Tác giả:

Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…

Chương 547

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 547Hứa Triển Vọng mở cửa xe ra, nghiêng đầu bày tỏ: “Phụ nữ ưu tiên!”.“Cảm ơn”.Cố Tuyết khom lưng, chậm rãi vào trong xe.Hứa Tịnh Nhi vội vàng dặn dò: “Triển Vọng, em chăm sóc Tiểu Tuyết nhé”.“Chị yên tâm!”.Dứt lời, Hứa Triển Vọng cũng khom lưng chui vào trong xe. Sau khi đóng cửa xe, cậu nói với tài xế: “Đi đến trung tâm mua sắm A trước”.Mấy chiếc xe lần lượt đi theo các hướng khác nhau, hòa vào dòng xe.Trong xe, có một lúc yên tĩnh, Cố Tuyết đang do dự có nên tìm chủ đề nói chuyện hay không, bỗng nghe thấy tiếng chuông điện thoại của Hứa Triển Vọng vang lên.Vì hai người ngồi rất gần nhau, Cố Tuyết liếc thấy màn hình điện thoại của Hứa Triển Vọng, trên đó hiển thị một cái tên “Ôn Ôn”.Vừa nhìn đã biết là tên của một cô gái.Quả nhiên, Hứa Triển Vọng nhìn thấy cái tên này, khóe miệng cong lên, ánh mắt cũng trở nên dịu dàng như nước. Thậm chí lúc cậu bắt máy, giọng nói cũng cực kỳ dịu dàng.Hình như cô gái đó gọi đến để hỏi kết quả vụ kiện, Hứa Triển Vọng đáp lại đúng như sự thật, sau đó lại nói một câu: “Anh sẽ về trường sớm, lúc anh không có ở đó hãy nhớ tới anh, bởi vì anh lúc nào cũng nhớ em”.Cố Tuyết không khỏi cắn môi.Hứa Triển Vọng lại nói chuyện với cô gái tên Ôn Ôn đó mấy câu, hình như cô gái ấy có việc, cậu mới lưu luyến cúp máy.Cố Tuyết do dự, hít sâu vài lần, cuối cùng vẫn lên tiếng hỏi: “Hứa Triển Vọng, cô gái vừa mới gọi cho anh… là bạn gái của anh sao?”.Ngón tay thon dài của Hứa Triển Vọng xoay ngược điện thoại một cách lưu loát, nghe vậy thì nghiêng mặt nhìn cô ấy, lắc đầu cười: “Không phải!”.Hóa ra… không phải là bạn gái của cậu? Trong lòng Cố Tuyết không khỏi chấn động.Nhưng giây sau, cô ấy lại nghe giọng cậu vang lên, nhấn mạnh từng chữ: “Cô ấy là vợ tôi”.“…”.Cố Tuyết ngạc nhiên mất mấy giây: “Anh… anh kết hôn rồi à?”.Nhưng không phải Hứa Triển Vọng vẫn còn đang đi học sao?Hình như Hứa Triển Vọng cảm thấy vẻ mặt của cô ấy lúc này có chút đáng yêu, không nhịn được cười thành tiếng. Cậu chống khuỷu tay lên cửa sổ xe, ngửa đầu nhìn cô ấy, nói: “Tôi vẫn chưa kết hôn, nhưng tôi đã nhận định cô ấy rồi. Trong lòng tôi, cô ấy đã là vợ tôi!”.“Hóa ra là vậy…”, nụ cười của Cố Tuyết có vẻ cay đắng: “Anh thật nghiêm túc trong chuyện tình cảm, cô gái được anh thích nhất định là rất hạnh phúc”.“Còn không phải sao?!”, Hứa Triển Vọng không hề khiêm tốn: “Tôi giống chị tôi, không thích thì thôi, thích rồi thì là duy nhất!”.

Chương 547

Hứa Triển Vọng mở cửa xe ra, nghiêng đầu bày tỏ: “Phụ nữ ưu tiên!”.

“Cảm ơn”.

Cố Tuyết khom lưng, chậm rãi vào trong xe.

Hứa Tịnh Nhi vội vàng dặn dò: “Triển Vọng, em chăm sóc Tiểu Tuyết nhé”.

“Chị yên tâm!”.

Dứt lời, Hứa Triển Vọng cũng khom lưng chui vào trong xe. Sau khi đóng cửa xe, cậu nói với tài xế: “Đi đến trung tâm mua sắm A trước”.

Mấy chiếc xe lần lượt đi theo các hướng khác nhau, hòa vào dòng xe.

Trong xe, có một lúc yên tĩnh, Cố Tuyết đang do dự có nên tìm chủ đề nói chuyện hay không, bỗng nghe thấy tiếng chuông điện thoại của Hứa Triển Vọng vang lên.

Vì hai người ngồi rất gần nhau, Cố Tuyết liếc thấy màn hình điện thoại của Hứa Triển Vọng, trên đó hiển thị một cái tên “Ôn Ôn”.

Vừa nhìn đã biết là tên của một cô gái.

Quả nhiên, Hứa Triển Vọng nhìn thấy cái tên này, khóe miệng cong lên, ánh mắt cũng trở nên dịu dàng như nước. Thậm chí lúc cậu bắt máy, giọng nói cũng cực kỳ dịu dàng.

Hình như cô gái đó gọi đến để hỏi kết quả vụ kiện, Hứa Triển Vọng đáp lại đúng như sự thật, sau đó lại nói một câu: “Anh sẽ về trường sớm, lúc anh không có ở đó hãy nhớ tới anh, bởi vì anh lúc nào cũng nhớ em”.

Cố Tuyết không khỏi cắn môi.

Hứa Triển Vọng lại nói chuyện với cô gái tên Ôn Ôn đó mấy câu, hình như cô gái ấy có việc, cậu mới lưu luyến cúp máy.

Cố Tuyết do dự, hít sâu vài lần, cuối cùng vẫn lên tiếng hỏi: “Hứa Triển Vọng, cô gái vừa mới gọi cho anh… là bạn gái của anh sao?”.

Ngón tay thon dài của Hứa Triển Vọng xoay ngược điện thoại một cách lưu loát, nghe vậy thì nghiêng mặt nhìn cô ấy, lắc đầu cười: “Không phải!”.

Hóa ra… không phải là bạn gái của cậu? Trong lòng Cố Tuyết không khỏi chấn động.

Nhưng giây sau, cô ấy lại nghe giọng cậu vang lên, nhấn mạnh từng chữ: “Cô ấy là vợ tôi”.

“…”.

Cố Tuyết ngạc nhiên mất mấy giây: “Anh… anh kết hôn rồi à?”.

Nhưng không phải Hứa Triển Vọng vẫn còn đang đi học sao?

Hình như Hứa Triển Vọng cảm thấy vẻ mặt của cô ấy lúc này có chút đáng yêu, không nhịn được cười thành tiếng. Cậu chống khuỷu tay lên cửa sổ xe, ngửa đầu nhìn cô ấy, nói: “Tôi vẫn chưa kết hôn, nhưng tôi đã nhận định cô ấy rồi. Trong lòng tôi, cô ấy đã là vợ tôi!”.

“Hóa ra là vậy…”, nụ cười của Cố Tuyết có vẻ cay đắng: “Anh thật nghiêm túc trong chuyện tình cảm, cô gái được anh thích nhất định là rất hạnh phúc”.

“Còn không phải sao?!”, Hứa Triển Vọng không hề khiêm tốn: “Tôi giống chị tôi, không thích thì thôi, thích rồi thì là duy nhất!”.

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 547Hứa Triển Vọng mở cửa xe ra, nghiêng đầu bày tỏ: “Phụ nữ ưu tiên!”.“Cảm ơn”.Cố Tuyết khom lưng, chậm rãi vào trong xe.Hứa Tịnh Nhi vội vàng dặn dò: “Triển Vọng, em chăm sóc Tiểu Tuyết nhé”.“Chị yên tâm!”.Dứt lời, Hứa Triển Vọng cũng khom lưng chui vào trong xe. Sau khi đóng cửa xe, cậu nói với tài xế: “Đi đến trung tâm mua sắm A trước”.Mấy chiếc xe lần lượt đi theo các hướng khác nhau, hòa vào dòng xe.Trong xe, có một lúc yên tĩnh, Cố Tuyết đang do dự có nên tìm chủ đề nói chuyện hay không, bỗng nghe thấy tiếng chuông điện thoại của Hứa Triển Vọng vang lên.Vì hai người ngồi rất gần nhau, Cố Tuyết liếc thấy màn hình điện thoại của Hứa Triển Vọng, trên đó hiển thị một cái tên “Ôn Ôn”.Vừa nhìn đã biết là tên của một cô gái.Quả nhiên, Hứa Triển Vọng nhìn thấy cái tên này, khóe miệng cong lên, ánh mắt cũng trở nên dịu dàng như nước. Thậm chí lúc cậu bắt máy, giọng nói cũng cực kỳ dịu dàng.Hình như cô gái đó gọi đến để hỏi kết quả vụ kiện, Hứa Triển Vọng đáp lại đúng như sự thật, sau đó lại nói một câu: “Anh sẽ về trường sớm, lúc anh không có ở đó hãy nhớ tới anh, bởi vì anh lúc nào cũng nhớ em”.Cố Tuyết không khỏi cắn môi.Hứa Triển Vọng lại nói chuyện với cô gái tên Ôn Ôn đó mấy câu, hình như cô gái ấy có việc, cậu mới lưu luyến cúp máy.Cố Tuyết do dự, hít sâu vài lần, cuối cùng vẫn lên tiếng hỏi: “Hứa Triển Vọng, cô gái vừa mới gọi cho anh… là bạn gái của anh sao?”.Ngón tay thon dài của Hứa Triển Vọng xoay ngược điện thoại một cách lưu loát, nghe vậy thì nghiêng mặt nhìn cô ấy, lắc đầu cười: “Không phải!”.Hóa ra… không phải là bạn gái của cậu? Trong lòng Cố Tuyết không khỏi chấn động.Nhưng giây sau, cô ấy lại nghe giọng cậu vang lên, nhấn mạnh từng chữ: “Cô ấy là vợ tôi”.“…”.Cố Tuyết ngạc nhiên mất mấy giây: “Anh… anh kết hôn rồi à?”.Nhưng không phải Hứa Triển Vọng vẫn còn đang đi học sao?Hình như Hứa Triển Vọng cảm thấy vẻ mặt của cô ấy lúc này có chút đáng yêu, không nhịn được cười thành tiếng. Cậu chống khuỷu tay lên cửa sổ xe, ngửa đầu nhìn cô ấy, nói: “Tôi vẫn chưa kết hôn, nhưng tôi đã nhận định cô ấy rồi. Trong lòng tôi, cô ấy đã là vợ tôi!”.“Hóa ra là vậy…”, nụ cười của Cố Tuyết có vẻ cay đắng: “Anh thật nghiêm túc trong chuyện tình cảm, cô gái được anh thích nhất định là rất hạnh phúc”.“Còn không phải sao?!”, Hứa Triển Vọng không hề khiêm tốn: “Tôi giống chị tôi, không thích thì thôi, thích rồi thì là duy nhất!”.

Chương 547