Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…
Chương 654
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 654Hứa Tịnh Nhi lùi lại một bước, né tay của cô ta, nhịn một lúc, cuối cùng vẫn nói thẳng: “Cô Tả, thật ngại quá, chúng ta không quen thân… nếu như cô muốn ăn cơm, có thể gọi đồ ăn ngoài, hoặc đi ra ngoài ăn”.“Đã là hàng xóm với nhau, trước lạ sau quen, một bữa chưa thân thì hai bữa, hai bữa chưa được thì ăn đến khi nào thân mới thôi!”.Tả Tư chắc cũng quen thói tổng tài bá đạo, nghe không hiểu lời từ chối của người khác, hay nói cách khác, là không chịu chấp nhận bị người khác từ chối, Hứa Tịnh Nhi mặc định là như vậy.Tinh một tiếng, tháng máy đã tới.Hai người cùng bước vào thang máy, Tả Tư không ngừng nhìn vào mấy món đồ trong túi.Hứa Tịnh Nhi thì nhìn trân trân vào con số đang nhảy phía trên thang máy, im lặng chờ đợi nó nhảy đến số 5.Đến đúng tầng, cô nhanh chóng bước ra, Tả Tư theo sau, tiếng giày cao gót của cô ta vang khắp cả hành lang.Mặc dù Hứa Tịnh Nhi không hề muốn ăn cơm cùng Tả Tư, nhưng cô bắt buộc phải đặt hai cái túi xuống, mới có tay để lấy chìa khóa mở cửa, mà cửa vừa mở, Tả Tư đã xách hai túi đồ, đi thẳng vào trong, tự nhiên cứ như nhà mình.Hứa Tịnh Nhi đứng ngây ở cửa, bỗng nhiên có chút kích động, không biết có nên gọi điện báo cảnh sát không…Cái kiểu xông vào tư gia của người khác bây giờ đều tự cho mình là đúng thế này à?Tả Tư xách đồ đạc vào phòng, đặt xuống, sau đó quay đầu nhìn Hứa Tịnh Nhi còn đứng ở cửa, thậm chí đổi khách thành chủ nói cô: “Cô hàng xóm, vào đây đi, cô đứng đó làm gì?”.“…”.Cuối cùng Hứa Tịnh Nhi vẫn cất bước đi vào, đóng cửa lại.Tả Tư nhìn vào đã không giống người biết nấu cơm, quả nhiên câu đầu tiên cô ta nói là: “Tôi không biết nấu, không thể giúp cô được rồi, nhưng đồ đạc tôi đã giúp cô mang tới phòng bếp”.Nói xong, cô ta không còn gánh nặng nào nữa, đi dạo quanh trong nhà.Đương nhiên Hứa Tịnh Nhi cũng không hi vọng cô ta có thể làm gì. Thấy cô ta đứng trước bức tranh chữ, dường như rất thích thú quan sát, cô cũng không màng quan tâm.Cô vào phòng khách thay áo ở nhà, sau đó mới đi vào phòng bếp, bắt đầu nấu nướng.Tả Tư thưởng thức bức tranh chữ trên tường, cho đến khi nhìn thấy chữ ký nhỏ ở dưới cùng bên phải, ánh mắt mới dần dần lạnh đi. Cô ta thu hồi ánh nhìn, lại xem sơ qua phòng ngủ, phòng làm việc và phòng khách mà hiện nay Hứa Tịnh Nhi đang ở.Cô ta dựa vào cửa phòng khách, nhìn vào trong thêm vài lần, đáy mắt lại hiện lên nụ cười sâu xa ấy.Hứa Tịnh Nhi làm ba món đơn giản, sau đó nấu cháo trắng. Động tác của cô nhanh nhẹn, nửa tiếng đồng hồ là làm xong, cô bưng thức ăn ra ngoài đặt lên bàn ăn.Lúc này, Tả Tư đã ngồi trên ghế sofa, đang gọi điện thoại, ngữ điệu mạnh mẽ ra lệnh, phải đạt được yêu cầu của cô ta, nếu không thì thu dọn hành lý cút xéo.Trong chớp mắt, Hứa Tịnh Nhi nhìn thấy bóng lưng cô ta thật giống với bóng lưng của Cố Khiết Thần.
Chương 654
Hứa Tịnh Nhi lùi lại một bước, né tay của cô ta, nhịn một lúc, cuối cùng vẫn nói thẳng: “Cô Tả, thật ngại quá, chúng ta không quen thân… nếu như cô muốn ăn cơm, có thể gọi đồ ăn ngoài, hoặc đi ra ngoài ăn”.
“Đã là hàng xóm với nhau, trước lạ sau quen, một bữa chưa thân thì hai bữa, hai bữa chưa được thì ăn đến khi nào thân mới thôi!”.
Tả Tư chắc cũng quen thói tổng tài bá đạo, nghe không hiểu lời từ chối của người khác, hay nói cách khác, là không chịu chấp nhận bị người khác từ chối, Hứa Tịnh Nhi mặc định là như vậy.
Tinh một tiếng, tháng máy đã tới.
Hai người cùng bước vào thang máy, Tả Tư không ngừng nhìn vào mấy món đồ trong túi.
Hứa Tịnh Nhi thì nhìn trân trân vào con số đang nhảy phía trên thang máy, im lặng chờ đợi nó nhảy đến số 5.
Đến đúng tầng, cô nhanh chóng bước ra, Tả Tư theo sau, tiếng giày cao gót của cô ta vang khắp cả hành lang.
Mặc dù Hứa Tịnh Nhi không hề muốn ăn cơm cùng Tả Tư, nhưng cô bắt buộc phải đặt hai cái túi xuống, mới có tay để lấy chìa khóa mở cửa, mà cửa vừa mở, Tả Tư đã xách hai túi đồ, đi thẳng vào trong, tự nhiên cứ như nhà mình.
Hứa Tịnh Nhi đứng ngây ở cửa, bỗng nhiên có chút kích động, không biết có nên gọi điện báo cảnh sát không…
Cái kiểu xông vào tư gia của người khác bây giờ đều tự cho mình là đúng thế này à?
Tả Tư xách đồ đạc vào phòng, đặt xuống, sau đó quay đầu nhìn Hứa Tịnh Nhi còn đứng ở cửa, thậm chí đổi khách thành chủ nói cô: “Cô hàng xóm, vào đây đi, cô đứng đó làm gì?”.
“…”.
Cuối cùng Hứa Tịnh Nhi vẫn cất bước đi vào, đóng cửa lại.
Tả Tư nhìn vào đã không giống người biết nấu cơm, quả nhiên câu đầu tiên cô ta nói là: “Tôi không biết nấu, không thể giúp cô được rồi, nhưng đồ đạc tôi đã giúp cô mang tới phòng bếp”.
Nói xong, cô ta không còn gánh nặng nào nữa, đi dạo quanh trong nhà.
Đương nhiên Hứa Tịnh Nhi cũng không hi vọng cô ta có thể làm gì. Thấy cô ta đứng trước bức tranh chữ, dường như rất thích thú quan sát, cô cũng không màng quan tâm.
Cô vào phòng khách thay áo ở nhà, sau đó mới đi vào phòng bếp, bắt đầu nấu nướng.
Tả Tư thưởng thức bức tranh chữ trên tường, cho đến khi nhìn thấy chữ ký nhỏ ở dưới cùng bên phải, ánh mắt mới dần dần lạnh đi. Cô ta thu hồi ánh nhìn, lại xem sơ qua phòng ngủ, phòng làm việc và phòng khách mà hiện nay Hứa Tịnh Nhi đang ở.
Cô ta dựa vào cửa phòng khách, nhìn vào trong thêm vài lần, đáy mắt lại hiện lên nụ cười sâu xa ấy.
Hứa Tịnh Nhi làm ba món đơn giản, sau đó nấu cháo trắng. Động tác của cô nhanh nhẹn, nửa tiếng đồng hồ là làm xong, cô bưng thức ăn ra ngoài đặt lên bàn ăn.
Lúc này, Tả Tư đã ngồi trên ghế sofa, đang gọi điện thoại, ngữ điệu mạnh mẽ ra lệnh, phải đạt được yêu cầu của cô ta, nếu không thì thu dọn hành lý cút xéo.
Trong chớp mắt, Hứa Tịnh Nhi nhìn thấy bóng lưng cô ta thật giống với bóng lưng của Cố Khiết Thần.
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 654Hứa Tịnh Nhi lùi lại một bước, né tay của cô ta, nhịn một lúc, cuối cùng vẫn nói thẳng: “Cô Tả, thật ngại quá, chúng ta không quen thân… nếu như cô muốn ăn cơm, có thể gọi đồ ăn ngoài, hoặc đi ra ngoài ăn”.“Đã là hàng xóm với nhau, trước lạ sau quen, một bữa chưa thân thì hai bữa, hai bữa chưa được thì ăn đến khi nào thân mới thôi!”.Tả Tư chắc cũng quen thói tổng tài bá đạo, nghe không hiểu lời từ chối của người khác, hay nói cách khác, là không chịu chấp nhận bị người khác từ chối, Hứa Tịnh Nhi mặc định là như vậy.Tinh một tiếng, tháng máy đã tới.Hai người cùng bước vào thang máy, Tả Tư không ngừng nhìn vào mấy món đồ trong túi.Hứa Tịnh Nhi thì nhìn trân trân vào con số đang nhảy phía trên thang máy, im lặng chờ đợi nó nhảy đến số 5.Đến đúng tầng, cô nhanh chóng bước ra, Tả Tư theo sau, tiếng giày cao gót của cô ta vang khắp cả hành lang.Mặc dù Hứa Tịnh Nhi không hề muốn ăn cơm cùng Tả Tư, nhưng cô bắt buộc phải đặt hai cái túi xuống, mới có tay để lấy chìa khóa mở cửa, mà cửa vừa mở, Tả Tư đã xách hai túi đồ, đi thẳng vào trong, tự nhiên cứ như nhà mình.Hứa Tịnh Nhi đứng ngây ở cửa, bỗng nhiên có chút kích động, không biết có nên gọi điện báo cảnh sát không…Cái kiểu xông vào tư gia của người khác bây giờ đều tự cho mình là đúng thế này à?Tả Tư xách đồ đạc vào phòng, đặt xuống, sau đó quay đầu nhìn Hứa Tịnh Nhi còn đứng ở cửa, thậm chí đổi khách thành chủ nói cô: “Cô hàng xóm, vào đây đi, cô đứng đó làm gì?”.“…”.Cuối cùng Hứa Tịnh Nhi vẫn cất bước đi vào, đóng cửa lại.Tả Tư nhìn vào đã không giống người biết nấu cơm, quả nhiên câu đầu tiên cô ta nói là: “Tôi không biết nấu, không thể giúp cô được rồi, nhưng đồ đạc tôi đã giúp cô mang tới phòng bếp”.Nói xong, cô ta không còn gánh nặng nào nữa, đi dạo quanh trong nhà.Đương nhiên Hứa Tịnh Nhi cũng không hi vọng cô ta có thể làm gì. Thấy cô ta đứng trước bức tranh chữ, dường như rất thích thú quan sát, cô cũng không màng quan tâm.Cô vào phòng khách thay áo ở nhà, sau đó mới đi vào phòng bếp, bắt đầu nấu nướng.Tả Tư thưởng thức bức tranh chữ trên tường, cho đến khi nhìn thấy chữ ký nhỏ ở dưới cùng bên phải, ánh mắt mới dần dần lạnh đi. Cô ta thu hồi ánh nhìn, lại xem sơ qua phòng ngủ, phòng làm việc và phòng khách mà hiện nay Hứa Tịnh Nhi đang ở.Cô ta dựa vào cửa phòng khách, nhìn vào trong thêm vài lần, đáy mắt lại hiện lên nụ cười sâu xa ấy.Hứa Tịnh Nhi làm ba món đơn giản, sau đó nấu cháo trắng. Động tác của cô nhanh nhẹn, nửa tiếng đồng hồ là làm xong, cô bưng thức ăn ra ngoài đặt lên bàn ăn.Lúc này, Tả Tư đã ngồi trên ghế sofa, đang gọi điện thoại, ngữ điệu mạnh mẽ ra lệnh, phải đạt được yêu cầu của cô ta, nếu không thì thu dọn hành lý cút xéo.Trong chớp mắt, Hứa Tịnh Nhi nhìn thấy bóng lưng cô ta thật giống với bóng lưng của Cố Khiết Thần.