Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…
Chương 864
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 864Kiều Sở nâng thùng thủy tinh đi tới, cung kính đưa đến trước mặt cô ta. Cô ta còn không thèm nhấc mí mắt lên, vò phong bì ném vào trong.Những thành viên hội đồng quản trị khác cũng lần lượt viết xong, ném vào thùng thủy tinh.Hứa Tịnh Nhi viết xong vào đoạn giữa, phong bì ném vào lập tức chìm trong đó.Sau khi thu thập xong xuôi, Kiều Sở đi đến cuối bàn họp, kéo bảng viết chữ đổi màu xuống. Anh ta cầm bút nước màu đen lên, vừa mở phong bì vừa viết tên được đề cử trong đó lên bảng.Không có gì bất ngờ, cơ bản chỉ có hai cái tên được đề cử, Tả An và Tả Tư.Bên dưới tên hai người, anh một vạch cô một vạch liên tục chồng lên nhau, ban đầu còn ngang ngửa, nhưng chẳng mấy chốc phần nhiều đã nghiêng về phía Tả An.Trong thùng thủy tinh chỉ còn một phong bì màu trắng cuối cùng, còn trên bảng viết chữ, số vạch của Tả An đã dẫn đầu rất xa.Nói cách khác, trừ khi trong phong bì cuối cùng này, cổ đông nắm trong tay kha khá cổ phần bỏ phiếu cho Tả Tư, nếu không… Tả An trở thành tổng giám đốc mới là chuyện chắc chắn.Kiều Sở còn chưa kịp xé bức thư cuối cùng thì đã có không ít người cười với Tả An: “Chúc mừng phó tổng giám đốc…không phải, phải là tổng giám đốc Tả mới phải”.“Tả tổng tuổi trẻ tài cao, tương lai xán lạn, xin chúc mừng”.“Tả tổng, sau này quyền sinh sát nằm trong tay Tả tổng rồi”.Tả An cười thản nhiên. Nụ cười có phần lạnh lùng nhưng cũng toát lên khí chất kiêu hãnh.Tả Tư trước giờ không ưa anh ta, thấy bộ dạng đó bèn chế nhạo không chút khách sáo: “Ba mươi chưa phải là tết. Vậy mà các người đã vội nịnh bợ rồi à. Đợi lát nữa nếu mà tôi lên chức rồi thì phụ nữ chúng tôi ghim lâu lắm đấy”.Mặc dù những người kia không cho rằng Tả Tư có thể xoay chuyển tình thế nhưng ai cũng là người từng trải và giảo hoạt nên họ biết là không nên đắc tội với Tả Tư. Thế là họ chỉ mỉm cười, không nói gì.Trong lúc họ nói chuyện thì Kiều Sở đã mở chiếc phong bì cuối cùng và rút ra tấm thẻ.Anh ta không thèm nhìn, cầm bút đang định ghi tên Tả An thì theo quán tính anh ta liếc nhìn tên. Sau đó hai mắt anh ta trợn tròn, biểu cảm không dám tin.Anh ta nghi ngờ không biết mình có nhìn nhầm hay không bèn nhắm mắt rồi mở lại lần nữa. Thế nhưng vẫn nhìn rõ tên được viết vô cùng ngay ngắn là Tả Tư.Sau khi chắc chắn một lần nữa, anh ta bèn vô thức nhìn lên góc của tấm thẻ. Đồng tử co lại. Những chuyện không thể tưởng tượng nổi cứ tới dồn dập.Biểu cảm thay đổi của Kiều Sở đã đập vào mắt đám đông. Thấy anh ta không nói gì giống như bị sốc thì họ không khỏi nhìn nhau. Ai cũng tỏ vẻ nghi ngờ.Trợ lý Kiều sao thế? Trên tấm thẻ viết tên ai mà khiến biểu cảm điềm đạm vốn có của anh ta thay đổi đầy sinh động thế kia?Tả Tư nhếch miệng cười, sau đó dựa người ra ghế.Hứa Tịnh Nhi cứ nghịch bút trong tay, giống như bầu không khí trong căn phòng này không hề ảnh hưởng tới cô vậy.Tả An quay đầu, liếc nhìn Hứa Tịnh Nhi. Đôi mắt anh ta tối đen, anh ta thản nhiên lên tiếng: “Kiều Sở, tiếp tục”.Kiều Sở nhận thức được vẻ bất thường của chính mình bèn lập tức điều chỉnh tâm trạng. Anh ta nín thở, cầm bút lên gạch thêm một gạch bên phía tên của Tả Tư. Từng gạch, từng gạch được di chuyển về phía bên của cô ta.
Chương 864
Kiều Sở nâng thùng thủy tinh đi tới, cung kính đưa đến trước mặt cô ta. Cô ta còn không thèm nhấc mí mắt lên, vò phong bì ném vào trong.
Những thành viên hội đồng quản trị khác cũng lần lượt viết xong, ném vào thùng thủy tinh.
Hứa Tịnh Nhi viết xong vào đoạn giữa, phong bì ném vào lập tức chìm trong đó.
Sau khi thu thập xong xuôi, Kiều Sở đi đến cuối bàn họp, kéo bảng viết chữ đổi màu xuống. Anh ta cầm bút nước màu đen lên, vừa mở phong bì vừa viết tên được đề cử trong đó lên bảng.
Không có gì bất ngờ, cơ bản chỉ có hai cái tên được đề cử, Tả An và Tả Tư.
Bên dưới tên hai người, anh một vạch cô một vạch liên tục chồng lên nhau, ban đầu còn ngang ngửa, nhưng chẳng mấy chốc phần nhiều đã nghiêng về phía Tả An.
Trong thùng thủy tinh chỉ còn một phong bì màu trắng cuối cùng, còn trên bảng viết chữ, số vạch của Tả An đã dẫn đầu rất xa.
Nói cách khác, trừ khi trong phong bì cuối cùng này, cổ đông nắm trong tay kha khá cổ phần bỏ phiếu cho Tả Tư, nếu không… Tả An trở thành tổng giám đốc mới là chuyện chắc chắn.
Kiều Sở còn chưa kịp xé bức thư cuối cùng thì đã có không ít người cười với Tả An: “Chúc mừng phó tổng giám đốc…không phải, phải là tổng giám đốc Tả mới phải”.
“Tả tổng tuổi trẻ tài cao, tương lai xán lạn, xin chúc mừng”.
“Tả tổng, sau này quyền sinh sát nằm trong tay Tả tổng rồi”.
Tả An cười thản nhiên. Nụ cười có phần lạnh lùng nhưng cũng toát lên khí chất kiêu hãnh.
Tả Tư trước giờ không ưa anh ta, thấy bộ dạng đó bèn chế nhạo không chút khách sáo: “Ba mươi chưa phải là tết. Vậy mà các người đã vội nịnh bợ rồi à. Đợi lát nữa nếu mà tôi lên chức rồi thì phụ nữ chúng tôi ghim lâu lắm đấy”.
Mặc dù những người kia không cho rằng Tả Tư có thể xoay chuyển tình thế nhưng ai cũng là người từng trải và giảo hoạt nên họ biết là không nên đắc tội với Tả Tư. Thế là họ chỉ mỉm cười, không nói gì.
Trong lúc họ nói chuyện thì Kiều Sở đã mở chiếc phong bì cuối cùng và rút ra tấm thẻ.
Anh ta không thèm nhìn, cầm bút đang định ghi tên Tả An thì theo quán tính anh ta liếc nhìn tên. Sau đó hai mắt anh ta trợn tròn, biểu cảm không dám tin.
Anh ta nghi ngờ không biết mình có nhìn nhầm hay không bèn nhắm mắt rồi mở lại lần nữa. Thế nhưng vẫn nhìn rõ tên được viết vô cùng ngay ngắn là Tả Tư.
Sau khi chắc chắn một lần nữa, anh ta bèn vô thức nhìn lên góc của tấm thẻ. Đồng tử co lại. Những chuyện không thể tưởng tượng nổi cứ tới dồn dập.
Biểu cảm thay đổi của Kiều Sở đã đập vào mắt đám đông. Thấy anh ta không nói gì giống như bị sốc thì họ không khỏi nhìn nhau. Ai cũng tỏ vẻ nghi ngờ.
Trợ lý Kiều sao thế? Trên tấm thẻ viết tên ai mà khiến biểu cảm điềm đạm vốn có của anh ta thay đổi đầy sinh động thế kia?
Tả Tư nhếch miệng cười, sau đó dựa người ra ghế.
Hứa Tịnh Nhi cứ nghịch bút trong tay, giống như bầu không khí trong căn phòng này không hề ảnh hưởng tới cô vậy.
Tả An quay đầu, liếc nhìn Hứa Tịnh Nhi. Đôi mắt anh ta tối đen, anh ta thản nhiên lên tiếng: “Kiều Sở, tiếp tục”.
Kiều Sở nhận thức được vẻ bất thường của chính mình bèn lập tức điều chỉnh tâm trạng. Anh ta nín thở, cầm bút lên gạch thêm một gạch bên phía tên của Tả Tư. Từng gạch, từng gạch được di chuyển về phía bên của cô ta.
Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 864Kiều Sở nâng thùng thủy tinh đi tới, cung kính đưa đến trước mặt cô ta. Cô ta còn không thèm nhấc mí mắt lên, vò phong bì ném vào trong.Những thành viên hội đồng quản trị khác cũng lần lượt viết xong, ném vào thùng thủy tinh.Hứa Tịnh Nhi viết xong vào đoạn giữa, phong bì ném vào lập tức chìm trong đó.Sau khi thu thập xong xuôi, Kiều Sở đi đến cuối bàn họp, kéo bảng viết chữ đổi màu xuống. Anh ta cầm bút nước màu đen lên, vừa mở phong bì vừa viết tên được đề cử trong đó lên bảng.Không có gì bất ngờ, cơ bản chỉ có hai cái tên được đề cử, Tả An và Tả Tư.Bên dưới tên hai người, anh một vạch cô một vạch liên tục chồng lên nhau, ban đầu còn ngang ngửa, nhưng chẳng mấy chốc phần nhiều đã nghiêng về phía Tả An.Trong thùng thủy tinh chỉ còn một phong bì màu trắng cuối cùng, còn trên bảng viết chữ, số vạch của Tả An đã dẫn đầu rất xa.Nói cách khác, trừ khi trong phong bì cuối cùng này, cổ đông nắm trong tay kha khá cổ phần bỏ phiếu cho Tả Tư, nếu không… Tả An trở thành tổng giám đốc mới là chuyện chắc chắn.Kiều Sở còn chưa kịp xé bức thư cuối cùng thì đã có không ít người cười với Tả An: “Chúc mừng phó tổng giám đốc…không phải, phải là tổng giám đốc Tả mới phải”.“Tả tổng tuổi trẻ tài cao, tương lai xán lạn, xin chúc mừng”.“Tả tổng, sau này quyền sinh sát nằm trong tay Tả tổng rồi”.Tả An cười thản nhiên. Nụ cười có phần lạnh lùng nhưng cũng toát lên khí chất kiêu hãnh.Tả Tư trước giờ không ưa anh ta, thấy bộ dạng đó bèn chế nhạo không chút khách sáo: “Ba mươi chưa phải là tết. Vậy mà các người đã vội nịnh bợ rồi à. Đợi lát nữa nếu mà tôi lên chức rồi thì phụ nữ chúng tôi ghim lâu lắm đấy”.Mặc dù những người kia không cho rằng Tả Tư có thể xoay chuyển tình thế nhưng ai cũng là người từng trải và giảo hoạt nên họ biết là không nên đắc tội với Tả Tư. Thế là họ chỉ mỉm cười, không nói gì.Trong lúc họ nói chuyện thì Kiều Sở đã mở chiếc phong bì cuối cùng và rút ra tấm thẻ.Anh ta không thèm nhìn, cầm bút đang định ghi tên Tả An thì theo quán tính anh ta liếc nhìn tên. Sau đó hai mắt anh ta trợn tròn, biểu cảm không dám tin.Anh ta nghi ngờ không biết mình có nhìn nhầm hay không bèn nhắm mắt rồi mở lại lần nữa. Thế nhưng vẫn nhìn rõ tên được viết vô cùng ngay ngắn là Tả Tư.Sau khi chắc chắn một lần nữa, anh ta bèn vô thức nhìn lên góc của tấm thẻ. Đồng tử co lại. Những chuyện không thể tưởng tượng nổi cứ tới dồn dập.Biểu cảm thay đổi của Kiều Sở đã đập vào mắt đám đông. Thấy anh ta không nói gì giống như bị sốc thì họ không khỏi nhìn nhau. Ai cũng tỏ vẻ nghi ngờ.Trợ lý Kiều sao thế? Trên tấm thẻ viết tên ai mà khiến biểu cảm điềm đạm vốn có của anh ta thay đổi đầy sinh động thế kia?Tả Tư nhếch miệng cười, sau đó dựa người ra ghế.Hứa Tịnh Nhi cứ nghịch bút trong tay, giống như bầu không khí trong căn phòng này không hề ảnh hưởng tới cô vậy.Tả An quay đầu, liếc nhìn Hứa Tịnh Nhi. Đôi mắt anh ta tối đen, anh ta thản nhiên lên tiếng: “Kiều Sở, tiếp tục”.Kiều Sở nhận thức được vẻ bất thường của chính mình bèn lập tức điều chỉnh tâm trạng. Anh ta nín thở, cầm bút lên gạch thêm một gạch bên phía tên của Tả Tư. Từng gạch, từng gạch được di chuyển về phía bên của cô ta.