Tác giả:

Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…

Chương 594

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 594Đèn sáng rực rỡ, âm nhạc đầy phấn khích. Người thì uống rượu, ngời thì khiêu vũ. Bầu không khí vô cùng náo nhiệt.Hôm nay Tiêu Thuần ăn mặc khác trước đây. Cô mặc váy dài, tóc búi sau gáy, cài thêm chiếc trâm trông như thục nữ.Từ Soái vừa nhìn thấy cô ấy đã không dám tin vào mắt mình. Anh ta kinh ngạc lùi ba bước, dụi mắt rồi mới lên tiếng: “Thuần Thuần, cô không sao đấy chứ?”Anh ta vừa nói vừa đưa tay lên sờ chán Thuần Thuần như để xem cô có bị sốt hay không.Thuần Thuần gạt tay anh ta ra chẳng chút khách khí: “Anh làm sao thì có. Cả nhà anh có vấn đề ấy”.Thấy vậy Từ Soái bỗng thờ phào: “Ừm xem ra vẫn bình thường, có điều…”Anh ta soi cô gái một lượt, chậc chậc đáp lại: “Cô ăn mặc kiểu này là có ý gì vậy. Nếu tôi không nhầm thì khoảng thời gian cấp ba cô cũng mang phong cách này. Giờ lại hiện nguyên hình định hồi xuân hở?”Lời của anh ta khiến Tiêu Thuần ngạc nhiên: “Anh vẫn nhớ sao?”Từ Soái, một công tử đào hoa, ngủ với gái chẳng nhớ nổi mặt mà lại nhớ cả chuyện từ rất lâu trước đây sao?“Đương nhiên rồi”, Từ Soái ưỡn ngược: “Khiết Thần là anh em, cô cũng là anh em, đương nhiên tôi phải quan tâm như nhau rồi.Ánh mắt Tiêu Thuần dịu xuống, cô nở nụ cười hiếm có. Tiêu Thuần không định nói tiếp nữa: “Từ Soái, hôm nay là sinh nhật của tôi, quà của tôi đâu?”“Theo thông lệ thì trang sức cô tùy ý chọn, tôi bao”, Từ Soái chẳng buồn nghĩ bèn đáp lại ngay.Tiêu Thuần lắc đầu: “Hôm nay tôi muốn thứ khác”.“Cái gì cơ?”“Đợi lát nữa là anh biết ngay”.Mặc dù Từ Soái hoang mang nhưng tâm tư con gái trước giờ luôn khó đoán. Anh ta cũng làm biếng đoán. Dù sao thì làm đàn ông, chỉ cần khiến bọn họ hài lòng, bọn họ vui là rảnh chuyện. Một mũii tên trúng hai đích mà.Lúc họ đang nói chuyện thì Khiết Thần và Hứa Tịnh Nhi bước vào. Sự xuất hiện của họ khiến đám đông đổ dồn sự chú ý.Người trong quán khá đông, Khiết Thần cứ ôm eo Hứa Tịnh Nhi suốt. Anh bảo vệ cô, để cô không bị xô ngã. Động tác của anh chu đáo tới mức khiến cô gái nào nhìn thấy cũng phải ngưỡng mộ.Ai mà chẳng muốn có một người đàn ông như Khiết Thần chứ. Một người mà sẽ dịu dàng vì em.Hai người đi tới trước mặt Tiêu Thuần. Hứa Tịnh Nhi đưa một hộp quà thắt nơ tới trước mặt cô: “Thuần Thuần, chúc mừng sinh nhật. Đây là quà bọn mình tặng cậu”.Tiêu Thuần mỉm cười nhận lấy. Giọng cô vô cùng dứt khoát: “Cảm ơn cậu”, rồi cô quay qua Khiết Thần: “Cảm ơn anh”.Hứa Tịnh Nhi lên tiếng; “Cậu có thể mở ra, xem có thích hay không. Nếu không thích thì Khiết Thần sẽ bù đắp thêm một món khác cho cậu”.Dù sao thì Tiêu Thuần cũng có nhiều đồ quá rồi. Vì vậy những sinh nhật trước đây của cô thường là cô thích cái gì thì tự chọn. Từ Soái sẽ thanh toán.

Chương 594

Đèn sáng rực rỡ, âm nhạc đầy phấn khích. Người thì uống rượu, ngời thì khiêu vũ. Bầu không khí vô cùng náo nhiệt.

Hôm nay Tiêu Thuần ăn mặc khác trước đây. Cô mặc váy dài, tóc búi sau gáy, cài thêm chiếc trâm trông như thục nữ.

Từ Soái vừa nhìn thấy cô ấy đã không dám tin vào mắt mình. Anh ta kinh ngạc lùi ba bước, dụi mắt rồi mới lên tiếng: “Thuần Thuần, cô không sao đấy chứ?”

Anh ta vừa nói vừa đưa tay lên sờ chán Thuần Thuần như để xem cô có bị sốt hay không.

Thuần Thuần gạt tay anh ta ra chẳng chút khách khí: “Anh làm sao thì có. Cả nhà anh có vấn đề ấy”.

Thấy vậy Từ Soái bỗng thờ phào: “Ừm xem ra vẫn bình thường, có điều…”

Anh ta soi cô gái một lượt, chậc chậc đáp lại: “Cô ăn mặc kiểu này là có ý gì vậy. Nếu tôi không nhầm thì khoảng thời gian cấp ba cô cũng mang phong cách này. Giờ lại hiện nguyên hình định hồi xuân hở?”

Lời của anh ta khiến Tiêu Thuần ngạc nhiên: “Anh vẫn nhớ sao?”

Từ Soái, một công tử đào hoa, ngủ với gái chẳng nhớ nổi mặt mà lại nhớ cả chuyện từ rất lâu trước đây sao?

“Đương nhiên rồi”, Từ Soái ưỡn ngược: “Khiết Thần là anh em, cô cũng là anh em, đương nhiên tôi phải quan tâm như nhau rồi.

Ánh mắt Tiêu Thuần dịu xuống, cô nở nụ cười hiếm có. Tiêu Thuần không định nói tiếp nữa: “Từ Soái, hôm nay là sinh nhật của tôi, quà của tôi đâu?”

“Theo thông lệ thì trang sức cô tùy ý chọn, tôi bao”, Từ Soái chẳng buồn nghĩ bèn đáp lại ngay.

Tiêu Thuần lắc đầu: “Hôm nay tôi muốn thứ khác”.

“Cái gì cơ?”

“Đợi lát nữa là anh biết ngay”.

Mặc dù Từ Soái hoang mang nhưng tâm tư con gái trước giờ luôn khó đoán. Anh ta cũng làm biếng đoán. Dù sao thì làm đàn ông, chỉ cần khiến bọn họ hài lòng, bọn họ vui là rảnh chuyện. Một mũii tên trúng hai đích mà.

Lúc họ đang nói chuyện thì Khiết Thần và Hứa Tịnh Nhi bước vào. Sự xuất hiện của họ khiến đám đông đổ dồn sự chú ý.

Người trong quán khá đông, Khiết Thần cứ ôm eo Hứa Tịnh Nhi suốt. Anh bảo vệ cô, để cô không bị xô ngã. Động tác của anh chu đáo tới mức khiến cô gái nào nhìn thấy cũng phải ngưỡng mộ.

Ai mà chẳng muốn có một người đàn ông như Khiết Thần chứ. Một người mà sẽ dịu dàng vì em.

Hai người đi tới trước mặt Tiêu Thuần. Hứa Tịnh Nhi đưa một hộp quà thắt nơ tới trước mặt cô: “Thuần Thuần, chúc mừng sinh nhật. Đây là quà bọn mình tặng cậu”.

Tiêu Thuần mỉm cười nhận lấy. Giọng cô vô cùng dứt khoát: “Cảm ơn cậu”, rồi cô quay qua Khiết Thần: “Cảm ơn anh”.

Hứa Tịnh Nhi lên tiếng; “Cậu có thể mở ra, xem có thích hay không. Nếu không thích thì Khiết Thần sẽ bù đắp thêm một món khác cho cậu”.

Dù sao thì Tiêu Thuần cũng có nhiều đồ quá rồi. Vì vậy những sinh nhật trước đây của cô thường là cô thích cái gì thì tự chọn. Từ Soái sẽ thanh toán.

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 594Đèn sáng rực rỡ, âm nhạc đầy phấn khích. Người thì uống rượu, ngời thì khiêu vũ. Bầu không khí vô cùng náo nhiệt.Hôm nay Tiêu Thuần ăn mặc khác trước đây. Cô mặc váy dài, tóc búi sau gáy, cài thêm chiếc trâm trông như thục nữ.Từ Soái vừa nhìn thấy cô ấy đã không dám tin vào mắt mình. Anh ta kinh ngạc lùi ba bước, dụi mắt rồi mới lên tiếng: “Thuần Thuần, cô không sao đấy chứ?”Anh ta vừa nói vừa đưa tay lên sờ chán Thuần Thuần như để xem cô có bị sốt hay không.Thuần Thuần gạt tay anh ta ra chẳng chút khách khí: “Anh làm sao thì có. Cả nhà anh có vấn đề ấy”.Thấy vậy Từ Soái bỗng thờ phào: “Ừm xem ra vẫn bình thường, có điều…”Anh ta soi cô gái một lượt, chậc chậc đáp lại: “Cô ăn mặc kiểu này là có ý gì vậy. Nếu tôi không nhầm thì khoảng thời gian cấp ba cô cũng mang phong cách này. Giờ lại hiện nguyên hình định hồi xuân hở?”Lời của anh ta khiến Tiêu Thuần ngạc nhiên: “Anh vẫn nhớ sao?”Từ Soái, một công tử đào hoa, ngủ với gái chẳng nhớ nổi mặt mà lại nhớ cả chuyện từ rất lâu trước đây sao?“Đương nhiên rồi”, Từ Soái ưỡn ngược: “Khiết Thần là anh em, cô cũng là anh em, đương nhiên tôi phải quan tâm như nhau rồi.Ánh mắt Tiêu Thuần dịu xuống, cô nở nụ cười hiếm có. Tiêu Thuần không định nói tiếp nữa: “Từ Soái, hôm nay là sinh nhật của tôi, quà của tôi đâu?”“Theo thông lệ thì trang sức cô tùy ý chọn, tôi bao”, Từ Soái chẳng buồn nghĩ bèn đáp lại ngay.Tiêu Thuần lắc đầu: “Hôm nay tôi muốn thứ khác”.“Cái gì cơ?”“Đợi lát nữa là anh biết ngay”.Mặc dù Từ Soái hoang mang nhưng tâm tư con gái trước giờ luôn khó đoán. Anh ta cũng làm biếng đoán. Dù sao thì làm đàn ông, chỉ cần khiến bọn họ hài lòng, bọn họ vui là rảnh chuyện. Một mũii tên trúng hai đích mà.Lúc họ đang nói chuyện thì Khiết Thần và Hứa Tịnh Nhi bước vào. Sự xuất hiện của họ khiến đám đông đổ dồn sự chú ý.Người trong quán khá đông, Khiết Thần cứ ôm eo Hứa Tịnh Nhi suốt. Anh bảo vệ cô, để cô không bị xô ngã. Động tác của anh chu đáo tới mức khiến cô gái nào nhìn thấy cũng phải ngưỡng mộ.Ai mà chẳng muốn có một người đàn ông như Khiết Thần chứ. Một người mà sẽ dịu dàng vì em.Hai người đi tới trước mặt Tiêu Thuần. Hứa Tịnh Nhi đưa một hộp quà thắt nơ tới trước mặt cô: “Thuần Thuần, chúc mừng sinh nhật. Đây là quà bọn mình tặng cậu”.Tiêu Thuần mỉm cười nhận lấy. Giọng cô vô cùng dứt khoát: “Cảm ơn cậu”, rồi cô quay qua Khiết Thần: “Cảm ơn anh”.Hứa Tịnh Nhi lên tiếng; “Cậu có thể mở ra, xem có thích hay không. Nếu không thích thì Khiết Thần sẽ bù đắp thêm một món khác cho cậu”.Dù sao thì Tiêu Thuần cũng có nhiều đồ quá rồi. Vì vậy những sinh nhật trước đây của cô thường là cô thích cái gì thì tự chọn. Từ Soái sẽ thanh toán.

Chương 594