Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…
Chương 735
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 735Hứa Tịnh Nhi đi tới, kéo cửa xe ra ngồi vào, khởi động động cơ, nhanh chóng lái xe đi.Về tới chỗ ở, Tiêu Thuần đã đi công tác, trong căn hộ chỉ có một mình cô. Bôn ba cả buổi tối, cô đi tắm rửa, thả lỏng toàn thân một chút, sau đó bước ra khỏi phòng tắm, vén chăn ngồi lên giường. Cô lấy điện thoại ra, nghĩ xem có nên gửi tin nhắn cho Từ Soái hỏi thăm tình hình hay không.Cô còn chưa nghĩ xong, tiếng chuông điện thoại đã vang lên.Hứa Tịnh Nhi cúi đầu nhìn màn hình điện thoại, trên màn hình hiển thị bốn chữ cấp trên đại nhân.Cô khẽ mím môi, ngay sau đó ngón tay lướt trên màn hình, đặt điện thoại bên tai, nghe máy: “Alo”.Giọng nói dịu dàng của Tả An chậm rãi vang lên: “Tịnh Nhi, về đến nhà rồi à?”.“Ừ, về nhà rồi”.“Cố tổng có ổn không? Không uống nhiều chứ?”, giọng anh ta để lộ sự quan tâm.Hứa Tịnh Nhi nghĩ nếu Tả An thật sự muốn lừa ai, có lẽ người đó sẽ rất khó đề phòng. Anh ta quá dịu dàng, dịu dàng đến mức gần như vô hại.“Không sao, sau khi tôi đưa anh ấy về chung cư, anh ấy bảo tôi về luôn rồi”, Hứa Tịnh Nhi cũng không đỏ mặt, không thở d0c mà nói.Cứ ngỡ anh ta sẽ hỏi thêm gì, nhưng lại nghe anh ta nói: “Vậy thì tốt, tối nay cô vất vả rồi, nghỉ ngơi sớm, ngủ ngon”.“Ồ, ngủ ngon…”.Sau khi cúp máy, Hứa Tịnh Nhi nhíu mày, trong đầu lại tràn đầy nghi vấn.Nếu anh ta muốn gọi điện thoại thăm dò tình hình Cố Khiết Thần thì sao cô mới nói một câu, anh ta đã tin rồi?Thôi kệ, tạm thời khoan hãy suy nghĩ đến cách nghĩ của Tả An. Bây giờ anh ta nấp quá kỹ, trước khi biết anh ta muốn làm gì, cô phải giữ vững sách lược địch không động, ta không động, đề phòng có sai lầm!Sau đoạn nhạc đệm của Tả An, dòng suy nghĩ của Hứa Tịnh Nhi lại quay về với Cố Khiết Thần. Nhưng lần này không cần cô cân nhắc có nên hỏi hay không nữa, bởi vì tin nhắn của Từ Soái đã gửi đến luôn.Cô mở ra xem, chỉ ba chữ đơn giản: không sao rồi.Một chữ dư thừa cập nhật tình hình cũng không muốn nói…Hứa Tịnh Nhi nhìn ba chữ đó, lúc sắp nhìn đến mức lé cả mắt, cô nhấn vào trả lời, nhanh chóng soạn một tin nhắn, cắn răng gửi đi.Cô gửi là: Có phải Cố Khiết Thần bị bệnh gì nghiêm trọng hay không?Nhưng tin nhắn đó giống như hòn đá ném vào biển lớn, lập tức chìm nghỉm, không nhận được câu trả lời nào.Hứa Tịnh Nhi không biết ngủ thiếp đi từ lúc nào, khi cô mở mắt ra lần nữa, tay cô vẫn còn cầm điện thoại, nhưng trong điện thoại trống trơn.Nếu không phải gương mặt trắng nhợt đến mức đáng sợ của Cố Khiết Thần tối hôm qua thực sự khiến cô ấn tượng sâu sắc, cô đã hoài nghi có phải chỉ là mình nằm mơ hay không.Nếu Cố Khiết Thần và Từ Soái đều không thể nói cho cô đáp án, vậy cô chỉ đành tự mình đi tìm đáp án.Gầy đi nhanh chóng, ho khan, nôn ra máu, toát mồ hôi lạnh, sắc mặt trắng bệch…Hứa Tịnh Nhi ngồi ở bàn làm việc, cân nhắc mấy từ khóa đó. Triệu chứng quá nhiều, trong thời gian ngắn cô cũng không biết bắt tay từ triệu chứng nào, xem ra cô phải tìm một bác sĩ chuyên nghiệp để hỏi.
Chương 735
Hứa Tịnh Nhi đi tới, kéo cửa xe ra ngồi vào, khởi động động cơ, nhanh chóng lái xe đi.
Về tới chỗ ở, Tiêu Thuần đã đi công tác, trong căn hộ chỉ có một mình cô. Bôn ba cả buổi tối, cô đi tắm rửa, thả lỏng toàn thân một chút, sau đó bước ra khỏi phòng tắm, vén chăn ngồi lên giường. Cô lấy điện thoại ra, nghĩ xem có nên gửi tin nhắn cho Từ Soái hỏi thăm tình hình hay không.
Cô còn chưa nghĩ xong, tiếng chuông điện thoại đã vang lên.
Hứa Tịnh Nhi cúi đầu nhìn màn hình điện thoại, trên màn hình hiển thị bốn chữ cấp trên đại nhân.
Cô khẽ mím môi, ngay sau đó ngón tay lướt trên màn hình, đặt điện thoại bên tai, nghe máy: “Alo”.
Giọng nói dịu dàng của Tả An chậm rãi vang lên: “Tịnh Nhi, về đến nhà rồi à?”.
“Ừ, về nhà rồi”.
“Cố tổng có ổn không? Không uống nhiều chứ?”, giọng anh ta để lộ sự quan tâm.
Hứa Tịnh Nhi nghĩ nếu Tả An thật sự muốn lừa ai, có lẽ người đó sẽ rất khó đề phòng. Anh ta quá dịu dàng, dịu dàng đến mức gần như vô hại.
“Không sao, sau khi tôi đưa anh ấy về chung cư, anh ấy bảo tôi về luôn rồi”, Hứa Tịnh Nhi cũng không đỏ mặt, không thở d0c mà nói.
Cứ ngỡ anh ta sẽ hỏi thêm gì, nhưng lại nghe anh ta nói: “Vậy thì tốt, tối nay cô vất vả rồi, nghỉ ngơi sớm, ngủ ngon”.
“Ồ, ngủ ngon…”.
Sau khi cúp máy, Hứa Tịnh Nhi nhíu mày, trong đầu lại tràn đầy nghi vấn.
Nếu anh ta muốn gọi điện thoại thăm dò tình hình Cố Khiết Thần thì sao cô mới nói một câu, anh ta đã tin rồi?
Thôi kệ, tạm thời khoan hãy suy nghĩ đến cách nghĩ của Tả An. Bây giờ anh ta nấp quá kỹ, trước khi biết anh ta muốn làm gì, cô phải giữ vững sách lược địch không động, ta không động, đề phòng có sai lầm!
Sau đoạn nhạc đệm của Tả An, dòng suy nghĩ của Hứa Tịnh Nhi lại quay về với Cố Khiết Thần. Nhưng lần này không cần cô cân nhắc có nên hỏi hay không nữa, bởi vì tin nhắn của Từ Soái đã gửi đến luôn.
Cô mở ra xem, chỉ ba chữ đơn giản: không sao rồi.
Một chữ dư thừa cập nhật tình hình cũng không muốn nói…
Hứa Tịnh Nhi nhìn ba chữ đó, lúc sắp nhìn đến mức lé cả mắt, cô nhấn vào trả lời, nhanh chóng soạn một tin nhắn, cắn răng gửi đi.
Cô gửi là: Có phải Cố Khiết Thần bị bệnh gì nghiêm trọng hay không?
Nhưng tin nhắn đó giống như hòn đá ném vào biển lớn, lập tức chìm nghỉm, không nhận được câu trả lời nào.
Hứa Tịnh Nhi không biết ngủ thiếp đi từ lúc nào, khi cô mở mắt ra lần nữa, tay cô vẫn còn cầm điện thoại, nhưng trong điện thoại trống trơn.
Nếu không phải gương mặt trắng nhợt đến mức đáng sợ của Cố Khiết Thần tối hôm qua thực sự khiến cô ấn tượng sâu sắc, cô đã hoài nghi có phải chỉ là mình nằm mơ hay không.
Nếu Cố Khiết Thần và Từ Soái đều không thể nói cho cô đáp án, vậy cô chỉ đành tự mình đi tìm đáp án.
Gầy đi nhanh chóng, ho khan, nôn ra máu, toát mồ hôi lạnh, sắc mặt trắng bệch…
Hứa Tịnh Nhi ngồi ở bàn làm việc, cân nhắc mấy từ khóa đó. Triệu chứng quá nhiều, trong thời gian ngắn cô cũng không biết bắt tay từ triệu chứng nào, xem ra cô phải tìm một bác sĩ chuyên nghiệp để hỏi.
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 735Hứa Tịnh Nhi đi tới, kéo cửa xe ra ngồi vào, khởi động động cơ, nhanh chóng lái xe đi.Về tới chỗ ở, Tiêu Thuần đã đi công tác, trong căn hộ chỉ có một mình cô. Bôn ba cả buổi tối, cô đi tắm rửa, thả lỏng toàn thân một chút, sau đó bước ra khỏi phòng tắm, vén chăn ngồi lên giường. Cô lấy điện thoại ra, nghĩ xem có nên gửi tin nhắn cho Từ Soái hỏi thăm tình hình hay không.Cô còn chưa nghĩ xong, tiếng chuông điện thoại đã vang lên.Hứa Tịnh Nhi cúi đầu nhìn màn hình điện thoại, trên màn hình hiển thị bốn chữ cấp trên đại nhân.Cô khẽ mím môi, ngay sau đó ngón tay lướt trên màn hình, đặt điện thoại bên tai, nghe máy: “Alo”.Giọng nói dịu dàng của Tả An chậm rãi vang lên: “Tịnh Nhi, về đến nhà rồi à?”.“Ừ, về nhà rồi”.“Cố tổng có ổn không? Không uống nhiều chứ?”, giọng anh ta để lộ sự quan tâm.Hứa Tịnh Nhi nghĩ nếu Tả An thật sự muốn lừa ai, có lẽ người đó sẽ rất khó đề phòng. Anh ta quá dịu dàng, dịu dàng đến mức gần như vô hại.“Không sao, sau khi tôi đưa anh ấy về chung cư, anh ấy bảo tôi về luôn rồi”, Hứa Tịnh Nhi cũng không đỏ mặt, không thở d0c mà nói.Cứ ngỡ anh ta sẽ hỏi thêm gì, nhưng lại nghe anh ta nói: “Vậy thì tốt, tối nay cô vất vả rồi, nghỉ ngơi sớm, ngủ ngon”.“Ồ, ngủ ngon…”.Sau khi cúp máy, Hứa Tịnh Nhi nhíu mày, trong đầu lại tràn đầy nghi vấn.Nếu anh ta muốn gọi điện thoại thăm dò tình hình Cố Khiết Thần thì sao cô mới nói một câu, anh ta đã tin rồi?Thôi kệ, tạm thời khoan hãy suy nghĩ đến cách nghĩ của Tả An. Bây giờ anh ta nấp quá kỹ, trước khi biết anh ta muốn làm gì, cô phải giữ vững sách lược địch không động, ta không động, đề phòng có sai lầm!Sau đoạn nhạc đệm của Tả An, dòng suy nghĩ của Hứa Tịnh Nhi lại quay về với Cố Khiết Thần. Nhưng lần này không cần cô cân nhắc có nên hỏi hay không nữa, bởi vì tin nhắn của Từ Soái đã gửi đến luôn.Cô mở ra xem, chỉ ba chữ đơn giản: không sao rồi.Một chữ dư thừa cập nhật tình hình cũng không muốn nói…Hứa Tịnh Nhi nhìn ba chữ đó, lúc sắp nhìn đến mức lé cả mắt, cô nhấn vào trả lời, nhanh chóng soạn một tin nhắn, cắn răng gửi đi.Cô gửi là: Có phải Cố Khiết Thần bị bệnh gì nghiêm trọng hay không?Nhưng tin nhắn đó giống như hòn đá ném vào biển lớn, lập tức chìm nghỉm, không nhận được câu trả lời nào.Hứa Tịnh Nhi không biết ngủ thiếp đi từ lúc nào, khi cô mở mắt ra lần nữa, tay cô vẫn còn cầm điện thoại, nhưng trong điện thoại trống trơn.Nếu không phải gương mặt trắng nhợt đến mức đáng sợ của Cố Khiết Thần tối hôm qua thực sự khiến cô ấn tượng sâu sắc, cô đã hoài nghi có phải chỉ là mình nằm mơ hay không.Nếu Cố Khiết Thần và Từ Soái đều không thể nói cho cô đáp án, vậy cô chỉ đành tự mình đi tìm đáp án.Gầy đi nhanh chóng, ho khan, nôn ra máu, toát mồ hôi lạnh, sắc mặt trắng bệch…Hứa Tịnh Nhi ngồi ở bàn làm việc, cân nhắc mấy từ khóa đó. Triệu chứng quá nhiều, trong thời gian ngắn cô cũng không biết bắt tay từ triệu chứng nào, xem ra cô phải tìm một bác sĩ chuyên nghiệp để hỏi.