Tác giả:

Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…

Chương 582

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 582Tiêu Thuần biến sắc, vô thức đưa tay lên, hoảng loạn kéo tóc che sợi dây chuyền đó lại, rõ ràng không có lòng tin nói: “Đây không phải sợi dây chuyền mà cô tặng tôi, chỉ hơi giống mà thôi. Cái cô tặng tôi, tôi đã vứt đi từ lâu rồi!”.Hứa Tịnh Nhi uể oải “ờ” một tiếng, sau đó cười híp mắt hỏi: “Mình cũng đâu nói đó là sợi dây chuyền mình tặng cậu, cậu căng thẳng như thế làm gì? Không đánh tự khai à?”.“…”.“Cậu có nhiều sợi dây chuyền quý giá như vậy, sợi nào cũng đính kim cương các loại, sợi nào cũng đẹp hơn sợi dây chuyền bình thường của mình nhiều, nhưng cậu lại thích đeo sợi này, nó chứng tỏ điều gì? Chứng tỏ cậu quan tâm tới mình”.Tiêu Thuần cắn răng, phủ nhận: “Không có chuyện đó!”.“Thuần Thuần, chúng ta quá hiểu nhau, cậu nghĩ mình không nhận ra cậu nói thật hay nói dối sao? Dù có thế nào, tình bạn mười mấy năm của chúng ta cũng không phải giả, tiếp theo hãy dùng nó đổi lấy sự thẳng thắn của cậu với mình được không?”.Trong phòng yên lặng khoảng một phút.Tiêu Thuần siết chặt tay, cô ấy cúi đầu không nhìn cô, chỉ nói: “Cái nào tôi muốn trả lời thì tôi sẽ trả lời”.Hứa Tịnh Nhi biết đây đã là sự nhượng bộ của cô ấy, cô không bức ép thêm nữa, mà đồng ý: “Được, vậy chúng ta nói chuyện ngày hôm đó”.Cô đưa một ngón tay ra, nói: “Thứ nhất, cậu hẹn mình đến suối nước nóng là cố ý đúng không?”.“Đúng”.“Thứ hai, khi ở suối nước nóng, trong ly nước cậu cho mình uống có bỏ thuốc, là cậu làm đúng không?”.“Đúng!”.“Thứ ba, mình bị chuyển lên núi, bị trói trên xe lăn cũng là cậu làm đúng không?”.Tiêu Thuần bật cười: “Đúng, đều là tôi làm, những chuyện này tôi đã nói rõ với cảnh sát rồi, có gì đáng để hỏi nữa chứ?”.Vẻ mặt Hứa Tịnh Nhi không thay đổi gì, khóe môi thậm chí còn nở nụ cười nhàn nhạt. Cô không quan tâm đến lời chất vấn của cô ấy, mà tiếp tục hỏi theo suy nghĩ của mình: “Thứ tư, nếu cậu đã trói mình, muốn để Vân Nhu giết mình, vậy thì vì sao dây thừng lại không trói chặt, ngược lại mình chỉ cần giãy giụa là đã lỏng ra?”.Lúc đó cô thấy dây thừng buộc nút chết, nhưng chỉ cần cô dùng sức, dây thừng đã tự động lỏng ra. Cô vốn nghĩ là mình bùng nổ sức mạnh trong lúc nguy cấp, nhưng nếu thật sự bị trói chặt thì sao có thể thoát ra dễ dàng như vậy được? Cô cũng không phải thủy thủ Popeye ăn rau chân vịt!Tiêu Thuần nhanh chóng tránh ánh mắt cô, trả lời: “Cô hỏi tôi sao tôi biết được, sức lực của cô lớn, cô hỏi bản thân mình ấy!”.“Sức lực của mình thế nào, mình hiểu rõ, nếu dây thừng buộc chặt, mình sẽ không thoát ra được. Cách giải thích duy nhất là cậu không buộc chặt, chỉ là nhìn bề ngoài giống như đã buộc chặt mà thôi”.Vẻ mặt Tiêu Thuần lạnh đi: “Tôi không biết cô đang nói gì”.Hứa Tịnh Nhi cũng không tiếp tục dây dưa vấn đề này, hỏi câu tiếp theo: “Rõ ràng là cậu chuốc thuốc mê mình, đưa mình lên núi. Nếu cậu thật sự muốn để Vân Nhu làm hại mình thì nên tăng thêm lượng thuốc, để mình không tỉnh lại. Kết quả, mình đã tỉnh lại trước khi cô ta ra tay, hơn nữa mình luôn có ý thức, hoàn toàn không chìm vào hôn mê sâu, đó cũng là cậu cố tình”.Tiêu Thuần không nói gì, cúi đầu xuống, đôi mắt chỉ nhìn chằm chằm mặt bàn, rõ ràng không muốn nói chuyện với cô thêm nữa.Nhưng Hứa Tịnh Nhi không để cô ấy né tránh, mở lời: “Trong quá trình mình bị truy sát, mình chạy thông suốt một đường, còn Vân Nhu không đụng phải đá lớn thì lại giẫm phải hố, dẫn tới tốc độ của cô ta chậm hơn rất nhiều, vì vậy mới không dễ dàng đuổi kịp một người đã bị thương là mình. Chuyện này cũng là cậu giúp mình đúng không?”.

Chương 582

Tiêu Thuần biến sắc, vô thức đưa tay lên, hoảng loạn kéo tóc che sợi dây chuyền đó lại, rõ ràng không có lòng tin nói: “Đây không phải sợi dây chuyền mà cô tặng tôi, chỉ hơi giống mà thôi. Cái cô tặng tôi, tôi đã vứt đi từ lâu rồi!”.

Hứa Tịnh Nhi uể oải “ờ” một tiếng, sau đó cười híp mắt hỏi: “Mình cũng đâu nói đó là sợi dây chuyền mình tặng cậu, cậu căng thẳng như thế làm gì? Không đánh tự khai à?”.

“…”.

“Cậu có nhiều sợi dây chuyền quý giá như vậy, sợi nào cũng đính kim cương các loại, sợi nào cũng đẹp hơn sợi dây chuyền bình thường của mình nhiều, nhưng cậu lại thích đeo sợi này, nó chứng tỏ điều gì? Chứng tỏ cậu quan tâm tới mình”.

Tiêu Thuần cắn răng, phủ nhận: “Không có chuyện đó!”.

“Thuần Thuần, chúng ta quá hiểu nhau, cậu nghĩ mình không nhận ra cậu nói thật hay nói dối sao? Dù có thế nào, tình bạn mười mấy năm của chúng ta cũng không phải giả, tiếp theo hãy dùng nó đổi lấy sự thẳng thắn của cậu với mình được không?”.

Trong phòng yên lặng khoảng một phút.

Tiêu Thuần siết chặt tay, cô ấy cúi đầu không nhìn cô, chỉ nói: “Cái nào tôi muốn trả lời thì tôi sẽ trả lời”.

Hứa Tịnh Nhi biết đây đã là sự nhượng bộ của cô ấy, cô không bức ép thêm nữa, mà đồng ý: “Được, vậy chúng ta nói chuyện ngày hôm đó”.

Cô đưa một ngón tay ra, nói: “Thứ nhất, cậu hẹn mình đến suối nước nóng là cố ý đúng không?”.

“Đúng”.

“Thứ hai, khi ở suối nước nóng, trong ly nước cậu cho mình uống có bỏ thuốc, là cậu làm đúng không?”.

“Đúng!”.

“Thứ ba, mình bị chuyển lên núi, bị trói trên xe lăn cũng là cậu làm đúng không?”.

Tiêu Thuần bật cười: “Đúng, đều là tôi làm, những chuyện này tôi đã nói rõ với cảnh sát rồi, có gì đáng để hỏi nữa chứ?”.

Vẻ mặt Hứa Tịnh Nhi không thay đổi gì, khóe môi thậm chí còn nở nụ cười nhàn nhạt. Cô không quan tâm đến lời chất vấn của cô ấy, mà tiếp tục hỏi theo suy nghĩ của mình: “Thứ tư, nếu cậu đã trói mình, muốn để Vân Nhu giết mình, vậy thì vì sao dây thừng lại không trói chặt, ngược lại mình chỉ cần giãy giụa là đã lỏng ra?”.

Lúc đó cô thấy dây thừng buộc nút chết, nhưng chỉ cần cô dùng sức, dây thừng đã tự động lỏng ra. Cô vốn nghĩ là mình bùng nổ sức mạnh trong lúc nguy cấp, nhưng nếu thật sự bị trói chặt thì sao có thể thoát ra dễ dàng như vậy được? Cô cũng không phải thủy thủ Popeye ăn rau chân vịt!

Tiêu Thuần nhanh chóng tránh ánh mắt cô, trả lời: “Cô hỏi tôi sao tôi biết được, sức lực của cô lớn, cô hỏi bản thân mình ấy!”.

“Sức lực của mình thế nào, mình hiểu rõ, nếu dây thừng buộc chặt, mình sẽ không thoát ra được. Cách giải thích duy nhất là cậu không buộc chặt, chỉ là nhìn bề ngoài giống như đã buộc chặt mà thôi”.

Vẻ mặt Tiêu Thuần lạnh đi: “Tôi không biết cô đang nói gì”.

Hứa Tịnh Nhi cũng không tiếp tục dây dưa vấn đề này, hỏi câu tiếp theo: “Rõ ràng là cậu chuốc thuốc mê mình, đưa mình lên núi. Nếu cậu thật sự muốn để Vân Nhu làm hại mình thì nên tăng thêm lượng thuốc, để mình không tỉnh lại. Kết quả, mình đã tỉnh lại trước khi cô ta ra tay, hơn nữa mình luôn có ý thức, hoàn toàn không chìm vào hôn mê sâu, đó cũng là cậu cố tình”.

Tiêu Thuần không nói gì, cúi đầu xuống, đôi mắt chỉ nhìn chằm chằm mặt bàn, rõ ràng không muốn nói chuyện với cô thêm nữa.

Nhưng Hứa Tịnh Nhi không để cô ấy né tránh, mở lời: “Trong quá trình mình bị truy sát, mình chạy thông suốt một đường, còn Vân Nhu không đụng phải đá lớn thì lại giẫm phải hố, dẫn tới tốc độ của cô ta chậm hơn rất nhiều, vì vậy mới không dễ dàng đuổi kịp một người đã bị thương là mình. Chuyện này cũng là cậu giúp mình đúng không?”.

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 582Tiêu Thuần biến sắc, vô thức đưa tay lên, hoảng loạn kéo tóc che sợi dây chuyền đó lại, rõ ràng không có lòng tin nói: “Đây không phải sợi dây chuyền mà cô tặng tôi, chỉ hơi giống mà thôi. Cái cô tặng tôi, tôi đã vứt đi từ lâu rồi!”.Hứa Tịnh Nhi uể oải “ờ” một tiếng, sau đó cười híp mắt hỏi: “Mình cũng đâu nói đó là sợi dây chuyền mình tặng cậu, cậu căng thẳng như thế làm gì? Không đánh tự khai à?”.“…”.“Cậu có nhiều sợi dây chuyền quý giá như vậy, sợi nào cũng đính kim cương các loại, sợi nào cũng đẹp hơn sợi dây chuyền bình thường của mình nhiều, nhưng cậu lại thích đeo sợi này, nó chứng tỏ điều gì? Chứng tỏ cậu quan tâm tới mình”.Tiêu Thuần cắn răng, phủ nhận: “Không có chuyện đó!”.“Thuần Thuần, chúng ta quá hiểu nhau, cậu nghĩ mình không nhận ra cậu nói thật hay nói dối sao? Dù có thế nào, tình bạn mười mấy năm của chúng ta cũng không phải giả, tiếp theo hãy dùng nó đổi lấy sự thẳng thắn của cậu với mình được không?”.Trong phòng yên lặng khoảng một phút.Tiêu Thuần siết chặt tay, cô ấy cúi đầu không nhìn cô, chỉ nói: “Cái nào tôi muốn trả lời thì tôi sẽ trả lời”.Hứa Tịnh Nhi biết đây đã là sự nhượng bộ của cô ấy, cô không bức ép thêm nữa, mà đồng ý: “Được, vậy chúng ta nói chuyện ngày hôm đó”.Cô đưa một ngón tay ra, nói: “Thứ nhất, cậu hẹn mình đến suối nước nóng là cố ý đúng không?”.“Đúng”.“Thứ hai, khi ở suối nước nóng, trong ly nước cậu cho mình uống có bỏ thuốc, là cậu làm đúng không?”.“Đúng!”.“Thứ ba, mình bị chuyển lên núi, bị trói trên xe lăn cũng là cậu làm đúng không?”.Tiêu Thuần bật cười: “Đúng, đều là tôi làm, những chuyện này tôi đã nói rõ với cảnh sát rồi, có gì đáng để hỏi nữa chứ?”.Vẻ mặt Hứa Tịnh Nhi không thay đổi gì, khóe môi thậm chí còn nở nụ cười nhàn nhạt. Cô không quan tâm đến lời chất vấn của cô ấy, mà tiếp tục hỏi theo suy nghĩ của mình: “Thứ tư, nếu cậu đã trói mình, muốn để Vân Nhu giết mình, vậy thì vì sao dây thừng lại không trói chặt, ngược lại mình chỉ cần giãy giụa là đã lỏng ra?”.Lúc đó cô thấy dây thừng buộc nút chết, nhưng chỉ cần cô dùng sức, dây thừng đã tự động lỏng ra. Cô vốn nghĩ là mình bùng nổ sức mạnh trong lúc nguy cấp, nhưng nếu thật sự bị trói chặt thì sao có thể thoát ra dễ dàng như vậy được? Cô cũng không phải thủy thủ Popeye ăn rau chân vịt!Tiêu Thuần nhanh chóng tránh ánh mắt cô, trả lời: “Cô hỏi tôi sao tôi biết được, sức lực của cô lớn, cô hỏi bản thân mình ấy!”.“Sức lực của mình thế nào, mình hiểu rõ, nếu dây thừng buộc chặt, mình sẽ không thoát ra được. Cách giải thích duy nhất là cậu không buộc chặt, chỉ là nhìn bề ngoài giống như đã buộc chặt mà thôi”.Vẻ mặt Tiêu Thuần lạnh đi: “Tôi không biết cô đang nói gì”.Hứa Tịnh Nhi cũng không tiếp tục dây dưa vấn đề này, hỏi câu tiếp theo: “Rõ ràng là cậu chuốc thuốc mê mình, đưa mình lên núi. Nếu cậu thật sự muốn để Vân Nhu làm hại mình thì nên tăng thêm lượng thuốc, để mình không tỉnh lại. Kết quả, mình đã tỉnh lại trước khi cô ta ra tay, hơn nữa mình luôn có ý thức, hoàn toàn không chìm vào hôn mê sâu, đó cũng là cậu cố tình”.Tiêu Thuần không nói gì, cúi đầu xuống, đôi mắt chỉ nhìn chằm chằm mặt bàn, rõ ràng không muốn nói chuyện với cô thêm nữa.Nhưng Hứa Tịnh Nhi không để cô ấy né tránh, mở lời: “Trong quá trình mình bị truy sát, mình chạy thông suốt một đường, còn Vân Nhu không đụng phải đá lớn thì lại giẫm phải hố, dẫn tới tốc độ của cô ta chậm hơn rất nhiều, vì vậy mới không dễ dàng đuổi kịp một người đã bị thương là mình. Chuyện này cũng là cậu giúp mình đúng không?”.

Chương 582