Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…
Chương 830
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 830Hứa Tịnh Nhi nín thở, giơ cao một tay lên, chuẩn bị đánh lén.Nhưng khi Bạch Ngọc Phương chuẩn bị đẩy cửa, bỗng một bàn tay thò ra từ phía sau Hứa Tịnh Nhi, bịt lấy miệng cô, sau đó một cánh tay rắn chắc ôm lấy eo cô.Hứa Tịnh Nhi sửng sốt, đồng tử bỗng mở to, vừa ngạc nhiên vừa sợ hãi.Chẳng phải Bạch Ngọc Phương đang ở ngoài kia sao? Sau phía sau cô lại có người? Cũng là người của bà ta sao? Cô đã bị bắt sao?Hứa Tịnh Nhi bất giác giãy giụa, nhưng người kia rất khỏe, cô không thể động đậy. Hơn nữa người kia còn nhanh chóng kề môi vào tai cô, giọng nói rất nhỏ, nói một câu ngắn gọn: “Không muốn bị phát hiện thì ngồi im đi”.Rõ ràng người này đã cố ý giả giọng, là giọng nói mà Hứa Tịnh Nhi không quen thuộc, nhưng không biết tại sao cô lại cảm thấy… dường như rất quen…Trong mấy giây cô sững sờ, người đàn ông ở phía sau đã ôm lấy cô, xoay người lao về phía lan can.Hứa Tịnh Nhi cũng vội vàng dừng những suy nghĩ vẩn vơ lại, tình hình hiện giờ không cho phép cô suy nghĩ lung tung, phải thoát khỏi nguy hiểm trước đã.Chỉ là… vừa rồi cô đã quan sát, sân phơi trống trải, không thể ẩn náu được. Chưa nói đến việc người đàn ông này xuất hiện kiểu gì, quan trọng là một mình cô còn không nấp được, thêm một người thì nấp ở đâu?Đứng bên cạnh lan can, người đàn ông lại nói: “Ôm chặt lấy tôi!”.“Gì cơ?”, Hứa Tịnh Nhi ngẩng đầu, đập vào mắt là người đàn ông mặc đồ đen, khẩu trang trên mặt màu đen, đeo loại kính đặc biệt cũng màu đen, cả người che chắn kín mít, không thể nhìn ra dáng vẻ thế nào, rốt cuộc là ai.Dường như không có thời gian nhiều lời với cô, người đàn ông tóm lấy hai cánh tay cô, rồi vòng một tay ôm lấy eo cô, sau đó nhấc chân nhảy qua lan can.Lúc này Hứa Tịnh Nhi mới có phản ứng, không khỏi lắp bắp: “Anh… chắc không phải anh muốn nhảy xuống…”Chữ “dưới” còn chưa nói xong, cánh tay anh ta đã ôm chặt eo Hứa Tịnh Nhi, nhảy xuống không chút do dự.“A… ưm…”Tiếng hét chỉ vang lên nửa giây đã bị môi của người đàn ông che mất. Những âm thanh còn lại nghẹn trong cổ họng Hứa Tịnh Nhi, cô trợn tròn mắt, trong đó dâng lên bao cảm xúc.Cảm giác rơi xuống không dễ chịu gì, Hứa Tịnh Nhi nhanh chóng di dời sự chú ý, thậm chí có một giây cô còn nghĩ, nếu thực sự bị ngã chết, trong giây phút cuối cùng của cuộc đời, cô muốn làm gì nhất?Trong đầu cô lướt qua rất nhiều cảnh tượng và hình ảnh, cuối cùng… tất cả đều dừng ở một khuôn mặt.Giây phút cuối cùng của cuộc đời cô vẫn nghĩ đến Cố Khiết Thần sao? Nhưng dường như đã không hoàn toàn là yêu, mà căm hận hơn, không cam lòng hơn. Rất nhiều cảm xúc tắc nghẹn ở lồ ng ngực, khiến cô trăm mối đan xen.Hứa Tịnh Nhi lắc mạnh đầu, không muốn để Cố Khiết Thần chiếm mất đầu óc mình. Cô dồn sự chú ý vào người đàn ông trước mặt này, nhưng tại sao… cô lại thấy anh ta có chút quen mắt nhỉ?
Chương 830
Hứa Tịnh Nhi nín thở, giơ cao một tay lên, chuẩn bị đánh lén.
Nhưng khi Bạch Ngọc Phương chuẩn bị đẩy cửa, bỗng một bàn tay thò ra từ phía sau Hứa Tịnh Nhi, bịt lấy miệng cô, sau đó một cánh tay rắn chắc ôm lấy eo cô.
Hứa Tịnh Nhi sửng sốt, đồng tử bỗng mở to, vừa ngạc nhiên vừa sợ hãi.
Chẳng phải Bạch Ngọc Phương đang ở ngoài kia sao? Sau phía sau cô lại có người? Cũng là người của bà ta sao? Cô đã bị bắt sao?
Hứa Tịnh Nhi bất giác giãy giụa, nhưng người kia rất khỏe, cô không thể động đậy. Hơn nữa người kia còn nhanh chóng kề môi vào tai cô, giọng nói rất nhỏ, nói một câu ngắn gọn: “Không muốn bị phát hiện thì ngồi im đi”.
Rõ ràng người này đã cố ý giả giọng, là giọng nói mà Hứa Tịnh Nhi không quen thuộc, nhưng không biết tại sao cô lại cảm thấy… dường như rất quen…
Trong mấy giây cô sững sờ, người đàn ông ở phía sau đã ôm lấy cô, xoay người lao về phía lan can.
Hứa Tịnh Nhi cũng vội vàng dừng những suy nghĩ vẩn vơ lại, tình hình hiện giờ không cho phép cô suy nghĩ lung tung, phải thoát khỏi nguy hiểm trước đã.
Chỉ là… vừa rồi cô đã quan sát, sân phơi trống trải, không thể ẩn náu được. Chưa nói đến việc người đàn ông này xuất hiện kiểu gì, quan trọng là một mình cô còn không nấp được, thêm một người thì nấp ở đâu?
Đứng bên cạnh lan can, người đàn ông lại nói: “Ôm chặt lấy tôi!”.
“Gì cơ?”, Hứa Tịnh Nhi ngẩng đầu, đập vào mắt là người đàn ông mặc đồ đen, khẩu trang trên mặt màu đen, đeo loại kính đặc biệt cũng màu đen, cả người che chắn kín mít, không thể nhìn ra dáng vẻ thế nào, rốt cuộc là ai.
Dường như không có thời gian nhiều lời với cô, người đàn ông tóm lấy hai cánh tay cô, rồi vòng một tay ôm lấy eo cô, sau đó nhấc chân nhảy qua lan can.
Lúc này Hứa Tịnh Nhi mới có phản ứng, không khỏi lắp bắp: “Anh… chắc không phải anh muốn nhảy xuống…”
Chữ “dưới” còn chưa nói xong, cánh tay anh ta đã ôm chặt eo Hứa Tịnh Nhi, nhảy xuống không chút do dự.
“A… ưm…”
Tiếng hét chỉ vang lên nửa giây đã bị môi của người đàn ông che mất. Những âm thanh còn lại nghẹn trong cổ họng Hứa Tịnh Nhi, cô trợn tròn mắt, trong đó dâng lên bao cảm xúc.
Cảm giác rơi xuống không dễ chịu gì, Hứa Tịnh Nhi nhanh chóng di dời sự chú ý, thậm chí có một giây cô còn nghĩ, nếu thực sự bị ngã chết, trong giây phút cuối cùng của cuộc đời, cô muốn làm gì nhất?
Trong đầu cô lướt qua rất nhiều cảnh tượng và hình ảnh, cuối cùng… tất cả đều dừng ở một khuôn mặt.
Giây phút cuối cùng của cuộc đời cô vẫn nghĩ đến Cố Khiết Thần sao? Nhưng dường như đã không hoàn toàn là yêu, mà căm hận hơn, không cam lòng hơn. Rất nhiều cảm xúc tắc nghẹn ở lồ ng ngực, khiến cô trăm mối đan xen.
Hứa Tịnh Nhi lắc mạnh đầu, không muốn để Cố Khiết Thần chiếm mất đầu óc mình. Cô dồn sự chú ý vào người đàn ông trước mặt này, nhưng tại sao… cô lại thấy anh ta có chút quen mắt nhỉ?
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 830Hứa Tịnh Nhi nín thở, giơ cao một tay lên, chuẩn bị đánh lén.Nhưng khi Bạch Ngọc Phương chuẩn bị đẩy cửa, bỗng một bàn tay thò ra từ phía sau Hứa Tịnh Nhi, bịt lấy miệng cô, sau đó một cánh tay rắn chắc ôm lấy eo cô.Hứa Tịnh Nhi sửng sốt, đồng tử bỗng mở to, vừa ngạc nhiên vừa sợ hãi.Chẳng phải Bạch Ngọc Phương đang ở ngoài kia sao? Sau phía sau cô lại có người? Cũng là người của bà ta sao? Cô đã bị bắt sao?Hứa Tịnh Nhi bất giác giãy giụa, nhưng người kia rất khỏe, cô không thể động đậy. Hơn nữa người kia còn nhanh chóng kề môi vào tai cô, giọng nói rất nhỏ, nói một câu ngắn gọn: “Không muốn bị phát hiện thì ngồi im đi”.Rõ ràng người này đã cố ý giả giọng, là giọng nói mà Hứa Tịnh Nhi không quen thuộc, nhưng không biết tại sao cô lại cảm thấy… dường như rất quen…Trong mấy giây cô sững sờ, người đàn ông ở phía sau đã ôm lấy cô, xoay người lao về phía lan can.Hứa Tịnh Nhi cũng vội vàng dừng những suy nghĩ vẩn vơ lại, tình hình hiện giờ không cho phép cô suy nghĩ lung tung, phải thoát khỏi nguy hiểm trước đã.Chỉ là… vừa rồi cô đã quan sát, sân phơi trống trải, không thể ẩn náu được. Chưa nói đến việc người đàn ông này xuất hiện kiểu gì, quan trọng là một mình cô còn không nấp được, thêm một người thì nấp ở đâu?Đứng bên cạnh lan can, người đàn ông lại nói: “Ôm chặt lấy tôi!”.“Gì cơ?”, Hứa Tịnh Nhi ngẩng đầu, đập vào mắt là người đàn ông mặc đồ đen, khẩu trang trên mặt màu đen, đeo loại kính đặc biệt cũng màu đen, cả người che chắn kín mít, không thể nhìn ra dáng vẻ thế nào, rốt cuộc là ai.Dường như không có thời gian nhiều lời với cô, người đàn ông tóm lấy hai cánh tay cô, rồi vòng một tay ôm lấy eo cô, sau đó nhấc chân nhảy qua lan can.Lúc này Hứa Tịnh Nhi mới có phản ứng, không khỏi lắp bắp: “Anh… chắc không phải anh muốn nhảy xuống…”Chữ “dưới” còn chưa nói xong, cánh tay anh ta đã ôm chặt eo Hứa Tịnh Nhi, nhảy xuống không chút do dự.“A… ưm…”Tiếng hét chỉ vang lên nửa giây đã bị môi của người đàn ông che mất. Những âm thanh còn lại nghẹn trong cổ họng Hứa Tịnh Nhi, cô trợn tròn mắt, trong đó dâng lên bao cảm xúc.Cảm giác rơi xuống không dễ chịu gì, Hứa Tịnh Nhi nhanh chóng di dời sự chú ý, thậm chí có một giây cô còn nghĩ, nếu thực sự bị ngã chết, trong giây phút cuối cùng của cuộc đời, cô muốn làm gì nhất?Trong đầu cô lướt qua rất nhiều cảnh tượng và hình ảnh, cuối cùng… tất cả đều dừng ở một khuôn mặt.Giây phút cuối cùng của cuộc đời cô vẫn nghĩ đến Cố Khiết Thần sao? Nhưng dường như đã không hoàn toàn là yêu, mà căm hận hơn, không cam lòng hơn. Rất nhiều cảm xúc tắc nghẹn ở lồ ng ngực, khiến cô trăm mối đan xen.Hứa Tịnh Nhi lắc mạnh đầu, không muốn để Cố Khiết Thần chiếm mất đầu óc mình. Cô dồn sự chú ý vào người đàn ông trước mặt này, nhưng tại sao… cô lại thấy anh ta có chút quen mắt nhỉ?