Tác giả:

Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…

Chương 872

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 872Luật sư Chu sao có thể không nghe ra hàm ý của cô, rõ là cô đang muốn biết, rốt cuộc là ai đã nhờ anh ta đến giúp cô, cũng có thể nói, có phải Cố Khiết Thần bảo anh ta đến không.Nhưng mà câu hỏi này, anh ta không thể trả lời cô được.Luật sư Chu đưa tay lên nhìn đồng hồ, cười nói: “Cô Hứa ở đây chờ, một lát nữa sẽ có người đến đón cô, tôi còn có việc phải đi trước, sau này nếu cảnh sát có tìm đến cô, mà cô cần tôi đi cùng, hãy gọi cho tôi”.Biết là không moi được gì từ phía anh ta, Hứa Tịnh Nhi cũng không phí lời nữa, cô gật đầu, còn giơ tay vẫy tạm biệt anh ta: “Tạm biệt luật sư Chu, anh về cẩn thận”.Luật sư Chu quay người, bước ra xe của mình, lên xe, khởi động máy rồi lái đi.Hứa Tịnh Nhi hơi chán, lấy chân đá đá mấy viên sỏi, không lâu sau, một chiếc xe màu đen đi đến, dừng trước mặt cô.Lái xe bước xuống, đi đến bên cạnh Hứa Tịnh Nhi, mở cửa sau xe, rồi làm động tác “mời”.Hứa Tịnh Nhi ngước sang nhìn, thấy bóng dáng người ngồi bên trong, mặc bộ đồ đen, tóc buộc lên, là Tả Tư với bộ dạng cao ngạo và bá đạo không lẫn đi đâu được.Tả Tư quay mặt ra nhìn cô, khóe miệng khẽ nhếch lên: “Thấy tôi thất vọng lắm à?”.Nhưng cô ta không được thấy vẻ mặt hụt hẫng của Hứa Tịnh Nhi như mong đợi, trái lại Hứa Tịnh Nhi còn nở nụ cười, trả lời giòn tan: “Không thất vọng”.Hứa Tịnh Nhi cúi người chui vào xe, tài xế đóng cửa lại rồi đi nhanh về phía ghế lái, khởi động xe đi.Chiếc xe hòa vào dòng xe cộ, đi xa dần.Tả Tư rất hứng thú với câu trả lời của cô, bèn suy nghĩ một lúc rồi hỏi: “Sao lại không thất vọng?”.“Bởi vì, tôi đã có được câu trả lời mà tôi muốn rồi”, Hứa Tịnh Nhi nhìn vào mắt cô ta: “Cố Khiết Thần không chết, đúng không? Hơn nữa… cô đến đây chẳng phải là ý của Cố Khiết Thần sao?”.“Ha!”.Tả Tư cười lên một tiếng rồi hất cằm: “Hứa Tịnh Nhi, cô tự tin là Cố Khiết Thần chưa chết, lại còn đến cứu cô ư? Cô đừng quên, chính tay cô đã cầm dao đâm vào tim anh ấy…”.Nghe câu nói này, Hứa Tịnh Nhi còn cười tươi hơn vừa nãy, con ngươi đen láy bỗng sáng lên: “Ồ, xem ra quan hệ giữa cô và Cố Khiết Thần cũng không tốt lắm nhỉ, anh ấy không nói gì với cô về chuyện ngày hôm đó sao?”.Tả Tư chớp chớp mắt, nhưng vẫn giữ nụ cười.Hứa Tịnh Nhi cũng chẳng giấu giếm, oang oang nói: “Tôi không giết Cố Khiết Thần, dao… cũng là tự anh ấy cầm tay tôi đâm vào ngực mình”.“…”.Nụ cười của Tả Tư khẽ tắt, nếu nhìn kỹ, thì gương mặt cũng cứng lại.Hứa Tịnh Nhi hạ cửa kính ô tô xuống, nhìn khung cảnh bên đường chạy ngược, mặc cho gió thổi bay tóc, ánh sáng mặt trời chiếu vào khiến đôi mắt lấp lánh, cô đưa tay lên che trên trán.Giọng nói của cô thấp xuống, có một chút trầm tư: “Cố Khiết Thần ở đâu? Đưa tôi đi gặp anh ấy”.Từ giây phút Cố Khiết Thần thà chết, thà lấy dao đâm vào tim của chính mình để bảo vệ cô, cô đã biết, người đàn ông này có biết bao tâm tư tình cảm nơi đáy tim không thể nói ra.Lúc ở trên đỉnh tòa nhà Cố Thị, Tả An hỏi cô, Cố Khiết Thần sẽ từ bỏ tất cả chứ? Câu trả lời mà lúc đó cô không nói ra là, có!

Chương 872

Luật sư Chu sao có thể không nghe ra hàm ý của cô, rõ là cô đang muốn biết, rốt cuộc là ai đã nhờ anh ta đến giúp cô, cũng có thể nói, có phải Cố Khiết Thần bảo anh ta đến không.

Nhưng mà câu hỏi này, anh ta không thể trả lời cô được.

Luật sư Chu đưa tay lên nhìn đồng hồ, cười nói: “Cô Hứa ở đây chờ, một lát nữa sẽ có người đến đón cô, tôi còn có việc phải đi trước, sau này nếu cảnh sát có tìm đến cô, mà cô cần tôi đi cùng, hãy gọi cho tôi”.

Biết là không moi được gì từ phía anh ta, Hứa Tịnh Nhi cũng không phí lời nữa, cô gật đầu, còn giơ tay vẫy tạm biệt anh ta: “Tạm biệt luật sư Chu, anh về cẩn thận”.

Luật sư Chu quay người, bước ra xe của mình, lên xe, khởi động máy rồi lái đi.

Hứa Tịnh Nhi hơi chán, lấy chân đá đá mấy viên sỏi, không lâu sau, một chiếc xe màu đen đi đến, dừng trước mặt cô.

Lái xe bước xuống, đi đến bên cạnh Hứa Tịnh Nhi, mở cửa sau xe, rồi làm động tác “mời”.

Hứa Tịnh Nhi ngước sang nhìn, thấy bóng dáng người ngồi bên trong, mặc bộ đồ đen, tóc buộc lên, là Tả Tư với bộ dạng cao ngạo và bá đạo không lẫn đi đâu được.

Tả Tư quay mặt ra nhìn cô, khóe miệng khẽ nhếch lên: “Thấy tôi thất vọng lắm à?”.

Nhưng cô ta không được thấy vẻ mặt hụt hẫng của Hứa Tịnh Nhi như mong đợi, trái lại Hứa Tịnh Nhi còn nở nụ cười, trả lời giòn tan: “Không thất vọng”.

Hứa Tịnh Nhi cúi người chui vào xe, tài xế đóng cửa lại rồi đi nhanh về phía ghế lái, khởi động xe đi.

Chiếc xe hòa vào dòng xe cộ, đi xa dần.

Tả Tư rất hứng thú với câu trả lời của cô, bèn suy nghĩ một lúc rồi hỏi: “Sao lại không thất vọng?”.

“Bởi vì, tôi đã có được câu trả lời mà tôi muốn rồi”, Hứa Tịnh Nhi nhìn vào mắt cô ta: “Cố Khiết Thần không chết, đúng không? Hơn nữa… cô đến đây chẳng phải là ý của Cố Khiết Thần sao?”.

“Ha!”.

Tả Tư cười lên một tiếng rồi hất cằm: “Hứa Tịnh Nhi, cô tự tin là Cố Khiết Thần chưa chết, lại còn đến cứu cô ư? Cô đừng quên, chính tay cô đã cầm dao đâm vào tim anh ấy…”.

Nghe câu nói này, Hứa Tịnh Nhi còn cười tươi hơn vừa nãy, con ngươi đen láy bỗng sáng lên: “Ồ, xem ra quan hệ giữa cô và Cố Khiết Thần cũng không tốt lắm nhỉ, anh ấy không nói gì với cô về chuyện ngày hôm đó sao?”.

Tả Tư chớp chớp mắt, nhưng vẫn giữ nụ cười.

Hứa Tịnh Nhi cũng chẳng giấu giếm, oang oang nói: “Tôi không giết Cố Khiết Thần, dao… cũng là tự anh ấy cầm tay tôi đâm vào ngực mình”.

“…”.

Nụ cười của Tả Tư khẽ tắt, nếu nhìn kỹ, thì gương mặt cũng cứng lại.

Hứa Tịnh Nhi hạ cửa kính ô tô xuống, nhìn khung cảnh bên đường chạy ngược, mặc cho gió thổi bay tóc, ánh sáng mặt trời chiếu vào khiến đôi mắt lấp lánh, cô đưa tay lên che trên trán.

Giọng nói của cô thấp xuống, có một chút trầm tư: “Cố Khiết Thần ở đâu? Đưa tôi đi gặp anh ấy”.

Từ giây phút Cố Khiết Thần thà chết, thà lấy dao đâm vào tim của chính mình để bảo vệ cô, cô đã biết, người đàn ông này có biết bao tâm tư tình cảm nơi đáy tim không thể nói ra.

Lúc ở trên đỉnh tòa nhà Cố Thị, Tả An hỏi cô, Cố Khiết Thần sẽ từ bỏ tất cả chứ? Câu trả lời mà lúc đó cô không nói ra là, có!

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 872Luật sư Chu sao có thể không nghe ra hàm ý của cô, rõ là cô đang muốn biết, rốt cuộc là ai đã nhờ anh ta đến giúp cô, cũng có thể nói, có phải Cố Khiết Thần bảo anh ta đến không.Nhưng mà câu hỏi này, anh ta không thể trả lời cô được.Luật sư Chu đưa tay lên nhìn đồng hồ, cười nói: “Cô Hứa ở đây chờ, một lát nữa sẽ có người đến đón cô, tôi còn có việc phải đi trước, sau này nếu cảnh sát có tìm đến cô, mà cô cần tôi đi cùng, hãy gọi cho tôi”.Biết là không moi được gì từ phía anh ta, Hứa Tịnh Nhi cũng không phí lời nữa, cô gật đầu, còn giơ tay vẫy tạm biệt anh ta: “Tạm biệt luật sư Chu, anh về cẩn thận”.Luật sư Chu quay người, bước ra xe của mình, lên xe, khởi động máy rồi lái đi.Hứa Tịnh Nhi hơi chán, lấy chân đá đá mấy viên sỏi, không lâu sau, một chiếc xe màu đen đi đến, dừng trước mặt cô.Lái xe bước xuống, đi đến bên cạnh Hứa Tịnh Nhi, mở cửa sau xe, rồi làm động tác “mời”.Hứa Tịnh Nhi ngước sang nhìn, thấy bóng dáng người ngồi bên trong, mặc bộ đồ đen, tóc buộc lên, là Tả Tư với bộ dạng cao ngạo và bá đạo không lẫn đi đâu được.Tả Tư quay mặt ra nhìn cô, khóe miệng khẽ nhếch lên: “Thấy tôi thất vọng lắm à?”.Nhưng cô ta không được thấy vẻ mặt hụt hẫng của Hứa Tịnh Nhi như mong đợi, trái lại Hứa Tịnh Nhi còn nở nụ cười, trả lời giòn tan: “Không thất vọng”.Hứa Tịnh Nhi cúi người chui vào xe, tài xế đóng cửa lại rồi đi nhanh về phía ghế lái, khởi động xe đi.Chiếc xe hòa vào dòng xe cộ, đi xa dần.Tả Tư rất hứng thú với câu trả lời của cô, bèn suy nghĩ một lúc rồi hỏi: “Sao lại không thất vọng?”.“Bởi vì, tôi đã có được câu trả lời mà tôi muốn rồi”, Hứa Tịnh Nhi nhìn vào mắt cô ta: “Cố Khiết Thần không chết, đúng không? Hơn nữa… cô đến đây chẳng phải là ý của Cố Khiết Thần sao?”.“Ha!”.Tả Tư cười lên một tiếng rồi hất cằm: “Hứa Tịnh Nhi, cô tự tin là Cố Khiết Thần chưa chết, lại còn đến cứu cô ư? Cô đừng quên, chính tay cô đã cầm dao đâm vào tim anh ấy…”.Nghe câu nói này, Hứa Tịnh Nhi còn cười tươi hơn vừa nãy, con ngươi đen láy bỗng sáng lên: “Ồ, xem ra quan hệ giữa cô và Cố Khiết Thần cũng không tốt lắm nhỉ, anh ấy không nói gì với cô về chuyện ngày hôm đó sao?”.Tả Tư chớp chớp mắt, nhưng vẫn giữ nụ cười.Hứa Tịnh Nhi cũng chẳng giấu giếm, oang oang nói: “Tôi không giết Cố Khiết Thần, dao… cũng là tự anh ấy cầm tay tôi đâm vào ngực mình”.“…”.Nụ cười của Tả Tư khẽ tắt, nếu nhìn kỹ, thì gương mặt cũng cứng lại.Hứa Tịnh Nhi hạ cửa kính ô tô xuống, nhìn khung cảnh bên đường chạy ngược, mặc cho gió thổi bay tóc, ánh sáng mặt trời chiếu vào khiến đôi mắt lấp lánh, cô đưa tay lên che trên trán.Giọng nói của cô thấp xuống, có một chút trầm tư: “Cố Khiết Thần ở đâu? Đưa tôi đi gặp anh ấy”.Từ giây phút Cố Khiết Thần thà chết, thà lấy dao đâm vào tim của chính mình để bảo vệ cô, cô đã biết, người đàn ông này có biết bao tâm tư tình cảm nơi đáy tim không thể nói ra.Lúc ở trên đỉnh tòa nhà Cố Thị, Tả An hỏi cô, Cố Khiết Thần sẽ từ bỏ tất cả chứ? Câu trả lời mà lúc đó cô không nói ra là, có!

Chương 872