Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…
Chương 765
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 765Cũng không biết nghĩ đến điều gì mà đáy mắt Tả An lướt qua một tia tự giễu, sau đó gật đầu: “Cô nói đúng, đau lòng không nhất thiết phải có lý do”.Nhận được sự tán đồng, Hứa Tịnh Nhi rất vui, cười đến mức đôi mắt cong như vầng trăng, còn nói với vẻ rất kiêu ngạo: “Đúng không nào? Nghe tôi thì chỉ có chuẩn!”.Tả An nhìn khuôn mặt tươi cười của cô, rõ ràng trên má còn vệt nước mắt, nhưng lại cười như trẻ con, khiến người ta không khỏi nhếch môi cười theo.Cũng chẳng có chuyện gì để cười, nhưng vẫn mất khống chế mà nở nụ cười từ tận đáy lòng.Hứa Tịnh Nhi cười ngốc nghếch một lúc, bỗng nhớ ra gì đó, cô nhìn xung quanh, sau khi chắc chắn không có ai gần đây, cô mới ghé lại gần tai Tả An, nhỏ giọng hỏi: “Cấp trên đại nhân, tại sao anh lại muốn thôn tính tập đoàn Cố Thị?”.Ánh mắt Tả An đanh lại, không trả lời.Hứa Tịnh Nhi ợ lên một cái đầy mùi rượu, không để ý mà nói tiếp, giống như đang chia sẻ bí mật với bạn thân, giọng nói vẫn rất nhỏ: “Tôi là vì muốn giẫm chết tên phụ bạc Cố Khiết Thần này, còn anh là vì sao chứ? Vì vinh hoa phú quý? Nhưng anh đã nhiều tiền lắm rồi. Hay là vì địa vị? Nhìn anh không có vẻ gì là có lòng cầu tiến, hay là cũng giống như tôi hận Cố Khiết Thần, anh hận Tả Tư nên muốn cướp thứ mà cô ta muốn có?”.Một câu nói cô nói rồi dừng, dừng rồi nói, cuối cùng cũng nói xong.Nói cô say, nhưng lại nói năng rất trôi chảy, nói cô không say, thì cô cũng không thể nói những lời thăm dò một cách lộ liễu như vậy được, đây là tự lột da chính mình.Tả An trầm ngâm một lát, bàn tay bỗng túm chặt lấy gáy Hứa Tịnh Nhi, dùng sức, ngay sau đó, cả người cô nghiêng về phía anh ta, khuôn mặt hai người gần trong gang tấc.Hứa Tịnh Nhi chớp mắt, mơ hồ nhìn anh ta, không phát giác ra khoảng cách giữa hai người đã vượt quá giới hạn an toàn. Cô không hề lùi lại hay né tránh, cứ nhìn anh ta như vậy, chờ đợi câu trả lời.Tả An trước giờ luôn có dáng vẻ ôn hòa, quân tử đàng hoàng, điềm nhiên bình tĩnh, lúc nào cũng tỏ vẻ vô hại.Nhưng lúc này, ánh mắt anh ta nhìn Hứa Tịnh Nhi lại nổi lên sát khí cực kỳ không tương xứng. Anh ta mở miệng, nói gằn từng chữ: “Hứa Tịnh Nhi, câu hỏi của cô đã vượt quá giới hạn rồi”.Không cần biết cô say thật hay giả vờ. Nhưng vấn đề này cô không nên hỏi thì hơn.Việc liên minh giữa bọn họ vẫn còn đang khá yếu kém. Cô càng biết nhiều thì càng bất lợi cho việc hợp tác giữa họ. Dù sao thì…anh cũng không tin cô.Hứa Tịnh Nhi nhìn anh chăm chăm, không hề tỏ ra yếu thế mà chỉ hỏi ngược lại: “Vượt giới hạn ở đâu?”“…”Tả An á khẩu. Hữa Tịnh Nhi cố tình hỏi lại: Nếu như, tôi vẫn muốn vượt giới hạn thì sao?”Áp sát thế này, Tả An có thể ngửi thấy mùi rượu trên cơ thể Hứa Tịnh Nhi quện với hương thơm. Không biết có phải là cô xịt nước hoa hay không hay là vốn đã thơm như vậy mà khiến anh ta cảm thấy vô cùng quyến rũ.Tim anh ta bỗng đập nhanh, nhưng cũng chỉ thoáng qua.Anh ta đặt tay lên vai Hứa Tịnh Nhi, khẽ đẩy cô ra rồi nhìn chăm chăm vào mắt cô. Anh ta nhanh chóng lấy lại vẻ dịu dàng và hỏi ngược lại: “Tịnh Nhi, cô buông bỏ Khiết Thần nhanh như vậy sao?”
Chương 765
Cũng không biết nghĩ đến điều gì mà đáy mắt Tả An lướt qua một tia tự giễu, sau đó gật đầu: “Cô nói đúng, đau lòng không nhất thiết phải có lý do”.
Nhận được sự tán đồng, Hứa Tịnh Nhi rất vui, cười đến mức đôi mắt cong như vầng trăng, còn nói với vẻ rất kiêu ngạo: “Đúng không nào? Nghe tôi thì chỉ có chuẩn!”.
Tả An nhìn khuôn mặt tươi cười của cô, rõ ràng trên má còn vệt nước mắt, nhưng lại cười như trẻ con, khiến người ta không khỏi nhếch môi cười theo.
Cũng chẳng có chuyện gì để cười, nhưng vẫn mất khống chế mà nở nụ cười từ tận đáy lòng.
Hứa Tịnh Nhi cười ngốc nghếch một lúc, bỗng nhớ ra gì đó, cô nhìn xung quanh, sau khi chắc chắn không có ai gần đây, cô mới ghé lại gần tai Tả An, nhỏ giọng hỏi: “Cấp trên đại nhân, tại sao anh lại muốn thôn tính tập đoàn Cố Thị?”.
Ánh mắt Tả An đanh lại, không trả lời.
Hứa Tịnh Nhi ợ lên một cái đầy mùi rượu, không để ý mà nói tiếp, giống như đang chia sẻ bí mật với bạn thân, giọng nói vẫn rất nhỏ: “Tôi là vì muốn giẫm chết tên phụ bạc Cố Khiết Thần này, còn anh là vì sao chứ? Vì vinh hoa phú quý? Nhưng anh đã nhiều tiền lắm rồi. Hay là vì địa vị? Nhìn anh không có vẻ gì là có lòng cầu tiến, hay là cũng giống như tôi hận Cố Khiết Thần, anh hận Tả Tư nên muốn cướp thứ mà cô ta muốn có?”.
Một câu nói cô nói rồi dừng, dừng rồi nói, cuối cùng cũng nói xong.
Nói cô say, nhưng lại nói năng rất trôi chảy, nói cô không say, thì cô cũng không thể nói những lời thăm dò một cách lộ liễu như vậy được, đây là tự lột da chính mình.
Tả An trầm ngâm một lát, bàn tay bỗng túm chặt lấy gáy Hứa Tịnh Nhi, dùng sức, ngay sau đó, cả người cô nghiêng về phía anh ta, khuôn mặt hai người gần trong gang tấc.
Hứa Tịnh Nhi chớp mắt, mơ hồ nhìn anh ta, không phát giác ra khoảng cách giữa hai người đã vượt quá giới hạn an toàn. Cô không hề lùi lại hay né tránh, cứ nhìn anh ta như vậy, chờ đợi câu trả lời.
Tả An trước giờ luôn có dáng vẻ ôn hòa, quân tử đàng hoàng, điềm nhiên bình tĩnh, lúc nào cũng tỏ vẻ vô hại.
Nhưng lúc này, ánh mắt anh ta nhìn Hứa Tịnh Nhi lại nổi lên sát khí cực kỳ không tương xứng. Anh ta mở miệng, nói gằn từng chữ: “Hứa Tịnh Nhi, câu hỏi của cô đã vượt quá giới hạn rồi”.
Không cần biết cô say thật hay giả vờ. Nhưng vấn đề này cô không nên hỏi thì hơn.
Việc liên minh giữa bọn họ vẫn còn đang khá yếu kém. Cô càng biết nhiều thì càng bất lợi cho việc hợp tác giữa họ. Dù sao thì…anh cũng không tin cô.
Hứa Tịnh Nhi nhìn anh chăm chăm, không hề tỏ ra yếu thế mà chỉ hỏi ngược lại: “Vượt giới hạn ở đâu?”
“…”
Tả An á khẩu. Hữa Tịnh Nhi cố tình hỏi lại: Nếu như, tôi vẫn muốn vượt giới hạn thì sao?”
Áp sát thế này, Tả An có thể ngửi thấy mùi rượu trên cơ thể Hứa Tịnh Nhi quện với hương thơm. Không biết có phải là cô xịt nước hoa hay không hay là vốn đã thơm như vậy mà khiến anh ta cảm thấy vô cùng quyến rũ.
Tim anh ta bỗng đập nhanh, nhưng cũng chỉ thoáng qua.
Anh ta đặt tay lên vai Hứa Tịnh Nhi, khẽ đẩy cô ra rồi nhìn chăm chăm vào mắt cô. Anh ta nhanh chóng lấy lại vẻ dịu dàng và hỏi ngược lại: “Tịnh Nhi, cô buông bỏ Khiết Thần nhanh như vậy sao?”
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 765Cũng không biết nghĩ đến điều gì mà đáy mắt Tả An lướt qua một tia tự giễu, sau đó gật đầu: “Cô nói đúng, đau lòng không nhất thiết phải có lý do”.Nhận được sự tán đồng, Hứa Tịnh Nhi rất vui, cười đến mức đôi mắt cong như vầng trăng, còn nói với vẻ rất kiêu ngạo: “Đúng không nào? Nghe tôi thì chỉ có chuẩn!”.Tả An nhìn khuôn mặt tươi cười của cô, rõ ràng trên má còn vệt nước mắt, nhưng lại cười như trẻ con, khiến người ta không khỏi nhếch môi cười theo.Cũng chẳng có chuyện gì để cười, nhưng vẫn mất khống chế mà nở nụ cười từ tận đáy lòng.Hứa Tịnh Nhi cười ngốc nghếch một lúc, bỗng nhớ ra gì đó, cô nhìn xung quanh, sau khi chắc chắn không có ai gần đây, cô mới ghé lại gần tai Tả An, nhỏ giọng hỏi: “Cấp trên đại nhân, tại sao anh lại muốn thôn tính tập đoàn Cố Thị?”.Ánh mắt Tả An đanh lại, không trả lời.Hứa Tịnh Nhi ợ lên một cái đầy mùi rượu, không để ý mà nói tiếp, giống như đang chia sẻ bí mật với bạn thân, giọng nói vẫn rất nhỏ: “Tôi là vì muốn giẫm chết tên phụ bạc Cố Khiết Thần này, còn anh là vì sao chứ? Vì vinh hoa phú quý? Nhưng anh đã nhiều tiền lắm rồi. Hay là vì địa vị? Nhìn anh không có vẻ gì là có lòng cầu tiến, hay là cũng giống như tôi hận Cố Khiết Thần, anh hận Tả Tư nên muốn cướp thứ mà cô ta muốn có?”.Một câu nói cô nói rồi dừng, dừng rồi nói, cuối cùng cũng nói xong.Nói cô say, nhưng lại nói năng rất trôi chảy, nói cô không say, thì cô cũng không thể nói những lời thăm dò một cách lộ liễu như vậy được, đây là tự lột da chính mình.Tả An trầm ngâm một lát, bàn tay bỗng túm chặt lấy gáy Hứa Tịnh Nhi, dùng sức, ngay sau đó, cả người cô nghiêng về phía anh ta, khuôn mặt hai người gần trong gang tấc.Hứa Tịnh Nhi chớp mắt, mơ hồ nhìn anh ta, không phát giác ra khoảng cách giữa hai người đã vượt quá giới hạn an toàn. Cô không hề lùi lại hay né tránh, cứ nhìn anh ta như vậy, chờ đợi câu trả lời.Tả An trước giờ luôn có dáng vẻ ôn hòa, quân tử đàng hoàng, điềm nhiên bình tĩnh, lúc nào cũng tỏ vẻ vô hại.Nhưng lúc này, ánh mắt anh ta nhìn Hứa Tịnh Nhi lại nổi lên sát khí cực kỳ không tương xứng. Anh ta mở miệng, nói gằn từng chữ: “Hứa Tịnh Nhi, câu hỏi của cô đã vượt quá giới hạn rồi”.Không cần biết cô say thật hay giả vờ. Nhưng vấn đề này cô không nên hỏi thì hơn.Việc liên minh giữa bọn họ vẫn còn đang khá yếu kém. Cô càng biết nhiều thì càng bất lợi cho việc hợp tác giữa họ. Dù sao thì…anh cũng không tin cô.Hứa Tịnh Nhi nhìn anh chăm chăm, không hề tỏ ra yếu thế mà chỉ hỏi ngược lại: “Vượt giới hạn ở đâu?”“…”Tả An á khẩu. Hữa Tịnh Nhi cố tình hỏi lại: Nếu như, tôi vẫn muốn vượt giới hạn thì sao?”Áp sát thế này, Tả An có thể ngửi thấy mùi rượu trên cơ thể Hứa Tịnh Nhi quện với hương thơm. Không biết có phải là cô xịt nước hoa hay không hay là vốn đã thơm như vậy mà khiến anh ta cảm thấy vô cùng quyến rũ.Tim anh ta bỗng đập nhanh, nhưng cũng chỉ thoáng qua.Anh ta đặt tay lên vai Hứa Tịnh Nhi, khẽ đẩy cô ra rồi nhìn chăm chăm vào mắt cô. Anh ta nhanh chóng lấy lại vẻ dịu dàng và hỏi ngược lại: “Tịnh Nhi, cô buông bỏ Khiết Thần nhanh như vậy sao?”