Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…
Chương 610
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 610Cô nhớ lần trước Cố Khiết Thần đi công tác, rõ ràng chỉ có mười mấy phút ngắn ngủi, mà anh cũng phải về gặp cô một cái rồi đi. Sau đó gọi điện thoại cho cô, rõ ràng chẳng có gì để nói, nhưng cho dù chỉ nghe tiếng hít thở của cô cũng không cho cô tắt máy.So với lúc này đúng là một trời một vực…Tuy cô cảm thán, nhưng cũng không ngang bướng, bây giờ ông nội bị như vậy, Cố Khiết Thần lại bận rộn chuyện của công ty, đương nhiên không được nhàn nhã như trước để quan tâm đến chuyện tình cảm nam nữ rồi.Nghĩ đến chuyện tình cảm nam nữ, cô mới chợt nhớ đến câu hỏi bị cắt đứt tối hôm qua.Nếu không phải bất ngờ nhận được tin ông cụ Cố gặp chuyện, thì cô đã hỏi được nghi hoặc trong lòng cô rồi. Bây giờ tình hình thế này, cô cũng không thể hỏi được, dù sao cũng phải chờ tình hình của ông nội ổn định, rồi lại chờ Cố Khiết Thần đi công tác trở về, rồi cô sẽ tìm cơ hội khác.…Ông cụ Cố trải qua ba ngày thời kỳ không ổn định trong phòng chăm sóc đặc biệt, nhưng vẫn không xuất hiện kỳ tích, ông ta vẫn hôn mê.Sau khi được bác sĩ chẩn đoán cẩn thận, hiện giờ chỉ có thể duy trì mạng sống nhờ vào máy móc, còn việc có thể tỉnh lại hay không thì thực sự phải xem ý trời.Ngày nào Hứa Tịnh Nhi cũng đến với ông cụ Cố, làm những việc từng làm với Cố Khiết Thần trước kia, nói chuyện với ông ta, đọc sách cho ông ta nghe, thỉnh thoảng còn mát xa tay chân thư giãn gân cốt. Cũng may trước kia cô từng học nên làm rất quen tay.TruyệnCố Khiết Thần cũng đã đi công tác được ba ngày, hôm đó sau khi hạ cánh, anh gửi tin nhắn báo bình an cho cô, sau đó có vẻ cực kỳ bận rộn, không thấy nhắn tin hay gọi điện thoại cho cô.Hứa Tịnh Nhi coi như cũng đã quen với việc anh mà bận rộn là rơi vào trạng thái “mất tích”, nên không sốt ruột lắm, anh không gửi tin nhắn cho cô thì cô có thể gửi cho anh mà.Thế là trong thời gian này, thỉnh thoảng Hứa Tịnh Nhi lại gửi tin nhắn cho anh, chủ yếu là nói cho anh biết tình hình mỗi ngày của ông cụ Cố, thỉnh thoảng lại hỏi anh có phải bận lắm không, nói với anh dù bận đến đâu cũng phải giữ gìn sức khỏe, ăn uống đúng giờ.Thời gian này, Hứa Tịnh Nhi cũng không rảnh rỗi, cô tận dụng mạng lưới quan hệ của mình để điều tra thân phận của Simon. Sau khi bên kia có tin tức, đã gửi kết quả điều tra cho cô bằng hình thức email.Hứa Tịnh Nhi bước vào phòng làm việc ở nhà, kéo ghế ra, ngồi vào sau bàn, lấy máy tính của mình ra mở lên, mở email rồi nhanh chóng đọc xong.Kết quả cho thấy, Simon quả thực là một huấn luyện viên gym rất giỏi, điều này thì Vân Nhu nói đúng.Hứa Tịnh Nhi dựa người vào lưng ghế, ánh mắt hơi lóe lên.Mười mấy giây sau, cô gập máy tính lại, đứng dậy, lúc định ra ngoài thì không cẩn thận va vào chồng văn kiện trên bàn, văn kiện rơi đầy đất.Cô ngồi xổm xuống nhặt, nhìn thấy một tờ giấy được kẹp trong đống văn kiện có tên của cô…Hứa Tịnh Nhi nhìn chằm chằm vào tờ giấy đó, sau đó giơ tay ra cầm lên, là báo cáo tình hình phục hồi sức khỏe của cô.Ở cuối có phân tích của Simon, chữ ký và ngày tháng.Hứa Tịnh Nhi đọc mà sửng sốt, hóa ra Simon vẫn luôn báo cáo tình hình sức khỏe của cô với Cố Khiết Thần.
Chương 610
Cô nhớ lần trước Cố Khiết Thần đi công tác, rõ ràng chỉ có mười mấy phút ngắn ngủi, mà anh cũng phải về gặp cô một cái rồi đi. Sau đó gọi điện thoại cho cô, rõ ràng chẳng có gì để nói, nhưng cho dù chỉ nghe tiếng hít thở của cô cũng không cho cô tắt máy.
So với lúc này đúng là một trời một vực…
Tuy cô cảm thán, nhưng cũng không ngang bướng, bây giờ ông nội bị như vậy, Cố Khiết Thần lại bận rộn chuyện của công ty, đương nhiên không được nhàn nhã như trước để quan tâm đến chuyện tình cảm nam nữ rồi.
Nghĩ đến chuyện tình cảm nam nữ, cô mới chợt nhớ đến câu hỏi bị cắt đứt tối hôm qua.
Nếu không phải bất ngờ nhận được tin ông cụ Cố gặp chuyện, thì cô đã hỏi được nghi hoặc trong lòng cô rồi. Bây giờ tình hình thế này, cô cũng không thể hỏi được, dù sao cũng phải chờ tình hình của ông nội ổn định, rồi lại chờ Cố Khiết Thần đi công tác trở về, rồi cô sẽ tìm cơ hội khác.
…
Ông cụ Cố trải qua ba ngày thời kỳ không ổn định trong phòng chăm sóc đặc biệt, nhưng vẫn không xuất hiện kỳ tích, ông ta vẫn hôn mê.
Sau khi được bác sĩ chẩn đoán cẩn thận, hiện giờ chỉ có thể duy trì mạng sống nhờ vào máy móc, còn việc có thể tỉnh lại hay không thì thực sự phải xem ý trời.
Ngày nào Hứa Tịnh Nhi cũng đến với ông cụ Cố, làm những việc từng làm với Cố Khiết Thần trước kia, nói chuyện với ông ta, đọc sách cho ông ta nghe, thỉnh thoảng còn mát xa tay chân thư giãn gân cốt. Cũng may trước kia cô từng học nên làm rất quen tay.Truyện
Cố Khiết Thần cũng đã đi công tác được ba ngày, hôm đó sau khi hạ cánh, anh gửi tin nhắn báo bình an cho cô, sau đó có vẻ cực kỳ bận rộn, không thấy nhắn tin hay gọi điện thoại cho cô.
Hứa Tịnh Nhi coi như cũng đã quen với việc anh mà bận rộn là rơi vào trạng thái “mất tích”, nên không sốt ruột lắm, anh không gửi tin nhắn cho cô thì cô có thể gửi cho anh mà.
Thế là trong thời gian này, thỉnh thoảng Hứa Tịnh Nhi lại gửi tin nhắn cho anh, chủ yếu là nói cho anh biết tình hình mỗi ngày của ông cụ Cố, thỉnh thoảng lại hỏi anh có phải bận lắm không, nói với anh dù bận đến đâu cũng phải giữ gìn sức khỏe, ăn uống đúng giờ.
Thời gian này, Hứa Tịnh Nhi cũng không rảnh rỗi, cô tận dụng mạng lưới quan hệ của mình để điều tra thân phận của Simon. Sau khi bên kia có tin tức, đã gửi kết quả điều tra cho cô bằng hình thức email.
Hứa Tịnh Nhi bước vào phòng làm việc ở nhà, kéo ghế ra, ngồi vào sau bàn, lấy máy tính của mình ra mở lên, mở email rồi nhanh chóng đọc xong.
Kết quả cho thấy, Simon quả thực là một huấn luyện viên gym rất giỏi, điều này thì Vân Nhu nói đúng.
Hứa Tịnh Nhi dựa người vào lưng ghế, ánh mắt hơi lóe lên.
Mười mấy giây sau, cô gập máy tính lại, đứng dậy, lúc định ra ngoài thì không cẩn thận va vào chồng văn kiện trên bàn, văn kiện rơi đầy đất.
Cô ngồi xổm xuống nhặt, nhìn thấy một tờ giấy được kẹp trong đống văn kiện có tên của cô…
Hứa Tịnh Nhi nhìn chằm chằm vào tờ giấy đó, sau đó giơ tay ra cầm lên, là báo cáo tình hình phục hồi sức khỏe của cô.
Ở cuối có phân tích của Simon, chữ ký và ngày tháng.
Hứa Tịnh Nhi đọc mà sửng sốt, hóa ra Simon vẫn luôn báo cáo tình hình sức khỏe của cô với Cố Khiết Thần.
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 610Cô nhớ lần trước Cố Khiết Thần đi công tác, rõ ràng chỉ có mười mấy phút ngắn ngủi, mà anh cũng phải về gặp cô một cái rồi đi. Sau đó gọi điện thoại cho cô, rõ ràng chẳng có gì để nói, nhưng cho dù chỉ nghe tiếng hít thở của cô cũng không cho cô tắt máy.So với lúc này đúng là một trời một vực…Tuy cô cảm thán, nhưng cũng không ngang bướng, bây giờ ông nội bị như vậy, Cố Khiết Thần lại bận rộn chuyện của công ty, đương nhiên không được nhàn nhã như trước để quan tâm đến chuyện tình cảm nam nữ rồi.Nghĩ đến chuyện tình cảm nam nữ, cô mới chợt nhớ đến câu hỏi bị cắt đứt tối hôm qua.Nếu không phải bất ngờ nhận được tin ông cụ Cố gặp chuyện, thì cô đã hỏi được nghi hoặc trong lòng cô rồi. Bây giờ tình hình thế này, cô cũng không thể hỏi được, dù sao cũng phải chờ tình hình của ông nội ổn định, rồi lại chờ Cố Khiết Thần đi công tác trở về, rồi cô sẽ tìm cơ hội khác.…Ông cụ Cố trải qua ba ngày thời kỳ không ổn định trong phòng chăm sóc đặc biệt, nhưng vẫn không xuất hiện kỳ tích, ông ta vẫn hôn mê.Sau khi được bác sĩ chẩn đoán cẩn thận, hiện giờ chỉ có thể duy trì mạng sống nhờ vào máy móc, còn việc có thể tỉnh lại hay không thì thực sự phải xem ý trời.Ngày nào Hứa Tịnh Nhi cũng đến với ông cụ Cố, làm những việc từng làm với Cố Khiết Thần trước kia, nói chuyện với ông ta, đọc sách cho ông ta nghe, thỉnh thoảng còn mát xa tay chân thư giãn gân cốt. Cũng may trước kia cô từng học nên làm rất quen tay.TruyệnCố Khiết Thần cũng đã đi công tác được ba ngày, hôm đó sau khi hạ cánh, anh gửi tin nhắn báo bình an cho cô, sau đó có vẻ cực kỳ bận rộn, không thấy nhắn tin hay gọi điện thoại cho cô.Hứa Tịnh Nhi coi như cũng đã quen với việc anh mà bận rộn là rơi vào trạng thái “mất tích”, nên không sốt ruột lắm, anh không gửi tin nhắn cho cô thì cô có thể gửi cho anh mà.Thế là trong thời gian này, thỉnh thoảng Hứa Tịnh Nhi lại gửi tin nhắn cho anh, chủ yếu là nói cho anh biết tình hình mỗi ngày của ông cụ Cố, thỉnh thoảng lại hỏi anh có phải bận lắm không, nói với anh dù bận đến đâu cũng phải giữ gìn sức khỏe, ăn uống đúng giờ.Thời gian này, Hứa Tịnh Nhi cũng không rảnh rỗi, cô tận dụng mạng lưới quan hệ của mình để điều tra thân phận của Simon. Sau khi bên kia có tin tức, đã gửi kết quả điều tra cho cô bằng hình thức email.Hứa Tịnh Nhi bước vào phòng làm việc ở nhà, kéo ghế ra, ngồi vào sau bàn, lấy máy tính của mình ra mở lên, mở email rồi nhanh chóng đọc xong.Kết quả cho thấy, Simon quả thực là một huấn luyện viên gym rất giỏi, điều này thì Vân Nhu nói đúng.Hứa Tịnh Nhi dựa người vào lưng ghế, ánh mắt hơi lóe lên.Mười mấy giây sau, cô gập máy tính lại, đứng dậy, lúc định ra ngoài thì không cẩn thận va vào chồng văn kiện trên bàn, văn kiện rơi đầy đất.Cô ngồi xổm xuống nhặt, nhìn thấy một tờ giấy được kẹp trong đống văn kiện có tên của cô…Hứa Tịnh Nhi nhìn chằm chằm vào tờ giấy đó, sau đó giơ tay ra cầm lên, là báo cáo tình hình phục hồi sức khỏe của cô.Ở cuối có phân tích của Simon, chữ ký và ngày tháng.Hứa Tịnh Nhi đọc mà sửng sốt, hóa ra Simon vẫn luôn báo cáo tình hình sức khỏe của cô với Cố Khiết Thần.