Tại một nhà kho bỏ hoang phía Tây thành phố X, một chiếc xe Porsche dừng ngay trước cửa, từ trên xe bước xuống là một người đàn ông có ngũ quan tuấn tú, sự vội vàng, lo lắng trên gương mặt cũng không làm lu mờ đi nét đẹp trời ban của anh ta. Nhanh chân bước vào trong nhà kho, bên trong là một khoảng không tối đen, le lói chút ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn dường như đã sắp hỏng do bỏ lâu không sử dụng. Anh không nhanh không chậm đi về phía ánh đèn, dừng trước mặt ba người đàn ông và hai người con gái mà cả hai cô gái đều đang bị chói chặt tay chân và bên cạnh là hai người đàn ông đang cầm súng hướng về phía thái dương của họ. Thấy anh đi đến người đàn ông nãy giờ ngồi trên ghế mới từ từ lên tiếng: Lâm tổng đúng là nhanh thật, mới đó đã xuất hiện rồi. Đừng nhiều lời, mau nói đi, ông muốn gì? Anh nhìn chằm chằm ông ta nãy giờ mới lên tiếng. Không vội, không vội, chúng ta cứ từ từ ngồi xuống tâm sự chút đã. Gã đàn ông kia ngả ngớn nói. Mau nói đi, ông muốn bao nhiêu? Anh nói với khuôn mặt…
Chương 73: 73: Trả Giá 2
Hối Hận Muộn MàngTác giả: Hoàng Mẫn HuyềnTruyện Ngôn TìnhTại một nhà kho bỏ hoang phía Tây thành phố X, một chiếc xe Porsche dừng ngay trước cửa, từ trên xe bước xuống là một người đàn ông có ngũ quan tuấn tú, sự vội vàng, lo lắng trên gương mặt cũng không làm lu mờ đi nét đẹp trời ban của anh ta. Nhanh chân bước vào trong nhà kho, bên trong là một khoảng không tối đen, le lói chút ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn dường như đã sắp hỏng do bỏ lâu không sử dụng. Anh không nhanh không chậm đi về phía ánh đèn, dừng trước mặt ba người đàn ông và hai người con gái mà cả hai cô gái đều đang bị chói chặt tay chân và bên cạnh là hai người đàn ông đang cầm súng hướng về phía thái dương của họ. Thấy anh đi đến người đàn ông nãy giờ ngồi trên ghế mới từ từ lên tiếng: Lâm tổng đúng là nhanh thật, mới đó đã xuất hiện rồi. Đừng nhiều lời, mau nói đi, ông muốn gì? Anh nhìn chằm chằm ông ta nãy giờ mới lên tiếng. Không vội, không vội, chúng ta cứ từ từ ngồi xuống tâm sự chút đã. Gã đàn ông kia ngả ngớn nói. Mau nói đi, ông muốn bao nhiêu? Anh nói với khuôn mặt… Ra tay.Mặc kệ Tô Uyên Linh khản giọng cầu xin Cố Đình Vũ quyết không nhân nhượng dù chỉ một chút.Bất cứ kẻ nào làm hại đến Cố Tuyên Nghi đều phải hứng chịu sự trừng phạt của Cố Đình Vũ.- Aa.....!aaaaaa.....!đừng đánh nữa.....!a......Tiếng kêu gào thảm thiết của Tô Uyên Linh vang vọng khắp nhà kho nhưng chẳng đổi lại được một chút thương tiếc từ những người ở đây.Bởi người phụ nữ độc ác như cô ta xứng đáng bị như vậy.- Chăm sóc Tô tiểu thư cho tốt sau đó đưa cô ta cho cảnh sát xử lí.Nói với Ken rằng cô ta là khách vip nhớ chăm sóc cẩn thận.- Rõ.Cố Đình Vũ căn dặn đám vệ sĩ sau đó rời đi.Anh cần về với Tiểu Nghi, cô hiện giờ đang rất cần anh....----------------...- Anh tìm tôi có việc gì?Cố Đình Vũ nhìn người đàn ông mặc quân phục bên cạnh dò hỏi.- Chuyện của cô gái ngoại quốc kia.Ken không vòng vo mà vào thẳng vấn đề.- Còn gì khúc mắc sao? Không phải đã có bằng chứng đầy đủ rồi à, anh còn việc gì mà không mau kết án.Cố Đình Vũ không hiểu mọi bằng chứng thu thập được anh đều đã đưa cho Ken, với từng đó bằng chứng đủ để khiến Tô Uyên Linh mục xương trong tù nhưng tại sao Ken còn chưa lập án.Anh ta do dự điều gì.- Cậu biết rõ mà, cô ta không phải là công dân Mĩ, chúng tôi không thể lập án kết tội cô ta được.Bây giờ chúng tôi bắt buộc phải trả cô ta về nước để cảnh sát bên đó xử lí.Ken giải thích lí do mình chưa lập án với tội danh của Tô Uyên Linh.- Nếu lập án chúng tôi chỉ có thể lập án cô ta với tội danh nhập cảnh trái phép.Mà cậu cũng biết với những người nhập cảnh trái phép thì nặng nhất là trục xuất về nước, chúng ta không thể nhúng tay sâu hơn được.Ken nói thêm.- Tôi biết rồi, cậu cứ bàn giao cô ta lại cho cảnh sát bên đó, tôi sẽ có cách của mình.Cố Đình Vũ gật đầu coi như đã biết rồi lại rơi vào trầm tư, bắt đầu những kế hoạch của riêng mình.Ken không nói gì chỉ nhìn Cố Đình Vũ một cái rồi rời đi.Nhà anh ta và Thẩm gia gọi là có quen biết, nhưng không quá thân.Ken và Cố Đình Vũ quen nhau trên sàn đấu võ, từ đối thủ dần thành bạn bè rồi trở nên thân thiết như anh em trong nhà.Tuy mới quen hai năm nhưng là một cảnh sát Ken rất nhạy bén trong việc nhìn và quan sát một người nên dù quen không lâu nhưng nhìn những việc mà Cố Đình Vũ làm cho Cố Tuyên Nghi và cảnh anh suy sụp, đau khổ ngày Cố Tuyên Nghi kết hôn với Lâm Mặc Phong cũng đủ hiểu Cố Đình Vũ yêu Cố Tuyên Nghi sâu đậm ra sao và vị trí của cô trong lòng anh cũng không hề tầm thường.Sau khi bàn giao Tô Uyên Linh lại cho cảnh sát trong nước cùng với chứng cứ đầy đủ mà Cố Đình Vũ cung cấp cộng thêm sự nhúng tay của anh Tô Uyên Linh đã lãnh mức án 20 năm tù vì hai tội là gây tai nạn bỏ trốn và bắt cóc.Một cái kết xứng đáng cho kẻ thủ ác, mong rằng Tô Uyên Linh sẽ chịu cải tạo, thay đổi đợi ngày ra tù làm lại cuộc đời....----------------...Về phía Cố Tuyên Nghi đã một tháng rồi, cô vẫn vậy, vẫn nằm đó không có một chút dấu hiệu tỉnh lại.Cố Đình Vũ vẫn ở đó, chờ đợi, mong mỏi nhưng rồi lại thất vọng.Cô nằm đó, mắt nhắm chặt nếu không dựa vào những chỉ số trên đống máy móc lạnh lẽo trong phòng anh cứ ngỡ cô đã mãi mãi rời xa anh.Bên ngoài cửa phòng bệnh, bóng dáng quen thuộc đứng đó, lặng lẽ đưa mắt nhìn hai người bên trong, thân ảnh người con gái nhỏ nhắn mà anh ngày đêm nhớ mong, đến trong mơ cũng thấy cô, cô vẫn ở đó, vẫn vậy, lặng lẽ nhắm mắt ngủ mặc ngày tháng trôi qua.- Xin em, làm ơn tỉnh dậy được không, chỉ cần em tỉnh dậy anh sẽ không làm phiền em nữa.Xin em.Lâm Mặc Phong dựa đầu vào tấm kính nỉ non, anh chưa bao giờ sợ hãi như lúc này, sợ cô nếu cứ tiếp tục nằm đó sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.Anh rất sợ, sợ cô mất cô nhưng lại sợ cô không bao giờ tỉnh lại hơn.Anh rất muốn vào với cô, thăm cô, trò chuyện với cô, nhìn ngắm khuôn mặt anh ngày đêm kong nhớ nhưng Cố Đình Vũ một bước cũng không để anh đến gần cô.Đứng nhìn qua cửa đã là giới hạn cuối cùng của Cố Đình Vũ.Không còn cách nào khác, để nhìn thấy cô, gặp được cô nên Lâm Mặc Phong đành chấp nhận.????????????⬅️⬅️⬅️.
Ra tay.
Mặc kệ Tô Uyên Linh khản giọng cầu xin Cố Đình Vũ quyết không nhân nhượng dù chỉ một chút.
Bất cứ kẻ nào làm hại đến Cố Tuyên Nghi đều phải hứng chịu sự trừng phạt của Cố Đình Vũ.
- Aa.....!aaaaaa.....!đừng đánh nữa.....!a......
Tiếng kêu gào thảm thiết của Tô Uyên Linh vang vọng khắp nhà kho nhưng chẳng đổi lại được một chút thương tiếc từ những người ở đây.
Bởi người phụ nữ độc ác như cô ta xứng đáng bị như vậy.
- Chăm sóc Tô tiểu thư cho tốt sau đó đưa cô ta cho cảnh sát xử lí.
Nói với Ken rằng cô ta là khách vip nhớ chăm sóc cẩn thận.
- Rõ.
Cố Đình Vũ căn dặn đám vệ sĩ sau đó rời đi.
Anh cần về với Tiểu Nghi, cô hiện giờ đang rất cần anh.
...----------------...
- Anh tìm tôi có việc gì?
Cố Đình Vũ nhìn người đàn ông mặc quân phục bên cạnh dò hỏi.
- Chuyện của cô gái ngoại quốc kia.
Ken không vòng vo mà vào thẳng vấn đề.
- Còn gì khúc mắc sao? Không phải đã có bằng chứng đầy đủ rồi à, anh còn việc gì mà không mau kết án.
Cố Đình Vũ không hiểu mọi bằng chứng thu thập được anh đều đã đưa cho Ken, với từng đó bằng chứng đủ để khiến Tô Uyên Linh mục xương trong tù nhưng tại sao Ken còn chưa lập án.
Anh ta do dự điều gì.
- Cậu biết rõ mà, cô ta không phải là công dân Mĩ, chúng tôi không thể lập án kết tội cô ta được.
Bây giờ chúng tôi bắt buộc phải trả cô ta về nước để cảnh sát bên đó xử lí.
Ken giải thích lí do mình chưa lập án với tội danh của Tô Uyên Linh.
- Nếu lập án chúng tôi chỉ có thể lập án cô ta với tội danh nhập cảnh trái phép.
Mà cậu cũng biết với những người nhập cảnh trái phép thì nặng nhất là trục xuất về nước, chúng ta không thể nhúng tay sâu hơn được.
Ken nói thêm.
- Tôi biết rồi, cậu cứ bàn giao cô ta lại cho cảnh sát bên đó, tôi sẽ có cách của mình.
Cố Đình Vũ gật đầu coi như đã biết rồi lại rơi vào trầm tư, bắt đầu những kế hoạch của riêng mình.
Ken không nói gì chỉ nhìn Cố Đình Vũ một cái rồi rời đi.
Nhà anh ta và Thẩm gia gọi là có quen biết, nhưng không quá thân.
Ken và Cố Đình Vũ quen nhau trên sàn đấu võ, từ đối thủ dần thành bạn bè rồi trở nên thân thiết như anh em trong nhà.
Tuy mới quen hai năm nhưng là một cảnh sát Ken rất nhạy bén trong việc nhìn và quan sát một người nên dù quen không lâu nhưng nhìn những việc mà Cố Đình Vũ làm cho Cố Tuyên Nghi và cảnh anh suy sụp, đau khổ ngày Cố Tuyên Nghi kết hôn với Lâm Mặc Phong cũng đủ hiểu Cố Đình Vũ yêu Cố Tuyên Nghi sâu đậm ra sao và vị trí của cô trong lòng anh cũng không hề tầm thường.
Sau khi bàn giao Tô Uyên Linh lại cho cảnh sát trong nước cùng với chứng cứ đầy đủ mà Cố Đình Vũ cung cấp cộng thêm sự nhúng tay của anh Tô Uyên Linh đã lãnh mức án 20 năm tù vì hai tội là gây tai nạn bỏ trốn và bắt cóc.
Một cái kết xứng đáng cho kẻ thủ ác, mong rằng Tô Uyên Linh sẽ chịu cải tạo, thay đổi đợi ngày ra tù làm lại cuộc đời.
...----------------...
Về phía Cố Tuyên Nghi đã một tháng rồi, cô vẫn vậy, vẫn nằm đó không có một chút dấu hiệu tỉnh lại.
Cố Đình Vũ vẫn ở đó, chờ đợi, mong mỏi nhưng rồi lại thất vọng.
Cô nằm đó, mắt nhắm chặt nếu không dựa vào những chỉ số trên đống máy móc lạnh lẽo trong phòng anh cứ ngỡ cô đã mãi mãi rời xa anh.
Bên ngoài cửa phòng bệnh, bóng dáng quen thuộc đứng đó, lặng lẽ đưa mắt nhìn hai người bên trong, thân ảnh người con gái nhỏ nhắn mà anh ngày đêm nhớ mong, đến trong mơ cũng thấy cô, cô vẫn ở đó, vẫn vậy, lặng lẽ nhắm mắt ngủ mặc ngày tháng trôi qua.
- Xin em, làm ơn tỉnh dậy được không, chỉ cần em tỉnh dậy anh sẽ không làm phiền em nữa.
Xin em.
Lâm Mặc Phong dựa đầu vào tấm kính nỉ non, anh chưa bao giờ sợ hãi như lúc này, sợ cô nếu cứ tiếp tục nằm đó sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.
Anh rất sợ, sợ cô mất cô nhưng lại sợ cô không bao giờ tỉnh lại hơn.
Anh rất muốn vào với cô, thăm cô, trò chuyện với cô, nhìn ngắm khuôn mặt anh ngày đêm kong nhớ nhưng Cố Đình Vũ một bước cũng không để anh đến gần cô.
Đứng nhìn qua cửa đã là giới hạn cuối cùng của Cố Đình Vũ.
Không còn cách nào khác, để nhìn thấy cô, gặp được cô nên Lâm Mặc Phong đành chấp nhận.
????????????⬅️⬅️⬅️.
Hối Hận Muộn MàngTác giả: Hoàng Mẫn HuyềnTruyện Ngôn TìnhTại một nhà kho bỏ hoang phía Tây thành phố X, một chiếc xe Porsche dừng ngay trước cửa, từ trên xe bước xuống là một người đàn ông có ngũ quan tuấn tú, sự vội vàng, lo lắng trên gương mặt cũng không làm lu mờ đi nét đẹp trời ban của anh ta. Nhanh chân bước vào trong nhà kho, bên trong là một khoảng không tối đen, le lói chút ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn dường như đã sắp hỏng do bỏ lâu không sử dụng. Anh không nhanh không chậm đi về phía ánh đèn, dừng trước mặt ba người đàn ông và hai người con gái mà cả hai cô gái đều đang bị chói chặt tay chân và bên cạnh là hai người đàn ông đang cầm súng hướng về phía thái dương của họ. Thấy anh đi đến người đàn ông nãy giờ ngồi trên ghế mới từ từ lên tiếng: Lâm tổng đúng là nhanh thật, mới đó đã xuất hiện rồi. Đừng nhiều lời, mau nói đi, ông muốn gì? Anh nhìn chằm chằm ông ta nãy giờ mới lên tiếng. Không vội, không vội, chúng ta cứ từ từ ngồi xuống tâm sự chút đã. Gã đàn ông kia ngả ngớn nói. Mau nói đi, ông muốn bao nhiêu? Anh nói với khuôn mặt… Ra tay.Mặc kệ Tô Uyên Linh khản giọng cầu xin Cố Đình Vũ quyết không nhân nhượng dù chỉ một chút.Bất cứ kẻ nào làm hại đến Cố Tuyên Nghi đều phải hứng chịu sự trừng phạt của Cố Đình Vũ.- Aa.....!aaaaaa.....!đừng đánh nữa.....!a......Tiếng kêu gào thảm thiết của Tô Uyên Linh vang vọng khắp nhà kho nhưng chẳng đổi lại được một chút thương tiếc từ những người ở đây.Bởi người phụ nữ độc ác như cô ta xứng đáng bị như vậy.- Chăm sóc Tô tiểu thư cho tốt sau đó đưa cô ta cho cảnh sát xử lí.Nói với Ken rằng cô ta là khách vip nhớ chăm sóc cẩn thận.- Rõ.Cố Đình Vũ căn dặn đám vệ sĩ sau đó rời đi.Anh cần về với Tiểu Nghi, cô hiện giờ đang rất cần anh....----------------...- Anh tìm tôi có việc gì?Cố Đình Vũ nhìn người đàn ông mặc quân phục bên cạnh dò hỏi.- Chuyện của cô gái ngoại quốc kia.Ken không vòng vo mà vào thẳng vấn đề.- Còn gì khúc mắc sao? Không phải đã có bằng chứng đầy đủ rồi à, anh còn việc gì mà không mau kết án.Cố Đình Vũ không hiểu mọi bằng chứng thu thập được anh đều đã đưa cho Ken, với từng đó bằng chứng đủ để khiến Tô Uyên Linh mục xương trong tù nhưng tại sao Ken còn chưa lập án.Anh ta do dự điều gì.- Cậu biết rõ mà, cô ta không phải là công dân Mĩ, chúng tôi không thể lập án kết tội cô ta được.Bây giờ chúng tôi bắt buộc phải trả cô ta về nước để cảnh sát bên đó xử lí.Ken giải thích lí do mình chưa lập án với tội danh của Tô Uyên Linh.- Nếu lập án chúng tôi chỉ có thể lập án cô ta với tội danh nhập cảnh trái phép.Mà cậu cũng biết với những người nhập cảnh trái phép thì nặng nhất là trục xuất về nước, chúng ta không thể nhúng tay sâu hơn được.Ken nói thêm.- Tôi biết rồi, cậu cứ bàn giao cô ta lại cho cảnh sát bên đó, tôi sẽ có cách của mình.Cố Đình Vũ gật đầu coi như đã biết rồi lại rơi vào trầm tư, bắt đầu những kế hoạch của riêng mình.Ken không nói gì chỉ nhìn Cố Đình Vũ một cái rồi rời đi.Nhà anh ta và Thẩm gia gọi là có quen biết, nhưng không quá thân.Ken và Cố Đình Vũ quen nhau trên sàn đấu võ, từ đối thủ dần thành bạn bè rồi trở nên thân thiết như anh em trong nhà.Tuy mới quen hai năm nhưng là một cảnh sát Ken rất nhạy bén trong việc nhìn và quan sát một người nên dù quen không lâu nhưng nhìn những việc mà Cố Đình Vũ làm cho Cố Tuyên Nghi và cảnh anh suy sụp, đau khổ ngày Cố Tuyên Nghi kết hôn với Lâm Mặc Phong cũng đủ hiểu Cố Đình Vũ yêu Cố Tuyên Nghi sâu đậm ra sao và vị trí của cô trong lòng anh cũng không hề tầm thường.Sau khi bàn giao Tô Uyên Linh lại cho cảnh sát trong nước cùng với chứng cứ đầy đủ mà Cố Đình Vũ cung cấp cộng thêm sự nhúng tay của anh Tô Uyên Linh đã lãnh mức án 20 năm tù vì hai tội là gây tai nạn bỏ trốn và bắt cóc.Một cái kết xứng đáng cho kẻ thủ ác, mong rằng Tô Uyên Linh sẽ chịu cải tạo, thay đổi đợi ngày ra tù làm lại cuộc đời....----------------...Về phía Cố Tuyên Nghi đã một tháng rồi, cô vẫn vậy, vẫn nằm đó không có một chút dấu hiệu tỉnh lại.Cố Đình Vũ vẫn ở đó, chờ đợi, mong mỏi nhưng rồi lại thất vọng.Cô nằm đó, mắt nhắm chặt nếu không dựa vào những chỉ số trên đống máy móc lạnh lẽo trong phòng anh cứ ngỡ cô đã mãi mãi rời xa anh.Bên ngoài cửa phòng bệnh, bóng dáng quen thuộc đứng đó, lặng lẽ đưa mắt nhìn hai người bên trong, thân ảnh người con gái nhỏ nhắn mà anh ngày đêm nhớ mong, đến trong mơ cũng thấy cô, cô vẫn ở đó, vẫn vậy, lặng lẽ nhắm mắt ngủ mặc ngày tháng trôi qua.- Xin em, làm ơn tỉnh dậy được không, chỉ cần em tỉnh dậy anh sẽ không làm phiền em nữa.Xin em.Lâm Mặc Phong dựa đầu vào tấm kính nỉ non, anh chưa bao giờ sợ hãi như lúc này, sợ cô nếu cứ tiếp tục nằm đó sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.Anh rất sợ, sợ cô mất cô nhưng lại sợ cô không bao giờ tỉnh lại hơn.Anh rất muốn vào với cô, thăm cô, trò chuyện với cô, nhìn ngắm khuôn mặt anh ngày đêm kong nhớ nhưng Cố Đình Vũ một bước cũng không để anh đến gần cô.Đứng nhìn qua cửa đã là giới hạn cuối cùng của Cố Đình Vũ.Không còn cách nào khác, để nhìn thấy cô, gặp được cô nên Lâm Mặc Phong đành chấp nhận.????????????⬅️⬅️⬅️.