sô pha, rồi mới quay ra nhìn khuôn mặt của Hứa Tịnh Nhi, nghiêm túc gật đầu, nói: “Hứa Tịnh Nhi, trước khi được em cho phép, anh sẽ không ngủ trên giường, cũng… sẽ không ép buộc em nữa”.

Hứa Tịnh Nhi không ngờ anh sẽ nói những lời như vậy, sững sờ.

Hóa ra… Cố Khiết Thần quả thực không chỉ nói mồm, anh quả thực đã nhìn thấy sự đau lòng của cô sao?

Một lúc sau, cô mới tỉnh táo lại, vì câu nói này mà trái tim cô như một hòn đá ném vào mặt hồ phẳng lặng, gợn lên vô vàn con sóng.

Vốn dĩ cô còn hơi lo lắng, khi chưa chắc chắn về tình cảm Cố Khiết Thần dành cho mình, cô không muốn làm chuyện đó với anh lắm. Bây giờ, anh đã tâm lý mà loại bỏ sự lo lắng này cho cô.

Nếu không cảm động thì là nói dối.

Nhưng Cố Khiết Thần đã ngủ sô pha hơn nửa tháng, nếu tiếp tục bắt anh ngủ sô pha thì hơi ác. Nể mặt anh chăm sóc cô tận tâm tận lực thời gian dài như vậy, Hứa Tịnh Nhi nghĩ một lúc, rồi nói.

“Cố Khiết Thần, ngủ sô pha nghỉ ngơi không được tốt, hay là…”

Ánh mắt Cố Khiết Thần nhìn Hứa Tịnh Nhi có sự chờ đợi khó nhận ra.

“Anh đến phòng dành cho khách ngủ? Hoặc là em qua đó ngủ?”.

Nghe thấy lời Hứa Tịnh Nhi nói, Cố Khiết Thần không còn tức giận vì bị từ chối như trước đây, mà chỉ cảm thấy đau lòng. Anh không đau lòng cho chính mình, mà đau lòng cho Hứa Tịnh Nhi.

Anh từng khiến cô tổn thương sâu sắc như vậy, bây giờ anh chỉ cần lại gần cô một chút đã khiến cô run rẩy bất an.

Anh không muốn khiến cô sợ hãi một chút nào nữa.

Giọng nói của Cố Khiết Thần hơi trầm xuống: “Không cần đâu, anh ngủ sô pha”.

Cho dù tạm thời không thể ngủ cùng em thì cũng phải ở nơi gần em nhất.

Hứa Tịnh Nhi hơi nhíu mày, không khỏi khuyên: “Nhưng…”

“Hứa Tịnh Nhi”, Cố Khiết Thần lên tiếng, ngắt lời cô: “Em yên tâm ngủ đi”.

Hứa Tịnh Nhi biết, Cố Khiết Thần đã quyết định làm chuyện gì thì sẽ không thay đổi. Cô chỉ đành nuốt những lời còn lại vào trong bụng.

Đèn phòng ngủ tắt.

Trong bóng tối, Hứa Tịnh Nhi nghe thấy giọng nói vừa trầm thấp vừa dịu dàng của người đàn ông vang lên ở sô pha: “Hứa Tịnh Nhi, chúc ngủ ngon”.

Cô quay người lại, nhìn về phía sô pha, đôi môi mấp máy, cuối cùng nhỏ giọng đáp: “Cố Khiết Thần, chúc ngủ ngon”.

Lúc nhắm mắt, khóe môi Hứa Tịnh Nhi không khỏi khẽ nhếch lên.

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 349Hứa Tịnh Nhi ngồi trước bàn trang điểm, lúc chuẩn bị dưỡng da, nhìn qua gương, thấy Cố Khiết Thần không vén chăn lên giường đi ngủ, mà cúi người lấy một chiếc gối trên giường, sau đó xoay người bước tới sô pha.Đây là… muốn tiếp tục ngủ sô pha sao?Quả nhiên, sau khi đặt gối lên sô pha, Cố Khiết Thần bước tới tủ quần áo, lấy một chiếc thảm len.Hứa Tịnh Nhi vô cùng kinh ngạc, không kìm chế được bèn hỏi: “Anh… anh muốn ngủ sô pha sao?”.Cố Khiết Thần đặt chiếc thảm len lên sô pha, rồi mới quay ra nhìn khuôn mặt của Hứa Tịnh Nhi, nghiêm túc gật đầu, nói: “Hứa Tịnh Nhi, trước khi được em cho phép, anh sẽ không ngủ trên giường, cũng… sẽ không ép buộc em nữa”.Hứa Tịnh Nhi không ngờ anh sẽ nói những lời như vậy, sững sờ.Hóa ra… Cố Khiết Thần quả thực không chỉ nói mồm, anh quả thực đã nhìn thấy sự đau lòng của cô sao?Một lúc sau, cô mới tỉnh táo lại, vì câu nói này mà trái tim cô như một hòn đá ném vào mặt hồ phẳng lặng, gợn lên vô vàn con sóng.Vốn dĩ cô còn hơi lo lắng, khi chưa chắc chắn về tình cảm Cố Khiết Thần dành cho mình, cô không muốn làm chuyện đó với anh lắm. Bây giờ, anh đã tâm lý mà loại bỏ sự lo lắng này cho cô.Nếu không cảm động thì là nói dối.Nhưng Cố Khiết Thần đã ngủ sô pha hơn nửa tháng, nếu tiếp tục bắt anh ngủ sô pha thì hơi ác. Nể mặt anh chăm sóc cô tận tâm tận lực thời gian dài như vậy, Hứa Tịnh Nhi nghĩ một lúc, rồi nói.“Cố Khiết Thần, ngủ sô pha nghỉ ngơi không được tốt, hay là…”Ánh mắt Cố Khiết Thần nhìn Hứa Tịnh Nhi có sự chờ đợi khó nhận ra.“Anh đến phòng dành cho khách ngủ? Hoặc là em qua đó ngủ?”.Nghe thấy lời Hứa Tịnh Nhi nói, Cố Khiết Thần không còn tức giận vì bị từ chối như trước đây, mà chỉ cảm thấy đau lòng. Anh không đau lòng cho chính mình, mà đau lòng cho Hứa Tịnh Nhi.Anh từng khiến cô tổn thương sâu sắc như vậy, bây giờ anh chỉ cần lại gần cô một chút đã khiến cô run rẩy bất an.Anh không muốn khiến cô sợ hãi một chút nào nữa.Giọng nói của Cố Khiết Thần hơi trầm xuống: “Không cần đâu, anh ngủ sô pha”.Cho dù tạm thời không thể ngủ cùng em thì cũng phải ở nơi gần em nhất.Hứa Tịnh Nhi hơi nhíu mày, không khỏi khuyên: “Nhưng…”“Hứa Tịnh Nhi”, Cố Khiết Thần lên tiếng, ngắt lời cô: “Em yên tâm ngủ đi”.Hứa Tịnh Nhi biết, Cố Khiết Thần đã quyết định làm chuyện gì thì sẽ không thay đổi. Cô chỉ đành nuốt những lời còn lại vào trong bụng.Đèn phòng ngủ tắt.Trong bóng tối, Hứa Tịnh Nhi nghe thấy giọng nói vừa trầm thấp vừa dịu dàng của người đàn ông vang lên ở sô pha: “Hứa Tịnh Nhi, chúc ngủ ngon”.Cô quay người lại, nhìn về phía sô pha, đôi môi mấp máy, cuối cùng nhỏ giọng đáp: “Cố Khiết Thần, chúc ngủ ngon”.Lúc nhắm mắt, khóe môi Hứa Tịnh Nhi không khỏi khẽ nhếch lên.

Chương 349