Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…
Chương 677
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 677Phản ứng đầu tiên của cô là chủ nhà, có lẽ là bà chủ đã qua đây tìm cô, thấy cô bị bệnh nên tiện thể chăm sóc cho cô?Đợi đã… không đúng!Từ khi cô về đây, bà chủ đã trả chìa khóa chung cư cho cô, bà chủ không có chìa khóa cũng không thể tự vào đây.Không phải bà chủ, vậy là trộm?Nhưng có tên trộm nào lại vào nhà chăm sóc cho cô?Vô số dự đoán hiện lên trong đầu Hứa Tịnh Nhi, rồi lại bị cô lần lượt bác bỏ. Cô tạm thời không nghĩ ra được, chỉ đành gác sang bên.May là ngủ một giấc tỉnh dậy, cô đã hồi phục được chút tinh thần. Cô sờ trán mình, hình như đã bớt sốt, chỉ là cơ thể vẫn còn hơi đau mỏi không có sức.Hứa Tịnh Nhi vén chăn xuống giường, đi tới phòng tắm, dùng nước ấm rửa mặt, đánh răng, lau qua cơ thể mình, sau đó chậm rãi ra khỏi phòng.Trong phòng khách không có ai, phòng bếp cũng không có ai, đồ đạc không có dấu hiệu bị di chuyển hoặc xáo trộn, có thể loại trừ chuyện ăn trộm vào nhà.Hứa Tịnh Nhi đi vào phòng bếp, chuẩn bị rót nước uống, tầm mắt chợt dừng lại trên bếp.Ở đó… đặt một cái nồi nhỏ, trong đó có cháo trắng đã nấu sẵn.Cô vô cùng ngạc nhiên trợn tròn mắt, bước nhanh tới, mở nắp ra xem. Đúng là mình không nhìn lầm, trong nồi đúng là cháo trắng…Cho nên, chắc chắn đã có người tới nhà cô, không những giúp cô chườm khăn lạnh lên trán giúp cô hạ sốt, mà còn nấu cháo cho cô, để khi cô tỉnh lại có thể ăn.Rốt cuộc là ai?Cô ở đây, trừ bà chủ khá thân thuộc, bình thường hay qua lại ra, cơ bản đều chỉ có một mình cô.Cô sờ bên ngoài nồi, vẫn còn nóng, có phải chứng tỏ người đó chưa đi được bao lâu? Hay là vừa mới rời đi thôi?Hứa Tịnh Nhi theo bản năng chạy tới cửa, mở cửa nhìn ra bên ngoài. Nhưng bên ngoài hành lang không có ai, cô lại đóng cửa vào, chạy tới ban công, nhoài người ra ngoài lan can, nhìn xuống dưới lầu.Không phát hiện ra dấu vết gì.Hứa Tịnh Nhi nghĩ ngợi, quay người vào phòng. Cô ngồi trên giường suy nghĩ một lúc, sau đó cầm điện thoại lên, bắt đầu bấm số.Đầu tiên cô gọi cho chủ nhà, hỏi bà ấy có qua đây không. Bà chủ phủ nhận, người có khả năng nhất bị loại trừ rồi. Hứa Tịnh Nhi cau mày, sau đó lại gọi đến số thứ hai.
Chương 677
Phản ứng đầu tiên của cô là chủ nhà, có lẽ là bà chủ đã qua đây tìm cô, thấy cô bị bệnh nên tiện thể chăm sóc cho cô?
Đợi đã… không đúng!
Từ khi cô về đây, bà chủ đã trả chìa khóa chung cư cho cô, bà chủ không có chìa khóa cũng không thể tự vào đây.
Không phải bà chủ, vậy là trộm?
Nhưng có tên trộm nào lại vào nhà chăm sóc cho cô?
Vô số dự đoán hiện lên trong đầu Hứa Tịnh Nhi, rồi lại bị cô lần lượt bác bỏ. Cô tạm thời không nghĩ ra được, chỉ đành gác sang bên.
May là ngủ một giấc tỉnh dậy, cô đã hồi phục được chút tinh thần. Cô sờ trán mình, hình như đã bớt sốt, chỉ là cơ thể vẫn còn hơi đau mỏi không có sức.
Hứa Tịnh Nhi vén chăn xuống giường, đi tới phòng tắm, dùng nước ấm rửa mặt, đánh răng, lau qua cơ thể mình, sau đó chậm rãi ra khỏi phòng.
Trong phòng khách không có ai, phòng bếp cũng không có ai, đồ đạc không có dấu hiệu bị di chuyển hoặc xáo trộn, có thể loại trừ chuyện ăn trộm vào nhà.
Hứa Tịnh Nhi đi vào phòng bếp, chuẩn bị rót nước uống, tầm mắt chợt dừng lại trên bếp.
Ở đó… đặt một cái nồi nhỏ, trong đó có cháo trắng đã nấu sẵn.
Cô vô cùng ngạc nhiên trợn tròn mắt, bước nhanh tới, mở nắp ra xem. Đúng là mình không nhìn lầm, trong nồi đúng là cháo trắng…
Cho nên, chắc chắn đã có người tới nhà cô, không những giúp cô chườm khăn lạnh lên trán giúp cô hạ sốt, mà còn nấu cháo cho cô, để khi cô tỉnh lại có thể ăn.
Rốt cuộc là ai?
Cô ở đây, trừ bà chủ khá thân thuộc, bình thường hay qua lại ra, cơ bản đều chỉ có một mình cô.
Cô sờ bên ngoài nồi, vẫn còn nóng, có phải chứng tỏ người đó chưa đi được bao lâu? Hay là vừa mới rời đi thôi?
Hứa Tịnh Nhi theo bản năng chạy tới cửa, mở cửa nhìn ra bên ngoài. Nhưng bên ngoài hành lang không có ai, cô lại đóng cửa vào, chạy tới ban công, nhoài người ra ngoài lan can, nhìn xuống dưới lầu.
Không phát hiện ra dấu vết gì.
Hứa Tịnh Nhi nghĩ ngợi, quay người vào phòng. Cô ngồi trên giường suy nghĩ một lúc, sau đó cầm điện thoại lên, bắt đầu bấm số.
Đầu tiên cô gọi cho chủ nhà, hỏi bà ấy có qua đây không. Bà chủ phủ nhận, người có khả năng nhất bị loại trừ rồi. Hứa Tịnh Nhi cau mày, sau đó lại gọi đến số thứ hai.
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 677Phản ứng đầu tiên của cô là chủ nhà, có lẽ là bà chủ đã qua đây tìm cô, thấy cô bị bệnh nên tiện thể chăm sóc cho cô?Đợi đã… không đúng!Từ khi cô về đây, bà chủ đã trả chìa khóa chung cư cho cô, bà chủ không có chìa khóa cũng không thể tự vào đây.Không phải bà chủ, vậy là trộm?Nhưng có tên trộm nào lại vào nhà chăm sóc cho cô?Vô số dự đoán hiện lên trong đầu Hứa Tịnh Nhi, rồi lại bị cô lần lượt bác bỏ. Cô tạm thời không nghĩ ra được, chỉ đành gác sang bên.May là ngủ một giấc tỉnh dậy, cô đã hồi phục được chút tinh thần. Cô sờ trán mình, hình như đã bớt sốt, chỉ là cơ thể vẫn còn hơi đau mỏi không có sức.Hứa Tịnh Nhi vén chăn xuống giường, đi tới phòng tắm, dùng nước ấm rửa mặt, đánh răng, lau qua cơ thể mình, sau đó chậm rãi ra khỏi phòng.Trong phòng khách không có ai, phòng bếp cũng không có ai, đồ đạc không có dấu hiệu bị di chuyển hoặc xáo trộn, có thể loại trừ chuyện ăn trộm vào nhà.Hứa Tịnh Nhi đi vào phòng bếp, chuẩn bị rót nước uống, tầm mắt chợt dừng lại trên bếp.Ở đó… đặt một cái nồi nhỏ, trong đó có cháo trắng đã nấu sẵn.Cô vô cùng ngạc nhiên trợn tròn mắt, bước nhanh tới, mở nắp ra xem. Đúng là mình không nhìn lầm, trong nồi đúng là cháo trắng…Cho nên, chắc chắn đã có người tới nhà cô, không những giúp cô chườm khăn lạnh lên trán giúp cô hạ sốt, mà còn nấu cháo cho cô, để khi cô tỉnh lại có thể ăn.Rốt cuộc là ai?Cô ở đây, trừ bà chủ khá thân thuộc, bình thường hay qua lại ra, cơ bản đều chỉ có một mình cô.Cô sờ bên ngoài nồi, vẫn còn nóng, có phải chứng tỏ người đó chưa đi được bao lâu? Hay là vừa mới rời đi thôi?Hứa Tịnh Nhi theo bản năng chạy tới cửa, mở cửa nhìn ra bên ngoài. Nhưng bên ngoài hành lang không có ai, cô lại đóng cửa vào, chạy tới ban công, nhoài người ra ngoài lan can, nhìn xuống dưới lầu.Không phát hiện ra dấu vết gì.Hứa Tịnh Nhi nghĩ ngợi, quay người vào phòng. Cô ngồi trên giường suy nghĩ một lúc, sau đó cầm điện thoại lên, bắt đầu bấm số.Đầu tiên cô gọi cho chủ nhà, hỏi bà ấy có qua đây không. Bà chủ phủ nhận, người có khả năng nhất bị loại trừ rồi. Hứa Tịnh Nhi cau mày, sau đó lại gọi đến số thứ hai.