Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…
Chương 551
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 551Một câu đó thôi mà gần như rút cạn cả sức lực của cô, nói xong, cô còn chẳng dám nhìn Cố Khiết Thần, cứ cúi mặt xuống, đến hơi thở cũng bất giác ngừng lại.Cố Khiết Thần ban đầu cũng ngây ra, sau đó mới từ từ hiểu hết câu nói của Hứa Tịnh Nhi, khóe mắt bỗng ánh lên vẻ gian tà, ngón tay thuôn dài một lần nữa vuốt ve cằm, nâng khuôn mặt cô lên.Bốn mắt nhìn nhau, môi của Cố Khiết Thần cong lên, giọng trầm xuống: “Em chắc chứ?”.Hứa Tịnh Nhi vô thức nuốt nước bọt, đôi mắt lấp lánh: “Thật ra… cũng không chắc…”.Còn chưa nói xong, Cố Khiết Thần đã không cho cô cơ hội để hối hận.…Hứa Tịnh Nhi ngủ đến tận chiều hôm sau mới khó khăn bò dậy, vào phòng tắm ngâm nước nóng, cảm giác cơ thể rã rời mới từ từ dịu đi.Lúc cô ăn cơm trưa, vừa ăn, vừa không nhịn được mà oán thán, quả nhiên cái miệng làm tội cái thân, tối qua cô không nên nhất thời kích động mà nói ra cái câu muốn gì cũng được, để rồi Cố Khiết Thần thật sự thực thi triệt để…Nghĩ đi nghĩ lại, hai gò má của cô bất giác nóng bừng lên.Vốn dĩ hôm nay là ngày cô đến chỗ Simon để tập luyện, nhưng giờ chân tay mềm nhũn, đến đó cũng chẳng có sức vận động, chỉ đành lấy điện thoại, nhắn tin cho Simon xin nghỉ.Sau khi gửi xong, chợt nhìn thấy hình đại diện zalo của Cố Khiết Thần, liền oán giận nhìn một lúc.Ăn cơm xong, Hứa Tịnh Nhi rửa bát đũa, rồi mở tủ lạnh lấy tổ yến mà cô Lâm hầm trước đó, cô mở hũ thủy tinh ra, đổ một ít vào cốc, thêm chút mật ong rồi bắt đầu ăn.Chỗ tổ yến mà Tiêu Thuần cho đều là loại chất lượng cực tốt, cô vẫn ăn đều, da dẻ càng ngày càng nhẵn nhụi, hồng hào!Nhắc mới nhớ, rõ ràng hôm qua cô nhìn thấy cô ấy đến tòa án, nhưng lúc kết thúc lại không thấy đâu, là có việc nên về trước ư?Chuông điện thoại đột nhiên tinh lên một tiếng.Hứa Tịnh Nhi còn tưởng là Simon trả lời cô, cầm điện thoại lên xem, hóa ra là tin nhắn Tiêu Thuần gửi đến.Đúng là… vừa nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến!Ngón tay bấm vào màn hình, mở cuộc trò chuyện zalo lên.Thuần Thuần Trỗi Dậy: Tịnh Nhi, xin lỗi, hôm qua có chút việc, không thể chúc mừng cậu đã minh oan thành công, thế này đi, mấy hôm nữa cuối tuần, mình không phải đi làm, chúng ta đi tắm suối nước nóng nhé.Đúng là có việc nên đi trước…Hứa Tịnh Nhi chẳng để tâm lắm, cô biết trong lòng Tiêu Thuần có cô, hôm qua cô ấy quả thực là xem hết phiên tòa, biết cô không sao, cũng không vội chúc mừng cô ngay.Dù sao thời gian vừa rồi, cấp trên đại nhân cũng cho cô nghỉ, mà Cố Khiết Thần phải đi làm, anh thì bận, cô ở nhà cũng nhàn rỗi, vừa hay lâu rồi không gặp gỡ trò chuyện với Tiêu Thuần.Tịnh Nhi Bé Nhỏ: Được!Tiêu Thuần liền gửi một biểu tượng cảm xúc vui vẻ.
Chương 551
Một câu đó thôi mà gần như rút cạn cả sức lực của cô, nói xong, cô còn chẳng dám nhìn Cố Khiết Thần, cứ cúi mặt xuống, đến hơi thở cũng bất giác ngừng lại.
Cố Khiết Thần ban đầu cũng ngây ra, sau đó mới từ từ hiểu hết câu nói của Hứa Tịnh Nhi, khóe mắt bỗng ánh lên vẻ gian tà, ngón tay thuôn dài một lần nữa vuốt ve cằm, nâng khuôn mặt cô lên.
Bốn mắt nhìn nhau, môi của Cố Khiết Thần cong lên, giọng trầm xuống: “Em chắc chứ?”.
Hứa Tịnh Nhi vô thức nuốt nước bọt, đôi mắt lấp lánh: “Thật ra… cũng không chắc…”.
Còn chưa nói xong, Cố Khiết Thần đã không cho cô cơ hội để hối hận.
…
Hứa Tịnh Nhi ngủ đến tận chiều hôm sau mới khó khăn bò dậy, vào phòng tắm ngâm nước nóng, cảm giác cơ thể rã rời mới từ từ dịu đi.
Lúc cô ăn cơm trưa, vừa ăn, vừa không nhịn được mà oán thán, quả nhiên cái miệng làm tội cái thân, tối qua cô không nên nhất thời kích động mà nói ra cái câu muốn gì cũng được, để rồi Cố Khiết Thần thật sự thực thi triệt để…
Nghĩ đi nghĩ lại, hai gò má của cô bất giác nóng bừng lên.
Vốn dĩ hôm nay là ngày cô đến chỗ Simon để tập luyện, nhưng giờ chân tay mềm nhũn, đến đó cũng chẳng có sức vận động, chỉ đành lấy điện thoại, nhắn tin cho Simon xin nghỉ.
Sau khi gửi xong, chợt nhìn thấy hình đại diện zalo của Cố Khiết Thần, liền oán giận nhìn một lúc.
Ăn cơm xong, Hứa Tịnh Nhi rửa bát đũa, rồi mở tủ lạnh lấy tổ yến mà cô Lâm hầm trước đó, cô mở hũ thủy tinh ra, đổ một ít vào cốc, thêm chút mật ong rồi bắt đầu ăn.
Chỗ tổ yến mà Tiêu Thuần cho đều là loại chất lượng cực tốt, cô vẫn ăn đều, da dẻ càng ngày càng nhẵn nhụi, hồng hào!
Nhắc mới nhớ, rõ ràng hôm qua cô nhìn thấy cô ấy đến tòa án, nhưng lúc kết thúc lại không thấy đâu, là có việc nên về trước ư?
Chuông điện thoại đột nhiên tinh lên một tiếng.
Hứa Tịnh Nhi còn tưởng là Simon trả lời cô, cầm điện thoại lên xem, hóa ra là tin nhắn Tiêu Thuần gửi đến.
Đúng là… vừa nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến!
Ngón tay bấm vào màn hình, mở cuộc trò chuyện zalo lên.
Thuần Thuần Trỗi Dậy: Tịnh Nhi, xin lỗi, hôm qua có chút việc, không thể chúc mừng cậu đã minh oan thành công, thế này đi, mấy hôm nữa cuối tuần, mình không phải đi làm, chúng ta đi tắm suối nước nóng nhé.
Đúng là có việc nên đi trước…
Hứa Tịnh Nhi chẳng để tâm lắm, cô biết trong lòng Tiêu Thuần có cô, hôm qua cô ấy quả thực là xem hết phiên tòa, biết cô không sao, cũng không vội chúc mừng cô ngay.
Dù sao thời gian vừa rồi, cấp trên đại nhân cũng cho cô nghỉ, mà Cố Khiết Thần phải đi làm, anh thì bận, cô ở nhà cũng nhàn rỗi, vừa hay lâu rồi không gặp gỡ trò chuyện với Tiêu Thuần.
Tịnh Nhi Bé Nhỏ: Được!
Tiêu Thuần liền gửi một biểu tượng cảm xúc vui vẻ.
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 551Một câu đó thôi mà gần như rút cạn cả sức lực của cô, nói xong, cô còn chẳng dám nhìn Cố Khiết Thần, cứ cúi mặt xuống, đến hơi thở cũng bất giác ngừng lại.Cố Khiết Thần ban đầu cũng ngây ra, sau đó mới từ từ hiểu hết câu nói của Hứa Tịnh Nhi, khóe mắt bỗng ánh lên vẻ gian tà, ngón tay thuôn dài một lần nữa vuốt ve cằm, nâng khuôn mặt cô lên.Bốn mắt nhìn nhau, môi của Cố Khiết Thần cong lên, giọng trầm xuống: “Em chắc chứ?”.Hứa Tịnh Nhi vô thức nuốt nước bọt, đôi mắt lấp lánh: “Thật ra… cũng không chắc…”.Còn chưa nói xong, Cố Khiết Thần đã không cho cô cơ hội để hối hận.…Hứa Tịnh Nhi ngủ đến tận chiều hôm sau mới khó khăn bò dậy, vào phòng tắm ngâm nước nóng, cảm giác cơ thể rã rời mới từ từ dịu đi.Lúc cô ăn cơm trưa, vừa ăn, vừa không nhịn được mà oán thán, quả nhiên cái miệng làm tội cái thân, tối qua cô không nên nhất thời kích động mà nói ra cái câu muốn gì cũng được, để rồi Cố Khiết Thần thật sự thực thi triệt để…Nghĩ đi nghĩ lại, hai gò má của cô bất giác nóng bừng lên.Vốn dĩ hôm nay là ngày cô đến chỗ Simon để tập luyện, nhưng giờ chân tay mềm nhũn, đến đó cũng chẳng có sức vận động, chỉ đành lấy điện thoại, nhắn tin cho Simon xin nghỉ.Sau khi gửi xong, chợt nhìn thấy hình đại diện zalo của Cố Khiết Thần, liền oán giận nhìn một lúc.Ăn cơm xong, Hứa Tịnh Nhi rửa bát đũa, rồi mở tủ lạnh lấy tổ yến mà cô Lâm hầm trước đó, cô mở hũ thủy tinh ra, đổ một ít vào cốc, thêm chút mật ong rồi bắt đầu ăn.Chỗ tổ yến mà Tiêu Thuần cho đều là loại chất lượng cực tốt, cô vẫn ăn đều, da dẻ càng ngày càng nhẵn nhụi, hồng hào!Nhắc mới nhớ, rõ ràng hôm qua cô nhìn thấy cô ấy đến tòa án, nhưng lúc kết thúc lại không thấy đâu, là có việc nên về trước ư?Chuông điện thoại đột nhiên tinh lên một tiếng.Hứa Tịnh Nhi còn tưởng là Simon trả lời cô, cầm điện thoại lên xem, hóa ra là tin nhắn Tiêu Thuần gửi đến.Đúng là… vừa nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến!Ngón tay bấm vào màn hình, mở cuộc trò chuyện zalo lên.Thuần Thuần Trỗi Dậy: Tịnh Nhi, xin lỗi, hôm qua có chút việc, không thể chúc mừng cậu đã minh oan thành công, thế này đi, mấy hôm nữa cuối tuần, mình không phải đi làm, chúng ta đi tắm suối nước nóng nhé.Đúng là có việc nên đi trước…Hứa Tịnh Nhi chẳng để tâm lắm, cô biết trong lòng Tiêu Thuần có cô, hôm qua cô ấy quả thực là xem hết phiên tòa, biết cô không sao, cũng không vội chúc mừng cô ngay.Dù sao thời gian vừa rồi, cấp trên đại nhân cũng cho cô nghỉ, mà Cố Khiết Thần phải đi làm, anh thì bận, cô ở nhà cũng nhàn rỗi, vừa hay lâu rồi không gặp gỡ trò chuyện với Tiêu Thuần.Tịnh Nhi Bé Nhỏ: Được!Tiêu Thuần liền gửi một biểu tượng cảm xúc vui vẻ.