Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…
Chương 514
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 514Trợ lý Lâm vò đầu bứt tai: “Thì…không phải tôi không tin thiếu phu nhân, nhưng nhỡ đâu, nhỡ đâu thôi, thiếu phu nhân không thể rửa sạch tội, cộng thêm những gì anh vừa nói thì có phải là…thật sự phải từ chức không?”Khiết Thần từ chức đồng nghĩa với việc giao lại toàn bộ quyền điều hành. Cố Thị khi đó e rằng….sẽ không còn là Cố Thị nữa.Cố tổng lại phát điên rồiCàng nghĩ, anh ta càng cảm thấy lo lắng: “Cố tổng, mặc dù tôi biết tấm lòng của anh đối với thiếu phu nhân nhưng anh làm như vậy có phải là mạo hiểm quá không?”Người đàn ông bỗng khựng bước.Trợ lý Lâm suýt nữa đụng trúng lưng anh. May mà anh ta phanh lại kịp thời.Khiết Thần quay người, nhìn trợ lý Lâm bằng ánh mắt đầy âm u. Từ sâu trong đôi mắt anh ánh lên vẻ lạnh lùng. Anh cảm thấy không được hài lòng, trợ lý Lâm lập tức nhìn xuống.Lúc này anh mới nhìn vào hư không. Đôi mắt anh nheo lại, anh mấp máy môi: “Tôi luôn tin tưởng cô ấy”.Cô chưa bao giờ nói cho anh nghe những vết thương của mình. Nếu như không có sự việc lần này, thì có lẽ anh sẽ mãi mãi không bao giờ biết được.Những vết thương của quá khứ, anh không thể làm gì nhưng cũng không thể coi như không có gì.Hôm đó, trong hầm xe, lúc anh ôm cô, cô đã nói rằng không phải là do cô làm. Còn cả hình ảnh cô cười thản nhiên khi ngồi trong nhà giam nữa. Hình ảnh đó không ngừng hiện lên trong đầu anh. Trái tim anh như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đau tới mức khó thở.Anh từng xin lỗi cô, nhưng lời xin lỗi đó không là gì cả. Chẳng là gì hết.Không biết từ khi nào mà khóe mắt anh cay cay. Anh nói bằng giọng khàn khàn: “Trợ lý Lâm, lần này, Hứa Tịnh Nhi thắng thì tôi thắng, mà Hứa Tịnh Nhi thua thì tôi sẽ thua cùng cô ấy”.Cơ thể trợ lý Lâm khẽ run lên.Hóa ra Cố tổng không phải là không nghĩ, mà là dù có phải trá giả như thế nào thì anh vẫn luôn dành sự tin tưởng cho Hứa Tịnh Nhi.Trước sức ép của dư luận, vụ án của Vân Nhu khiến cảnh sát nhanh chóng tiến hành xử lý.Vân Nhu tố cáo, Hứa Tịnh Nhi vẫn không chịu nhận tội. Vụ án này được đưa ra tòa.Thời gian hai bên ra tòa là một tuần sau.…Hứa Tịnh Nhi dùng trí nhớ cố gắng miêu tả lại hình ảnh khi đó của tên tội phạm. Những ngày này, Khiết Thần và Tứ Soái đều tìm mọi cách để tìm kiếm. Thế nhưng chỉ dựa vào một bức họa mơ hồ để tìm một người giữa cả biển người như thế này thì thật sự không dễ chút nào.Tìm bao nhiêu người nhưng cũng không biết ai là tên tội phạm thật sự.Khiết Thần cũng thông qua mối quan hệ của nhà từ Soái, đưa ra tiền thưởng cực lớn. Hoặc là chỉ cần có được đầu mối thôi, cũng được trả thưởng hậu hĩnh rồi.Tiền thưởng cao đúng là có sức thu hút. Thế nhưng về cơ bản vẫn là mò kim đáy bể, chẳng có chút tác dụng nào.Là luật sư đại diện, Khiết Thần mỗi ngày đều ở bên cạnh Hứa Tịnh Nhi một lúc để đảm bảo cô không phải chịu bất kỳ tổn thương nào.
Chương 514
Trợ lý Lâm vò đầu bứt tai: “Thì…không phải tôi không tin thiếu phu nhân, nhưng nhỡ đâu, nhỡ đâu thôi, thiếu phu nhân không thể rửa sạch tội, cộng thêm những gì anh vừa nói thì có phải là…thật sự phải từ chức không?”
Khiết Thần từ chức đồng nghĩa với việc giao lại toàn bộ quyền điều hành. Cố Thị khi đó e rằng….sẽ không còn là Cố Thị nữa.Cố tổng lại phát điên rồi
Càng nghĩ, anh ta càng cảm thấy lo lắng: “Cố tổng, mặc dù tôi biết tấm lòng của anh đối với thiếu phu nhân nhưng anh làm như vậy có phải là mạo hiểm quá không?”
Người đàn ông bỗng khựng bước.
Trợ lý Lâm suýt nữa đụng trúng lưng anh. May mà anh ta phanh lại kịp thời.
Khiết Thần quay người, nhìn trợ lý Lâm bằng ánh mắt đầy âm u. Từ sâu trong đôi mắt anh ánh lên vẻ lạnh lùng. Anh cảm thấy không được hài lòng, trợ lý Lâm lập tức nhìn xuống.
Lúc này anh mới nhìn vào hư không. Đôi mắt anh nheo lại, anh mấp máy môi: “Tôi luôn tin tưởng cô ấy”.
Cô chưa bao giờ nói cho anh nghe những vết thương của mình. Nếu như không có sự việc lần này, thì có lẽ anh sẽ mãi mãi không bao giờ biết được.
Những vết thương của quá khứ, anh không thể làm gì nhưng cũng không thể coi như không có gì.
Hôm đó, trong hầm xe, lúc anh ôm cô, cô đã nói rằng không phải là do cô làm. Còn cả hình ảnh cô cười thản nhiên khi ngồi trong nhà giam nữa. Hình ảnh đó không ngừng hiện lên trong đầu anh. Trái tim anh như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đau tới mức khó thở.
Anh từng xin lỗi cô, nhưng lời xin lỗi đó không là gì cả. Chẳng là gì hết.
Không biết từ khi nào mà khóe mắt anh cay cay. Anh nói bằng giọng khàn khàn: “Trợ lý Lâm, lần này, Hứa Tịnh Nhi thắng thì tôi thắng, mà Hứa Tịnh Nhi thua thì tôi sẽ thua cùng cô ấy”.
Cơ thể trợ lý Lâm khẽ run lên.
Hóa ra Cố tổng không phải là không nghĩ, mà là dù có phải trá giả như thế nào thì anh vẫn luôn dành sự tin tưởng cho Hứa Tịnh Nhi.
Trước sức ép của dư luận, vụ án của Vân Nhu khiến cảnh sát nhanh chóng tiến hành xử lý.
Vân Nhu tố cáo, Hứa Tịnh Nhi vẫn không chịu nhận tội. Vụ án này được đưa ra tòa.
Thời gian hai bên ra tòa là một tuần sau.
…
Hứa Tịnh Nhi dùng trí nhớ cố gắng miêu tả lại hình ảnh khi đó của tên tội phạm. Những ngày này, Khiết Thần và Tứ Soái đều tìm mọi cách để tìm kiếm. Thế nhưng chỉ dựa vào một bức họa mơ hồ để tìm một người giữa cả biển người như thế này thì thật sự không dễ chút nào.
Tìm bao nhiêu người nhưng cũng không biết ai là tên tội phạm thật sự.
Khiết Thần cũng thông qua mối quan hệ của nhà từ Soái, đưa ra tiền thưởng cực lớn. Hoặc là chỉ cần có được đầu mối thôi, cũng được trả thưởng hậu hĩnh rồi.
Tiền thưởng cao đúng là có sức thu hút. Thế nhưng về cơ bản vẫn là mò kim đáy bể, chẳng có chút tác dụng nào.
Là luật sư đại diện, Khiết Thần mỗi ngày đều ở bên cạnh Hứa Tịnh Nhi một lúc để đảm bảo cô không phải chịu bất kỳ tổn thương nào.
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 514Trợ lý Lâm vò đầu bứt tai: “Thì…không phải tôi không tin thiếu phu nhân, nhưng nhỡ đâu, nhỡ đâu thôi, thiếu phu nhân không thể rửa sạch tội, cộng thêm những gì anh vừa nói thì có phải là…thật sự phải từ chức không?”Khiết Thần từ chức đồng nghĩa với việc giao lại toàn bộ quyền điều hành. Cố Thị khi đó e rằng….sẽ không còn là Cố Thị nữa.Cố tổng lại phát điên rồiCàng nghĩ, anh ta càng cảm thấy lo lắng: “Cố tổng, mặc dù tôi biết tấm lòng của anh đối với thiếu phu nhân nhưng anh làm như vậy có phải là mạo hiểm quá không?”Người đàn ông bỗng khựng bước.Trợ lý Lâm suýt nữa đụng trúng lưng anh. May mà anh ta phanh lại kịp thời.Khiết Thần quay người, nhìn trợ lý Lâm bằng ánh mắt đầy âm u. Từ sâu trong đôi mắt anh ánh lên vẻ lạnh lùng. Anh cảm thấy không được hài lòng, trợ lý Lâm lập tức nhìn xuống.Lúc này anh mới nhìn vào hư không. Đôi mắt anh nheo lại, anh mấp máy môi: “Tôi luôn tin tưởng cô ấy”.Cô chưa bao giờ nói cho anh nghe những vết thương của mình. Nếu như không có sự việc lần này, thì có lẽ anh sẽ mãi mãi không bao giờ biết được.Những vết thương của quá khứ, anh không thể làm gì nhưng cũng không thể coi như không có gì.Hôm đó, trong hầm xe, lúc anh ôm cô, cô đã nói rằng không phải là do cô làm. Còn cả hình ảnh cô cười thản nhiên khi ngồi trong nhà giam nữa. Hình ảnh đó không ngừng hiện lên trong đầu anh. Trái tim anh như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đau tới mức khó thở.Anh từng xin lỗi cô, nhưng lời xin lỗi đó không là gì cả. Chẳng là gì hết.Không biết từ khi nào mà khóe mắt anh cay cay. Anh nói bằng giọng khàn khàn: “Trợ lý Lâm, lần này, Hứa Tịnh Nhi thắng thì tôi thắng, mà Hứa Tịnh Nhi thua thì tôi sẽ thua cùng cô ấy”.Cơ thể trợ lý Lâm khẽ run lên.Hóa ra Cố tổng không phải là không nghĩ, mà là dù có phải trá giả như thế nào thì anh vẫn luôn dành sự tin tưởng cho Hứa Tịnh Nhi.Trước sức ép của dư luận, vụ án của Vân Nhu khiến cảnh sát nhanh chóng tiến hành xử lý.Vân Nhu tố cáo, Hứa Tịnh Nhi vẫn không chịu nhận tội. Vụ án này được đưa ra tòa.Thời gian hai bên ra tòa là một tuần sau.…Hứa Tịnh Nhi dùng trí nhớ cố gắng miêu tả lại hình ảnh khi đó của tên tội phạm. Những ngày này, Khiết Thần và Tứ Soái đều tìm mọi cách để tìm kiếm. Thế nhưng chỉ dựa vào một bức họa mơ hồ để tìm một người giữa cả biển người như thế này thì thật sự không dễ chút nào.Tìm bao nhiêu người nhưng cũng không biết ai là tên tội phạm thật sự.Khiết Thần cũng thông qua mối quan hệ của nhà từ Soái, đưa ra tiền thưởng cực lớn. Hoặc là chỉ cần có được đầu mối thôi, cũng được trả thưởng hậu hĩnh rồi.Tiền thưởng cao đúng là có sức thu hút. Thế nhưng về cơ bản vẫn là mò kim đáy bể, chẳng có chút tác dụng nào.Là luật sư đại diện, Khiết Thần mỗi ngày đều ở bên cạnh Hứa Tịnh Nhi một lúc để đảm bảo cô không phải chịu bất kỳ tổn thương nào.