Sắp tới Tết Nguyên Đán, Trì Uyên gọi vô số cuộc gọi cho cha anh, muốn đón cha lên thành phố ăn tết, nhưng cuộc gọi nào cũng kết thúc trong sự khó chịu, im lặng hoặc cãi vã, cha anh sống chết không muốn rời đi nơi thôn quê kia, làm cho Trì Uyên đau đầu. Lại một ngày tăng ca tới khuya, Trì Uyên mệt mỏi nằm liệt trên sô pha, còn chưa được nghỉ ngơi, tiếng chuông điện thoại lại vang lên trong không gian tĩnh mịch. Là cha. Trì Uyên bắt máy “Cha? Trễ như vậy rồi, sao còn chưa ngủ?” Tâm trạng cha Trì vô cùng tốt, “Con trai, Tết Nguyên Đán mày về ngày nào? Cha không giục mày cưới vợ nữa, còn không mau lăn về.” Trì Uyên nheo mắt lại, “Cha, cha lại đang nghĩ tới cái gì vậy?” Không thúc giục anh cưới vợ sao? Có quỷ mới tin, anh còn không biết cha của mình? Mỗi ngày ông đều mong anh mau mau sinh cháu cho ông bồng. Cha Trì vui tươi hớn hở, hỏi lại, “Rốt cuộc là bao giờ mày về? Có về kịp để ăn Tết không?” Trì Uyên bất lực, “Hai ngày nữa, con sắp xếp công việc ổn thoải, để về còn có thời gian chăm…
Chương 16
Em, Em Là Của AnhTác giả: Sầu Vân Thương BaTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô ThịSắp tới Tết Nguyên Đán, Trì Uyên gọi vô số cuộc gọi cho cha anh, muốn đón cha lên thành phố ăn tết, nhưng cuộc gọi nào cũng kết thúc trong sự khó chịu, im lặng hoặc cãi vã, cha anh sống chết không muốn rời đi nơi thôn quê kia, làm cho Trì Uyên đau đầu. Lại một ngày tăng ca tới khuya, Trì Uyên mệt mỏi nằm liệt trên sô pha, còn chưa được nghỉ ngơi, tiếng chuông điện thoại lại vang lên trong không gian tĩnh mịch. Là cha. Trì Uyên bắt máy “Cha? Trễ như vậy rồi, sao còn chưa ngủ?” Tâm trạng cha Trì vô cùng tốt, “Con trai, Tết Nguyên Đán mày về ngày nào? Cha không giục mày cưới vợ nữa, còn không mau lăn về.” Trì Uyên nheo mắt lại, “Cha, cha lại đang nghĩ tới cái gì vậy?” Không thúc giục anh cưới vợ sao? Có quỷ mới tin, anh còn không biết cha của mình? Mỗi ngày ông đều mong anh mau mau sinh cháu cho ông bồng. Cha Trì vui tươi hớn hở, hỏi lại, “Rốt cuộc là bao giờ mày về? Có về kịp để ăn Tết không?” Trì Uyên bất lực, “Hai ngày nữa, con sắp xếp công việc ổn thoải, để về còn có thời gian chăm… Trì Uyên đẩy cửa ra, “Thư Ưu!”Thư Ưu vội vàng đứng lên, “Có.”“Đặt vé máy bay, tôi muốn chuyến gần nhất, sau đó đặt thêm vé tàu.”Thư Ưu mở trang web đặt vé hỏi, “Điểm đến?”“Quê tôi.”Thư Ưu sửng sốt, “Anh, anh bây giờ trở về?”Trả lời hắn chính là tiếng đóng cửa.Trì Uyên lại cầm áo khoác đi ra, “Đặt được không?”Thư Ưu nói, “Hai giờ nữa cất cánh, bây giờ tới sân bay là vừa kịp.”Hai người lên đường, trên đường Trì Uyên không nói tiếng nào, Thư Ưu cũng không dám hé răng, chỉ nghĩ rằng trong nhà ông chủ có việc gấp, trời băng giá lại có tuyết, phải chú ý an toàn, còn phải kiếm đường tắt đi cho nhanh.Sau khi đến sân bay, Trì Uyên vỗ vai Thư Ưu, “Mấy ngày nữa công ty đều dựa vào cậu hết.”Thư Ưu nghĩ tới lại đau đầu, “Ông chủ yên tâm, ít nhất cũng kéo được cho tới khi anh về mới phá sản.”Trì Uyên bị chọc cười, “Thuyền nhỏ mua tốt lắm, chuyện này tôi phải cảm ơn cậu.”Thư Ưu như lọt vào sương mù, nhìn Trì Uyên vẫy tay đi vào bên trong.Tới sân bay là vừa kịp đăng ký, Trì Uyên nhìn thấy cửa hàng miễn thuế, không kịp vào mua quần áo cho Hàng Tuyên.Chờ đến khi xuống máy bay đi.Đáng tiếc cũng vừa kịp lúc lên xe.Chờ khi tàu đi.Đáng tiếc vừa xuống tàu liền phải mua vé đi cho kịp chuyến cuối về huyện.Trì Uyên cười khổ.Cả ngày nay mông của anh không rời khỏi chỗ ngồi, tê rần, lúc này khoanh chân ngồi trên xe bò, nhìn màn đêm dần dần buông xuống, cũng không quan tâm trên người đã phủ đầy bông tuyết.Trong lòng vô cùng nhẹ nhõm, cũng rất chờ mong.Chỉ là có chút đói bụng.Còn mấy km đường núi, Trì Uyên cầm điện thoại soi đèn đi trong tuyết, cuối cùng khi anh đứng ở trước nhà, đã bị đông lạnh đến mất cảm giác.Trì Uyên giơ chân đá cổng, làm cho cửa sắt đập mạnh vang dội trong đêm, khiến cho mấy con chó sủa như điên.“Ai?” Cha Trì hét lên.Trì Uyên mới vừa mở miệng, đã bị gió lạnh lùa vào cổ họng ho khan.“Ai?!” Cha Trì lại hét.Trì Uyên lại nhấc chân đá cổng, gào giọng, “Là con, con trai của cha!”
Trì Uyên đẩy cửa ra, “Thư Ưu!”
Thư Ưu vội vàng đứng lên, “Có.”
“Đặt vé máy bay, tôi muốn chuyến gần nhất, sau đó đặt thêm vé tàu.”
Thư Ưu mở trang web đặt vé hỏi, “Điểm đến?”
“Quê tôi.”
Thư Ưu sửng sốt, “Anh, anh bây giờ trở về?”
Trả lời hắn chính là tiếng đóng cửa.
Trì Uyên lại cầm áo khoác đi ra, “Đặt được không?”
Thư Ưu nói, “Hai giờ nữa cất cánh, bây giờ tới sân bay là vừa kịp.”
Hai người lên đường, trên đường Trì Uyên không nói tiếng nào, Thư Ưu cũng không dám hé răng, chỉ nghĩ rằng trong nhà ông chủ có việc gấp, trời băng giá lại có tuyết, phải chú ý an toàn, còn phải kiếm đường tắt đi cho nhanh.
Sau khi đến sân bay, Trì Uyên vỗ vai Thư Ưu, “Mấy ngày nữa công ty đều dựa vào cậu hết.”
Thư Ưu nghĩ tới lại đau đầu, “Ông chủ yên tâm, ít nhất cũng kéo được cho tới khi anh về mới phá sản.”
Trì Uyên bị chọc cười, “Thuyền nhỏ mua tốt lắm, chuyện này tôi phải cảm ơn cậu.”
Thư Ưu như lọt vào sương mù, nhìn Trì Uyên vẫy tay đi vào bên trong.
Tới sân bay là vừa kịp đăng ký, Trì Uyên nhìn thấy cửa hàng miễn thuế, không kịp vào mua quần áo cho Hàng Tuyên.
Chờ đến khi xuống máy bay đi.
Đáng tiếc cũng vừa kịp lúc lên xe.
Chờ khi tàu đi.
Đáng tiếc vừa xuống tàu liền phải mua vé đi cho kịp chuyến cuối về huyện.
Trì Uyên cười khổ.
Cả ngày nay mông của anh không rời khỏi chỗ ngồi, tê rần, lúc này khoanh chân ngồi trên xe bò, nhìn màn đêm dần dần buông xuống, cũng không quan tâm trên người đã phủ đầy bông tuyết.
Trong lòng vô cùng nhẹ nhõm, cũng rất chờ mong.
Chỉ là có chút đói bụng.
Còn mấy km đường núi, Trì Uyên cầm điện thoại soi đèn đi trong tuyết, cuối cùng khi anh đứng ở trước nhà, đã bị đông lạnh đến mất cảm giác.
Trì Uyên giơ chân đá cổng, làm cho cửa sắt đập mạnh vang dội trong đêm, khiến cho mấy con chó sủa như điên.
“Ai?” Cha Trì hét lên.
Trì Uyên mới vừa mở miệng, đã bị gió lạnh lùa vào cổ họng ho khan.
“Ai?!” Cha Trì lại hét.
Trì Uyên lại nhấc chân đá cổng, gào giọng, “Là con, con trai của cha!”
Em, Em Là Của AnhTác giả: Sầu Vân Thương BaTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô ThịSắp tới Tết Nguyên Đán, Trì Uyên gọi vô số cuộc gọi cho cha anh, muốn đón cha lên thành phố ăn tết, nhưng cuộc gọi nào cũng kết thúc trong sự khó chịu, im lặng hoặc cãi vã, cha anh sống chết không muốn rời đi nơi thôn quê kia, làm cho Trì Uyên đau đầu. Lại một ngày tăng ca tới khuya, Trì Uyên mệt mỏi nằm liệt trên sô pha, còn chưa được nghỉ ngơi, tiếng chuông điện thoại lại vang lên trong không gian tĩnh mịch. Là cha. Trì Uyên bắt máy “Cha? Trễ như vậy rồi, sao còn chưa ngủ?” Tâm trạng cha Trì vô cùng tốt, “Con trai, Tết Nguyên Đán mày về ngày nào? Cha không giục mày cưới vợ nữa, còn không mau lăn về.” Trì Uyên nheo mắt lại, “Cha, cha lại đang nghĩ tới cái gì vậy?” Không thúc giục anh cưới vợ sao? Có quỷ mới tin, anh còn không biết cha của mình? Mỗi ngày ông đều mong anh mau mau sinh cháu cho ông bồng. Cha Trì vui tươi hớn hở, hỏi lại, “Rốt cuộc là bao giờ mày về? Có về kịp để ăn Tết không?” Trì Uyên bất lực, “Hai ngày nữa, con sắp xếp công việc ổn thoải, để về còn có thời gian chăm… Trì Uyên đẩy cửa ra, “Thư Ưu!”Thư Ưu vội vàng đứng lên, “Có.”“Đặt vé máy bay, tôi muốn chuyến gần nhất, sau đó đặt thêm vé tàu.”Thư Ưu mở trang web đặt vé hỏi, “Điểm đến?”“Quê tôi.”Thư Ưu sửng sốt, “Anh, anh bây giờ trở về?”Trả lời hắn chính là tiếng đóng cửa.Trì Uyên lại cầm áo khoác đi ra, “Đặt được không?”Thư Ưu nói, “Hai giờ nữa cất cánh, bây giờ tới sân bay là vừa kịp.”Hai người lên đường, trên đường Trì Uyên không nói tiếng nào, Thư Ưu cũng không dám hé răng, chỉ nghĩ rằng trong nhà ông chủ có việc gấp, trời băng giá lại có tuyết, phải chú ý an toàn, còn phải kiếm đường tắt đi cho nhanh.Sau khi đến sân bay, Trì Uyên vỗ vai Thư Ưu, “Mấy ngày nữa công ty đều dựa vào cậu hết.”Thư Ưu nghĩ tới lại đau đầu, “Ông chủ yên tâm, ít nhất cũng kéo được cho tới khi anh về mới phá sản.”Trì Uyên bị chọc cười, “Thuyền nhỏ mua tốt lắm, chuyện này tôi phải cảm ơn cậu.”Thư Ưu như lọt vào sương mù, nhìn Trì Uyên vẫy tay đi vào bên trong.Tới sân bay là vừa kịp đăng ký, Trì Uyên nhìn thấy cửa hàng miễn thuế, không kịp vào mua quần áo cho Hàng Tuyên.Chờ đến khi xuống máy bay đi.Đáng tiếc cũng vừa kịp lúc lên xe.Chờ khi tàu đi.Đáng tiếc vừa xuống tàu liền phải mua vé đi cho kịp chuyến cuối về huyện.Trì Uyên cười khổ.Cả ngày nay mông của anh không rời khỏi chỗ ngồi, tê rần, lúc này khoanh chân ngồi trên xe bò, nhìn màn đêm dần dần buông xuống, cũng không quan tâm trên người đã phủ đầy bông tuyết.Trong lòng vô cùng nhẹ nhõm, cũng rất chờ mong.Chỉ là có chút đói bụng.Còn mấy km đường núi, Trì Uyên cầm điện thoại soi đèn đi trong tuyết, cuối cùng khi anh đứng ở trước nhà, đã bị đông lạnh đến mất cảm giác.Trì Uyên giơ chân đá cổng, làm cho cửa sắt đập mạnh vang dội trong đêm, khiến cho mấy con chó sủa như điên.“Ai?” Cha Trì hét lên.Trì Uyên mới vừa mở miệng, đã bị gió lạnh lùa vào cổ họng ho khan.“Ai?!” Cha Trì lại hét.Trì Uyên lại nhấc chân đá cổng, gào giọng, “Là con, con trai của cha!”