Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…
Chương 399
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 399“Đồ gì?”Vân Nhu hé miệng nói ra vài từ.…Hứa Tịnh Nhi không ngờ mình là hot thế này.Thực ra cô không quan trọng việc có nổi tiếng hay không. Nhưng đánh thắng trận này cũng mang lại cho cô cảm giác có thành tựu. Đương nhiên. Cô không hề quên, thắng lợi này có một nửa công lao của Khiết Thần.Nghĩ vậy, cô bèn lấy điện thoại ra, chụp hình lá cờ và gửi cho anh.“Niềm vinh hạnh này là của chúng ta”Một giây sau, Khiết Thần gọi điện tới.Hứa Tịnh Nhi nghe máy. Giọng nói khàn khàn của người đàn ông vọng tới, khuôn mặt cô đỏ ửng.Dù sau đó tắt máy thì Hứa Tịnh Nhi vẫn cảm thấy mặt mình nóng ran. Lời nói của Khiết Thần vẫn vang lên bên tai cô.“Hứa Tịnh Nhi, nhiệm vụ đã hoàn thành. Tối nay, em nên báo đáp rồi nhỉ”.“Nghĩ xem báo đáp như thế nào nhé. Anh không hài lòng là sẽ không nhận đâu đấy”.Là một tổng tài bá đạo không thiếu tiền, Hứa Tịnh Nhi biết cô không thể dùng tiền để trả anh. Huống hồ, dù cô có tiền thì cũng không đủ để trả.Câu nói của anh đã quá rõ ràng. Báo đáp kiểu thông thường anh sẽ không nhận.Lúc trước muốn có được tin nào đó là phải hôn…Vậy thì lần này báo đáp là muốn cô dùng thân đền đáp sao?Khụ khụ…Thực ra trong khoảng thời gian ở cùng nhau này, Khiết Thần đối xử với cô rất tốt. Sự thay đổi của anh đương nhiên khiến cô rung động. Chỉ là…Cô vẫn cảm thấy có một chút cảm giác bất an, khiến cô vẫn cảm thấy lo lắng, không thể nào tiến thêm bước nữa.Hứa Tịnh Nhi hít một hơi thật sâu. Xem ra, cô vẫn phải tìm cách khác để báo đáp cho anh rồi.Vừa hay cô Lâm từ trong phòng bước ra. Hứa Tịnh Nhi thay đồ, hỏi cô Lâm: “Chị Lâm ra ngoài phải không?”Cô Lâm gật đầu cười: “Đúng vậy, trong nhà hết thức ăn rồi, tôi đi siêu thị một chuyến”.Hứa Tịnh Nhi đang âu sầu vì không biết cảm ơn Khiết Thần thế nào, nghe thấy vậy đôi mắt cô sáng lên. Cô lập tức đứng dậy: “Chúng ta cùng đi nhé”.Khiết Thần vừa về chung cư đã ngửi thấy mùi thơm từ trong bếp bay ra.Cô Lâm đón lấy cặp sách và áo khoác, cười tươi rói nói với anh: “Cậu chủ, hôm nay thiếu phu nhân đích thân đi chọn đồ ăn, xuống bếp đấy. Nói là sẽ nấu một bữa ăn thật thịnh soạn, bận tới giờ vẫn chưa xong mà cũng không để tôi giúp nữa”.Khiết Thần nhếch miệng cười không nói gì. Anh thay giày, đi thẳng tới nhà bếp.Cơ thể to lớn của anh dựa vào cửa. Anh không làm phiền cô. Đôi mắt đen láy chỉ nhìn cô chăm chăm.Hứa Tịnh Nhi cảm nhận được ánh mắt của anh. Cô nhìn lại, nở nụ cười xán lạn: “Anh về rồi à? Đợi một lúc nữa là có thể ăn cơm rồi”.
Chương 399
“Đồ gì?”
Vân Nhu hé miệng nói ra vài từ.
…
Hứa Tịnh Nhi không ngờ mình là hot thế này.
Thực ra cô không quan trọng việc có nổi tiếng hay không. Nhưng đánh thắng trận này cũng mang lại cho cô cảm giác có thành tựu. Đương nhiên. Cô không hề quên, thắng lợi này có một nửa công lao của Khiết Thần.
Nghĩ vậy, cô bèn lấy điện thoại ra, chụp hình lá cờ và gửi cho anh.
“Niềm vinh hạnh này là của chúng ta”
Một giây sau, Khiết Thần gọi điện tới.
Hứa Tịnh Nhi nghe máy. Giọng nói khàn khàn của người đàn ông vọng tới, khuôn mặt cô đỏ ửng.
Dù sau đó tắt máy thì Hứa Tịnh Nhi vẫn cảm thấy mặt mình nóng ran. Lời nói của Khiết Thần vẫn vang lên bên tai cô.
“Hứa Tịnh Nhi, nhiệm vụ đã hoàn thành. Tối nay, em nên báo đáp rồi nhỉ”.
“Nghĩ xem báo đáp như thế nào nhé. Anh không hài lòng là sẽ không nhận đâu đấy”.
Là một tổng tài bá đạo không thiếu tiền, Hứa Tịnh Nhi biết cô không thể dùng tiền để trả anh. Huống hồ, dù cô có tiền thì cũng không đủ để trả.
Câu nói của anh đã quá rõ ràng. Báo đáp kiểu thông thường anh sẽ không nhận.
Lúc trước muốn có được tin nào đó là phải hôn…Vậy thì lần này báo đáp là muốn cô dùng thân đền đáp sao?
Khụ khụ…
Thực ra trong khoảng thời gian ở cùng nhau này, Khiết Thần đối xử với cô rất tốt. Sự thay đổi của anh đương nhiên khiến cô rung động. Chỉ là…Cô vẫn cảm thấy có một chút cảm giác bất an, khiến cô vẫn cảm thấy lo lắng, không thể nào tiến thêm bước nữa.
Hứa Tịnh Nhi hít một hơi thật sâu. Xem ra, cô vẫn phải tìm cách khác để báo đáp cho anh rồi.
Vừa hay cô Lâm từ trong phòng bước ra. Hứa Tịnh Nhi thay đồ, hỏi cô Lâm: “Chị Lâm ra ngoài phải không?”
Cô Lâm gật đầu cười: “Đúng vậy, trong nhà hết thức ăn rồi, tôi đi siêu thị một chuyến”.
Hứa Tịnh Nhi đang âu sầu vì không biết cảm ơn Khiết Thần thế nào, nghe thấy vậy đôi mắt cô sáng lên. Cô lập tức đứng dậy: “Chúng ta cùng đi nhé”.
Khiết Thần vừa về chung cư đã ngửi thấy mùi thơm từ trong bếp bay ra.
Cô Lâm đón lấy cặp sách và áo khoác, cười tươi rói nói với anh: “Cậu chủ, hôm nay thiếu phu nhân đích thân đi chọn đồ ăn, xuống bếp đấy. Nói là sẽ nấu một bữa ăn thật thịnh soạn, bận tới giờ vẫn chưa xong mà cũng không để tôi giúp nữa”.
Khiết Thần nhếch miệng cười không nói gì. Anh thay giày, đi thẳng tới nhà bếp.
Cơ thể to lớn của anh dựa vào cửa. Anh không làm phiền cô. Đôi mắt đen láy chỉ nhìn cô chăm chăm.
Hứa Tịnh Nhi cảm nhận được ánh mắt của anh. Cô nhìn lại, nở nụ cười xán lạn: “Anh về rồi à? Đợi một lúc nữa là có thể ăn cơm rồi”.
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 399“Đồ gì?”Vân Nhu hé miệng nói ra vài từ.…Hứa Tịnh Nhi không ngờ mình là hot thế này.Thực ra cô không quan trọng việc có nổi tiếng hay không. Nhưng đánh thắng trận này cũng mang lại cho cô cảm giác có thành tựu. Đương nhiên. Cô không hề quên, thắng lợi này có một nửa công lao của Khiết Thần.Nghĩ vậy, cô bèn lấy điện thoại ra, chụp hình lá cờ và gửi cho anh.“Niềm vinh hạnh này là của chúng ta”Một giây sau, Khiết Thần gọi điện tới.Hứa Tịnh Nhi nghe máy. Giọng nói khàn khàn của người đàn ông vọng tới, khuôn mặt cô đỏ ửng.Dù sau đó tắt máy thì Hứa Tịnh Nhi vẫn cảm thấy mặt mình nóng ran. Lời nói của Khiết Thần vẫn vang lên bên tai cô.“Hứa Tịnh Nhi, nhiệm vụ đã hoàn thành. Tối nay, em nên báo đáp rồi nhỉ”.“Nghĩ xem báo đáp như thế nào nhé. Anh không hài lòng là sẽ không nhận đâu đấy”.Là một tổng tài bá đạo không thiếu tiền, Hứa Tịnh Nhi biết cô không thể dùng tiền để trả anh. Huống hồ, dù cô có tiền thì cũng không đủ để trả.Câu nói của anh đã quá rõ ràng. Báo đáp kiểu thông thường anh sẽ không nhận.Lúc trước muốn có được tin nào đó là phải hôn…Vậy thì lần này báo đáp là muốn cô dùng thân đền đáp sao?Khụ khụ…Thực ra trong khoảng thời gian ở cùng nhau này, Khiết Thần đối xử với cô rất tốt. Sự thay đổi của anh đương nhiên khiến cô rung động. Chỉ là…Cô vẫn cảm thấy có một chút cảm giác bất an, khiến cô vẫn cảm thấy lo lắng, không thể nào tiến thêm bước nữa.Hứa Tịnh Nhi hít một hơi thật sâu. Xem ra, cô vẫn phải tìm cách khác để báo đáp cho anh rồi.Vừa hay cô Lâm từ trong phòng bước ra. Hứa Tịnh Nhi thay đồ, hỏi cô Lâm: “Chị Lâm ra ngoài phải không?”Cô Lâm gật đầu cười: “Đúng vậy, trong nhà hết thức ăn rồi, tôi đi siêu thị một chuyến”.Hứa Tịnh Nhi đang âu sầu vì không biết cảm ơn Khiết Thần thế nào, nghe thấy vậy đôi mắt cô sáng lên. Cô lập tức đứng dậy: “Chúng ta cùng đi nhé”.Khiết Thần vừa về chung cư đã ngửi thấy mùi thơm từ trong bếp bay ra.Cô Lâm đón lấy cặp sách và áo khoác, cười tươi rói nói với anh: “Cậu chủ, hôm nay thiếu phu nhân đích thân đi chọn đồ ăn, xuống bếp đấy. Nói là sẽ nấu một bữa ăn thật thịnh soạn, bận tới giờ vẫn chưa xong mà cũng không để tôi giúp nữa”.Khiết Thần nhếch miệng cười không nói gì. Anh thay giày, đi thẳng tới nhà bếp.Cơ thể to lớn của anh dựa vào cửa. Anh không làm phiền cô. Đôi mắt đen láy chỉ nhìn cô chăm chăm.Hứa Tịnh Nhi cảm nhận được ánh mắt của anh. Cô nhìn lại, nở nụ cười xán lạn: “Anh về rồi à? Đợi một lúc nữa là có thể ăn cơm rồi”.