Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…
Chương 847
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 847Khoảng nửa phút sau, lại có tiếng bước chân gấp gáp vang lên.Lần này người đến là Tả Tư.Kiều Sở định ngăn cô ta lại, nhưng Tả Tư lại đá cho anh ta một cái, hét lên: “Cút ra cho tôi!”.Kiều Sở bị đá sang bên cạnh, cô ta xông tới, đẩy Tả An đang đứng ở cửa ra, rồi lao vào phòng.Tả Tư nhìn thấy Cố Khiết Thần đang bất động nằm gục trên người Hứa Tịnh Nhi, bàn tay khẽ run rẩy. Cô ta hít sâu một hơi, sau đó chìa tay ra, đặt dưới mũi Cố Khiết Thần thăm dò.Bàn tay Tả Tư bỗng khựng lại.Cô ta quay sang nhìn Hứa Tịnh Nhi, hai mắt đỏ ngầu: “Anh ấy đến vì cô, mà cô lại giết anh ấy?”.Hứa Tịnh Nhi ngẩng đầu lên nhìn cô ta: “Ừ, tôi đã giết anh ta”.Dường như nghĩ ra gì đó, cô không chút do dự bổ sung thêm một câu: “Anh ta đáng chết”.Tả Tư bị câu nói này của cô chọc giận, cô ta giơ bàn tay lên tát mạnh về phía khuôn mặt cô.Nhưng bàn tay của cô ta bị tóm lại giữa không trung.Tả Tư nhìn thấy một bàn tay thò ra từ bên cạnh, tóm lấy cổ tay cô ta. Cô ta ngước lên nhìn khuôn mặt Tả An, cười khẩy, rồi rút tay lại, sau đó lại giơ tay tát mạnh.Một tiếng bốp vang lên.Cái tát này không đánh vào mặt Hứa Tịnh Nhi như lúc ban đầu, mà đánh vào mặt Tả An.Cô ta tát rất mạnh, khuôn mặt Tả An hơi lệch đi, gò má trắng trẻo dần hiện lên năm dấu ngón tay, nhưng anh ta chỉ hơi nhíu mày.“Đủ chưa vậy?”, Tả An bình thản nhìn Tả Tư, nhưng giọng nói đầy châm chọc: “Thua thì phải chịu, tức tối làm gì cho khó coi”.“Hừ”.Tả Tư mỉa mai lại: “Nếu thủ đoạn của cậu không bỉ ổi bẩn thỉu như vậy thì tôi còn chút coi trọng cậu”.Dù đấu khẩu thế nào thì chuyện cũng đã xảy ra, không thể vãn hồi nữa.Tả Tư cắn chặt môi dưới, hít sâu mấy hơi, cố nén cảm xúc bi thương, lạnh lùng nói: “Tôi muốn đưa Cố Khiết Thần đi”.Tả An nhíu mày.Tả Tư thấy thế thì lại hừ một tiếng, ánh mắt nhìn Hứa Tịnh Nhi đầy căm ghét: “Bây giờ cô ta không xứng chạm vào Cố Khiết Thần”.Sau đó lại quay sang Tả An: “Cậu lại càng không xứng”.“Cậu cút đi, đưa cả Hứa Tịnh Nhi cút cùng!”.Dứt lời, Tả Tư ngồi xuống, hai tay đỡ cơ thể Cố Khiết Thần, dùng sức tách anh khỏi Hứa Tịnh Nhi, sau đó đặt anh xuống đất.Hứa Tịnh Nhi vẫn bất động, đờ đẫn ngồi dưới đất như đã bị đóng đinh ở đó.“Đã ra tay rồi, bây giờ cần gì phải làm bộ làm tịch!”.
Chương 847
Khoảng nửa phút sau, lại có tiếng bước chân gấp gáp vang lên.
Lần này người đến là Tả Tư.
Kiều Sở định ngăn cô ta lại, nhưng Tả Tư lại đá cho anh ta một cái, hét lên: “Cút ra cho tôi!”.
Kiều Sở bị đá sang bên cạnh, cô ta xông tới, đẩy Tả An đang đứng ở cửa ra, rồi lao vào phòng.
Tả Tư nhìn thấy Cố Khiết Thần đang bất động nằm gục trên người Hứa Tịnh Nhi, bàn tay khẽ run rẩy. Cô ta hít sâu một hơi, sau đó chìa tay ra, đặt dưới mũi Cố Khiết Thần thăm dò.
Bàn tay Tả Tư bỗng khựng lại.
Cô ta quay sang nhìn Hứa Tịnh Nhi, hai mắt đỏ ngầu: “Anh ấy đến vì cô, mà cô lại giết anh ấy?”.
Hứa Tịnh Nhi ngẩng đầu lên nhìn cô ta: “Ừ, tôi đã giết anh ta”.
Dường như nghĩ ra gì đó, cô không chút do dự bổ sung thêm một câu: “Anh ta đáng chết”.
Tả Tư bị câu nói này của cô chọc giận, cô ta giơ bàn tay lên tát mạnh về phía khuôn mặt cô.
Nhưng bàn tay của cô ta bị tóm lại giữa không trung.
Tả Tư nhìn thấy một bàn tay thò ra từ bên cạnh, tóm lấy cổ tay cô ta. Cô ta ngước lên nhìn khuôn mặt Tả An, cười khẩy, rồi rút tay lại, sau đó lại giơ tay tát mạnh.
Một tiếng bốp vang lên.
Cái tát này không đánh vào mặt Hứa Tịnh Nhi như lúc ban đầu, mà đánh vào mặt Tả An.
Cô ta tát rất mạnh, khuôn mặt Tả An hơi lệch đi, gò má trắng trẻo dần hiện lên năm dấu ngón tay, nhưng anh ta chỉ hơi nhíu mày.
“Đủ chưa vậy?”, Tả An bình thản nhìn Tả Tư, nhưng giọng nói đầy châm chọc: “Thua thì phải chịu, tức tối làm gì cho khó coi”.
“Hừ”.
Tả Tư mỉa mai lại: “Nếu thủ đoạn của cậu không bỉ ổi bẩn thỉu như vậy thì tôi còn chút coi trọng cậu”.
Dù đấu khẩu thế nào thì chuyện cũng đã xảy ra, không thể vãn hồi nữa.
Tả Tư cắn chặt môi dưới, hít sâu mấy hơi, cố nén cảm xúc bi thương, lạnh lùng nói: “Tôi muốn đưa Cố Khiết Thần đi”.
Tả An nhíu mày.
Tả Tư thấy thế thì lại hừ một tiếng, ánh mắt nhìn Hứa Tịnh Nhi đầy căm ghét: “Bây giờ cô ta không xứng chạm vào Cố Khiết Thần”.
Sau đó lại quay sang Tả An: “Cậu lại càng không xứng”.
“Cậu cút đi, đưa cả Hứa Tịnh Nhi cút cùng!”.
Dứt lời, Tả Tư ngồi xuống, hai tay đỡ cơ thể Cố Khiết Thần, dùng sức tách anh khỏi Hứa Tịnh Nhi, sau đó đặt anh xuống đất.
Hứa Tịnh Nhi vẫn bất động, đờ đẫn ngồi dưới đất như đã bị đóng đinh ở đó.
“Đã ra tay rồi, bây giờ cần gì phải làm bộ làm tịch!”.
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 847Khoảng nửa phút sau, lại có tiếng bước chân gấp gáp vang lên.Lần này người đến là Tả Tư.Kiều Sở định ngăn cô ta lại, nhưng Tả Tư lại đá cho anh ta một cái, hét lên: “Cút ra cho tôi!”.Kiều Sở bị đá sang bên cạnh, cô ta xông tới, đẩy Tả An đang đứng ở cửa ra, rồi lao vào phòng.Tả Tư nhìn thấy Cố Khiết Thần đang bất động nằm gục trên người Hứa Tịnh Nhi, bàn tay khẽ run rẩy. Cô ta hít sâu một hơi, sau đó chìa tay ra, đặt dưới mũi Cố Khiết Thần thăm dò.Bàn tay Tả Tư bỗng khựng lại.Cô ta quay sang nhìn Hứa Tịnh Nhi, hai mắt đỏ ngầu: “Anh ấy đến vì cô, mà cô lại giết anh ấy?”.Hứa Tịnh Nhi ngẩng đầu lên nhìn cô ta: “Ừ, tôi đã giết anh ta”.Dường như nghĩ ra gì đó, cô không chút do dự bổ sung thêm một câu: “Anh ta đáng chết”.Tả Tư bị câu nói này của cô chọc giận, cô ta giơ bàn tay lên tát mạnh về phía khuôn mặt cô.Nhưng bàn tay của cô ta bị tóm lại giữa không trung.Tả Tư nhìn thấy một bàn tay thò ra từ bên cạnh, tóm lấy cổ tay cô ta. Cô ta ngước lên nhìn khuôn mặt Tả An, cười khẩy, rồi rút tay lại, sau đó lại giơ tay tát mạnh.Một tiếng bốp vang lên.Cái tát này không đánh vào mặt Hứa Tịnh Nhi như lúc ban đầu, mà đánh vào mặt Tả An.Cô ta tát rất mạnh, khuôn mặt Tả An hơi lệch đi, gò má trắng trẻo dần hiện lên năm dấu ngón tay, nhưng anh ta chỉ hơi nhíu mày.“Đủ chưa vậy?”, Tả An bình thản nhìn Tả Tư, nhưng giọng nói đầy châm chọc: “Thua thì phải chịu, tức tối làm gì cho khó coi”.“Hừ”.Tả Tư mỉa mai lại: “Nếu thủ đoạn của cậu không bỉ ổi bẩn thỉu như vậy thì tôi còn chút coi trọng cậu”.Dù đấu khẩu thế nào thì chuyện cũng đã xảy ra, không thể vãn hồi nữa.Tả Tư cắn chặt môi dưới, hít sâu mấy hơi, cố nén cảm xúc bi thương, lạnh lùng nói: “Tôi muốn đưa Cố Khiết Thần đi”.Tả An nhíu mày.Tả Tư thấy thế thì lại hừ một tiếng, ánh mắt nhìn Hứa Tịnh Nhi đầy căm ghét: “Bây giờ cô ta không xứng chạm vào Cố Khiết Thần”.Sau đó lại quay sang Tả An: “Cậu lại càng không xứng”.“Cậu cút đi, đưa cả Hứa Tịnh Nhi cút cùng!”.Dứt lời, Tả Tư ngồi xuống, hai tay đỡ cơ thể Cố Khiết Thần, dùng sức tách anh khỏi Hứa Tịnh Nhi, sau đó đặt anh xuống đất.Hứa Tịnh Nhi vẫn bất động, đờ đẫn ngồi dưới đất như đã bị đóng đinh ở đó.“Đã ra tay rồi, bây giờ cần gì phải làm bộ làm tịch!”.