Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…
Chương 616
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 616Cô Lâm đi lấy cơm quay lại, nghe Hứa Tịnh Nhi nói những lời đó, vành mắt không khỏi đỏ lên.Người ta hay nói, bệnh lâu ngày không còn con cháu chăm sóc, nhưng cô chủ thật sự rất có lòng, ngày nào cũng kiên trì ở bên ông cụ. Những gì có thể làm cho ông cụ, cô đều không hề do dự đi làm, tuyệt đối không có chút bất mãn nào.Hơn một tháng nay, cô thật sự đã tận tâm luôn cả phần của cậu chủ.Ông cụ không nhìn lầm người cháu dâu này, cũng không uổng yêu thương cô… Ông quả thật đã chọn cho cậu chủ một người vợ tốt.…Tập đoàn Cố Thị.Cuộc họp kết thúc, cửa mở ra, các thành viên hội đồng quản trị lần lượt rời đi. Chẳng mấy chốc, trong phòng họp rộng lớn chỉ còn lại Cố Hùng, Cố Khiết Thần và trợ lý Lâm.Cố Hùng ngồi nơi đó, sắc mặt cực kỳ khó coi, nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm Cố Khiết Thần đang cong môi cười nhàn nhạt, đầy vẻ chế giễu. Cuối cùng, ông ta đứng phắt dậy, đạp đổ cái ghế bên cạnh, tức giận rời đi.Trợ lý Lâm dõi theo bóng lưng ông ta rời đi, không kìm được cong môi cười, sau đó nói: “Cố tổng, kế tiếp chúng ta đến bệnh viện phải không?”.Cố Khiết Thần dựa người vào lưng ghế, vừa rồi khi đối mặt với áp lực của các cổ đông, anh vẫn có thể mặt không đổi sắc, bình thản như không, nhưng lúc này, sắc mặt anh trầm xuống, ánh mắt đầy u ám phức tạp.Dường như… chuyện tiếp theo anh phải đối mặt còn khó khăn hơn việc đối mặt với các cổ đông như sói đói hổ vồ.Trợ lý Lâm vốn muốn nói gì đó, nhưng nhìn vẻ mặt lúc này của anh, liền nuốt những lời muốn nói vào bụng. Anh ta không nói gì, yên lặng đứng ở bên cạnh, chờ Cố Khiết Thần ra chỉ thị.Khoảng hơn năm phút sau, cuối cùng Cố Khiết Thần cũng lên tiếng: “Anh đi chuẩn bị một thứ cho tôi”.Trợ lý Lâm vội vàng nói: “Anh nói đi”.Khi nghe thấy mấy chữ Cố Khiết Thần nói, mắt anh ta bỗng trợn to, sợ mình nghe nhầm, hỏi lại với vẻ khó tin: “Cố tổng, anh chắc chắn muốn tôi chuẩn bị thứ này chứ?”.Ngón tay Cố Khiết Thần day ấn đường mệt mỏi, nhắm mắt lại, im lặng một lúc, khi anh mở mắt ra thì đã tỏ vẻ quyết đoán, che giấu tất cả cảm xúc nơi đáy mắt, lạnh lùng nói: “Đi chuẩn bị đi”.Tuy trợ lý Lâm vẫn không dám tin, nhưng cũng không dám chậm trễ, đáp vâng một tiếng, sau đó lao khỏi phòng họp như cưỡi cân đẩu vân.…Hứa Tịnh Nhi chờ ở phòng bệnh một buổi chiều, vẫn không thấy bóng dáng Cố Khiết Thần.Một cuộc họp mà kéo dài từ sáng đến chiều sao? Hay là sau khi họp xong, anh cũng không nóng lòng gặp cô, nên lại tiếp tục ở lại công ty làm việc?Tuy trước kia Hứa Tịnh Nhi từng tìm rất nhiều lý do cho Cố Khiết Thần, nhưng lần này cô thực sự rất tức giận.
Chương 616
Cô Lâm đi lấy cơm quay lại, nghe Hứa Tịnh Nhi nói những lời đó, vành mắt không khỏi đỏ lên.
Người ta hay nói, bệnh lâu ngày không còn con cháu chăm sóc, nhưng cô chủ thật sự rất có lòng, ngày nào cũng kiên trì ở bên ông cụ. Những gì có thể làm cho ông cụ, cô đều không hề do dự đi làm, tuyệt đối không có chút bất mãn nào.
Hơn một tháng nay, cô thật sự đã tận tâm luôn cả phần của cậu chủ.
Ông cụ không nhìn lầm người cháu dâu này, cũng không uổng yêu thương cô… Ông quả thật đã chọn cho cậu chủ một người vợ tốt.
…
Tập đoàn Cố Thị.
Cuộc họp kết thúc, cửa mở ra, các thành viên hội đồng quản trị lần lượt rời đi. Chẳng mấy chốc, trong phòng họp rộng lớn chỉ còn lại Cố Hùng, Cố Khiết Thần và trợ lý Lâm.
Cố Hùng ngồi nơi đó, sắc mặt cực kỳ khó coi, nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm Cố Khiết Thần đang cong môi cười nhàn nhạt, đầy vẻ chế giễu. Cuối cùng, ông ta đứng phắt dậy, đạp đổ cái ghế bên cạnh, tức giận rời đi.
Trợ lý Lâm dõi theo bóng lưng ông ta rời đi, không kìm được cong môi cười, sau đó nói: “Cố tổng, kế tiếp chúng ta đến bệnh viện phải không?”.
Cố Khiết Thần dựa người vào lưng ghế, vừa rồi khi đối mặt với áp lực của các cổ đông, anh vẫn có thể mặt không đổi sắc, bình thản như không, nhưng lúc này, sắc mặt anh trầm xuống, ánh mắt đầy u ám phức tạp.
Dường như… chuyện tiếp theo anh phải đối mặt còn khó khăn hơn việc đối mặt với các cổ đông như sói đói hổ vồ.
Trợ lý Lâm vốn muốn nói gì đó, nhưng nhìn vẻ mặt lúc này của anh, liền nuốt những lời muốn nói vào bụng. Anh ta không nói gì, yên lặng đứng ở bên cạnh, chờ Cố Khiết Thần ra chỉ thị.
Khoảng hơn năm phút sau, cuối cùng Cố Khiết Thần cũng lên tiếng: “Anh đi chuẩn bị một thứ cho tôi”.
Trợ lý Lâm vội vàng nói: “Anh nói đi”.
Khi nghe thấy mấy chữ Cố Khiết Thần nói, mắt anh ta bỗng trợn to, sợ mình nghe nhầm, hỏi lại với vẻ khó tin: “Cố tổng, anh chắc chắn muốn tôi chuẩn bị thứ này chứ?”.
Ngón tay Cố Khiết Thần day ấn đường mệt mỏi, nhắm mắt lại, im lặng một lúc, khi anh mở mắt ra thì đã tỏ vẻ quyết đoán, che giấu tất cả cảm xúc nơi đáy mắt, lạnh lùng nói: “Đi chuẩn bị đi”.
Tuy trợ lý Lâm vẫn không dám tin, nhưng cũng không dám chậm trễ, đáp vâng một tiếng, sau đó lao khỏi phòng họp như cưỡi cân đẩu vân.
…
Hứa Tịnh Nhi chờ ở phòng bệnh một buổi chiều, vẫn không thấy bóng dáng Cố Khiết Thần.
Một cuộc họp mà kéo dài từ sáng đến chiều sao? Hay là sau khi họp xong, anh cũng không nóng lòng gặp cô, nên lại tiếp tục ở lại công ty làm việc?
Tuy trước kia Hứa Tịnh Nhi từng tìm rất nhiều lý do cho Cố Khiết Thần, nhưng lần này cô thực sự rất tức giận.
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 616Cô Lâm đi lấy cơm quay lại, nghe Hứa Tịnh Nhi nói những lời đó, vành mắt không khỏi đỏ lên.Người ta hay nói, bệnh lâu ngày không còn con cháu chăm sóc, nhưng cô chủ thật sự rất có lòng, ngày nào cũng kiên trì ở bên ông cụ. Những gì có thể làm cho ông cụ, cô đều không hề do dự đi làm, tuyệt đối không có chút bất mãn nào.Hơn một tháng nay, cô thật sự đã tận tâm luôn cả phần của cậu chủ.Ông cụ không nhìn lầm người cháu dâu này, cũng không uổng yêu thương cô… Ông quả thật đã chọn cho cậu chủ một người vợ tốt.…Tập đoàn Cố Thị.Cuộc họp kết thúc, cửa mở ra, các thành viên hội đồng quản trị lần lượt rời đi. Chẳng mấy chốc, trong phòng họp rộng lớn chỉ còn lại Cố Hùng, Cố Khiết Thần và trợ lý Lâm.Cố Hùng ngồi nơi đó, sắc mặt cực kỳ khó coi, nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm Cố Khiết Thần đang cong môi cười nhàn nhạt, đầy vẻ chế giễu. Cuối cùng, ông ta đứng phắt dậy, đạp đổ cái ghế bên cạnh, tức giận rời đi.Trợ lý Lâm dõi theo bóng lưng ông ta rời đi, không kìm được cong môi cười, sau đó nói: “Cố tổng, kế tiếp chúng ta đến bệnh viện phải không?”.Cố Khiết Thần dựa người vào lưng ghế, vừa rồi khi đối mặt với áp lực của các cổ đông, anh vẫn có thể mặt không đổi sắc, bình thản như không, nhưng lúc này, sắc mặt anh trầm xuống, ánh mắt đầy u ám phức tạp.Dường như… chuyện tiếp theo anh phải đối mặt còn khó khăn hơn việc đối mặt với các cổ đông như sói đói hổ vồ.Trợ lý Lâm vốn muốn nói gì đó, nhưng nhìn vẻ mặt lúc này của anh, liền nuốt những lời muốn nói vào bụng. Anh ta không nói gì, yên lặng đứng ở bên cạnh, chờ Cố Khiết Thần ra chỉ thị.Khoảng hơn năm phút sau, cuối cùng Cố Khiết Thần cũng lên tiếng: “Anh đi chuẩn bị một thứ cho tôi”.Trợ lý Lâm vội vàng nói: “Anh nói đi”.Khi nghe thấy mấy chữ Cố Khiết Thần nói, mắt anh ta bỗng trợn to, sợ mình nghe nhầm, hỏi lại với vẻ khó tin: “Cố tổng, anh chắc chắn muốn tôi chuẩn bị thứ này chứ?”.Ngón tay Cố Khiết Thần day ấn đường mệt mỏi, nhắm mắt lại, im lặng một lúc, khi anh mở mắt ra thì đã tỏ vẻ quyết đoán, che giấu tất cả cảm xúc nơi đáy mắt, lạnh lùng nói: “Đi chuẩn bị đi”.Tuy trợ lý Lâm vẫn không dám tin, nhưng cũng không dám chậm trễ, đáp vâng một tiếng, sau đó lao khỏi phòng họp như cưỡi cân đẩu vân.…Hứa Tịnh Nhi chờ ở phòng bệnh một buổi chiều, vẫn không thấy bóng dáng Cố Khiết Thần.Một cuộc họp mà kéo dài từ sáng đến chiều sao? Hay là sau khi họp xong, anh cũng không nóng lòng gặp cô, nên lại tiếp tục ở lại công ty làm việc?Tuy trước kia Hứa Tịnh Nhi từng tìm rất nhiều lý do cho Cố Khiết Thần, nhưng lần này cô thực sự rất tức giận.