Tác giả:

Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…

Chương 418

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 418Nhưng sao cô ấy đột nhiên thay đổi như vậy chứ?Giai đoạn này, hai người đã dần trở nên thân thiết hơn. Thái độ của Hứa Tịnh Nhi đối với anh cũng dần thay đổi. Nếu không, cô cũng đã không chịu để anh quay lại ngủ trên giường.Rõ ràng mọi thứ đang tốt đẹp mà…Khiết Thần day chán, bước vào phòng sách. Anh cầm điện thoại lên, gọi điện cho Từ Soái.Khi điện thoại sắp tự động ngắt cuộc gọi thì Từ Soái bắt máy. Anh ta phàn nàn: “Ông nội ơi, lần sau lúc mà gọi điện thoại ấy, nhớ để ý thời gian. Nửa đêm nửa hôm, tôi không ôm vợ ông ngủ thì cũng đừng ngăn cản việc tôi ôm cô gái khác ngủ chứ?”Khiết Thần mặc kệ, đi thẳng vào vấn đề: “Có vấn đề cần hỏi anh”.Từ Soái còn có thể nói gì được chứ? Người anh em của mình thì dù có quỳ xuống vẫn là anh em mà…Anh ta đẩy cô gái trong lòng ra, dựa vào đầu giường, châm một điếu thuốc hút và nhả khói: “Hân hạnh được lắng nghe”.Nghe xong sự lo lắng của Khiết Thần, Từ Soái suy nghĩ: “Tâm trạng phụ nữ mà đột nhiên thay đổi, nếu như anh không làm gì sai khiến cô ấy không vui thì chỉ còn lại một khả năng!”“Nói”.Khiết Thần vẫn luôn cụt ngủn, dứt khoát như thế.“Còn có thể là gì được chứ. Là mỗi tháng phụ nữ tới ngày đó đó. Những phụ nữ trong giai đoạn này không thể nào dùng logic thông thường để phân tích được: nóng nảy, lo lắng, buồn bực, đau lòng, khó chịu, nhìn ai cũng ngứa mắt. Rồi giận hờn vu vơ, thậm chí là bắt anh đi nướng cũng có khả năng. Dù sao thì, mấy ngày này tôi khuyên anh một câu, đừng có chọc giận cô ấy.Khiết Thần khẳng định chắc nịnh: “Cô ấy vẫn chưa tới ngày”.Ầu! Từ Soái thất kinh mất nửa phút mới đáp lại: “Khiết Thần, anh…nhớ rõ vậy cơ à”.Có thể nhớ rõ cả khoảng thời gian đó của cô ấy thì chỉ có thể chứng minh Hứa Tịnh Nhi vô cùng quan trọng đối với Khiết Thần.Khiết Thần chẳng buồn trả lời.Từ Soái sau khi cảm thán xong bèn nói: “Khiết Thần, phụ nữ ấy mà, không thể nào mà nói chính xác được. Do chịu ảnh hưởng từ nhiều nhân tố nên mỗi tháng không cố định cùng một khoảng thời gian đâu. Chỉ có thể là đại khái thôi. Anh nghĩ xem có phải vậy không?”Nói vậy thì đúng là…Khi Hứa Tịnh Nhi tới tháng cũng chẳng có mấy ngày.Khiết Thần bất giác nhớ lại hình ảnh khi nãy Hứa Tịnh Nhi quỳ xuống trước cửa phòng ngủ, không thể nào đứng lên được. Lẽ nào…đúng là cô ấy đau bụng, không thoải mái sao?Anh chau mày, mím môi: “Phải làm thế nào mới giúp cô ấy bớt khó chịu?”“Điều này…”Từ Soái túm tóc, để lộ vẻ khổ sở: “Khiết Thần à, mặc dù tôi hiểu phụ nữ nhưng tôi có phải là phụ nữ đâu. Sao tôi biết được làm thế nào mới có thể khiến phụ nữ tới tháng hết khó chịu chớ”.Câu hỏi vượt qua giới tính này thật sự anh ta không trả lời được.Khựng lại một lúc, anh ta đột nhiên nhớ ra điều gì đó bèn nghiêm túc lên tiếng: “Dù sao tôi cũng biết một câu có thể nói với người phụ nữ trong thời kỳ này. Nói ra được là xong”.“Câu gì?”Từ Soái trầm giọng, nhả ra từng từ: “Uống nhiều nước ấm!”“…”

Chương 418

Nhưng sao cô ấy đột nhiên thay đổi như vậy chứ?

Giai đoạn này, hai người đã dần trở nên thân thiết hơn. Thái độ của Hứa Tịnh Nhi đối với anh cũng dần thay đổi. Nếu không, cô cũng đã không chịu để anh quay lại ngủ trên giường.

Rõ ràng mọi thứ đang tốt đẹp mà…

Khiết Thần day chán, bước vào phòng sách. Anh cầm điện thoại lên, gọi điện cho Từ Soái.

Khi điện thoại sắp tự động ngắt cuộc gọi thì Từ Soái bắt máy. Anh ta phàn nàn: “Ông nội ơi, lần sau lúc mà gọi điện thoại ấy, nhớ để ý thời gian. Nửa đêm nửa hôm, tôi không ôm vợ ông ngủ thì cũng đừng ngăn cản việc tôi ôm cô gái khác ngủ chứ?”

Khiết Thần mặc kệ, đi thẳng vào vấn đề: “Có vấn đề cần hỏi anh”.

Từ Soái còn có thể nói gì được chứ? Người anh em của mình thì dù có quỳ xuống vẫn là anh em mà…

Anh ta đẩy cô gái trong lòng ra, dựa vào đầu giường, châm một điếu thuốc hút và nhả khói: “Hân hạnh được lắng nghe”.

Nghe xong sự lo lắng của Khiết Thần, Từ Soái suy nghĩ: “Tâm trạng phụ nữ mà đột nhiên thay đổi, nếu như anh không làm gì sai khiến cô ấy không vui thì chỉ còn lại một khả năng!”

“Nói”.

Khiết Thần vẫn luôn cụt ngủn, dứt khoát như thế.

“Còn có thể là gì được chứ. Là mỗi tháng phụ nữ tới ngày đó đó. Những phụ nữ trong giai đoạn này không thể nào dùng logic thông thường để phân tích được: nóng nảy, lo lắng, buồn bực, đau lòng, khó chịu, nhìn ai cũng ngứa mắt. Rồi giận hờn vu vơ, thậm chí là bắt anh đi nướng cũng có khả năng. Dù sao thì, mấy ngày này tôi khuyên anh một câu, đừng có chọc giận cô ấy.

Khiết Thần khẳng định chắc nịnh: “Cô ấy vẫn chưa tới ngày”.

Ầu! Từ Soái thất kinh mất nửa phút mới đáp lại: “Khiết Thần, anh…nhớ rõ vậy cơ à”.

Có thể nhớ rõ cả khoảng thời gian đó của cô ấy thì chỉ có thể chứng minh Hứa Tịnh Nhi vô cùng quan trọng đối với Khiết Thần.

Khiết Thần chẳng buồn trả lời.

Từ Soái sau khi cảm thán xong bèn nói: “Khiết Thần, phụ nữ ấy mà, không thể nào mà nói chính xác được. Do chịu ảnh hưởng từ nhiều nhân tố nên mỗi tháng không cố định cùng một khoảng thời gian đâu. Chỉ có thể là đại khái thôi. Anh nghĩ xem có phải vậy không?”

Nói vậy thì đúng là…Khi Hứa Tịnh Nhi tới tháng cũng chẳng có mấy ngày.

Khiết Thần bất giác nhớ lại hình ảnh khi nãy Hứa Tịnh Nhi quỳ xuống trước cửa phòng ngủ, không thể nào đứng lên được. Lẽ nào…đúng là cô ấy đau bụng, không thoải mái sao?

Anh chau mày, mím môi: “Phải làm thế nào mới giúp cô ấy bớt khó chịu?”

“Điều này…”

Từ Soái túm tóc, để lộ vẻ khổ sở: “Khiết Thần à, mặc dù tôi hiểu phụ nữ nhưng tôi có phải là phụ nữ đâu. Sao tôi biết được làm thế nào mới có thể khiến phụ nữ tới tháng hết khó chịu chớ”.

Câu hỏi vượt qua giới tính này thật sự anh ta không trả lời được.

Khựng lại một lúc, anh ta đột nhiên nhớ ra điều gì đó bèn nghiêm túc lên tiếng: “Dù sao tôi cũng biết một câu có thể nói với người phụ nữ trong thời kỳ này. Nói ra được là xong”.

“Câu gì?”

Từ Soái trầm giọng, nhả ra từng từ: “Uống nhiều nước ấm!”

“…”

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 418Nhưng sao cô ấy đột nhiên thay đổi như vậy chứ?Giai đoạn này, hai người đã dần trở nên thân thiết hơn. Thái độ của Hứa Tịnh Nhi đối với anh cũng dần thay đổi. Nếu không, cô cũng đã không chịu để anh quay lại ngủ trên giường.Rõ ràng mọi thứ đang tốt đẹp mà…Khiết Thần day chán, bước vào phòng sách. Anh cầm điện thoại lên, gọi điện cho Từ Soái.Khi điện thoại sắp tự động ngắt cuộc gọi thì Từ Soái bắt máy. Anh ta phàn nàn: “Ông nội ơi, lần sau lúc mà gọi điện thoại ấy, nhớ để ý thời gian. Nửa đêm nửa hôm, tôi không ôm vợ ông ngủ thì cũng đừng ngăn cản việc tôi ôm cô gái khác ngủ chứ?”Khiết Thần mặc kệ, đi thẳng vào vấn đề: “Có vấn đề cần hỏi anh”.Từ Soái còn có thể nói gì được chứ? Người anh em của mình thì dù có quỳ xuống vẫn là anh em mà…Anh ta đẩy cô gái trong lòng ra, dựa vào đầu giường, châm một điếu thuốc hút và nhả khói: “Hân hạnh được lắng nghe”.Nghe xong sự lo lắng của Khiết Thần, Từ Soái suy nghĩ: “Tâm trạng phụ nữ mà đột nhiên thay đổi, nếu như anh không làm gì sai khiến cô ấy không vui thì chỉ còn lại một khả năng!”“Nói”.Khiết Thần vẫn luôn cụt ngủn, dứt khoát như thế.“Còn có thể là gì được chứ. Là mỗi tháng phụ nữ tới ngày đó đó. Những phụ nữ trong giai đoạn này không thể nào dùng logic thông thường để phân tích được: nóng nảy, lo lắng, buồn bực, đau lòng, khó chịu, nhìn ai cũng ngứa mắt. Rồi giận hờn vu vơ, thậm chí là bắt anh đi nướng cũng có khả năng. Dù sao thì, mấy ngày này tôi khuyên anh một câu, đừng có chọc giận cô ấy.Khiết Thần khẳng định chắc nịnh: “Cô ấy vẫn chưa tới ngày”.Ầu! Từ Soái thất kinh mất nửa phút mới đáp lại: “Khiết Thần, anh…nhớ rõ vậy cơ à”.Có thể nhớ rõ cả khoảng thời gian đó của cô ấy thì chỉ có thể chứng minh Hứa Tịnh Nhi vô cùng quan trọng đối với Khiết Thần.Khiết Thần chẳng buồn trả lời.Từ Soái sau khi cảm thán xong bèn nói: “Khiết Thần, phụ nữ ấy mà, không thể nào mà nói chính xác được. Do chịu ảnh hưởng từ nhiều nhân tố nên mỗi tháng không cố định cùng một khoảng thời gian đâu. Chỉ có thể là đại khái thôi. Anh nghĩ xem có phải vậy không?”Nói vậy thì đúng là…Khi Hứa Tịnh Nhi tới tháng cũng chẳng có mấy ngày.Khiết Thần bất giác nhớ lại hình ảnh khi nãy Hứa Tịnh Nhi quỳ xuống trước cửa phòng ngủ, không thể nào đứng lên được. Lẽ nào…đúng là cô ấy đau bụng, không thoải mái sao?Anh chau mày, mím môi: “Phải làm thế nào mới giúp cô ấy bớt khó chịu?”“Điều này…”Từ Soái túm tóc, để lộ vẻ khổ sở: “Khiết Thần à, mặc dù tôi hiểu phụ nữ nhưng tôi có phải là phụ nữ đâu. Sao tôi biết được làm thế nào mới có thể khiến phụ nữ tới tháng hết khó chịu chớ”.Câu hỏi vượt qua giới tính này thật sự anh ta không trả lời được.Khựng lại một lúc, anh ta đột nhiên nhớ ra điều gì đó bèn nghiêm túc lên tiếng: “Dù sao tôi cũng biết một câu có thể nói với người phụ nữ trong thời kỳ này. Nói ra được là xong”.“Câu gì?”Từ Soái trầm giọng, nhả ra từng từ: “Uống nhiều nước ấm!”“…”

Chương 418