Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…
Chương 642
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 642Cách nói chuyện của cô ta giống y như truyền lệnh vậy.Cả đoàn người đi tới bên chiếc xe. Người trợ lý vội vàng chạy tới định mở cửa ghế sau cho Tả Tư thì bất cẩn đụng phải Hứa Tịnh Nhi.Người trợ lý không kịp xin lỗi, cứ thế chạy đi mở cửa.Hứa Tịnh Nhi loạng choạng nhưng không sao. Lúc này Tả Tư đã đi tới trước mặt cô, lạnh lùng nhìn người trợ lý và chau mày: “Không thấy là vừa đụng vào người ta à?”Người trợ lý vội vàng xin lỗi Hứa Tịnh Nhi: “Xin lỗi cô, cô không sao chứ?”Hứa Tịnh Nhi lắc đầu: “Không sao”Tả Tư cũng nhìn Hứa Tịnh Nhi, đôi mặt cô ta vẫn lạnh như băng, thế nhưng nói chuyện thì rất lịch sự: “Xin lỗi, trợ lý của tôi hơi lỗ mãng”.Vừa nói cô ta vừa lấy danh thiếp từ trong túi ra, đưa tới: “Nếu như cô có chuyện gì, có thể liên hệ tôi”.Đối với nhà báo mà nói, mối quan hệ là thứ rất quan trọng. Huống hồ, còn là danh thiếp của một người có giá trị thời sự thế này. Dù Hứa Tịnh Nhi không sao thì vẫn đưa tay ra nhận lấy tấm danh thiếp.“Thất lễ rồi”.Tả Tư gật đầu, tiếp tục bước lên xe.Chiếc xe nhanh chóng rời đi. Hứa Tịnh Nhi đứng im một lúc mới nhớ ra vì sao cô thấy chiếc xe này quen. Sáng nay lúc ở cục dân chính, khi Khiết Thần rời đi thì hình như anh đã ngồi vào chiếc xe nàyHứa Tịnh Nhi nhìn xuống tấm danh thiếp trong tay: Tả Tư – tổng giám đốc Tả Thị .Đây là một cô gái xuất sắc. Xuất sắc như Khiết Thần vậy.Cô nhếch miệng, nở nụ cười.Chiếc xe đi được một lúc, Tả Tư ngồi phía sau đang nhắm mắt bỗng lên tiếng: “Cô gái khi nãy, trông khá quen”.Trợ lý Ngô Cầm suy nghĩ: “Hình như đã gặp ở đâu đó rồi”.Tả Tư mở mắt, mỉm cười: “Khá xinh đẹp đấy”.“Vậy, đó là lý do cô đưa danh thiếp cho cô ta?”, Ngô Cầm lý nhí hỏi.Tả Tư liếc nhìn Ngô Cầm. Cô ta không nói gì, chỉ dặn dò: “Điều tra xem”.Ngô Cầm: “Vâng”.Sau khi Hứa Tịnh Nhi về chung cư thì không hề nghỉ ngơi. Cô kéo hai chiếc vali vào trong phòng ngủ, mở ra, nhét toàn bộ đồ vào bên trong.Cô sẽ không để bất kỳ thứ gì ở đây. Không để lại bất kỳ thứ gì.Từ phòng ngủ thu dọn tới phòng sách, rồi tới nhà bếp, phòng khách, ban công…Đến cả những cái cây cô trồng, cô đều mang đi cả. Cô định ngày mai gọi bên vận chuyển chuyển hết đi cho cô.Thế nhưng…Cô vẫn chưa tìm được nơi để ở.Cô không thể về nhà họ Hứa được. Mặc dù Khiết Thần nói để cô ở lại đây nhưng cô không muốn. Cô luôn biết cả hai nơi đều không phải là nhà của mình. Thế nhưng cái đầu cứ không nghe lời, cứ luôn vọng tưởng.
Chương 642
Cách nói chuyện của cô ta giống y như truyền lệnh vậy.
Cả đoàn người đi tới bên chiếc xe. Người trợ lý vội vàng chạy tới định mở cửa ghế sau cho Tả Tư thì bất cẩn đụng phải Hứa Tịnh Nhi.
Người trợ lý không kịp xin lỗi, cứ thế chạy đi mở cửa.
Hứa Tịnh Nhi loạng choạng nhưng không sao. Lúc này Tả Tư đã đi tới trước mặt cô, lạnh lùng nhìn người trợ lý và chau mày: “Không thấy là vừa đụng vào người ta à?”
Người trợ lý vội vàng xin lỗi Hứa Tịnh Nhi: “Xin lỗi cô, cô không sao chứ?”
Hứa Tịnh Nhi lắc đầu: “Không sao”
Tả Tư cũng nhìn Hứa Tịnh Nhi, đôi mặt cô ta vẫn lạnh như băng, thế nhưng nói chuyện thì rất lịch sự: “Xin lỗi, trợ lý của tôi hơi lỗ mãng”.
Vừa nói cô ta vừa lấy danh thiếp từ trong túi ra, đưa tới: “Nếu như cô có chuyện gì, có thể liên hệ tôi”.
Đối với nhà báo mà nói, mối quan hệ là thứ rất quan trọng. Huống hồ, còn là danh thiếp của một người có giá trị thời sự thế này. Dù Hứa Tịnh Nhi không sao thì vẫn đưa tay ra nhận lấy tấm danh thiếp.
“Thất lễ rồi”.
Tả Tư gật đầu, tiếp tục bước lên xe.
Chiếc xe nhanh chóng rời đi. Hứa Tịnh Nhi đứng im một lúc mới nhớ ra vì sao cô thấy chiếc xe này quen. Sáng nay lúc ở cục dân chính, khi Khiết Thần rời đi thì hình như anh đã ngồi vào chiếc xe này
Hứa Tịnh Nhi nhìn xuống tấm danh thiếp trong tay: Tả Tư – tổng giám đốc Tả Thị .
Đây là một cô gái xuất sắc. Xuất sắc như Khiết Thần vậy.
Cô nhếch miệng, nở nụ cười.
Chiếc xe đi được một lúc, Tả Tư ngồi phía sau đang nhắm mắt bỗng lên tiếng: “Cô gái khi nãy, trông khá quen”.
Trợ lý Ngô Cầm suy nghĩ: “Hình như đã gặp ở đâu đó rồi”.
Tả Tư mở mắt, mỉm cười: “Khá xinh đẹp đấy”.
“Vậy, đó là lý do cô đưa danh thiếp cho cô ta?”, Ngô Cầm lý nhí hỏi.
Tả Tư liếc nhìn Ngô Cầm. Cô ta không nói gì, chỉ dặn dò: “Điều tra xem”.
Ngô Cầm: “Vâng”.
Sau khi Hứa Tịnh Nhi về chung cư thì không hề nghỉ ngơi. Cô kéo hai chiếc vali vào trong phòng ngủ, mở ra, nhét toàn bộ đồ vào bên trong.
Cô sẽ không để bất kỳ thứ gì ở đây. Không để lại bất kỳ thứ gì.
Từ phòng ngủ thu dọn tới phòng sách, rồi tới nhà bếp, phòng khách, ban công…Đến cả những cái cây cô trồng, cô đều mang đi cả. Cô định ngày mai gọi bên vận chuyển chuyển hết đi cho cô.
Thế nhưng…Cô vẫn chưa tìm được nơi để ở.
Cô không thể về nhà họ Hứa được. Mặc dù Khiết Thần nói để cô ở lại đây nhưng cô không muốn. Cô luôn biết cả hai nơi đều không phải là nhà của mình. Thế nhưng cái đầu cứ không nghe lời, cứ luôn vọng tưởng.
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 642Cách nói chuyện của cô ta giống y như truyền lệnh vậy.Cả đoàn người đi tới bên chiếc xe. Người trợ lý vội vàng chạy tới định mở cửa ghế sau cho Tả Tư thì bất cẩn đụng phải Hứa Tịnh Nhi.Người trợ lý không kịp xin lỗi, cứ thế chạy đi mở cửa.Hứa Tịnh Nhi loạng choạng nhưng không sao. Lúc này Tả Tư đã đi tới trước mặt cô, lạnh lùng nhìn người trợ lý và chau mày: “Không thấy là vừa đụng vào người ta à?”Người trợ lý vội vàng xin lỗi Hứa Tịnh Nhi: “Xin lỗi cô, cô không sao chứ?”Hứa Tịnh Nhi lắc đầu: “Không sao”Tả Tư cũng nhìn Hứa Tịnh Nhi, đôi mặt cô ta vẫn lạnh như băng, thế nhưng nói chuyện thì rất lịch sự: “Xin lỗi, trợ lý của tôi hơi lỗ mãng”.Vừa nói cô ta vừa lấy danh thiếp từ trong túi ra, đưa tới: “Nếu như cô có chuyện gì, có thể liên hệ tôi”.Đối với nhà báo mà nói, mối quan hệ là thứ rất quan trọng. Huống hồ, còn là danh thiếp của một người có giá trị thời sự thế này. Dù Hứa Tịnh Nhi không sao thì vẫn đưa tay ra nhận lấy tấm danh thiếp.“Thất lễ rồi”.Tả Tư gật đầu, tiếp tục bước lên xe.Chiếc xe nhanh chóng rời đi. Hứa Tịnh Nhi đứng im một lúc mới nhớ ra vì sao cô thấy chiếc xe này quen. Sáng nay lúc ở cục dân chính, khi Khiết Thần rời đi thì hình như anh đã ngồi vào chiếc xe nàyHứa Tịnh Nhi nhìn xuống tấm danh thiếp trong tay: Tả Tư – tổng giám đốc Tả Thị .Đây là một cô gái xuất sắc. Xuất sắc như Khiết Thần vậy.Cô nhếch miệng, nở nụ cười.Chiếc xe đi được một lúc, Tả Tư ngồi phía sau đang nhắm mắt bỗng lên tiếng: “Cô gái khi nãy, trông khá quen”.Trợ lý Ngô Cầm suy nghĩ: “Hình như đã gặp ở đâu đó rồi”.Tả Tư mở mắt, mỉm cười: “Khá xinh đẹp đấy”.“Vậy, đó là lý do cô đưa danh thiếp cho cô ta?”, Ngô Cầm lý nhí hỏi.Tả Tư liếc nhìn Ngô Cầm. Cô ta không nói gì, chỉ dặn dò: “Điều tra xem”.Ngô Cầm: “Vâng”.Sau khi Hứa Tịnh Nhi về chung cư thì không hề nghỉ ngơi. Cô kéo hai chiếc vali vào trong phòng ngủ, mở ra, nhét toàn bộ đồ vào bên trong.Cô sẽ không để bất kỳ thứ gì ở đây. Không để lại bất kỳ thứ gì.Từ phòng ngủ thu dọn tới phòng sách, rồi tới nhà bếp, phòng khách, ban công…Đến cả những cái cây cô trồng, cô đều mang đi cả. Cô định ngày mai gọi bên vận chuyển chuyển hết đi cho cô.Thế nhưng…Cô vẫn chưa tìm được nơi để ở.Cô không thể về nhà họ Hứa được. Mặc dù Khiết Thần nói để cô ở lại đây nhưng cô không muốn. Cô luôn biết cả hai nơi đều không phải là nhà của mình. Thế nhưng cái đầu cứ không nghe lời, cứ luôn vọng tưởng.