Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…
Chương 408
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 408“Nhưng thế giới này làm gì có nhiều cô gái Lọ Lem đến vậy. Tôi không phải, Hứa Tịnh Nhi cô cũng không phải!”.“Hứa Tịnh Nhi, có phải cô cho rằng hôm nay Khiết Thần dẫn cô đến bữa tiệc, mặc nhận mối quan hệ mờ ám giữa cô và anh ấy trước mặt mọi người là anh ấy thật sự thích cô không? Chuyện này tôi đã trải qua ba năm rồi… Tất cả mọi người đều cho rằng anh ấy yêu tôi, tất cả mọi người đều cho rằng tôi sẽ kết hôn với anh ấy, kết quả thì sao? Anh ấy vẫn có thể trở mặt vô tình với tôi mà không hề do dự”.“Nói đủ chưa?”.Cuối cùng Hứa Tịnh Nhi cũng lên tiếng: “Tôi không có hứng thú nghe cô kể cô yêu mà không có được, cô bất cam và oán hận, nhưng cô cứ muốn kể thì cũng không vấn đề gì. Chỉ là chó ngoan không chắn đường!”.Cô ngước mắt lên, liếc nhìn gương mặt sưng đỏ như đầu heo của cô ta, nhếch môi cười lạnh lùng, đột nhiên hỏi một câu không liên quan: “Mũi của cô vẫn ổn chứ?”.Nhắc tới mũi, Tô Tử Thiến lập tức nhớ tới lần trước cô ta bị Hứa Tịnh Nhi đấm lệch mũi, nụ cười cứng đờ, che mũi theo phản xạ, vội vàng lui ra sau hai bước.Hứa Tịnh Nhi cười chế giễu, sức chiến đấu kém như vậy mà cũng dám nhảy nhót trước mặt cô. Cô dời mắt đi, tiếp tục cất bước đi về phía trước.Sự bình tĩnh của cô quả thật ngoài dự liệu của Tô Tử Thiến. Nhớ ngày trước, cô ta biết được Hứa Tịnh Nhi đã trở về, trong lòng như bị lửa thiêu đốt, nóng ruột bất an, vô cùng thấp thỏm.Hứa Tịnh Nhi tự tin như vậy thật, hay là… giả vờ?Cô ta không tin Hứa Tịnh Nhi thật sự có thể thờ ơ với Vân Nhu. Theo những gì cô ta điều tra được, Vân Nhu không những là mối tình đầu của Cố Khiết Thần, mà còn là… ánh trăng sáng không thể gạt bỏ trong lòng anh.Tô Tử Thiến không đuổi theo, mà nhìn bóng lưng bình tĩnh tự nhiên của cô, mở miệng: “Tội cho cô còn ở đây tự đắc. Trước kia Khiết Thần dùng tôi để kích động Vân Nhu, nên mới đưa tôi lên vị trí cao như vậy, chính là để Vân Nhu nhìn thấy, có vậy thì cô ta mới ghen tị, mới quay về, bây giờ đến lượt cô rồi”.Dừng một lúc, cô ta lại quăng ra một quả bom nặng ký: “À đúng rồi, suýt chút nữa tôi quên nói với cô, buổi tiệc ngày hôm nay là người trong giới các cô tổ chức chào mừng Vân Nhu trở về!”.Hứa Tịnh Nhi khựng người.Bữa tiệc này là dành cho Vân Nhu. Cô thật sự không biết, chỉ tưởng rằng đây là một bữa tiệc thông thường. Hơn nữa, nếu đúng là thế thì khi nãy tại sao cô đi với Khiết Thần một vòng lại không nhìn thấy Vân Nhu chứ?Thế nhưng, giọng nói thì thầm của Tô Tử Thiến không giống như lời nói dối. Dù sao thì, nói dối kiểu gì cũng bị vạch mặt. Chẳng có nghĩa lý gì.Bất kể phải hay không, chỉ cần cô tới sảnh lớn là biết ngay, không cần phải ở đây lãng phí thời gian với Tô Tử Thiến.Cô sẽ không dễ gì bị dính bẫy li gián của cô ta. Cô tin vào cảm nhận của bản thân hơn và càng tin vào những gì tận mắt được nhìn thấy.Hứa Tịnh Nhi không nói gì, cứ thế đi thẳng.Tô Tử Thiến dựa vào tường, cười chế nhạo. Cô ta cực hận Hứa Tịnh Nhi. Nếu không phải Hứa Tịnh Nhi dùng thủ đoạn, ép Khiết Thần cưới mình thì cô ta sẽ không làm những chuyện ngu ngốc, gây phiền phức cho Khiết Thần để anh ép mình tới bước này.Từ thiên đàng rơi xuống địa ngục, còn bị đẩy vào mười tám tầng địa ngục, mỗi ngày đều sống trong dầu sôi lửa bỏng.
Chương 408
“Nhưng thế giới này làm gì có nhiều cô gái Lọ Lem đến vậy. Tôi không phải, Hứa Tịnh Nhi cô cũng không phải!”.
“Hứa Tịnh Nhi, có phải cô cho rằng hôm nay Khiết Thần dẫn cô đến bữa tiệc, mặc nhận mối quan hệ mờ ám giữa cô và anh ấy trước mặt mọi người là anh ấy thật sự thích cô không? Chuyện này tôi đã trải qua ba năm rồi… Tất cả mọi người đều cho rằng anh ấy yêu tôi, tất cả mọi người đều cho rằng tôi sẽ kết hôn với anh ấy, kết quả thì sao? Anh ấy vẫn có thể trở mặt vô tình với tôi mà không hề do dự”.
“Nói đủ chưa?”.
Cuối cùng Hứa Tịnh Nhi cũng lên tiếng: “Tôi không có hứng thú nghe cô kể cô yêu mà không có được, cô bất cam và oán hận, nhưng cô cứ muốn kể thì cũng không vấn đề gì. Chỉ là chó ngoan không chắn đường!”.
Cô ngước mắt lên, liếc nhìn gương mặt sưng đỏ như đầu heo của cô ta, nhếch môi cười lạnh lùng, đột nhiên hỏi một câu không liên quan: “Mũi của cô vẫn ổn chứ?”.
Nhắc tới mũi, Tô Tử Thiến lập tức nhớ tới lần trước cô ta bị Hứa Tịnh Nhi đấm lệch mũi, nụ cười cứng đờ, che mũi theo phản xạ, vội vàng lui ra sau hai bước.
Hứa Tịnh Nhi cười chế giễu, sức chiến đấu kém như vậy mà cũng dám nhảy nhót trước mặt cô. Cô dời mắt đi, tiếp tục cất bước đi về phía trước.
Sự bình tĩnh của cô quả thật ngoài dự liệu của Tô Tử Thiến. Nhớ ngày trước, cô ta biết được Hứa Tịnh Nhi đã trở về, trong lòng như bị lửa thiêu đốt, nóng ruột bất an, vô cùng thấp thỏm.
Hứa Tịnh Nhi tự tin như vậy thật, hay là… giả vờ?
Cô ta không tin Hứa Tịnh Nhi thật sự có thể thờ ơ với Vân Nhu. Theo những gì cô ta điều tra được, Vân Nhu không những là mối tình đầu của Cố Khiết Thần, mà còn là… ánh trăng sáng không thể gạt bỏ trong lòng anh.
Tô Tử Thiến không đuổi theo, mà nhìn bóng lưng bình tĩnh tự nhiên của cô, mở miệng: “Tội cho cô còn ở đây tự đắc. Trước kia Khiết Thần dùng tôi để kích động Vân Nhu, nên mới đưa tôi lên vị trí cao như vậy, chính là để Vân Nhu nhìn thấy, có vậy thì cô ta mới ghen tị, mới quay về, bây giờ đến lượt cô rồi”.
Dừng một lúc, cô ta lại quăng ra một quả bom nặng ký: “À đúng rồi, suýt chút nữa tôi quên nói với cô, buổi tiệc ngày hôm nay là người trong giới các cô tổ chức chào mừng Vân Nhu trở về!”.
Hứa Tịnh Nhi khựng người.
Bữa tiệc này là dành cho Vân Nhu. Cô thật sự không biết, chỉ tưởng rằng đây là một bữa tiệc thông thường. Hơn nữa, nếu đúng là thế thì khi nãy tại sao cô đi với Khiết Thần một vòng lại không nhìn thấy Vân Nhu chứ?
Thế nhưng, giọng nói thì thầm của Tô Tử Thiến không giống như lời nói dối. Dù sao thì, nói dối kiểu gì cũng bị vạch mặt. Chẳng có nghĩa lý gì.
Bất kể phải hay không, chỉ cần cô tới sảnh lớn là biết ngay, không cần phải ở đây lãng phí thời gian với Tô Tử Thiến.
Cô sẽ không dễ gì bị dính bẫy li gián của cô ta. Cô tin vào cảm nhận của bản thân hơn và càng tin vào những gì tận mắt được nhìn thấy.
Hứa Tịnh Nhi không nói gì, cứ thế đi thẳng.
Tô Tử Thiến dựa vào tường, cười chế nhạo. Cô ta cực hận Hứa Tịnh Nhi. Nếu không phải Hứa Tịnh Nhi dùng thủ đoạn, ép Khiết Thần cưới mình thì cô ta sẽ không làm những chuyện ngu ngốc, gây phiền phức cho Khiết Thần để anh ép mình tới bước này.
Từ thiên đàng rơi xuống địa ngục, còn bị đẩy vào mười tám tầng địa ngục, mỗi ngày đều sống trong dầu sôi lửa bỏng.
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 408“Nhưng thế giới này làm gì có nhiều cô gái Lọ Lem đến vậy. Tôi không phải, Hứa Tịnh Nhi cô cũng không phải!”.“Hứa Tịnh Nhi, có phải cô cho rằng hôm nay Khiết Thần dẫn cô đến bữa tiệc, mặc nhận mối quan hệ mờ ám giữa cô và anh ấy trước mặt mọi người là anh ấy thật sự thích cô không? Chuyện này tôi đã trải qua ba năm rồi… Tất cả mọi người đều cho rằng anh ấy yêu tôi, tất cả mọi người đều cho rằng tôi sẽ kết hôn với anh ấy, kết quả thì sao? Anh ấy vẫn có thể trở mặt vô tình với tôi mà không hề do dự”.“Nói đủ chưa?”.Cuối cùng Hứa Tịnh Nhi cũng lên tiếng: “Tôi không có hứng thú nghe cô kể cô yêu mà không có được, cô bất cam và oán hận, nhưng cô cứ muốn kể thì cũng không vấn đề gì. Chỉ là chó ngoan không chắn đường!”.Cô ngước mắt lên, liếc nhìn gương mặt sưng đỏ như đầu heo của cô ta, nhếch môi cười lạnh lùng, đột nhiên hỏi một câu không liên quan: “Mũi của cô vẫn ổn chứ?”.Nhắc tới mũi, Tô Tử Thiến lập tức nhớ tới lần trước cô ta bị Hứa Tịnh Nhi đấm lệch mũi, nụ cười cứng đờ, che mũi theo phản xạ, vội vàng lui ra sau hai bước.Hứa Tịnh Nhi cười chế giễu, sức chiến đấu kém như vậy mà cũng dám nhảy nhót trước mặt cô. Cô dời mắt đi, tiếp tục cất bước đi về phía trước.Sự bình tĩnh của cô quả thật ngoài dự liệu của Tô Tử Thiến. Nhớ ngày trước, cô ta biết được Hứa Tịnh Nhi đã trở về, trong lòng như bị lửa thiêu đốt, nóng ruột bất an, vô cùng thấp thỏm.Hứa Tịnh Nhi tự tin như vậy thật, hay là… giả vờ?Cô ta không tin Hứa Tịnh Nhi thật sự có thể thờ ơ với Vân Nhu. Theo những gì cô ta điều tra được, Vân Nhu không những là mối tình đầu của Cố Khiết Thần, mà còn là… ánh trăng sáng không thể gạt bỏ trong lòng anh.Tô Tử Thiến không đuổi theo, mà nhìn bóng lưng bình tĩnh tự nhiên của cô, mở miệng: “Tội cho cô còn ở đây tự đắc. Trước kia Khiết Thần dùng tôi để kích động Vân Nhu, nên mới đưa tôi lên vị trí cao như vậy, chính là để Vân Nhu nhìn thấy, có vậy thì cô ta mới ghen tị, mới quay về, bây giờ đến lượt cô rồi”.Dừng một lúc, cô ta lại quăng ra một quả bom nặng ký: “À đúng rồi, suýt chút nữa tôi quên nói với cô, buổi tiệc ngày hôm nay là người trong giới các cô tổ chức chào mừng Vân Nhu trở về!”.Hứa Tịnh Nhi khựng người.Bữa tiệc này là dành cho Vân Nhu. Cô thật sự không biết, chỉ tưởng rằng đây là một bữa tiệc thông thường. Hơn nữa, nếu đúng là thế thì khi nãy tại sao cô đi với Khiết Thần một vòng lại không nhìn thấy Vân Nhu chứ?Thế nhưng, giọng nói thì thầm của Tô Tử Thiến không giống như lời nói dối. Dù sao thì, nói dối kiểu gì cũng bị vạch mặt. Chẳng có nghĩa lý gì.Bất kể phải hay không, chỉ cần cô tới sảnh lớn là biết ngay, không cần phải ở đây lãng phí thời gian với Tô Tử Thiến.Cô sẽ không dễ gì bị dính bẫy li gián của cô ta. Cô tin vào cảm nhận của bản thân hơn và càng tin vào những gì tận mắt được nhìn thấy.Hứa Tịnh Nhi không nói gì, cứ thế đi thẳng.Tô Tử Thiến dựa vào tường, cười chế nhạo. Cô ta cực hận Hứa Tịnh Nhi. Nếu không phải Hứa Tịnh Nhi dùng thủ đoạn, ép Khiết Thần cưới mình thì cô ta sẽ không làm những chuyện ngu ngốc, gây phiền phức cho Khiết Thần để anh ép mình tới bước này.Từ thiên đàng rơi xuống địa ngục, còn bị đẩy vào mười tám tầng địa ngục, mỗi ngày đều sống trong dầu sôi lửa bỏng.