Tác giả:

Chương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng…

Chương 931

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 931Bà ta giơ tay ra định đỡ Cố Khiết Thần, nhưng lại bị anh hất đi: “Ra ngoài”.Giọng nói anh vừa trầm vừa khàn, lẫn chút đau đớn khổ sở, nhưng lạnh lùng và oán hận nhiều hơn…Tuy bà Hứa không yên tâm, nhưng bà ta còn sợ Cố Khiết Thần hơn, trước giờ anh vẫn luôn tỏ vẻ tôn trọng đối với bà ta, nhưng lúc này, bà ta lại mơ hồ cảm nhận được sự nguy hiểm đang ập đến.“Ừm, bác… bác ở ngay bên ngoài, nếu cháu cần thì… thì gọi bác nhé…”Ấp a ấp úng nói xong câu này, bà ta xoay người, nhanh chân bước ra khỏi phòng.Cố Khiết Thần đau khổ nhắm mắt lại, anh đã nhớ ra tất cả mọi chuyện, bất kể là ba năm trước hay ba năm sau, mỗi chi tiết, mỗi cảnh tượng đều hiện về rành rành trong đầu anh.Anh vẫn trong tư thế quỳ, cúi người xuống, cầm quyển sổ kia lên. Bàn tay anh run rẩy dữ dội, không thể tiếp tục lật xem được nữa.Khi Hứa Tịnh Nhi đỡ thay anh nhát dao kia, anh muốn bắt đầu lại với cô, muốn tiếp tục cuộc hôn nhân của bọn họ, nên đã buông bỏ vướng mắc trong lòng từ ba năm trước, cũng không còn xoắn xuýt vì chuyện đó nữa.Nhưng lúc này anh mới biết mình khốn nạn đến mức nào, mình đã phụ tình yêu lớn lao của Hứa Tịnh Nhi dành cho mình đến mức nào.Tình cảm của Hứa Tịnh Nhi không phải là trò cười, anh mới là trò cười thực sự.Cố Khiết Thần bất lực ngã ngồi xuống đất, dựa lưng vào bàn làm việc, ánh mắt lướt qua những dòng chữ mình vừa đọc. Mỗi con chữ như hóa thành hàng nghìn hàng vạn mũi kim nhỏ, đâm vào tim anh, khiến anh đau đến mức cả người như muốn nổ tung.Nhưng nỗi đau của anh làm sao bằng được một phần vạn nỗi đau Hứa Tịnh Nhi từng chịu đựng……Bà Hứa mãi không xuống, ông Hứa gọi điện thoại xong cũng đi lên, thấy bà ta đang chần chừ ngoài cửa, vẻ mặt thấp thỏm bất an, ông ta nhíu mày: “Sao bà không vào mà lại đứng đây?”.Bà Hứa kể lại tình hình, như tóm được cọng rơm cứu mạng, hỏi: “Lúc nào thì Tịnh Nhi về? Chờ nó về thì bảo nó ứng phó với Khiết Thần, nếu không Khiết Thần mà nổi giận, gây rắc rối cho chúng ta, thì chúng ta không xử lý được đâu”.Nói đến chuyện này, ông Hứa lại phiền muộn: “Điện thoại của nó tắt suốt, gọi mấy lần mà không được, cũng không biết đi đâu mất rồi, thật là!”.“Cái gì?”, bà Hứa cuống đến mức giậm chân: “Vậy làm sao bây giờ? Dáng vẻ vừa rồi của Khiết Thần như muốn nuốt sống tôi vậy, tôi… tôi đâu có chọc vào cậu ta”.Ông Hứa cũng hồn bay phách lạc, bọn họ đã quen đẩy Hứa Tịnh Nhi ra, lửa giận của Cố Khiết Thần có cô đứng trước ngăn cản chịu đựng, sẽ không lan đến người bọn họ. Lần này không tìm thấy người, ông ta cũng không khỏi oán thán: “Chắc chắn lại liên quan đến nó, nó cũng thật là, đang yên đang lành tắt máy làm gì chứ? Trước đó không lấy lòng Khiết Thần, bây giờ khiến cậu ta không vui, còn làm liên lụy đến cả chúng ta nữa”.Ông ta vừa dứt lời, liền nghe thấy trong phòng vang lên một tiếng động rất lớn, khiến tim ông ta suýt thì ngừng đập.Ông Hứa vô thức nhìn vào trong, chỉ thấy Cố Khiết Thần sải bước đi ra, toàn thân mang theo sát khí, khiến người ta bất giác sợ hãi, ông ta không khỏi muốn lùi lại.Nhưng một tay Cố Khiết Thần đã túm lấy cổ áo ông ta, nhấc cả người ông ta lên. Mũi chân không thể chạm đất, cổ bị cổ áo siết chặt, khiến việc hít thở của ông ta dần trở nên khó khăn.“Các ông… các ông có tư cách gì làm bố mẹ của Tịnh Nhi chứ?”, Cố Khiết Thần gần như rít từng chữ qua kẽ răng.

Chương 931

Bà ta giơ tay ra định đỡ Cố Khiết Thần, nhưng lại bị anh hất đi: “Ra ngoài”.

Giọng nói anh vừa trầm vừa khàn, lẫn chút đau đớn khổ sở, nhưng lạnh lùng và oán hận nhiều hơn…

Tuy bà Hứa không yên tâm, nhưng bà ta còn sợ Cố Khiết Thần hơn, trước giờ anh vẫn luôn tỏ vẻ tôn trọng đối với bà ta, nhưng lúc này, bà ta lại mơ hồ cảm nhận được sự nguy hiểm đang ập đến.

“Ừm, bác… bác ở ngay bên ngoài, nếu cháu cần thì… thì gọi bác nhé…”

Ấp a ấp úng nói xong câu này, bà ta xoay người, nhanh chân bước ra khỏi phòng.

Cố Khiết Thần đau khổ nhắm mắt lại, anh đã nhớ ra tất cả mọi chuyện, bất kể là ba năm trước hay ba năm sau, mỗi chi tiết, mỗi cảnh tượng đều hiện về rành rành trong đầu anh.

Anh vẫn trong tư thế quỳ, cúi người xuống, cầm quyển sổ kia lên. Bàn tay anh run rẩy dữ dội, không thể tiếp tục lật xem được nữa.

Khi Hứa Tịnh Nhi đỡ thay anh nhát dao kia, anh muốn bắt đầu lại với cô, muốn tiếp tục cuộc hôn nhân của bọn họ, nên đã buông bỏ vướng mắc trong lòng từ ba năm trước, cũng không còn xoắn xuýt vì chuyện đó nữa.

Nhưng lúc này anh mới biết mình khốn nạn đến mức nào, mình đã phụ tình yêu lớn lao của Hứa Tịnh Nhi dành cho mình đến mức nào.

Tình cảm của Hứa Tịnh Nhi không phải là trò cười, anh mới là trò cười thực sự.

Cố Khiết Thần bất lực ngã ngồi xuống đất, dựa lưng vào bàn làm việc, ánh mắt lướt qua những dòng chữ mình vừa đọc. Mỗi con chữ như hóa thành hàng nghìn hàng vạn mũi kim nhỏ, đâm vào tim anh, khiến anh đau đến mức cả người như muốn nổ tung.

Nhưng nỗi đau của anh làm sao bằng được một phần vạn nỗi đau Hứa Tịnh Nhi từng chịu đựng…

Bà Hứa mãi không xuống, ông Hứa gọi điện thoại xong cũng đi lên, thấy bà ta đang chần chừ ngoài cửa, vẻ mặt thấp thỏm bất an, ông ta nhíu mày: “Sao bà không vào mà lại đứng đây?”.

Bà Hứa kể lại tình hình, như tóm được cọng rơm cứu mạng, hỏi: “Lúc nào thì Tịnh Nhi về? Chờ nó về thì bảo nó ứng phó với Khiết Thần, nếu không Khiết Thần mà nổi giận, gây rắc rối cho chúng ta, thì chúng ta không xử lý được đâu”.

Nói đến chuyện này, ông Hứa lại phiền muộn: “Điện thoại của nó tắt suốt, gọi mấy lần mà không được, cũng không biết đi đâu mất rồi, thật là!”.

“Cái gì?”, bà Hứa cuống đến mức giậm chân: “Vậy làm sao bây giờ? Dáng vẻ vừa rồi của Khiết Thần như muốn nuốt sống tôi vậy, tôi… tôi đâu có chọc vào cậu ta”.

Ông Hứa cũng hồn bay phách lạc, bọn họ đã quen đẩy Hứa Tịnh Nhi ra, lửa giận của Cố Khiết Thần có cô đứng trước ngăn cản chịu đựng, sẽ không lan đến người bọn họ. Lần này không tìm thấy người, ông ta cũng không khỏi oán thán: “Chắc chắn lại liên quan đến nó, nó cũng thật là, đang yên đang lành tắt máy làm gì chứ? Trước đó không lấy lòng Khiết Thần, bây giờ khiến cậu ta không vui, còn làm liên lụy đến cả chúng ta nữa”.

Ông ta vừa dứt lời, liền nghe thấy trong phòng vang lên một tiếng động rất lớn, khiến tim ông ta suýt thì ngừng đập.

Ông Hứa vô thức nhìn vào trong, chỉ thấy Cố Khiết Thần sải bước đi ra, toàn thân mang theo sát khí, khiến người ta bất giác sợ hãi, ông ta không khỏi muốn lùi lại.

Nhưng một tay Cố Khiết Thần đã túm lấy cổ áo ông ta, nhấc cả người ông ta lên. Mũi chân không thể chạm đất, cổ bị cổ áo siết chặt, khiến việc hít thở của ông ta dần trở nên khó khăn.

“Các ông… các ông có tư cách gì làm bố mẹ của Tịnh Nhi chứ?”, Cố Khiết Thần gần như rít từng chữ qua kẽ răng.

Cố Tổng Lại Phát Điên RồiTác giả: Mẫn HạTruyện Ngôn TìnhChương 1 Sau một trận mây mưa rã rời, Hứa Tịnh Nhi cảm nhận người đàn ông trở mình ngồi dậy, đi vào phòng tắm, cô mệt nhoài nằm trên giường toàn thân mềm nhũn, không động đậy nổi. Trong phòng tắm phát ra tiếng nước chảy tí tách, Hứa Tịnh Nhi miễn cưỡng mở mắt, nhìn chỗ quần áo vứt la liệt dưới đất, trong đầu bất giác nghĩ đến cảnh tượng âu yếm vừa nãy, ngón tay cô vô thức túm chặt lấy chăn, hai má ửng hồng. Cô đã ngủ với Cố Khiết Thần rồi… Từ bé cô đã được hứa hôn, nhưng Cố Khiết Thần vốn chẳng quan tâm đến cuộc hôn nhân này, cũng chẳng mặn mà gì với cô, khiến cô không tài nào đoán được suy nghĩ của anh. Mãi đến khi anh gặp tai nạn, cô quên ăn quên ngủ, túc trực bên giường chăm sóc anh ba tháng, thái độ của anh đối với cô mới tốt lên một chút. Bọn họ ở bên nhau được một thời gian rồi, giờ còn phát sinh quan hệ, vậy liệu anh có chịu trách nhiệm, có cưới cô không? Nghĩ vậy, trái tim cô khẽ run lên, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng. Trong lúc cô đang mải mê suy nghĩ, cánh cửa phòng… Chương 931Bà ta giơ tay ra định đỡ Cố Khiết Thần, nhưng lại bị anh hất đi: “Ra ngoài”.Giọng nói anh vừa trầm vừa khàn, lẫn chút đau đớn khổ sở, nhưng lạnh lùng và oán hận nhiều hơn…Tuy bà Hứa không yên tâm, nhưng bà ta còn sợ Cố Khiết Thần hơn, trước giờ anh vẫn luôn tỏ vẻ tôn trọng đối với bà ta, nhưng lúc này, bà ta lại mơ hồ cảm nhận được sự nguy hiểm đang ập đến.“Ừm, bác… bác ở ngay bên ngoài, nếu cháu cần thì… thì gọi bác nhé…”Ấp a ấp úng nói xong câu này, bà ta xoay người, nhanh chân bước ra khỏi phòng.Cố Khiết Thần đau khổ nhắm mắt lại, anh đã nhớ ra tất cả mọi chuyện, bất kể là ba năm trước hay ba năm sau, mỗi chi tiết, mỗi cảnh tượng đều hiện về rành rành trong đầu anh.Anh vẫn trong tư thế quỳ, cúi người xuống, cầm quyển sổ kia lên. Bàn tay anh run rẩy dữ dội, không thể tiếp tục lật xem được nữa.Khi Hứa Tịnh Nhi đỡ thay anh nhát dao kia, anh muốn bắt đầu lại với cô, muốn tiếp tục cuộc hôn nhân của bọn họ, nên đã buông bỏ vướng mắc trong lòng từ ba năm trước, cũng không còn xoắn xuýt vì chuyện đó nữa.Nhưng lúc này anh mới biết mình khốn nạn đến mức nào, mình đã phụ tình yêu lớn lao của Hứa Tịnh Nhi dành cho mình đến mức nào.Tình cảm của Hứa Tịnh Nhi không phải là trò cười, anh mới là trò cười thực sự.Cố Khiết Thần bất lực ngã ngồi xuống đất, dựa lưng vào bàn làm việc, ánh mắt lướt qua những dòng chữ mình vừa đọc. Mỗi con chữ như hóa thành hàng nghìn hàng vạn mũi kim nhỏ, đâm vào tim anh, khiến anh đau đến mức cả người như muốn nổ tung.Nhưng nỗi đau của anh làm sao bằng được một phần vạn nỗi đau Hứa Tịnh Nhi từng chịu đựng……Bà Hứa mãi không xuống, ông Hứa gọi điện thoại xong cũng đi lên, thấy bà ta đang chần chừ ngoài cửa, vẻ mặt thấp thỏm bất an, ông ta nhíu mày: “Sao bà không vào mà lại đứng đây?”.Bà Hứa kể lại tình hình, như tóm được cọng rơm cứu mạng, hỏi: “Lúc nào thì Tịnh Nhi về? Chờ nó về thì bảo nó ứng phó với Khiết Thần, nếu không Khiết Thần mà nổi giận, gây rắc rối cho chúng ta, thì chúng ta không xử lý được đâu”.Nói đến chuyện này, ông Hứa lại phiền muộn: “Điện thoại của nó tắt suốt, gọi mấy lần mà không được, cũng không biết đi đâu mất rồi, thật là!”.“Cái gì?”, bà Hứa cuống đến mức giậm chân: “Vậy làm sao bây giờ? Dáng vẻ vừa rồi của Khiết Thần như muốn nuốt sống tôi vậy, tôi… tôi đâu có chọc vào cậu ta”.Ông Hứa cũng hồn bay phách lạc, bọn họ đã quen đẩy Hứa Tịnh Nhi ra, lửa giận của Cố Khiết Thần có cô đứng trước ngăn cản chịu đựng, sẽ không lan đến người bọn họ. Lần này không tìm thấy người, ông ta cũng không khỏi oán thán: “Chắc chắn lại liên quan đến nó, nó cũng thật là, đang yên đang lành tắt máy làm gì chứ? Trước đó không lấy lòng Khiết Thần, bây giờ khiến cậu ta không vui, còn làm liên lụy đến cả chúng ta nữa”.Ông ta vừa dứt lời, liền nghe thấy trong phòng vang lên một tiếng động rất lớn, khiến tim ông ta suýt thì ngừng đập.Ông Hứa vô thức nhìn vào trong, chỉ thấy Cố Khiết Thần sải bước đi ra, toàn thân mang theo sát khí, khiến người ta bất giác sợ hãi, ông ta không khỏi muốn lùi lại.Nhưng một tay Cố Khiết Thần đã túm lấy cổ áo ông ta, nhấc cả người ông ta lên. Mũi chân không thể chạm đất, cổ bị cổ áo siết chặt, khiến việc hít thở của ông ta dần trở nên khó khăn.“Các ông… các ông có tư cách gì làm bố mẹ của Tịnh Nhi chứ?”, Cố Khiết Thần gần như rít từng chữ qua kẽ răng.

Chương 931