Tác giả:

Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…

Chương 460

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 460Thấy Vân Nhu bước vào, Cố Tuyết bèn tỏ ra chê bai, khi mà lúc nãy, chính cô gái còn khen ngợi hết lời: “Không đi nữa. Em muốn rút thẻ hội viên khỏi đây. Chỗ này Vân Nhu nhìn trúng thì đúng là chẳng có đẳng cấp gì mà”.Tính cách của cô bé khiến Hứa Tịnh Nhi không khỏi bật cười và lắc đầu.Nhưng cô cũng nghe theo: “Vậy chúng ta đi đâu?”Cố Tuyết liếc nhìn rồi nói: “Chúng ta đi tiệm còn lại, cái tiệm cạnh tranh với bên này ý, ngay đối diện”.“Ok!”Lúc này Cố Tuyết mới vui vẻ khoác tay Hứa Tịnh Nhi và rời đi.Hai người trọn combo trị liệu toàn thân ba tiếng đồng hồ. Lúc cả hai nằm bò ra để được mát xa thì Cố Tuyết cứ thấp thỏm định nói gì đó nhưng lại không dám.Hứa Tịnh Nhi cảm nhận được bèn quay qua hỏi: “Tiểu Tuyết, có gì cứ nói đi”.Cố Tuyết là người chẳng giấu được điều gì. Và cô gái cũng không nhịn thêm được nữa, bèn nói nhỏ: “Chị dâu, vừa rồi những lời của Vân Nhu ấy, chị đừng để bụng. Giờ cô ta chắc chắn đang bực lắm, không ăn được nên giận cá chém thớt, cố tình đối phó với chị đấy”.Hứa Tịnh Nhi cười: “Chị biết”.“Chị phải tin anh trai em. Em không nhìn nhầm đâu. Người mà hiện tại anh thích chỉ có chị. À không phải, người mà anh luôn thích chỉ có chị”.Hứa Tịnh Nhi thản nhiên đáp lại: “Ồ, chắc vậy cơ à?”Cố Tuyết không thể nào không biết chuyện quá khứ của Vân Nhu. Trong mắt mọi người, bọn họ từng có một khoảng thời gian bên cạnh nhau mà.Thế nhưng Cố Tuyết vẫn kiên định: “Giác quan thứ sáu của em cực chuẩn”.Biết cô ấy có ý tốt nên Hứa Tịnh Nhi cũng không phản kháng. Cô chỉ gật đầu: “Ừm, chị tin vào giác quan thứ sáu của Cố Tuyết nhà mình nhé”.Cố Tuyết bỗng cảm thấy xấu hổ, hai má đỏ ửng. Sau đó cô gái quay qua bên kia.Sau khi làm xong, Hứa Tịnh Nhi lái xe đưa Cố Tuyết về, rồi cô về chung cư. Cô xách quà Cố Tuyết tặng mình, bước tới cửa thì thấy trợ lý Lâm đang chuẩn bị rời đi.“Thiếu phu nhân, cô về rồi!’Trợ lý Lâm chào cô rồi nói: “Tôi mang lễ phục, giày và trang sức của buổi tiệc mừng thọ tới”.Sau đó anh ta khựng lại rồi nói thêm một câu: “Tất cả đều do Cố tổng đích thân đặt người thiết kế ạ”.Một câu nói thôi nhưng khiến Hứa Tịnh Nhi cảm thấy thật ấm áp.Hứa Tịnh Nhi gật đầu: “Vất vả rồi”.Sau khi trợ lý Lâm rời đi, Hứa Tịnh Nhi đổi giày bước vào phòng. Vừa vào phòng ngũ, cô đã nhìn thấy lễ phục, giày và trang sức được đặt trên bàn. Cô đặt quà xuống bước tới.Cô thay sang lễ phục, đeo trang sức lên và đi thêm đôi giày cao gót. Cô khẽ vén tóc, đứng trước gương ngắm chính mình. Bộ trang phục rất phù hợp với cô, khoe được hết ưu điểm của cơ thể, khiến làn da của cô càng thêm rạng ngời. Cô đẹp như tiên nữ giáng trần vậy.Hứa Tịnh Nhi bèn quay một vòng, tận hưởng vẻ đẹp của chiếc váy.Không biết Khiết Thần đã đứng ngoài cửa phòng từ khi nào. Cơ thể cao cao của anh cứ đứng đó, đôi mắt đen láy nhìn cô chăm chăm.

Chương 460

Thấy Vân Nhu bước vào, Cố Tuyết bèn tỏ ra chê bai, khi mà lúc nãy, chính cô gái còn khen ngợi hết lời: “Không đi nữa. Em muốn rút thẻ hội viên khỏi đây. Chỗ này Vân Nhu nhìn trúng thì đúng là chẳng có đẳng cấp gì mà”.

Tính cách của cô bé khiến Hứa Tịnh Nhi không khỏi bật cười và lắc đầu.

Nhưng cô cũng nghe theo: “Vậy chúng ta đi đâu?”

Cố Tuyết liếc nhìn rồi nói: “Chúng ta đi tiệm còn lại, cái tiệm cạnh tranh với bên này ý, ngay đối diện”.

“Ok!”

Lúc này Cố Tuyết mới vui vẻ khoác tay Hứa Tịnh Nhi và rời đi.

Hai người trọn combo trị liệu toàn thân ba tiếng đồng hồ. Lúc cả hai nằm bò ra để được mát xa thì Cố Tuyết cứ thấp thỏm định nói gì đó nhưng lại không dám.

Hứa Tịnh Nhi cảm nhận được bèn quay qua hỏi: “Tiểu Tuyết, có gì cứ nói đi”.

Cố Tuyết là người chẳng giấu được điều gì. Và cô gái cũng không nhịn thêm được nữa, bèn nói nhỏ: “Chị dâu, vừa rồi những lời của Vân Nhu ấy, chị đừng để bụng. Giờ cô ta chắc chắn đang bực lắm, không ăn được nên giận cá chém thớt, cố tình đối phó với chị đấy”.

Hứa Tịnh Nhi cười: “Chị biết”.

“Chị phải tin anh trai em. Em không nhìn nhầm đâu. Người mà hiện tại anh thích chỉ có chị. À không phải, người mà anh luôn thích chỉ có chị”.

Hứa Tịnh Nhi thản nhiên đáp lại: “Ồ, chắc vậy cơ à?”

Cố Tuyết không thể nào không biết chuyện quá khứ của Vân Nhu. Trong mắt mọi người, bọn họ từng có một khoảng thời gian bên cạnh nhau mà.

Thế nhưng Cố Tuyết vẫn kiên định: “Giác quan thứ sáu của em cực chuẩn”.

Biết cô ấy có ý tốt nên Hứa Tịnh Nhi cũng không phản kháng. Cô chỉ gật đầu: “Ừm, chị tin vào giác quan thứ sáu của Cố Tuyết nhà mình nhé”.

Cố Tuyết bỗng cảm thấy xấu hổ, hai má đỏ ửng. Sau đó cô gái quay qua bên kia.

Sau khi làm xong, Hứa Tịnh Nhi lái xe đưa Cố Tuyết về, rồi cô về chung cư. Cô xách quà Cố Tuyết tặng mình, bước tới cửa thì thấy trợ lý Lâm đang chuẩn bị rời đi.

“Thiếu phu nhân, cô về rồi!’

Trợ lý Lâm chào cô rồi nói: “Tôi mang lễ phục, giày và trang sức của buổi tiệc mừng thọ tới”.

Sau đó anh ta khựng lại rồi nói thêm một câu: “Tất cả đều do Cố tổng đích thân đặt người thiết kế ạ”.

Một câu nói thôi nhưng khiến Hứa Tịnh Nhi cảm thấy thật ấm áp.

Hứa Tịnh Nhi gật đầu: “Vất vả rồi”.

Sau khi trợ lý Lâm rời đi, Hứa Tịnh Nhi đổi giày bước vào phòng. Vừa vào phòng ngũ, cô đã nhìn thấy lễ phục, giày và trang sức được đặt trên bàn. Cô đặt quà xuống bước tới.

Cô thay sang lễ phục, đeo trang sức lên và đi thêm đôi giày cao gót. Cô khẽ vén tóc, đứng trước gương ngắm chính mình. Bộ trang phục rất phù hợp với cô, khoe được hết ưu điểm của cơ thể, khiến làn da của cô càng thêm rạng ngời. Cô đẹp như tiên nữ giáng trần vậy.

Hứa Tịnh Nhi bèn quay một vòng, tận hưởng vẻ đẹp của chiếc váy.

Không biết Khiết Thần đã đứng ngoài cửa phòng từ khi nào. Cơ thể cao cao của anh cứ đứng đó, đôi mắt đen láy nhìn cô chăm chăm.

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 460Thấy Vân Nhu bước vào, Cố Tuyết bèn tỏ ra chê bai, khi mà lúc nãy, chính cô gái còn khen ngợi hết lời: “Không đi nữa. Em muốn rút thẻ hội viên khỏi đây. Chỗ này Vân Nhu nhìn trúng thì đúng là chẳng có đẳng cấp gì mà”.Tính cách của cô bé khiến Hứa Tịnh Nhi không khỏi bật cười và lắc đầu.Nhưng cô cũng nghe theo: “Vậy chúng ta đi đâu?”Cố Tuyết liếc nhìn rồi nói: “Chúng ta đi tiệm còn lại, cái tiệm cạnh tranh với bên này ý, ngay đối diện”.“Ok!”Lúc này Cố Tuyết mới vui vẻ khoác tay Hứa Tịnh Nhi và rời đi.Hai người trọn combo trị liệu toàn thân ba tiếng đồng hồ. Lúc cả hai nằm bò ra để được mát xa thì Cố Tuyết cứ thấp thỏm định nói gì đó nhưng lại không dám.Hứa Tịnh Nhi cảm nhận được bèn quay qua hỏi: “Tiểu Tuyết, có gì cứ nói đi”.Cố Tuyết là người chẳng giấu được điều gì. Và cô gái cũng không nhịn thêm được nữa, bèn nói nhỏ: “Chị dâu, vừa rồi những lời của Vân Nhu ấy, chị đừng để bụng. Giờ cô ta chắc chắn đang bực lắm, không ăn được nên giận cá chém thớt, cố tình đối phó với chị đấy”.Hứa Tịnh Nhi cười: “Chị biết”.“Chị phải tin anh trai em. Em không nhìn nhầm đâu. Người mà hiện tại anh thích chỉ có chị. À không phải, người mà anh luôn thích chỉ có chị”.Hứa Tịnh Nhi thản nhiên đáp lại: “Ồ, chắc vậy cơ à?”Cố Tuyết không thể nào không biết chuyện quá khứ của Vân Nhu. Trong mắt mọi người, bọn họ từng có một khoảng thời gian bên cạnh nhau mà.Thế nhưng Cố Tuyết vẫn kiên định: “Giác quan thứ sáu của em cực chuẩn”.Biết cô ấy có ý tốt nên Hứa Tịnh Nhi cũng không phản kháng. Cô chỉ gật đầu: “Ừm, chị tin vào giác quan thứ sáu của Cố Tuyết nhà mình nhé”.Cố Tuyết bỗng cảm thấy xấu hổ, hai má đỏ ửng. Sau đó cô gái quay qua bên kia.Sau khi làm xong, Hứa Tịnh Nhi lái xe đưa Cố Tuyết về, rồi cô về chung cư. Cô xách quà Cố Tuyết tặng mình, bước tới cửa thì thấy trợ lý Lâm đang chuẩn bị rời đi.“Thiếu phu nhân, cô về rồi!’Trợ lý Lâm chào cô rồi nói: “Tôi mang lễ phục, giày và trang sức của buổi tiệc mừng thọ tới”.Sau đó anh ta khựng lại rồi nói thêm một câu: “Tất cả đều do Cố tổng đích thân đặt người thiết kế ạ”.Một câu nói thôi nhưng khiến Hứa Tịnh Nhi cảm thấy thật ấm áp.Hứa Tịnh Nhi gật đầu: “Vất vả rồi”.Sau khi trợ lý Lâm rời đi, Hứa Tịnh Nhi đổi giày bước vào phòng. Vừa vào phòng ngũ, cô đã nhìn thấy lễ phục, giày và trang sức được đặt trên bàn. Cô đặt quà xuống bước tới.Cô thay sang lễ phục, đeo trang sức lên và đi thêm đôi giày cao gót. Cô khẽ vén tóc, đứng trước gương ngắm chính mình. Bộ trang phục rất phù hợp với cô, khoe được hết ưu điểm của cơ thể, khiến làn da của cô càng thêm rạng ngời. Cô đẹp như tiên nữ giáng trần vậy.Hứa Tịnh Nhi bèn quay một vòng, tận hưởng vẻ đẹp của chiếc váy.Không biết Khiết Thần đã đứng ngoài cửa phòng từ khi nào. Cơ thể cao cao của anh cứ đứng đó, đôi mắt đen láy nhìn cô chăm chăm.

Chương 460