Tác giả:

“T…thua, l…lại…lại thua rồi” Giọng một người đàn ông lớn tuổi vang lên, giọng nói run rẩy khiến câu nói đứt quãng " Lại…lại một lần nữa, tôi…tôi xin cậu cho tôi lại lần cuối, tôi hứa đây sẽ là lần cuối cùng mà" " Ông già à, đây là lần cuối thứ bao nhiêu rồi?" Người quản lý đáp lại sự van xin ấy " Tôi…tôi xin cậu ch "Tôi cho ông hai ngày " Chưa kịp nói hết câu đã bị giọng nói nam nhân đó cắt ngang, có lẽ hắn ta biết người này nghĩ gì và muốn thứ gì. Ông ta nghe hắn nói vậy cũng đã biết nếu hai ngày sau không mang tiền đến trả thì cái mạng này của ông coi như xong. Trên đường về nhà, ông như người mất hồn, hai ngày…trong vòng hai ngày ông phải có đủ 5 ngàn vạn, nhưng điều đó là bất khả thi với ông. Hai ngày qua ông cứ lủi thủi trong ngôi nhà nhỏ, không dám bước ra ngoài. Mới đó đã một ngày rồi gai ngày trôi qua, nỗi sợ ngày càng tới gần nhưng ông không biết làm gì. Tối đó Cốc…cốc… Ông mở của ra thư kí của hắn ta tới còn hắn thì đáng ngồi trong xe, đi theo là hàng chục tên đàn em đã đứng…

Chương 21: Em Xin Lỗi

Ép Gả Cho Cố TổngTác giả: Kim ChâmTruyện Ngôn Tình“T…thua, l…lại…lại thua rồi” Giọng một người đàn ông lớn tuổi vang lên, giọng nói run rẩy khiến câu nói đứt quãng " Lại…lại một lần nữa, tôi…tôi xin cậu cho tôi lại lần cuối, tôi hứa đây sẽ là lần cuối cùng mà" " Ông già à, đây là lần cuối thứ bao nhiêu rồi?" Người quản lý đáp lại sự van xin ấy " Tôi…tôi xin cậu ch "Tôi cho ông hai ngày " Chưa kịp nói hết câu đã bị giọng nói nam nhân đó cắt ngang, có lẽ hắn ta biết người này nghĩ gì và muốn thứ gì. Ông ta nghe hắn nói vậy cũng đã biết nếu hai ngày sau không mang tiền đến trả thì cái mạng này của ông coi như xong. Trên đường về nhà, ông như người mất hồn, hai ngày…trong vòng hai ngày ông phải có đủ 5 ngàn vạn, nhưng điều đó là bất khả thi với ông. Hai ngày qua ông cứ lủi thủi trong ngôi nhà nhỏ, không dám bước ra ngoài. Mới đó đã một ngày rồi gai ngày trôi qua, nỗi sợ ngày càng tới gần nhưng ông không biết làm gì. Tối đó Cốc…cốc… Ông mở của ra thư kí của hắn ta tới còn hắn thì đáng ngồi trong xe, đi theo là hàng chục tên đàn em đã đứng… …Ăn sáng xong, Cố Tĩnh Trạch đến công ty làm.Còn Du Khiết Nhi chỉ ở nhà để chờ kết quả kì thi.Lát sau, cô vào bếp làm cơm trưa đem lên cho anh, cô tỉ mỉ nấu từng món mùi thơm bay khắp nhà." Em nấu bữa trưa cho thiếu gia à"" Vâng chị"" Yooo, hanh phúc quá ta.Khai thật đi, em có tình cảm với thiếu gia đúng không’Nghe chị Linh nói cô có chút ngượng, cũng không biết trả lời sao.Mỗi lần bên anh cô cảm thấy rất vui, xa một xíu là có chút nhớ, rất thích nhìn thấy anh cười, mỗi lần như vậy tim cô có chút chậm nhịp, cô chỉ muốn giữ anh cho riêng bản thân.Không lẽ cô yêu anh thật rồi." Này, suy nghĩ gì đó"" Dạ dạ…không có gì, thôi em đưa cơm lên công ty đây"Chị Linh có nói kêu tài xế đưa đi nhưng cô không muốn nên đã bắt taxi tới công ty." Chào chị, cho em gặp Cố tổng"" Em gặp Cố tổng có việc gì?"" Dạ, em đưa cơm cho anh ấy"" Em đi lên tầng cao nhất, sau đó rẽ phải là thấy phòng ngài ấy ở cuối."" Em cảm ơn".Cô đi theo lời tiếp tân chỉ, đến nơi cô gõ cửa rồi mở cửa đi vào.Anh đang làm việc thì ngước lên nhìn" Em tới đây có việc gì à"" Đưa cơm cho anh"Cố Tĩnh Trạch đứng dậy kéo cô lại ghế sofa" Xem ra em vẫn còn sức chạy lung tung nhỉ?"" Anh không còn câu khác để nói à, thôi ăn mau đi không lại nguội"" Lần sau em không cần đi cho vất vả, anh ăn cơm ở công ty cũng được"" Cơm công ty sao đủ chất"" Anh có đầu bếp riêng"" Thì ra CÓ ĐẦU BẾP RIÊNG "" Ý anh không phải thế"Biết cô đang ám chỉ điều gì anh vội giải thích thì bên ngoài cánh cửa mở ra Cơ Lập Hàn bước vào" Cố Tĩnh Trạch, Hạ Nghi…"" Vào không biết gõ cửa à"" Xì, tôi không thích"" Tới đây có việc?"" Lạnh lùng thế anh bạn, có việc mới tới được sao"" Mà ban nãy anh có nói Hạ Nghi, Hạ Nghi nào vậy"Cơ Lập Hàn liếc qua thì thấy Cố Tĩnh Trạch đang nhìn mình một cách muốn ăn tươi nuốt sống, lạnh cả sống lưng khi nhìn thấy ánh mắt đó của anh.Cơ Lập Hàn biết nếu trả lời sai thì mạng của anh ta sẽ không còn được an toàn liền xua tay nói" À à không có gì, chắc cô nghe lộn á mà"Cô nhìn ánh mắt và hành động của Lập Hàn có chút không đúng nhưng cũng không quan tâm lắm" Mà người đẹp tới đây có việc gì sao"" À, em đưa cơm cho Cố Tĩnh Trạch "" Thế phần của tôi đâu"" Bớt nói nhảm" Cố Tĩnh Trạch nói" Thôi em về trước, không làm phim hai người nữa"Cô đứng dậy cầm túi xách rồi ra về.Lúc này Cố Tĩnh Trạch mới dựa lưng ra sau ghế, nghiêm túc hỏi Lập Hàn" Nói đi, tới đây có việc gì"" Hạ Nghi về thật rồi"Anh im lặng thở dài đi đến cửa kính tay đút túi quần nhìn xuống dưới thành phố mà suy nghĩ.Cơ Lập Hàn đến chỉ để nói và xem phản ứng của Cố Tĩnh Trạch rồi rời đi.Tối hôm đó, anh đi làm về rồi đi thẳng lên lầu.Cô nghĩ anh đi làm về mệt nên pha ít nước cam đem lên cho anh.Thấy cửa không khóa cô đi vào.Nghe tiếng nước chảy trong nhà tắm cô đi lại bàn đặt ly nước cam xuống.Thấy có một khung ảnh thì cầm lên xemCô gái trong bức ảnh rất xinh đẹp, gương mặt hài hòa, tay cầm một bó hoa hướng dương, trên gương mặt nở nụ cười, đôi mắt sâu như hút người nhìn, mái tóc đen dài." EM LÀM GÌ ĐÓ"Cô giật mình bức ảnh trên tay cũng rơi xuống, tấm kính bên ngoài bể ra.Vội cuối xuống nhặt tấm ảnh.Nhưng anh đi lại đẩy cô ra làm mảnh vỡ cứa vào tay cô" AI CHO CÔ TỰ Ý VÀO PHÒNG TÔI"" Em…em xin lỗi "" RA NGOÀI "" Em…"" TÔI BẢO CÔ RA NGOÀI"Cô chưa bao giờ thấy anh tức giận như vậy.Có vẻ cô đã sai khi chạm vào bức ảnh đó.Cô lặng lẽ đi ra.Mi mắt đã có chút ướt.Tại sao tim cô lại đau khi nghe anh nói vậy chứ.…_______________________.

…Ăn sáng xong, Cố Tĩnh Trạch đến công ty làm.

Còn Du Khiết Nhi chỉ ở nhà để chờ kết quả kì thi.

Lát sau, cô vào bếp làm cơm trưa đem lên cho anh, cô tỉ mỉ nấu từng món mùi thơm bay khắp nhà.

" Em nấu bữa trưa cho thiếu gia à"

" Vâng chị"

" Yooo, hanh phúc quá ta.

Khai thật đi, em có tình cảm với thiếu gia đúng không’

Nghe chị Linh nói cô có chút ngượng, cũng không biết trả lời sao.

Mỗi lần bên anh cô cảm thấy rất vui, xa một xíu là có chút nhớ, rất thích nhìn thấy anh cười, mỗi lần như vậy tim cô có chút chậm nhịp, cô chỉ muốn giữ anh cho riêng bản thân.

Không lẽ cô yêu anh thật rồi.

" Này, suy nghĩ gì đó"

" Dạ dạ…không có gì, thôi em đưa cơm lên công ty đây"

Chị Linh có nói kêu tài xế đưa đi nhưng cô không muốn nên đã bắt taxi tới công ty.

" Chào chị, cho em gặp Cố tổng"

" Em gặp Cố tổng có việc gì?"

" Dạ, em đưa cơm cho anh ấy"

" Em đi lên tầng cao nhất, sau đó rẽ phải là thấy phòng ngài ấy ở cuối."

" Em cảm ơn".

Cô đi theo lời tiếp tân chỉ, đến nơi cô gõ cửa rồi mở cửa đi vào.

Anh đang làm việc thì ngước lên nhìn

" Em tới đây có việc gì à"

" Đưa cơm cho anh"

Cố Tĩnh Trạch đứng dậy kéo cô lại ghế sofa

" Xem ra em vẫn còn sức chạy lung tung nhỉ?"

" Anh không còn câu khác để nói à, thôi ăn mau đi không lại nguội"

" Lần sau em không cần đi cho vất vả, anh ăn cơm ở công ty cũng được"

" Cơm công ty sao đủ chất"

" Anh có đầu bếp riêng"

" Thì ra CÓ ĐẦU BẾP RIÊNG "

" Ý anh không phải thế"

Biết cô đang ám chỉ điều gì anh vội giải thích thì bên ngoài cánh cửa mở ra Cơ Lập Hàn bước vào

" Cố Tĩnh Trạch, Hạ Nghi…"

" Vào không biết gõ cửa à"

" Xì, tôi không thích"

" Tới đây có việc?"

" Lạnh lùng thế anh bạn, có việc mới tới được sao"

" Mà ban nãy anh có nói Hạ Nghi, Hạ Nghi nào vậy"

Cơ Lập Hàn liếc qua thì thấy Cố Tĩnh Trạch đang nhìn mình một cách muốn ăn tươi nuốt sống, lạnh cả sống lưng khi nhìn thấy ánh mắt đó của anh.

Cơ Lập Hàn biết nếu trả lời sai thì mạng của anh ta sẽ không còn được an toàn liền xua tay nói

" À à không có gì, chắc cô nghe lộn á mà"

Cô nhìn ánh mắt và hành động của Lập Hàn có chút không đúng nhưng cũng không quan tâm lắm

" Mà người đẹp tới đây có việc gì sao"

" À, em đưa cơm cho Cố Tĩnh Trạch "

" Thế phần của tôi đâu"

" Bớt nói nhảm" Cố Tĩnh Trạch nói

" Thôi em về trước, không làm phim hai người nữa"

Cô đứng dậy cầm túi xách rồi ra về.

Lúc này Cố Tĩnh Trạch mới dựa lưng ra sau ghế, nghiêm túc hỏi Lập Hàn

" Nói đi, tới đây có việc gì"

" Hạ Nghi về thật rồi"

Anh im lặng thở dài đi đến cửa kính tay đút túi quần nhìn xuống dưới thành phố mà suy nghĩ.

Cơ Lập Hàn đến chỉ để nói và xem phản ứng của Cố Tĩnh Trạch rồi rời đi.

Tối hôm đó, anh đi làm về rồi đi thẳng lên lầu.

Cô nghĩ anh đi làm về mệt nên pha ít nước cam đem lên cho anh.

Thấy cửa không khóa cô đi vào.

Nghe tiếng nước chảy trong nhà tắm cô đi lại bàn đặt ly nước cam xuống.

Thấy có một khung ảnh thì cầm lên xem

Cô gái trong bức ảnh rất xinh đẹp, gương mặt hài hòa, tay cầm một bó hoa hướng dương, trên gương mặt nở nụ cười, đôi mắt sâu như hút người nhìn, mái tóc đen dài.

" EM LÀM GÌ ĐÓ"

Cô giật mình bức ảnh trên tay cũng rơi xuống, tấm kính bên ngoài bể ra.

Vội cuối xuống nhặt tấm ảnh.

Nhưng anh đi lại đẩy cô ra làm mảnh vỡ cứa vào tay cô

" AI CHO CÔ TỰ Ý VÀO PHÒNG TÔI"

" Em…em xin lỗi "

" RA NGOÀI "

" Em…"

" TÔI BẢO CÔ RA NGOÀI"

Cô chưa bao giờ thấy anh tức giận như vậy.

Có vẻ cô đã sai khi chạm vào bức ảnh đó.

Cô lặng lẽ đi ra.

Mi mắt đã có chút ướt.

Tại sao tim cô lại đau khi nghe anh nói vậy chứ.

_______________________.

Ép Gả Cho Cố TổngTác giả: Kim ChâmTruyện Ngôn Tình“T…thua, l…lại…lại thua rồi” Giọng một người đàn ông lớn tuổi vang lên, giọng nói run rẩy khiến câu nói đứt quãng " Lại…lại một lần nữa, tôi…tôi xin cậu cho tôi lại lần cuối, tôi hứa đây sẽ là lần cuối cùng mà" " Ông già à, đây là lần cuối thứ bao nhiêu rồi?" Người quản lý đáp lại sự van xin ấy " Tôi…tôi xin cậu ch "Tôi cho ông hai ngày " Chưa kịp nói hết câu đã bị giọng nói nam nhân đó cắt ngang, có lẽ hắn ta biết người này nghĩ gì và muốn thứ gì. Ông ta nghe hắn nói vậy cũng đã biết nếu hai ngày sau không mang tiền đến trả thì cái mạng này của ông coi như xong. Trên đường về nhà, ông như người mất hồn, hai ngày…trong vòng hai ngày ông phải có đủ 5 ngàn vạn, nhưng điều đó là bất khả thi với ông. Hai ngày qua ông cứ lủi thủi trong ngôi nhà nhỏ, không dám bước ra ngoài. Mới đó đã một ngày rồi gai ngày trôi qua, nỗi sợ ngày càng tới gần nhưng ông không biết làm gì. Tối đó Cốc…cốc… Ông mở của ra thư kí của hắn ta tới còn hắn thì đáng ngồi trong xe, đi theo là hàng chục tên đàn em đã đứng… …Ăn sáng xong, Cố Tĩnh Trạch đến công ty làm.Còn Du Khiết Nhi chỉ ở nhà để chờ kết quả kì thi.Lát sau, cô vào bếp làm cơm trưa đem lên cho anh, cô tỉ mỉ nấu từng món mùi thơm bay khắp nhà." Em nấu bữa trưa cho thiếu gia à"" Vâng chị"" Yooo, hanh phúc quá ta.Khai thật đi, em có tình cảm với thiếu gia đúng không’Nghe chị Linh nói cô có chút ngượng, cũng không biết trả lời sao.Mỗi lần bên anh cô cảm thấy rất vui, xa một xíu là có chút nhớ, rất thích nhìn thấy anh cười, mỗi lần như vậy tim cô có chút chậm nhịp, cô chỉ muốn giữ anh cho riêng bản thân.Không lẽ cô yêu anh thật rồi." Này, suy nghĩ gì đó"" Dạ dạ…không có gì, thôi em đưa cơm lên công ty đây"Chị Linh có nói kêu tài xế đưa đi nhưng cô không muốn nên đã bắt taxi tới công ty." Chào chị, cho em gặp Cố tổng"" Em gặp Cố tổng có việc gì?"" Dạ, em đưa cơm cho anh ấy"" Em đi lên tầng cao nhất, sau đó rẽ phải là thấy phòng ngài ấy ở cuối."" Em cảm ơn".Cô đi theo lời tiếp tân chỉ, đến nơi cô gõ cửa rồi mở cửa đi vào.Anh đang làm việc thì ngước lên nhìn" Em tới đây có việc gì à"" Đưa cơm cho anh"Cố Tĩnh Trạch đứng dậy kéo cô lại ghế sofa" Xem ra em vẫn còn sức chạy lung tung nhỉ?"" Anh không còn câu khác để nói à, thôi ăn mau đi không lại nguội"" Lần sau em không cần đi cho vất vả, anh ăn cơm ở công ty cũng được"" Cơm công ty sao đủ chất"" Anh có đầu bếp riêng"" Thì ra CÓ ĐẦU BẾP RIÊNG "" Ý anh không phải thế"Biết cô đang ám chỉ điều gì anh vội giải thích thì bên ngoài cánh cửa mở ra Cơ Lập Hàn bước vào" Cố Tĩnh Trạch, Hạ Nghi…"" Vào không biết gõ cửa à"" Xì, tôi không thích"" Tới đây có việc?"" Lạnh lùng thế anh bạn, có việc mới tới được sao"" Mà ban nãy anh có nói Hạ Nghi, Hạ Nghi nào vậy"Cơ Lập Hàn liếc qua thì thấy Cố Tĩnh Trạch đang nhìn mình một cách muốn ăn tươi nuốt sống, lạnh cả sống lưng khi nhìn thấy ánh mắt đó của anh.Cơ Lập Hàn biết nếu trả lời sai thì mạng của anh ta sẽ không còn được an toàn liền xua tay nói" À à không có gì, chắc cô nghe lộn á mà"Cô nhìn ánh mắt và hành động của Lập Hàn có chút không đúng nhưng cũng không quan tâm lắm" Mà người đẹp tới đây có việc gì sao"" À, em đưa cơm cho Cố Tĩnh Trạch "" Thế phần của tôi đâu"" Bớt nói nhảm" Cố Tĩnh Trạch nói" Thôi em về trước, không làm phim hai người nữa"Cô đứng dậy cầm túi xách rồi ra về.Lúc này Cố Tĩnh Trạch mới dựa lưng ra sau ghế, nghiêm túc hỏi Lập Hàn" Nói đi, tới đây có việc gì"" Hạ Nghi về thật rồi"Anh im lặng thở dài đi đến cửa kính tay đút túi quần nhìn xuống dưới thành phố mà suy nghĩ.Cơ Lập Hàn đến chỉ để nói và xem phản ứng của Cố Tĩnh Trạch rồi rời đi.Tối hôm đó, anh đi làm về rồi đi thẳng lên lầu.Cô nghĩ anh đi làm về mệt nên pha ít nước cam đem lên cho anh.Thấy cửa không khóa cô đi vào.Nghe tiếng nước chảy trong nhà tắm cô đi lại bàn đặt ly nước cam xuống.Thấy có một khung ảnh thì cầm lên xemCô gái trong bức ảnh rất xinh đẹp, gương mặt hài hòa, tay cầm một bó hoa hướng dương, trên gương mặt nở nụ cười, đôi mắt sâu như hút người nhìn, mái tóc đen dài." EM LÀM GÌ ĐÓ"Cô giật mình bức ảnh trên tay cũng rơi xuống, tấm kính bên ngoài bể ra.Vội cuối xuống nhặt tấm ảnh.Nhưng anh đi lại đẩy cô ra làm mảnh vỡ cứa vào tay cô" AI CHO CÔ TỰ Ý VÀO PHÒNG TÔI"" Em…em xin lỗi "" RA NGOÀI "" Em…"" TÔI BẢO CÔ RA NGOÀI"Cô chưa bao giờ thấy anh tức giận như vậy.Có vẻ cô đã sai khi chạm vào bức ảnh đó.Cô lặng lẽ đi ra.Mi mắt đã có chút ướt.Tại sao tim cô lại đau khi nghe anh nói vậy chứ.…_______________________.

Chương 21: Em Xin Lỗi