Tại một nhà kho bỏ hoang phía Tây thành phố X, một chiếc xe Porsche dừng ngay trước cửa, từ trên xe bước xuống là một người đàn ông có ngũ quan tuấn tú, sự vội vàng, lo lắng trên gương mặt cũng không làm lu mờ đi nét đẹp trời ban của anh ta. Nhanh chân bước vào trong nhà kho, bên trong là một khoảng không tối đen, le lói chút ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn dường như đã sắp hỏng do bỏ lâu không sử dụng. Anh không nhanh không chậm đi về phía ánh đèn, dừng trước mặt ba người đàn ông và hai người con gái mà cả hai cô gái đều đang bị chói chặt tay chân và bên cạnh là hai người đàn ông đang cầm súng hướng về phía thái dương của họ. Thấy anh đi đến người đàn ông nãy giờ ngồi trên ghế mới từ từ lên tiếng: Lâm tổng đúng là nhanh thật, mới đó đã xuất hiện rồi. Đừng nhiều lời, mau nói đi, ông muốn gì? Anh nhìn chằm chằm ông ta nãy giờ mới lên tiếng. Không vội, không vội, chúng ta cứ từ từ ngồi xuống tâm sự chút đã. Gã đàn ông kia ngả ngớn nói. Mau nói đi, ông muốn bao nhiêu? Anh nói với khuôn mặt…
Chương 83: 83: Về Nhà
Hối Hận Muộn MàngTác giả: Hoàng Mẫn HuyềnTruyện Ngôn TìnhTại một nhà kho bỏ hoang phía Tây thành phố X, một chiếc xe Porsche dừng ngay trước cửa, từ trên xe bước xuống là một người đàn ông có ngũ quan tuấn tú, sự vội vàng, lo lắng trên gương mặt cũng không làm lu mờ đi nét đẹp trời ban của anh ta. Nhanh chân bước vào trong nhà kho, bên trong là một khoảng không tối đen, le lói chút ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn dường như đã sắp hỏng do bỏ lâu không sử dụng. Anh không nhanh không chậm đi về phía ánh đèn, dừng trước mặt ba người đàn ông và hai người con gái mà cả hai cô gái đều đang bị chói chặt tay chân và bên cạnh là hai người đàn ông đang cầm súng hướng về phía thái dương của họ. Thấy anh đi đến người đàn ông nãy giờ ngồi trên ghế mới từ từ lên tiếng: Lâm tổng đúng là nhanh thật, mới đó đã xuất hiện rồi. Đừng nhiều lời, mau nói đi, ông muốn gì? Anh nhìn chằm chằm ông ta nãy giờ mới lên tiếng. Không vội, không vội, chúng ta cứ từ từ ngồi xuống tâm sự chút đã. Gã đàn ông kia ngả ngớn nói. Mau nói đi, ông muốn bao nhiêu? Anh nói với khuôn mặt… Cố Tuyên Nghi về nhà tâm trạng nặng nề đi không ít, lúc đi vui vẻ bao nhiêu lúc về thì một chút ý vui cũng không có.Dù đã cố gắng bình ổn tâm trạng nhưng tâm tình không tốt của cô vẫn bị Thẩm Quân Đình nhìn ra.Anh vẫn như thường ngày săn sóc cô từng chút một bởi trong bữa ăn anh không muốn nói quá nhiều nhất là về những chuyện không vui.- Bảo bối, hôm nay ra ngoài gặp chuyện không vui sao?Thẩm Quân Đình ôm Cố Tuyên Nghi nằm trên giường, để cô gối đầu lên tay mình, nhẹ vuốt mái tóc mềm mượt của cô.- Không có...!không có gì hết.Gần đây công ty nhiều việc, cô còn nghe Tony nói gần đây Max muốn đấu thầu một dự án nhưng ngặt lỗi không biết từ đâu xuất hiện một công ty mới ngang nhiên dám đối đầu với Max, công ty đó tuy mới thành lập không lâu nhưng phải nói là năng lực rất tốt, cũng rất gan dạ mới dám đối đầu với Max.Vì lí do này gần đây Thẩm Quân Đình bận đến tối mặt tối mũi, vô cùng mệt mỏi, cô không muốn anh vì chút chuyện của cô mà nhọc lòng hơn nữa.- Anh đã nói thế nào, nói dối phải chịu phạt, em là muốn chịu phạt.Thẩm Quân Đình giống như đùa nhưng Cố Tuyên Nghi biết anh không hề đùa.Anh từng nói không muốn giữa hai người có bất kì bí mật gì, nếu có chuyện gì phải nói rõ, tâm sự với người kia để cùng nhau giải quyết.- Em....Cố Tuyên Nghi vẫn do dự, cô biết anh đang rất mệt mỏi nhưng vì nhìn ra tâm trạng không vui của cô, không muốn cô một mình ôm nỗi khó chịu trong lòng nên vẫn ân cần, dịu dàng dỗ cô nói ra, anh là đang quan tâm cô.- Nói đi, anh nghe.Dịu dàng rất đỗi dịu dàng, Thẩm Quân Đình chưa bao giờ dịu dàng như vậy với bất kì cô gái nào.Cố Tuyên Nghi ngoan ngoãn kể lại cho anh nghe những gì cô gặp phải hôm nay, kể về người đàn ông lạ mặt khó hiểu kia nữa.Chỉ cần nghe một nửa Thẩm Quân Đình đã dễ dàng đoán ra người đàn ông lạ mặt trong lời của cô là ai.Quả là không biết điều, nếu Lâm Mặc Phong đã cố ý tiếp cận cô, làm trái lời hứa với anh thì anh sẽ không ngại khiến Lâm Mặc Phong trả giá.- Đừng sợ, anh sẽ cho người điều tra và giải quyết chuyện này.Thẩm Quân Đình an ủi cô, vỗ vai cô, ôm cô cùng nhau chìm vào giấc ngủ....----------------...Hiện ra trước mắt Cố Tuyên Nghi là ngôi biệt thự được thiết kế trên một diện tích rất rộng, chọn gam màu trắng nhẹ nhàng, thanh thoát làm nổi bật các chi tiết trang trí đặc trưng của phong cách Pháp cổ điển.- Thật đẹp.Cố Tuyên Nghi không nhịn được mà thốt lên lời khen ngợi.Quả thật ở đây rất đẹp, một nơi xô bồ, nhộn nhịp như New York mà lại có được một căn biệt thự như vậy thật sự rất hiếm.Căn biệt thự như tách ra khỏi sự ồn ào náo nhiệt của thành thị, khoác lên mình vẻ bình yên lạ thường.- Vào thôi em.Thẩm Quân Đình đi tới, nhìn cô gái nhỏ mải mê nhìn ngắm căn nhà mà bật cười, ngôi nhà này tuy đẹp nhưng cô còn đẹp hơn thế.Đi tới nắm tay cô, dắt vào nhà.Hôm nay anh đưa Cố Tuyên Nghi về nhà ba mẹ anh, ông bà thật sự mong cô rất nhiều.- Em....- Đừng lo, ba mẹ sẽ quý em thôi.Nhìn thấu sự lo lắng, hồi hộp của cô Thẩm Quân Đình dịu dàng an ủi, nhìn bộ dáng giống như cô dâu nhỏ lần đầu về thăm nhà chồng hồi hộp, e ngại mà anh yêu không tả xiết chỉ muốn đem cô nhập làm một với mình, không muốn rời xa.- Dạ.Cố Tuyên Nghi hít một hơi thật sâu, gật đầu nắm tay anh cùng nhau đi vào.- Ông xã, các con về rồi, về rồi.Thẩm phu nhân từ sớm đã ngồi chờ hai người, vừa thấy bóng hai người ở cửa bà liền vui mừng gọi chồng mình ra.- Ba, mẹ.- Bác trai, bác gái.Cố Tuyên Nghi và Thẩm Quân Đình cùng nhau lên tiếng chào hỏi, nhìn dáng vẻ e thẹn của Cố Tuyên Nghi, Thẩm phu nhân lại thấy vô cùng đáng yêu, cô gái dễ thương, đáng yêu xinh xắn như này đến bà còn mê thì hỏi làm sao con trai bà không yêu cho được.- Vào nhà, vào nhà đi.Thẩm phu nhân niềm nở chào đón, nắm tay Cố Tuyên Nghi dẫn vào nhà.- Con gái, đừng ngại, chúng ta rồi cũng sẽ là người một nhà, không cần ngại.????????????⬅️⬅️⬅️.
Cố Tuyên Nghi về nhà tâm trạng nặng nề đi không ít, lúc đi vui vẻ bao nhiêu lúc về thì một chút ý vui cũng không có.
Dù đã cố gắng bình ổn tâm trạng nhưng tâm tình không tốt của cô vẫn bị Thẩm Quân Đình nhìn ra.
Anh vẫn như thường ngày săn sóc cô từng chút một bởi trong bữa ăn anh không muốn nói quá nhiều nhất là về những chuyện không vui.
- Bảo bối, hôm nay ra ngoài gặp chuyện không vui sao?
Thẩm Quân Đình ôm Cố Tuyên Nghi nằm trên giường, để cô gối đầu lên tay mình, nhẹ vuốt mái tóc mềm mượt của cô.
- Không có...!không có gì hết.
Gần đây công ty nhiều việc, cô còn nghe Tony nói gần đây Max muốn đấu thầu một dự án nhưng ngặt lỗi không biết từ đâu xuất hiện một công ty mới ngang nhiên dám đối đầu với Max, công ty đó tuy mới thành lập không lâu nhưng phải nói là năng lực rất tốt, cũng rất gan dạ mới dám đối đầu với Max.
Vì lí do này gần đây Thẩm Quân Đình bận đến tối mặt tối mũi, vô cùng mệt mỏi, cô không muốn anh vì chút chuyện của cô mà nhọc lòng hơn nữa.
- Anh đã nói thế nào, nói dối phải chịu phạt, em là muốn chịu phạt.
Thẩm Quân Đình giống như đùa nhưng Cố Tuyên Nghi biết anh không hề đùa.
Anh từng nói không muốn giữa hai người có bất kì bí mật gì, nếu có chuyện gì phải nói rõ, tâm sự với người kia để cùng nhau giải quyết.
- Em....
Cố Tuyên Nghi vẫn do dự, cô biết anh đang rất mệt mỏi nhưng vì nhìn ra tâm trạng không vui của cô, không muốn cô một mình ôm nỗi khó chịu trong lòng nên vẫn ân cần, dịu dàng dỗ cô nói ra, anh là đang quan tâm cô.
- Nói đi, anh nghe.
Dịu dàng rất đỗi dịu dàng, Thẩm Quân Đình chưa bao giờ dịu dàng như vậy với bất kì cô gái nào.
Cố Tuyên Nghi ngoan ngoãn kể lại cho anh nghe những gì cô gặp phải hôm nay, kể về người đàn ông lạ mặt khó hiểu kia nữa.
Chỉ cần nghe một nửa Thẩm Quân Đình đã dễ dàng đoán ra người đàn ông lạ mặt trong lời của cô là ai.
Quả là không biết điều, nếu Lâm Mặc Phong đã cố ý tiếp cận cô, làm trái lời hứa với anh thì anh sẽ không ngại khiến Lâm Mặc Phong trả giá.
- Đừng sợ, anh sẽ cho người điều tra và giải quyết chuyện này.
Thẩm Quân Đình an ủi cô, vỗ vai cô, ôm cô cùng nhau chìm vào giấc ngủ.
...----------------...
Hiện ra trước mắt Cố Tuyên Nghi là ngôi biệt thự được thiết kế trên một diện tích rất rộng, chọn gam màu trắng nhẹ nhàng, thanh thoát làm nổi bật các chi tiết trang trí đặc trưng của phong cách Pháp cổ điển.
- Thật đẹp.
Cố Tuyên Nghi không nhịn được mà thốt lên lời khen ngợi.
Quả thật ở đây rất đẹp, một nơi xô bồ, nhộn nhịp như New York mà lại có được một căn biệt thự như vậy thật sự rất hiếm.
Căn biệt thự như tách ra khỏi sự ồn ào náo nhiệt của thành thị, khoác lên mình vẻ bình yên lạ thường.
- Vào thôi em.
Thẩm Quân Đình đi tới, nhìn cô gái nhỏ mải mê nhìn ngắm căn nhà mà bật cười, ngôi nhà này tuy đẹp nhưng cô còn đẹp hơn thế.
Đi tới nắm tay cô, dắt vào nhà.
Hôm nay anh đưa Cố Tuyên Nghi về nhà ba mẹ anh, ông bà thật sự mong cô rất nhiều.
- Em....
- Đừng lo, ba mẹ sẽ quý em thôi.
Nhìn thấu sự lo lắng, hồi hộp của cô Thẩm Quân Đình dịu dàng an ủi, nhìn bộ dáng giống như cô dâu nhỏ lần đầu về thăm nhà chồng hồi hộp, e ngại mà anh yêu không tả xiết chỉ muốn đem cô nhập làm một với mình, không muốn rời xa.
- Dạ.
Cố Tuyên Nghi hít một hơi thật sâu, gật đầu nắm tay anh cùng nhau đi vào.
- Ông xã, các con về rồi, về rồi.
Thẩm phu nhân từ sớm đã ngồi chờ hai người, vừa thấy bóng hai người ở cửa bà liền vui mừng gọi chồng mình ra.
- Ba, mẹ.
- Bác trai, bác gái.
Cố Tuyên Nghi và Thẩm Quân Đình cùng nhau lên tiếng chào hỏi, nhìn dáng vẻ e thẹn của Cố Tuyên Nghi, Thẩm phu nhân lại thấy vô cùng đáng yêu, cô gái dễ thương, đáng yêu xinh xắn như này đến bà còn mê thì hỏi làm sao con trai bà không yêu cho được.
- Vào nhà, vào nhà đi.
Thẩm phu nhân niềm nở chào đón, nắm tay Cố Tuyên Nghi dẫn vào nhà.
- Con gái, đừng ngại, chúng ta rồi cũng sẽ là người một nhà, không cần ngại.
????????????⬅️⬅️⬅️.
Hối Hận Muộn MàngTác giả: Hoàng Mẫn HuyềnTruyện Ngôn TìnhTại một nhà kho bỏ hoang phía Tây thành phố X, một chiếc xe Porsche dừng ngay trước cửa, từ trên xe bước xuống là một người đàn ông có ngũ quan tuấn tú, sự vội vàng, lo lắng trên gương mặt cũng không làm lu mờ đi nét đẹp trời ban của anh ta. Nhanh chân bước vào trong nhà kho, bên trong là một khoảng không tối đen, le lói chút ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn dường như đã sắp hỏng do bỏ lâu không sử dụng. Anh không nhanh không chậm đi về phía ánh đèn, dừng trước mặt ba người đàn ông và hai người con gái mà cả hai cô gái đều đang bị chói chặt tay chân và bên cạnh là hai người đàn ông đang cầm súng hướng về phía thái dương của họ. Thấy anh đi đến người đàn ông nãy giờ ngồi trên ghế mới từ từ lên tiếng: Lâm tổng đúng là nhanh thật, mới đó đã xuất hiện rồi. Đừng nhiều lời, mau nói đi, ông muốn gì? Anh nhìn chằm chằm ông ta nãy giờ mới lên tiếng. Không vội, không vội, chúng ta cứ từ từ ngồi xuống tâm sự chút đã. Gã đàn ông kia ngả ngớn nói. Mau nói đi, ông muốn bao nhiêu? Anh nói với khuôn mặt… Cố Tuyên Nghi về nhà tâm trạng nặng nề đi không ít, lúc đi vui vẻ bao nhiêu lúc về thì một chút ý vui cũng không có.Dù đã cố gắng bình ổn tâm trạng nhưng tâm tình không tốt của cô vẫn bị Thẩm Quân Đình nhìn ra.Anh vẫn như thường ngày săn sóc cô từng chút một bởi trong bữa ăn anh không muốn nói quá nhiều nhất là về những chuyện không vui.- Bảo bối, hôm nay ra ngoài gặp chuyện không vui sao?Thẩm Quân Đình ôm Cố Tuyên Nghi nằm trên giường, để cô gối đầu lên tay mình, nhẹ vuốt mái tóc mềm mượt của cô.- Không có...!không có gì hết.Gần đây công ty nhiều việc, cô còn nghe Tony nói gần đây Max muốn đấu thầu một dự án nhưng ngặt lỗi không biết từ đâu xuất hiện một công ty mới ngang nhiên dám đối đầu với Max, công ty đó tuy mới thành lập không lâu nhưng phải nói là năng lực rất tốt, cũng rất gan dạ mới dám đối đầu với Max.Vì lí do này gần đây Thẩm Quân Đình bận đến tối mặt tối mũi, vô cùng mệt mỏi, cô không muốn anh vì chút chuyện của cô mà nhọc lòng hơn nữa.- Anh đã nói thế nào, nói dối phải chịu phạt, em là muốn chịu phạt.Thẩm Quân Đình giống như đùa nhưng Cố Tuyên Nghi biết anh không hề đùa.Anh từng nói không muốn giữa hai người có bất kì bí mật gì, nếu có chuyện gì phải nói rõ, tâm sự với người kia để cùng nhau giải quyết.- Em....Cố Tuyên Nghi vẫn do dự, cô biết anh đang rất mệt mỏi nhưng vì nhìn ra tâm trạng không vui của cô, không muốn cô một mình ôm nỗi khó chịu trong lòng nên vẫn ân cần, dịu dàng dỗ cô nói ra, anh là đang quan tâm cô.- Nói đi, anh nghe.Dịu dàng rất đỗi dịu dàng, Thẩm Quân Đình chưa bao giờ dịu dàng như vậy với bất kì cô gái nào.Cố Tuyên Nghi ngoan ngoãn kể lại cho anh nghe những gì cô gặp phải hôm nay, kể về người đàn ông lạ mặt khó hiểu kia nữa.Chỉ cần nghe một nửa Thẩm Quân Đình đã dễ dàng đoán ra người đàn ông lạ mặt trong lời của cô là ai.Quả là không biết điều, nếu Lâm Mặc Phong đã cố ý tiếp cận cô, làm trái lời hứa với anh thì anh sẽ không ngại khiến Lâm Mặc Phong trả giá.- Đừng sợ, anh sẽ cho người điều tra và giải quyết chuyện này.Thẩm Quân Đình an ủi cô, vỗ vai cô, ôm cô cùng nhau chìm vào giấc ngủ....----------------...Hiện ra trước mắt Cố Tuyên Nghi là ngôi biệt thự được thiết kế trên một diện tích rất rộng, chọn gam màu trắng nhẹ nhàng, thanh thoát làm nổi bật các chi tiết trang trí đặc trưng của phong cách Pháp cổ điển.- Thật đẹp.Cố Tuyên Nghi không nhịn được mà thốt lên lời khen ngợi.Quả thật ở đây rất đẹp, một nơi xô bồ, nhộn nhịp như New York mà lại có được một căn biệt thự như vậy thật sự rất hiếm.Căn biệt thự như tách ra khỏi sự ồn ào náo nhiệt của thành thị, khoác lên mình vẻ bình yên lạ thường.- Vào thôi em.Thẩm Quân Đình đi tới, nhìn cô gái nhỏ mải mê nhìn ngắm căn nhà mà bật cười, ngôi nhà này tuy đẹp nhưng cô còn đẹp hơn thế.Đi tới nắm tay cô, dắt vào nhà.Hôm nay anh đưa Cố Tuyên Nghi về nhà ba mẹ anh, ông bà thật sự mong cô rất nhiều.- Em....- Đừng lo, ba mẹ sẽ quý em thôi.Nhìn thấu sự lo lắng, hồi hộp của cô Thẩm Quân Đình dịu dàng an ủi, nhìn bộ dáng giống như cô dâu nhỏ lần đầu về thăm nhà chồng hồi hộp, e ngại mà anh yêu không tả xiết chỉ muốn đem cô nhập làm một với mình, không muốn rời xa.- Dạ.Cố Tuyên Nghi hít một hơi thật sâu, gật đầu nắm tay anh cùng nhau đi vào.- Ông xã, các con về rồi, về rồi.Thẩm phu nhân từ sớm đã ngồi chờ hai người, vừa thấy bóng hai người ở cửa bà liền vui mừng gọi chồng mình ra.- Ba, mẹ.- Bác trai, bác gái.Cố Tuyên Nghi và Thẩm Quân Đình cùng nhau lên tiếng chào hỏi, nhìn dáng vẻ e thẹn của Cố Tuyên Nghi, Thẩm phu nhân lại thấy vô cùng đáng yêu, cô gái dễ thương, đáng yêu xinh xắn như này đến bà còn mê thì hỏi làm sao con trai bà không yêu cho được.- Vào nhà, vào nhà đi.Thẩm phu nhân niềm nở chào đón, nắm tay Cố Tuyên Nghi dẫn vào nhà.- Con gái, đừng ngại, chúng ta rồi cũng sẽ là người một nhà, không cần ngại.????????????⬅️⬅️⬅️.