Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…
Chương 520
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 520Quan tòa trầm ngâm một lát, gật đầu: “Luật sư Tiền hãy phát ngôn thận trọng”.Luật sư Tiền cười một cách bất cần, dù sao ông ta cũng đã đạt được mục đích, cung kính gật đầu: “Kính thưa quý tòa, tôi đã hỏi xong”.Quan tòa nhìn sang Cố Khiết Thần: “Luật sư bên bị cáo có thể bắt đầu rồi”.Vân Nhu lại ngồi vào ghế nhân chứng.Vóc dáng cao ráo của Cố Khiết Thần bước tới trước mặt cô ta, cúi đầu xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngước lên của cô ta. Trở về lâu như vậy, cuối cùng Vân Nhu cũng nhìn thấy trong mắt anh toàn là hình bóng của cô ta.Thậm chí Cố Khiết Thần còn mỉm cười, vẻ mặt đầy dịu dàng.Ánh mắt cô ta không khỏi dâng lên tình ý, ngây ra nhìn anh, đáp lại anh bằng nụ cười dịu dàng, nhất thời như trở lại những ngày tháng trước đây.Cố Khiết Thần: “Vân Nhu, cô và Cố Khiết Thần, cũng chính là tôi, từng có mối quan hệ gì?”.Vân Nhu lập tức nở nụ cười thẹn thùng: “Chúng ta là người yêu, là mối tình đầu của nhau. Chúng ta ở bên nhau năm năm, là người yêu đối phương nhất”.Cố Khiết Thần: “Chúng ta quen nhau như thế nào? Ở bên nhau như thế nào? Có từng bày tỏ chính thức không?”.Dường như Vân Nhu có chút ngại ngùng khi nói ra quá khứ ngọt ngào với Cố Khiết Thần trước mặt nhiều người như vậy, gò má càng đỏ hơn, nhưng có thể thể hiện tình cảm tốt đẹp giữa cô ta và Cố Khiết Thần trước mặt tất cả mọi người, nhất là trước mặt Hứa Tịnh Nhi, cô ta liền lên tiếng không chút kiêng dè.“Em là học sinh của mẹ anh, tài năng đánh đàn của em cũng là do bà ấy dạy. Hồi đó em thường xuyên đến nhà tổ nhà họ Cố, thế là quen anh. Chúng ta cùng học đánh đàn, dần dần thu hút lẫn nhau, có hảo cảm với nhau. Sau đó bố mẹ anh đột ngột qua đời, em đã cùng anh vượt qua quãng thời gian đau khổ nhất, hảo cảm biến thành tình yêu. Sau đó anh tỏ tình với em, em cũng đồng ý, chúng ta trở thành một đôi”.Cố Khiết Thần mặt không đổi sắc, tiếp tục hỏi: “Tôi tỏ tình với cô, thời khắc quan trọng như vậy, chắc là cô nhớ rất rõ thời gian và địa điểm nhỉ?”.Vân Nhu gật đầu: “Em nhớ rất rõ ràng, là vào ngày kỷ niệm đầu tiên sau khi bố mẹ anh mất, trong nhà hàng chính tay bố anh mua cho mẹ anh, anh đã tỏ tình với em”.Câu nói này khiến bàn tay của Hứa Tịnh Nhi siết chặt lại.Trước khi cô đến cuộc hẹn với Cố Khiết Thần, Vân Nhu đã từng gọi điện thoại cho cô. Lúc đó cô ta cũng nói như vậy, nói ngày hôm đó là ngày kỷ niệm cô ta và Cố Khiết Thần yêu nhau.Sau đó cô vẫn đến chỗ hẹn, Cố Khiết Thần lại nói với cô đó là ngày kỷ niệm của bố mẹ anh. Sao lại biến thành ngày kỷ niệm của anh và Vân Nhu chứ?Lẽ nào bọn họ thực sự từng yêu nhau?Nhưng Cố Khiết Thần từng giải thích với cô là giữa anh và Vân Nhu không có mối quan hệ gì, hơn nữa anh cũng chỉ dẫn một người phụ nữ là cô đến nhà hàng kia.Nói thật là đến hiện giờ, cô vẫn tin Cố Khiết Thần nhiều hơn. Nếu trong lòng anh có Vân Nhu, thì trong bữa tiệc mừng thọ, anh có thể chọn luôn cô ta chứ không phải là cô.
Chương 520
Quan tòa trầm ngâm một lát, gật đầu: “Luật sư Tiền hãy phát ngôn thận trọng”.
Luật sư Tiền cười một cách bất cần, dù sao ông ta cũng đã đạt được mục đích, cung kính gật đầu: “Kính thưa quý tòa, tôi đã hỏi xong”.
Quan tòa nhìn sang Cố Khiết Thần: “Luật sư bên bị cáo có thể bắt đầu rồi”.
Vân Nhu lại ngồi vào ghế nhân chứng.
Vóc dáng cao ráo của Cố Khiết Thần bước tới trước mặt cô ta, cúi đầu xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngước lên của cô ta. Trở về lâu như vậy, cuối cùng Vân Nhu cũng nhìn thấy trong mắt anh toàn là hình bóng của cô ta.
Thậm chí Cố Khiết Thần còn mỉm cười, vẻ mặt đầy dịu dàng.
Ánh mắt cô ta không khỏi dâng lên tình ý, ngây ra nhìn anh, đáp lại anh bằng nụ cười dịu dàng, nhất thời như trở lại những ngày tháng trước đây.
Cố Khiết Thần: “Vân Nhu, cô và Cố Khiết Thần, cũng chính là tôi, từng có mối quan hệ gì?”.
Vân Nhu lập tức nở nụ cười thẹn thùng: “Chúng ta là người yêu, là mối tình đầu của nhau. Chúng ta ở bên nhau năm năm, là người yêu đối phương nhất”.
Cố Khiết Thần: “Chúng ta quen nhau như thế nào? Ở bên nhau như thế nào? Có từng bày tỏ chính thức không?”.
Dường như Vân Nhu có chút ngại ngùng khi nói ra quá khứ ngọt ngào với Cố Khiết Thần trước mặt nhiều người như vậy, gò má càng đỏ hơn, nhưng có thể thể hiện tình cảm tốt đẹp giữa cô ta và Cố Khiết Thần trước mặt tất cả mọi người, nhất là trước mặt Hứa Tịnh Nhi, cô ta liền lên tiếng không chút kiêng dè.
“Em là học sinh của mẹ anh, tài năng đánh đàn của em cũng là do bà ấy dạy. Hồi đó em thường xuyên đến nhà tổ nhà họ Cố, thế là quen anh. Chúng ta cùng học đánh đàn, dần dần thu hút lẫn nhau, có hảo cảm với nhau. Sau đó bố mẹ anh đột ngột qua đời, em đã cùng anh vượt qua quãng thời gian đau khổ nhất, hảo cảm biến thành tình yêu. Sau đó anh tỏ tình với em, em cũng đồng ý, chúng ta trở thành một đôi”.
Cố Khiết Thần mặt không đổi sắc, tiếp tục hỏi: “Tôi tỏ tình với cô, thời khắc quan trọng như vậy, chắc là cô nhớ rất rõ thời gian và địa điểm nhỉ?”.
Vân Nhu gật đầu: “Em nhớ rất rõ ràng, là vào ngày kỷ niệm đầu tiên sau khi bố mẹ anh mất, trong nhà hàng chính tay bố anh mua cho mẹ anh, anh đã tỏ tình với em”.
Câu nói này khiến bàn tay của Hứa Tịnh Nhi siết chặt lại.
Trước khi cô đến cuộc hẹn với Cố Khiết Thần, Vân Nhu đã từng gọi điện thoại cho cô. Lúc đó cô ta cũng nói như vậy, nói ngày hôm đó là ngày kỷ niệm cô ta và Cố Khiết Thần yêu nhau.
Sau đó cô vẫn đến chỗ hẹn, Cố Khiết Thần lại nói với cô đó là ngày kỷ niệm của bố mẹ anh. Sao lại biến thành ngày kỷ niệm của anh và Vân Nhu chứ?
Lẽ nào bọn họ thực sự từng yêu nhau?
Nhưng Cố Khiết Thần từng giải thích với cô là giữa anh và Vân Nhu không có mối quan hệ gì, hơn nữa anh cũng chỉ dẫn một người phụ nữ là cô đến nhà hàng kia.
Nói thật là đến hiện giờ, cô vẫn tin Cố Khiết Thần nhiều hơn. Nếu trong lòng anh có Vân Nhu, thì trong bữa tiệc mừng thọ, anh có thể chọn luôn cô ta chứ không phải là cô.
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 520Quan tòa trầm ngâm một lát, gật đầu: “Luật sư Tiền hãy phát ngôn thận trọng”.Luật sư Tiền cười một cách bất cần, dù sao ông ta cũng đã đạt được mục đích, cung kính gật đầu: “Kính thưa quý tòa, tôi đã hỏi xong”.Quan tòa nhìn sang Cố Khiết Thần: “Luật sư bên bị cáo có thể bắt đầu rồi”.Vân Nhu lại ngồi vào ghế nhân chứng.Vóc dáng cao ráo của Cố Khiết Thần bước tới trước mặt cô ta, cúi đầu xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngước lên của cô ta. Trở về lâu như vậy, cuối cùng Vân Nhu cũng nhìn thấy trong mắt anh toàn là hình bóng của cô ta.Thậm chí Cố Khiết Thần còn mỉm cười, vẻ mặt đầy dịu dàng.Ánh mắt cô ta không khỏi dâng lên tình ý, ngây ra nhìn anh, đáp lại anh bằng nụ cười dịu dàng, nhất thời như trở lại những ngày tháng trước đây.Cố Khiết Thần: “Vân Nhu, cô và Cố Khiết Thần, cũng chính là tôi, từng có mối quan hệ gì?”.Vân Nhu lập tức nở nụ cười thẹn thùng: “Chúng ta là người yêu, là mối tình đầu của nhau. Chúng ta ở bên nhau năm năm, là người yêu đối phương nhất”.Cố Khiết Thần: “Chúng ta quen nhau như thế nào? Ở bên nhau như thế nào? Có từng bày tỏ chính thức không?”.Dường như Vân Nhu có chút ngại ngùng khi nói ra quá khứ ngọt ngào với Cố Khiết Thần trước mặt nhiều người như vậy, gò má càng đỏ hơn, nhưng có thể thể hiện tình cảm tốt đẹp giữa cô ta và Cố Khiết Thần trước mặt tất cả mọi người, nhất là trước mặt Hứa Tịnh Nhi, cô ta liền lên tiếng không chút kiêng dè.“Em là học sinh của mẹ anh, tài năng đánh đàn của em cũng là do bà ấy dạy. Hồi đó em thường xuyên đến nhà tổ nhà họ Cố, thế là quen anh. Chúng ta cùng học đánh đàn, dần dần thu hút lẫn nhau, có hảo cảm với nhau. Sau đó bố mẹ anh đột ngột qua đời, em đã cùng anh vượt qua quãng thời gian đau khổ nhất, hảo cảm biến thành tình yêu. Sau đó anh tỏ tình với em, em cũng đồng ý, chúng ta trở thành một đôi”.Cố Khiết Thần mặt không đổi sắc, tiếp tục hỏi: “Tôi tỏ tình với cô, thời khắc quan trọng như vậy, chắc là cô nhớ rất rõ thời gian và địa điểm nhỉ?”.Vân Nhu gật đầu: “Em nhớ rất rõ ràng, là vào ngày kỷ niệm đầu tiên sau khi bố mẹ anh mất, trong nhà hàng chính tay bố anh mua cho mẹ anh, anh đã tỏ tình với em”.Câu nói này khiến bàn tay của Hứa Tịnh Nhi siết chặt lại.Trước khi cô đến cuộc hẹn với Cố Khiết Thần, Vân Nhu đã từng gọi điện thoại cho cô. Lúc đó cô ta cũng nói như vậy, nói ngày hôm đó là ngày kỷ niệm cô ta và Cố Khiết Thần yêu nhau.Sau đó cô vẫn đến chỗ hẹn, Cố Khiết Thần lại nói với cô đó là ngày kỷ niệm của bố mẹ anh. Sao lại biến thành ngày kỷ niệm của anh và Vân Nhu chứ?Lẽ nào bọn họ thực sự từng yêu nhau?Nhưng Cố Khiết Thần từng giải thích với cô là giữa anh và Vân Nhu không có mối quan hệ gì, hơn nữa anh cũng chỉ dẫn một người phụ nữ là cô đến nhà hàng kia.Nói thật là đến hiện giờ, cô vẫn tin Cố Khiết Thần nhiều hơn. Nếu trong lòng anh có Vân Nhu, thì trong bữa tiệc mừng thọ, anh có thể chọn luôn cô ta chứ không phải là cô.