Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…
Chương 606
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 606Ông ta bỗng nghĩ ra gì đó: “Chắc không phải… chuyện của ông ấy là do ông lên kế hoạch đấy chứ?”.“Phải”.Người đứng sau không giấu giếm gì: “Dù Cố Khiết Thần có thận trọng đến đâu, thì cũng không đề phòng được quân cờ tôi đã cài cắm từ nhiều năm trước”.Ông ta nói vậy rồi thôi, không nhắc đến chuyện này nhiều, nói tiếp: “Lần này, tôi lại tặng ông một món quà lớn, giúp ông cướp đoạt Cố Thị. Ông thông minh lên chút đi, đừng làm hỏng việc nữa, cơ hội hiếm có như thế này sẽ không có lần thứ ba đâu”.“Món quà gì vậy?”.“Ra ký nhận chuyển phát nhanh đi”.Sau khi tắt máy, Cố Hùng xuống dưới tầng, giật lấy chuyển phát nhanh mà người giúp việc vừa cầm vào, nhanh nhẹn mở ra. Khi nhìn thấy thứ ở bên trong, mắt ông ta liền sáng lên.Ông ta vui mừng hết sức, bàn tay run rẩy lấy điện thoại ra, gọi cho Cố Khiết Thần.Trong phòng bệnh ở bệnh viện.Hứa Tịnh Nhi đang ăn cháo đậu đỏ, thấy Cố Khiết Thần chỉ nhìn cô ăn mà không ăn, cô bất mãn dẩu môi: “Anh cũng phải ăn một ít đi chứ”.Không thể lúc nào cũng bắt cô giữ gìn sức khỏe, còn anh lại bỏ bê sức khỏe như vậy được. Bây giờ ông nội đang bị thế này, là lúc cần bọn họ nhất, cả anh và cô đều phải khỏe mạnh.Cô vừa nói vừa múc một thìa cháo đậu đỏ lớn, kề vào miệng anh: “A…”Cố Khiết Thần bất đắc dĩ mỉm cười, ngón tay gõ vào trán cô, nhưng vẫn há miệng, vịn tay cô ăn thìa cháo kia.Điện thoại đặt trên bàn bỗng rung lên, Cố Khiết Thần tiện tay cầm lên, nhìn thấy hiển thị cuộc gọi, mặt không cảm xúc ném điện thoại lên bàn, coi như không thấy.Hứa Tịnh Nhi cầm bánh quẩy lên xé làm đôi, cắn một miếng, đưa nửa còn lại cho Cố Khiết Thần, hỏi: “Không nghe sao?”.“Không cần phải nghe”, Cố Khiết Thần lười biếng đáp, liếc chiếc bánh quẩy cô đưa cho, anh không cầm lấy mà vịn tay cô, cắn một miếng, hưởng thụ việc được cô đút cho ăn.Điện thoại rung một hồi thì tự tắt, nhưng rất nhanh lại rung lên tiếp.Ánh mắt Cố Khiết Thần tỏ vẻ mất kiên nhẫn, nhưng khi nhìn Hứa Tịnh Nhi vẫn rất dịu dàng, nói: “Em cứ ăn đi, anh nghe điện thoại”.“Vâng”.Cố Khiết Thần cầm điện thoại, đứng dậy, cất bước đi tới cửa sổ, ngón tay trượt trên màn hình để bấm nút nghe, rồi kề vào tai, giọng nói trầm trầm lạnh lùng vang lên: “Chuyện gì vậy?”.Hứa Tịnh Nhi không biết bên kia nói những gì, khi cô ngước mắt nhìn về phía Cố Khiết Thần, thấy ánh mắt anh dường như càng trở nên lạnh lẽo, cả người tỏa ra sát khí.Nhưng chỉ trong nháy mắt lại biến mất, khiến người ta tưởng rằng cảnh tượng vừa rồi chỉ là ảo giác.Mấy phút sau, Cố Khiết Thần mới kết thúc cuộc gọi. Anh xoay người bước tới, nhưng không ngồi xuống tiếp tục ăn sáng với cô, mà nói: “Anh phải về công ty một chuyến, để anh bảo trợ lý Lâm đưa em về nghỉ ngơi. Ở đây em không cần lo, lát nữa cô Lâm sẽ tới”.
Chương 606
Ông ta bỗng nghĩ ra gì đó: “Chắc không phải… chuyện của ông ấy là do ông lên kế hoạch đấy chứ?”.
“Phải”.
Người đứng sau không giấu giếm gì: “Dù Cố Khiết Thần có thận trọng đến đâu, thì cũng không đề phòng được quân cờ tôi đã cài cắm từ nhiều năm trước”.
Ông ta nói vậy rồi thôi, không nhắc đến chuyện này nhiều, nói tiếp: “Lần này, tôi lại tặng ông một món quà lớn, giúp ông cướp đoạt Cố Thị. Ông thông minh lên chút đi, đừng làm hỏng việc nữa, cơ hội hiếm có như thế này sẽ không có lần thứ ba đâu”.
“Món quà gì vậy?”.
“Ra ký nhận chuyển phát nhanh đi”.
Sau khi tắt máy, Cố Hùng xuống dưới tầng, giật lấy chuyển phát nhanh mà người giúp việc vừa cầm vào, nhanh nhẹn mở ra. Khi nhìn thấy thứ ở bên trong, mắt ông ta liền sáng lên.
Ông ta vui mừng hết sức, bàn tay run rẩy lấy điện thoại ra, gọi cho Cố Khiết Thần.
Trong phòng bệnh ở bệnh viện.
Hứa Tịnh Nhi đang ăn cháo đậu đỏ, thấy Cố Khiết Thần chỉ nhìn cô ăn mà không ăn, cô bất mãn dẩu môi: “Anh cũng phải ăn một ít đi chứ”.
Không thể lúc nào cũng bắt cô giữ gìn sức khỏe, còn anh lại bỏ bê sức khỏe như vậy được. Bây giờ ông nội đang bị thế này, là lúc cần bọn họ nhất, cả anh và cô đều phải khỏe mạnh.
Cô vừa nói vừa múc một thìa cháo đậu đỏ lớn, kề vào miệng anh: “A…”
Cố Khiết Thần bất đắc dĩ mỉm cười, ngón tay gõ vào trán cô, nhưng vẫn há miệng, vịn tay cô ăn thìa cháo kia.
Điện thoại đặt trên bàn bỗng rung lên, Cố Khiết Thần tiện tay cầm lên, nhìn thấy hiển thị cuộc gọi, mặt không cảm xúc ném điện thoại lên bàn, coi như không thấy.
Hứa Tịnh Nhi cầm bánh quẩy lên xé làm đôi, cắn một miếng, đưa nửa còn lại cho Cố Khiết Thần, hỏi: “Không nghe sao?”.
“Không cần phải nghe”, Cố Khiết Thần lười biếng đáp, liếc chiếc bánh quẩy cô đưa cho, anh không cầm lấy mà vịn tay cô, cắn một miếng, hưởng thụ việc được cô đút cho ăn.
Điện thoại rung một hồi thì tự tắt, nhưng rất nhanh lại rung lên tiếp.
Ánh mắt Cố Khiết Thần tỏ vẻ mất kiên nhẫn, nhưng khi nhìn Hứa Tịnh Nhi vẫn rất dịu dàng, nói: “Em cứ ăn đi, anh nghe điện thoại”.
“Vâng”.
Cố Khiết Thần cầm điện thoại, đứng dậy, cất bước đi tới cửa sổ, ngón tay trượt trên màn hình để bấm nút nghe, rồi kề vào tai, giọng nói trầm trầm lạnh lùng vang lên: “Chuyện gì vậy?”.
Hứa Tịnh Nhi không biết bên kia nói những gì, khi cô ngước mắt nhìn về phía Cố Khiết Thần, thấy ánh mắt anh dường như càng trở nên lạnh lẽo, cả người tỏa ra sát khí.
Nhưng chỉ trong nháy mắt lại biến mất, khiến người ta tưởng rằng cảnh tượng vừa rồi chỉ là ảo giác.
Mấy phút sau, Cố Khiết Thần mới kết thúc cuộc gọi. Anh xoay người bước tới, nhưng không ngồi xuống tiếp tục ăn sáng với cô, mà nói: “Anh phải về công ty một chuyến, để anh bảo trợ lý Lâm đưa em về nghỉ ngơi. Ở đây em không cần lo, lát nữa cô Lâm sẽ tới”.
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 606Ông ta bỗng nghĩ ra gì đó: “Chắc không phải… chuyện của ông ấy là do ông lên kế hoạch đấy chứ?”.“Phải”.Người đứng sau không giấu giếm gì: “Dù Cố Khiết Thần có thận trọng đến đâu, thì cũng không đề phòng được quân cờ tôi đã cài cắm từ nhiều năm trước”.Ông ta nói vậy rồi thôi, không nhắc đến chuyện này nhiều, nói tiếp: “Lần này, tôi lại tặng ông một món quà lớn, giúp ông cướp đoạt Cố Thị. Ông thông minh lên chút đi, đừng làm hỏng việc nữa, cơ hội hiếm có như thế này sẽ không có lần thứ ba đâu”.“Món quà gì vậy?”.“Ra ký nhận chuyển phát nhanh đi”.Sau khi tắt máy, Cố Hùng xuống dưới tầng, giật lấy chuyển phát nhanh mà người giúp việc vừa cầm vào, nhanh nhẹn mở ra. Khi nhìn thấy thứ ở bên trong, mắt ông ta liền sáng lên.Ông ta vui mừng hết sức, bàn tay run rẩy lấy điện thoại ra, gọi cho Cố Khiết Thần.Trong phòng bệnh ở bệnh viện.Hứa Tịnh Nhi đang ăn cháo đậu đỏ, thấy Cố Khiết Thần chỉ nhìn cô ăn mà không ăn, cô bất mãn dẩu môi: “Anh cũng phải ăn một ít đi chứ”.Không thể lúc nào cũng bắt cô giữ gìn sức khỏe, còn anh lại bỏ bê sức khỏe như vậy được. Bây giờ ông nội đang bị thế này, là lúc cần bọn họ nhất, cả anh và cô đều phải khỏe mạnh.Cô vừa nói vừa múc một thìa cháo đậu đỏ lớn, kề vào miệng anh: “A…”Cố Khiết Thần bất đắc dĩ mỉm cười, ngón tay gõ vào trán cô, nhưng vẫn há miệng, vịn tay cô ăn thìa cháo kia.Điện thoại đặt trên bàn bỗng rung lên, Cố Khiết Thần tiện tay cầm lên, nhìn thấy hiển thị cuộc gọi, mặt không cảm xúc ném điện thoại lên bàn, coi như không thấy.Hứa Tịnh Nhi cầm bánh quẩy lên xé làm đôi, cắn một miếng, đưa nửa còn lại cho Cố Khiết Thần, hỏi: “Không nghe sao?”.“Không cần phải nghe”, Cố Khiết Thần lười biếng đáp, liếc chiếc bánh quẩy cô đưa cho, anh không cầm lấy mà vịn tay cô, cắn một miếng, hưởng thụ việc được cô đút cho ăn.Điện thoại rung một hồi thì tự tắt, nhưng rất nhanh lại rung lên tiếp.Ánh mắt Cố Khiết Thần tỏ vẻ mất kiên nhẫn, nhưng khi nhìn Hứa Tịnh Nhi vẫn rất dịu dàng, nói: “Em cứ ăn đi, anh nghe điện thoại”.“Vâng”.Cố Khiết Thần cầm điện thoại, đứng dậy, cất bước đi tới cửa sổ, ngón tay trượt trên màn hình để bấm nút nghe, rồi kề vào tai, giọng nói trầm trầm lạnh lùng vang lên: “Chuyện gì vậy?”.Hứa Tịnh Nhi không biết bên kia nói những gì, khi cô ngước mắt nhìn về phía Cố Khiết Thần, thấy ánh mắt anh dường như càng trở nên lạnh lẽo, cả người tỏa ra sát khí.Nhưng chỉ trong nháy mắt lại biến mất, khiến người ta tưởng rằng cảnh tượng vừa rồi chỉ là ảo giác.Mấy phút sau, Cố Khiết Thần mới kết thúc cuộc gọi. Anh xoay người bước tới, nhưng không ngồi xuống tiếp tục ăn sáng với cô, mà nói: “Anh phải về công ty một chuyến, để anh bảo trợ lý Lâm đưa em về nghỉ ngơi. Ở đây em không cần lo, lát nữa cô Lâm sẽ tới”.