Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…
Chương 358
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 358Hứa Tịnh Nhi không kịp phản ứng bèn ‘a’ lên một tiếng, sau đó mới ý thức được anh đang hỏi gì. Cô trả lời đại: “Trái…”Vừa dứt lời cô đã thấy môi người đàn ông áp sát vào mắt mình. Anh khẽ thổi.Hứa Tịnh Nhi tim đập thình thịch.Sau khi thổi xong, anh khẽ kéo dãn khoảng cách và hỏi nhẹ nhàng: “Đỡ hơn chút nào chưa?”Hứa Tịnh Nhi giật mình gật đầu.Khiết Thần đứng dậy, quay qua nhìn người quản lý bên cạnh dặn dò: “Khăn nóng”.Người quản lý vội vàng đi lấy khăn mặt nóng tới, cung kính đưa ra trước mặt Khiết Thần. Anh cầm khăn trong tay, thử độ ấm xem phù hợp chưa rồi mới lấy lau quanh mắt Hứa Tịnh Nhi.Sau khi làm xong anh mới quay lại vị trí ngồi của mình.Toàn bộ quá trình đó Hứa Tịnh Nhi luôn trong trạng thái kinh ngạc và sững sờ. Chỉ duy có trái tim cô là đập mỗi lúc một mãnh liệt hơn…Cô không dám nhìn Khiết Thần, sợ để lộ ra tâm tư của mình. Thế là cô cúi mặt xuống ăn lấy ăn để.Một phần bít tết cô đã anh hết nhanh chóng. Một phần soup cũng vậy, thức ăn hay là bánh mỳ gì cũng đều bị cô ăn sạch sẽ.Đợi đến khi cô hoàn hồn nhìn lên thì thấy người quản lý nhìn mình với ánh mắt thất kinh. Lúc này cô mới ý thức được rằng mình đã ăn nhiều tới cỡ nào. Cô bất giác đỏ mặt.Những cô gái tới nhà hàng đẳng cấp này thì ăn không khác gì mèo. Vì họ sợ người đàn ông sẽ phát hiện ra họ ăn nhiều, thế nên đây là lần đầu người quản lý gặp một người phụ nữ ăn khỏe như thế này.Để giữ hình tượng thục nữ, cô bèn giải thích theo bản năng: “À thì, bình thường em không ăn nhiều thế này đâu”.Khiết Thần liếc nhìn người quản lý, nói giọng thản nhiên: “Em cứ ăn đi, anh nuôi được”.Ăn hết gạo nhà anh ta chắc? Nhìn gì mà nhìn?Dù người quản lý không biết người đàn ông trước mặt là ai nhưng từ khí chất cao quý, khí thế mạnh mẽ như anh thì nhìn là biết anh có khả năng chèn ép người khác vô cùng ghê gớmNgười quản lý không khỏi toát mồ hôi lạnh, nào dám nhìn Hứa Tịnh Nhi. Người này chỉ vội vàng cúi đầu, nhìn chăm chăm chân mình.Hứa Tịnh Nhi thừa nhận, lại một lần nữa cô bị đổ gục bởi lời nói của Khiết Thần.Em cứ ăn tự nhiên, anh nuôi được…Vậy có nghĩa là Khiết Thần thật sự đã chuẩn bị để nuôi cô sao?Sau khi ăn uống no nê, người quản lý đưa hóa đơn tới trước mặt Khiết Thần. Khiết Thần đang định lấy ví ra thanh toán thì bỗng sờ vào túi quần, rồi lại sờ vào túi áo tới mấy lần.Hứa Tịnh Nhi thấy vậy bỗng có dự cảm chẳng lành.Quả nhiên, Khiết Thần ngước mắt, nói với vẻ vô cùng thản nhiên: “Anh không mang ví”.“…”Anh ăn quỵt nhà hàng mà vẫn điềm đạm được như vậy á?Hứa Tịnh Nhi lập tức xịu mặt: “Em cũng không mang!”Người quản lý bỗng cảm thấy vô cùng rủi ro, còn tưởng đây là tổng tài bá đạo, ai dè là không có tiền lại còn giả ngầu.
Chương 358
Hứa Tịnh Nhi không kịp phản ứng bèn ‘a’ lên một tiếng, sau đó mới ý thức được anh đang hỏi gì. Cô trả lời đại: “Trái…”
Vừa dứt lời cô đã thấy môi người đàn ông áp sát vào mắt mình. Anh khẽ thổi.
Hứa Tịnh Nhi tim đập thình thịch.
Sau khi thổi xong, anh khẽ kéo dãn khoảng cách và hỏi nhẹ nhàng: “Đỡ hơn chút nào chưa?”
Hứa Tịnh Nhi giật mình gật đầu.
Khiết Thần đứng dậy, quay qua nhìn người quản lý bên cạnh dặn dò: “Khăn nóng”.
Người quản lý vội vàng đi lấy khăn mặt nóng tới, cung kính đưa ra trước mặt Khiết Thần. Anh cầm khăn trong tay, thử độ ấm xem phù hợp chưa rồi mới lấy lau quanh mắt Hứa Tịnh Nhi.
Sau khi làm xong anh mới quay lại vị trí ngồi của mình.
Toàn bộ quá trình đó Hứa Tịnh Nhi luôn trong trạng thái kinh ngạc và sững sờ. Chỉ duy có trái tim cô là đập mỗi lúc một mãnh liệt hơn…
Cô không dám nhìn Khiết Thần, sợ để lộ ra tâm tư của mình. Thế là cô cúi mặt xuống ăn lấy ăn để.
Một phần bít tết cô đã anh hết nhanh chóng. Một phần soup cũng vậy, thức ăn hay là bánh mỳ gì cũng đều bị cô ăn sạch sẽ.
Đợi đến khi cô hoàn hồn nhìn lên thì thấy người quản lý nhìn mình với ánh mắt thất kinh. Lúc này cô mới ý thức được rằng mình đã ăn nhiều tới cỡ nào. Cô bất giác đỏ mặt.
Những cô gái tới nhà hàng đẳng cấp này thì ăn không khác gì mèo. Vì họ sợ người đàn ông sẽ phát hiện ra họ ăn nhiều, thế nên đây là lần đầu người quản lý gặp một người phụ nữ ăn khỏe như thế này.
Để giữ hình tượng thục nữ, cô bèn giải thích theo bản năng: “À thì, bình thường em không ăn nhiều thế này đâu”.
Khiết Thần liếc nhìn người quản lý, nói giọng thản nhiên: “Em cứ ăn đi, anh nuôi được”.
Ăn hết gạo nhà anh ta chắc? Nhìn gì mà nhìn?
Dù người quản lý không biết người đàn ông trước mặt là ai nhưng từ khí chất cao quý, khí thế mạnh mẽ như anh thì nhìn là biết anh có khả năng chèn ép người khác vô cùng ghê gớm
Người quản lý không khỏi toát mồ hôi lạnh, nào dám nhìn Hứa Tịnh Nhi. Người này chỉ vội vàng cúi đầu, nhìn chăm chăm chân mình.
Hứa Tịnh Nhi thừa nhận, lại một lần nữa cô bị đổ gục bởi lời nói của Khiết Thần.
Em cứ ăn tự nhiên, anh nuôi được…
Vậy có nghĩa là Khiết Thần thật sự đã chuẩn bị để nuôi cô sao?
Sau khi ăn uống no nê, người quản lý đưa hóa đơn tới trước mặt Khiết Thần. Khiết Thần đang định lấy ví ra thanh toán thì bỗng sờ vào túi quần, rồi lại sờ vào túi áo tới mấy lần.
Hứa Tịnh Nhi thấy vậy bỗng có dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên, Khiết Thần ngước mắt, nói với vẻ vô cùng thản nhiên: “Anh không mang ví”.
“…”
Anh ăn quỵt nhà hàng mà vẫn điềm đạm được như vậy á?
Hứa Tịnh Nhi lập tức xịu mặt: “Em cũng không mang!”
Người quản lý bỗng cảm thấy vô cùng rủi ro, còn tưởng đây là tổng tài bá đạo, ai dè là không có tiền lại còn giả ngầu.
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 358Hứa Tịnh Nhi không kịp phản ứng bèn ‘a’ lên một tiếng, sau đó mới ý thức được anh đang hỏi gì. Cô trả lời đại: “Trái…”Vừa dứt lời cô đã thấy môi người đàn ông áp sát vào mắt mình. Anh khẽ thổi.Hứa Tịnh Nhi tim đập thình thịch.Sau khi thổi xong, anh khẽ kéo dãn khoảng cách và hỏi nhẹ nhàng: “Đỡ hơn chút nào chưa?”Hứa Tịnh Nhi giật mình gật đầu.Khiết Thần đứng dậy, quay qua nhìn người quản lý bên cạnh dặn dò: “Khăn nóng”.Người quản lý vội vàng đi lấy khăn mặt nóng tới, cung kính đưa ra trước mặt Khiết Thần. Anh cầm khăn trong tay, thử độ ấm xem phù hợp chưa rồi mới lấy lau quanh mắt Hứa Tịnh Nhi.Sau khi làm xong anh mới quay lại vị trí ngồi của mình.Toàn bộ quá trình đó Hứa Tịnh Nhi luôn trong trạng thái kinh ngạc và sững sờ. Chỉ duy có trái tim cô là đập mỗi lúc một mãnh liệt hơn…Cô không dám nhìn Khiết Thần, sợ để lộ ra tâm tư của mình. Thế là cô cúi mặt xuống ăn lấy ăn để.Một phần bít tết cô đã anh hết nhanh chóng. Một phần soup cũng vậy, thức ăn hay là bánh mỳ gì cũng đều bị cô ăn sạch sẽ.Đợi đến khi cô hoàn hồn nhìn lên thì thấy người quản lý nhìn mình với ánh mắt thất kinh. Lúc này cô mới ý thức được rằng mình đã ăn nhiều tới cỡ nào. Cô bất giác đỏ mặt.Những cô gái tới nhà hàng đẳng cấp này thì ăn không khác gì mèo. Vì họ sợ người đàn ông sẽ phát hiện ra họ ăn nhiều, thế nên đây là lần đầu người quản lý gặp một người phụ nữ ăn khỏe như thế này.Để giữ hình tượng thục nữ, cô bèn giải thích theo bản năng: “À thì, bình thường em không ăn nhiều thế này đâu”.Khiết Thần liếc nhìn người quản lý, nói giọng thản nhiên: “Em cứ ăn đi, anh nuôi được”.Ăn hết gạo nhà anh ta chắc? Nhìn gì mà nhìn?Dù người quản lý không biết người đàn ông trước mặt là ai nhưng từ khí chất cao quý, khí thế mạnh mẽ như anh thì nhìn là biết anh có khả năng chèn ép người khác vô cùng ghê gớmNgười quản lý không khỏi toát mồ hôi lạnh, nào dám nhìn Hứa Tịnh Nhi. Người này chỉ vội vàng cúi đầu, nhìn chăm chăm chân mình.Hứa Tịnh Nhi thừa nhận, lại một lần nữa cô bị đổ gục bởi lời nói của Khiết Thần.Em cứ ăn tự nhiên, anh nuôi được…Vậy có nghĩa là Khiết Thần thật sự đã chuẩn bị để nuôi cô sao?Sau khi ăn uống no nê, người quản lý đưa hóa đơn tới trước mặt Khiết Thần. Khiết Thần đang định lấy ví ra thanh toán thì bỗng sờ vào túi quần, rồi lại sờ vào túi áo tới mấy lần.Hứa Tịnh Nhi thấy vậy bỗng có dự cảm chẳng lành.Quả nhiên, Khiết Thần ngước mắt, nói với vẻ vô cùng thản nhiên: “Anh không mang ví”.“…”Anh ăn quỵt nhà hàng mà vẫn điềm đạm được như vậy á?Hứa Tịnh Nhi lập tức xịu mặt: “Em cũng không mang!”Người quản lý bỗng cảm thấy vô cùng rủi ro, còn tưởng đây là tổng tài bá đạo, ai dè là không có tiền lại còn giả ngầu.