Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…
Chương 753
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 753Ánh mắt Tả An tối đen. Anh ta không nói gì.Thái độ âm thầm thừa nhận đó khiến Hứa Tịnh Nhi cảm thấy nực cười: “Cấp trên, anh đánh giá tôi cao quá. Nếu như Khiết Thần thật sự quan tâm tới tôi thì đã không ly hôn rồi. Anh tốn công như vậy thật chỉ khiến tôi cảm thấy nực cười”.Tả An đưa khăn lên lau nước mắt cho cô. Giọng nói của anh ta vô cùng điềm tĩnh: “Cô hà tất phải xem thường bản thân đến vậy”.“Tự xem thường mình sao?”Hứa Tịnh Nhi lầm bầm giống như nghe thấy truyện cười. Cô đẩy tay Tả An, quay qua nhìn thẳng vào mặt anh ta: “Hôm qua, anh cố tình để tôi đi tìm tài liệu, để tôi đến muộn là vì muốn tôi sẽ gặp được Khiết Thần trong thang máy phải không?”Tả An nhìn cô chăm chăm.“Nếu tôi đoán không nhầm, sự cố trong thang máy cũng không phải là do ngẫu nhiên mà nằm trong kế hoạch của anh nhỉ?”Tả An im lặng: “Hứa Tịnh Nhi, cô từng là nhà báo, chuyện gì làm cũng cần chứng cứ chứ đâu chỉ nói xuông, đúng không?”Hứa Tịnh Nhi phụt cười: “Anh sợ gì, sợ tôi ghi âm hay là gài bẫy anh?”“Nếu là chuyện ngoài ý muốn thì Khiết Thần không thể nào chỉ bị thương nhẹ như vậy. Anh cũng vốn không muốn để tụi tôi bị thương, chẳng qua vì muốn chúng ta có thể thể hiện ra được tình cảm thật trong lúc hoạn nạn mà thôi”.Cô vừa nói, giọng điều vừa mang vẻ chế nhạo: “Đáng tiếc, đã để anh thất vọng rồi. Trong trái tim Khiết Thần, dù là ba năm trước hay hiện tại thì tôi cũng chẳng là gì”.“Anh ta đã cứu cô”.“Đúng vậy, anh ấy cứu tôi”, Hứa Tịnh Nhi gật đầu: “Nhưng anh không biết tôi cũng đã từng cứu anh ấy. Lúc đó, suýt nữa thì tôi đã không tỉnh lại rồi. Khiết Thần không hề yêu tôi mà chỉ cảm thấy tội lỗi. Có đi có lại thôi mà”.“Những cũng chỉ đến thế”.Hứa Tịnh Nhi đưa tay lên lau nước mắt: “Nói cho cùng thì do tôi ngây thơ quá. Đàn ông các anh đều như nhau, lý tính luôn lớn hơn cảm tính. So với tình yêu thì các anh càng thích quyền lợi hơn”.Tả An không nói gì, chỉ nhếch miệng cười.Thấy vậy, Hứa Tịnh Nhi chất vấn: “Sao thế, tôi nói sai sao?”Tả An vẫn không trả lời.Cô nhìn Tả An chăm chăm: “Cấp trên, chúng ta làm việc với nhau lâu như vậy, tôi thật lòng hỏi anh đấy, hi vọng…anh có thể trả lời một cách chân thành với tôi”.Người đàn ông dừng lại vài giây rồi bỗng đáp lại: “Cô hỏi đi”.Hứa Tịnh Nhi không trả lời ngay mà cất bước tiến lại gần phía anh. Mũi giầy cô chạm vào mũi giầy anh ta. Hai người đứng sát lại.Tả An cúi xuống, nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô với những giọt nước mắt và đôi mắt đỏ hoe. Mũi cô đỏ ửng, trông vô cùng đáng thương.
Chương 753
Ánh mắt Tả An tối đen. Anh ta không nói gì.
Thái độ âm thầm thừa nhận đó khiến Hứa Tịnh Nhi cảm thấy nực cười: “Cấp trên, anh đánh giá tôi cao quá. Nếu như Khiết Thần thật sự quan tâm tới tôi thì đã không ly hôn rồi. Anh tốn công như vậy thật chỉ khiến tôi cảm thấy nực cười”.
Tả An đưa khăn lên lau nước mắt cho cô. Giọng nói của anh ta vô cùng điềm tĩnh: “Cô hà tất phải xem thường bản thân đến vậy”.
“Tự xem thường mình sao?”
Hứa Tịnh Nhi lầm bầm giống như nghe thấy truyện cười. Cô đẩy tay Tả An, quay qua nhìn thẳng vào mặt anh ta: “Hôm qua, anh cố tình để tôi đi tìm tài liệu, để tôi đến muộn là vì muốn tôi sẽ gặp được Khiết Thần trong thang máy phải không?”
Tả An nhìn cô chăm chăm.
“Nếu tôi đoán không nhầm, sự cố trong thang máy cũng không phải là do ngẫu nhiên mà nằm trong kế hoạch của anh nhỉ?”
Tả An im lặng: “Hứa Tịnh Nhi, cô từng là nhà báo, chuyện gì làm cũng cần chứng cứ chứ đâu chỉ nói xuông, đúng không?”
Hứa Tịnh Nhi phụt cười: “Anh sợ gì, sợ tôi ghi âm hay là gài bẫy anh?”
“Nếu là chuyện ngoài ý muốn thì Khiết Thần không thể nào chỉ bị thương nhẹ như vậy. Anh cũng vốn không muốn để tụi tôi bị thương, chẳng qua vì muốn chúng ta có thể thể hiện ra được tình cảm thật trong lúc hoạn nạn mà thôi”.
Cô vừa nói, giọng điều vừa mang vẻ chế nhạo: “Đáng tiếc, đã để anh thất vọng rồi. Trong trái tim Khiết Thần, dù là ba năm trước hay hiện tại thì tôi cũng chẳng là gì”.
“Anh ta đã cứu cô”.
“Đúng vậy, anh ấy cứu tôi”, Hứa Tịnh Nhi gật đầu: “Nhưng anh không biết tôi cũng đã từng cứu anh ấy. Lúc đó, suýt nữa thì tôi đã không tỉnh lại rồi. Khiết Thần không hề yêu tôi mà chỉ cảm thấy tội lỗi. Có đi có lại thôi mà”.
“Những cũng chỉ đến thế”.
Hứa Tịnh Nhi đưa tay lên lau nước mắt: “Nói cho cùng thì do tôi ngây thơ quá. Đàn ông các anh đều như nhau, lý tính luôn lớn hơn cảm tính. So với tình yêu thì các anh càng thích quyền lợi hơn”.
Tả An không nói gì, chỉ nhếch miệng cười.
Thấy vậy, Hứa Tịnh Nhi chất vấn: “Sao thế, tôi nói sai sao?”
Tả An vẫn không trả lời.
Cô nhìn Tả An chăm chăm: “Cấp trên, chúng ta làm việc với nhau lâu như vậy, tôi thật lòng hỏi anh đấy, hi vọng…anh có thể trả lời một cách chân thành với tôi”.
Người đàn ông dừng lại vài giây rồi bỗng đáp lại: “Cô hỏi đi”.
Hứa Tịnh Nhi không trả lời ngay mà cất bước tiến lại gần phía anh. Mũi giầy cô chạm vào mũi giầy anh ta. Hai người đứng sát lại.
Tả An cúi xuống, nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô với những giọt nước mắt và đôi mắt đỏ hoe. Mũi cô đỏ ửng, trông vô cùng đáng thương.
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 753Ánh mắt Tả An tối đen. Anh ta không nói gì.Thái độ âm thầm thừa nhận đó khiến Hứa Tịnh Nhi cảm thấy nực cười: “Cấp trên, anh đánh giá tôi cao quá. Nếu như Khiết Thần thật sự quan tâm tới tôi thì đã không ly hôn rồi. Anh tốn công như vậy thật chỉ khiến tôi cảm thấy nực cười”.Tả An đưa khăn lên lau nước mắt cho cô. Giọng nói của anh ta vô cùng điềm tĩnh: “Cô hà tất phải xem thường bản thân đến vậy”.“Tự xem thường mình sao?”Hứa Tịnh Nhi lầm bầm giống như nghe thấy truyện cười. Cô đẩy tay Tả An, quay qua nhìn thẳng vào mặt anh ta: “Hôm qua, anh cố tình để tôi đi tìm tài liệu, để tôi đến muộn là vì muốn tôi sẽ gặp được Khiết Thần trong thang máy phải không?”Tả An nhìn cô chăm chăm.“Nếu tôi đoán không nhầm, sự cố trong thang máy cũng không phải là do ngẫu nhiên mà nằm trong kế hoạch của anh nhỉ?”Tả An im lặng: “Hứa Tịnh Nhi, cô từng là nhà báo, chuyện gì làm cũng cần chứng cứ chứ đâu chỉ nói xuông, đúng không?”Hứa Tịnh Nhi phụt cười: “Anh sợ gì, sợ tôi ghi âm hay là gài bẫy anh?”“Nếu là chuyện ngoài ý muốn thì Khiết Thần không thể nào chỉ bị thương nhẹ như vậy. Anh cũng vốn không muốn để tụi tôi bị thương, chẳng qua vì muốn chúng ta có thể thể hiện ra được tình cảm thật trong lúc hoạn nạn mà thôi”.Cô vừa nói, giọng điều vừa mang vẻ chế nhạo: “Đáng tiếc, đã để anh thất vọng rồi. Trong trái tim Khiết Thần, dù là ba năm trước hay hiện tại thì tôi cũng chẳng là gì”.“Anh ta đã cứu cô”.“Đúng vậy, anh ấy cứu tôi”, Hứa Tịnh Nhi gật đầu: “Nhưng anh không biết tôi cũng đã từng cứu anh ấy. Lúc đó, suýt nữa thì tôi đã không tỉnh lại rồi. Khiết Thần không hề yêu tôi mà chỉ cảm thấy tội lỗi. Có đi có lại thôi mà”.“Những cũng chỉ đến thế”.Hứa Tịnh Nhi đưa tay lên lau nước mắt: “Nói cho cùng thì do tôi ngây thơ quá. Đàn ông các anh đều như nhau, lý tính luôn lớn hơn cảm tính. So với tình yêu thì các anh càng thích quyền lợi hơn”.Tả An không nói gì, chỉ nhếch miệng cười.Thấy vậy, Hứa Tịnh Nhi chất vấn: “Sao thế, tôi nói sai sao?”Tả An vẫn không trả lời.Cô nhìn Tả An chăm chăm: “Cấp trên, chúng ta làm việc với nhau lâu như vậy, tôi thật lòng hỏi anh đấy, hi vọng…anh có thể trả lời một cách chân thành với tôi”.Người đàn ông dừng lại vài giây rồi bỗng đáp lại: “Cô hỏi đi”.Hứa Tịnh Nhi không trả lời ngay mà cất bước tiến lại gần phía anh. Mũi giầy cô chạm vào mũi giầy anh ta. Hai người đứng sát lại.Tả An cúi xuống, nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô với những giọt nước mắt và đôi mắt đỏ hoe. Mũi cô đỏ ửng, trông vô cùng đáng thương.