Sắp tới Tết Nguyên Đán, Trì Uyên gọi vô số cuộc gọi cho cha anh, muốn đón cha lên thành phố ăn tết, nhưng cuộc gọi nào cũng kết thúc trong sự khó chịu, im lặng hoặc cãi vã, cha anh sống chết không muốn rời đi nơi thôn quê kia, làm cho Trì Uyên đau đầu. Lại một ngày tăng ca tới khuya, Trì Uyên mệt mỏi nằm liệt trên sô pha, còn chưa được nghỉ ngơi, tiếng chuông điện thoại lại vang lên trong không gian tĩnh mịch. Là cha. Trì Uyên bắt máy “Cha? Trễ như vậy rồi, sao còn chưa ngủ?” Tâm trạng cha Trì vô cùng tốt, “Con trai, Tết Nguyên Đán mày về ngày nào? Cha không giục mày cưới vợ nữa, còn không mau lăn về.” Trì Uyên nheo mắt lại, “Cha, cha lại đang nghĩ tới cái gì vậy?” Không thúc giục anh cưới vợ sao? Có quỷ mới tin, anh còn không biết cha của mình? Mỗi ngày ông đều mong anh mau mau sinh cháu cho ông bồng. Cha Trì vui tươi hớn hở, hỏi lại, “Rốt cuộc là bao giờ mày về? Có về kịp để ăn Tết không?” Trì Uyên bất lực, “Hai ngày nữa, con sắp xếp công việc ổn thoải, để về còn có thời gian chăm…
Chương 43
Em, Em Là Của AnhTác giả: Sầu Vân Thương BaTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô ThịSắp tới Tết Nguyên Đán, Trì Uyên gọi vô số cuộc gọi cho cha anh, muốn đón cha lên thành phố ăn tết, nhưng cuộc gọi nào cũng kết thúc trong sự khó chịu, im lặng hoặc cãi vã, cha anh sống chết không muốn rời đi nơi thôn quê kia, làm cho Trì Uyên đau đầu. Lại một ngày tăng ca tới khuya, Trì Uyên mệt mỏi nằm liệt trên sô pha, còn chưa được nghỉ ngơi, tiếng chuông điện thoại lại vang lên trong không gian tĩnh mịch. Là cha. Trì Uyên bắt máy “Cha? Trễ như vậy rồi, sao còn chưa ngủ?” Tâm trạng cha Trì vô cùng tốt, “Con trai, Tết Nguyên Đán mày về ngày nào? Cha không giục mày cưới vợ nữa, còn không mau lăn về.” Trì Uyên nheo mắt lại, “Cha, cha lại đang nghĩ tới cái gì vậy?” Không thúc giục anh cưới vợ sao? Có quỷ mới tin, anh còn không biết cha của mình? Mỗi ngày ông đều mong anh mau mau sinh cháu cho ông bồng. Cha Trì vui tươi hớn hở, hỏi lại, “Rốt cuộc là bao giờ mày về? Có về kịp để ăn Tết không?” Trì Uyên bất lực, “Hai ngày nữa, con sắp xếp công việc ổn thoải, để về còn có thời gian chăm… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Laptop rất nhẹ, chỉ cần một tay là xách đi được rồi.Bước ra khỏi trung tâm điện máy, mưa đã ngừng rơi, mặt đất ướt đẫm, phản quang chiếu ra từng chiếc cầu vồng nhỏ.Cánh tay dài của Trì Uyên lại vươn ra kéo Hàng Tuyên đến gần mình."Vừa tan tiệc là lên máy bay phóng sang đây ngay, cứ sợ sẽ trễ giờ cơm tối."Ý muốn nói đã quá rõ ràng rồi.Hàng Tuyên còn đang tức giận cơ mà, không thèm để ý đến hắn, hỏi Hàng Thần, "Thần Thần, muốn ăn gì? Anh mời."Hàng Thần suy nghĩ, "Trời lạnh như vậy, hay là ăn lẩu đi."Vì vậy hai con người thích ăn ngọt bước theo Hàng Thần vào một quán lẩu chính tông lâu đời.Chỉ có mỗi Hàng Thần là ăn tới đã, đôi đũa lùa qua lùa lại trong nồi đầy ắp ớt đỏ tiêu xanh.Đáng thương hơn là phần nước lẩu nấm chỉ nhỏ bằng lòng bàn tay ở giữa nồi, chỉ mới bỏ vào được mấy cọng rau còn chưa kịp chín, đã bị một nhân viên phục vụ nhiều tình làm hư luôn rồi-- chiếc vá mới múc sa tế chưa đổi đã nhúng thẳng vào, khiến hai con người vốn đã không có khẩu vị nay hoàn toàn không muốn ăn nữa.Quét mắt nhìn khắp mặt bàn, chỉ còn mỗi đĩa bánh nếp đường đen* là ăn được.*: gốc là 红糖糍怕, là một món tráng miệng trộn bột nếp và bột đậu xanh lại chưng chín đem đi chiên giòn rồi rưới đường đen lên, luôn được kêu kèm khi ăn lẩu, để đỡ cay và nóng.Hàng Thần được ăn đến mãn nguyện, chút cảm giác khó chịu khi nãy cũng không còn nữa.Cậu ta hỏi, "Thế tối nay anh hai còn ngủ trong ký túc xá với em không?"Hàng Tuyên đang ăn bánh nếp chiên nên bị dính răng, Trì Uyên đã lập tức trả lời, "Không, anh cậu phải ra khách sạn ngủ với tôi rồi."Hàng Tuyên xém xíu đã bị nước sốt đường đen làm cho nghẹn cổ, gương mặt nhỏ đỏ bừng cả lên.Tiễn Hàng Thần về trường trước.Lúc tạm biệt Hàng Thần hỏi Trì Uyên, "Anh ơi, anh có chấp nhận và ủng hộ tập tục dưới quê mình không? Chỉ cần đưa tiền đưa heo bò là đã cưới hỏi xong rồi."Hàng Tuyên nghe vậy lông khắp người đều dựng thẳng.Trì Uyên dứt khoát trả lời, "Không ủng hộ, không chấp nhận, cho nên bây giờ tôi và anh cậu cái gì cũng không phải."Hàng Thần nhìn Hàng Tuyên đang nép bên cạnh người Trì Uyên, không nhìn rõ được biểu cảm của cậu, lại nói, "Vậy anh đã đưa anh ấy ra khỏi nơi đó rồi, xin hãy đối xử tốt với anh ấy một chút."Trì Uyên cười, trả lời càng dứt khoát hơn, "Đương nhiên rồi."Hàng Thần ôm thùng laptop rời đi.Để lại hai người đứng trước cổng trường đại học, nhất thời không ai lên tiếng.Vẫn là Trì Uyên mở miệng trước, "Đi thôi, tìm tiệm khác, anh đây* vẫn đang đói sắp chết rồi này."*: ở đây dùng 哥 (ge) là anh trong anh trai.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Laptop rất nhẹ, chỉ cần một tay là xách đi được rồi.
Bước ra khỏi trung tâm điện máy, mưa đã ngừng rơi, mặt đất ướt đẫm, phản quang chiếu ra từng chiếc cầu vồng nhỏ.
Cánh tay dài của Trì Uyên lại vươn ra kéo Hàng Tuyên đến gần mình.
"Vừa tan tiệc là lên máy bay phóng sang đây ngay, cứ sợ sẽ trễ giờ cơm tối."
Ý muốn nói đã quá rõ ràng rồi.
Hàng Tuyên còn đang tức giận cơ mà, không thèm để ý đến hắn, hỏi Hàng Thần, "Thần Thần, muốn ăn gì? Anh mời."
Hàng Thần suy nghĩ, "Trời lạnh như vậy, hay là ăn lẩu đi."
Vì vậy hai con người thích ăn ngọt bước theo Hàng Thần vào một quán lẩu chính tông lâu đời.
Chỉ có mỗi Hàng Thần là ăn tới đã, đôi đũa lùa qua lùa lại trong nồi đầy ắp ớt đỏ tiêu xanh.
Đáng thương hơn là phần nước lẩu nấm chỉ nhỏ bằng lòng bàn tay ở giữa nồi, chỉ mới bỏ vào được mấy cọng rau còn chưa kịp chín, đã bị một nhân viên phục vụ nhiều tình làm hư luôn rồi-- chiếc vá mới múc sa tế chưa đổi đã nhúng thẳng vào, khiến hai con người vốn đã không có khẩu vị nay hoàn toàn không muốn ăn nữa.
Quét mắt nhìn khắp mặt bàn, chỉ còn mỗi đĩa bánh nếp đường đen* là ăn được.
*: gốc là 红糖糍怕, là một món tráng miệng trộn bột nếp và bột đậu xanh lại chưng chín đem đi chiên giòn rồi rưới đường đen lên, luôn được kêu kèm khi ăn lẩu, để đỡ cay và nóng.
Hàng Thần được ăn đến mãn nguyện, chút cảm giác khó chịu khi nãy cũng không còn nữa.
Cậu ta hỏi, "Thế tối nay anh hai còn ngủ trong ký túc xá với em không?"
Hàng Tuyên đang ăn bánh nếp chiên nên bị dính răng, Trì Uyên đã lập tức trả lời, "Không, anh cậu phải ra khách sạn ngủ với tôi rồi."
Hàng Tuyên xém xíu đã bị nước sốt đường đen làm cho nghẹn cổ, gương mặt nhỏ đỏ bừng cả lên.
Tiễn Hàng Thần về trường trước.
Lúc tạm biệt Hàng Thần hỏi Trì Uyên, "Anh ơi, anh có chấp nhận và ủng hộ tập tục dưới quê mình không? Chỉ cần đưa tiền đưa heo bò là đã cưới hỏi xong rồi."
Hàng Tuyên nghe vậy lông khắp người đều dựng thẳng.
Trì Uyên dứt khoát trả lời, "Không ủng hộ, không chấp nhận, cho nên bây giờ tôi và anh cậu cái gì cũng không phải."
Hàng Thần nhìn Hàng Tuyên đang nép bên cạnh người Trì Uyên, không nhìn rõ được biểu cảm của cậu, lại nói, "Vậy anh đã đưa anh ấy ra khỏi nơi đó rồi, xin hãy đối xử tốt với anh ấy một chút."
Trì Uyên cười, trả lời càng dứt khoát hơn, "Đương nhiên rồi."
Hàng Thần ôm thùng laptop rời đi.
Để lại hai người đứng trước cổng trường đại học, nhất thời không ai lên tiếng.
Vẫn là Trì Uyên mở miệng trước, "Đi thôi, tìm tiệm khác, anh đây* vẫn đang đói sắp chết rồi này."
*: ở đây dùng 哥 (ge) là anh trong anh trai.
Em, Em Là Của AnhTác giả: Sầu Vân Thương BaTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô ThịSắp tới Tết Nguyên Đán, Trì Uyên gọi vô số cuộc gọi cho cha anh, muốn đón cha lên thành phố ăn tết, nhưng cuộc gọi nào cũng kết thúc trong sự khó chịu, im lặng hoặc cãi vã, cha anh sống chết không muốn rời đi nơi thôn quê kia, làm cho Trì Uyên đau đầu. Lại một ngày tăng ca tới khuya, Trì Uyên mệt mỏi nằm liệt trên sô pha, còn chưa được nghỉ ngơi, tiếng chuông điện thoại lại vang lên trong không gian tĩnh mịch. Là cha. Trì Uyên bắt máy “Cha? Trễ như vậy rồi, sao còn chưa ngủ?” Tâm trạng cha Trì vô cùng tốt, “Con trai, Tết Nguyên Đán mày về ngày nào? Cha không giục mày cưới vợ nữa, còn không mau lăn về.” Trì Uyên nheo mắt lại, “Cha, cha lại đang nghĩ tới cái gì vậy?” Không thúc giục anh cưới vợ sao? Có quỷ mới tin, anh còn không biết cha của mình? Mỗi ngày ông đều mong anh mau mau sinh cháu cho ông bồng. Cha Trì vui tươi hớn hở, hỏi lại, “Rốt cuộc là bao giờ mày về? Có về kịp để ăn Tết không?” Trì Uyên bất lực, “Hai ngày nữa, con sắp xếp công việc ổn thoải, để về còn có thời gian chăm… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Laptop rất nhẹ, chỉ cần một tay là xách đi được rồi.Bước ra khỏi trung tâm điện máy, mưa đã ngừng rơi, mặt đất ướt đẫm, phản quang chiếu ra từng chiếc cầu vồng nhỏ.Cánh tay dài của Trì Uyên lại vươn ra kéo Hàng Tuyên đến gần mình."Vừa tan tiệc là lên máy bay phóng sang đây ngay, cứ sợ sẽ trễ giờ cơm tối."Ý muốn nói đã quá rõ ràng rồi.Hàng Tuyên còn đang tức giận cơ mà, không thèm để ý đến hắn, hỏi Hàng Thần, "Thần Thần, muốn ăn gì? Anh mời."Hàng Thần suy nghĩ, "Trời lạnh như vậy, hay là ăn lẩu đi."Vì vậy hai con người thích ăn ngọt bước theo Hàng Thần vào một quán lẩu chính tông lâu đời.Chỉ có mỗi Hàng Thần là ăn tới đã, đôi đũa lùa qua lùa lại trong nồi đầy ắp ớt đỏ tiêu xanh.Đáng thương hơn là phần nước lẩu nấm chỉ nhỏ bằng lòng bàn tay ở giữa nồi, chỉ mới bỏ vào được mấy cọng rau còn chưa kịp chín, đã bị một nhân viên phục vụ nhiều tình làm hư luôn rồi-- chiếc vá mới múc sa tế chưa đổi đã nhúng thẳng vào, khiến hai con người vốn đã không có khẩu vị nay hoàn toàn không muốn ăn nữa.Quét mắt nhìn khắp mặt bàn, chỉ còn mỗi đĩa bánh nếp đường đen* là ăn được.*: gốc là 红糖糍怕, là một món tráng miệng trộn bột nếp và bột đậu xanh lại chưng chín đem đi chiên giòn rồi rưới đường đen lên, luôn được kêu kèm khi ăn lẩu, để đỡ cay và nóng.Hàng Thần được ăn đến mãn nguyện, chút cảm giác khó chịu khi nãy cũng không còn nữa.Cậu ta hỏi, "Thế tối nay anh hai còn ngủ trong ký túc xá với em không?"Hàng Tuyên đang ăn bánh nếp chiên nên bị dính răng, Trì Uyên đã lập tức trả lời, "Không, anh cậu phải ra khách sạn ngủ với tôi rồi."Hàng Tuyên xém xíu đã bị nước sốt đường đen làm cho nghẹn cổ, gương mặt nhỏ đỏ bừng cả lên.Tiễn Hàng Thần về trường trước.Lúc tạm biệt Hàng Thần hỏi Trì Uyên, "Anh ơi, anh có chấp nhận và ủng hộ tập tục dưới quê mình không? Chỉ cần đưa tiền đưa heo bò là đã cưới hỏi xong rồi."Hàng Tuyên nghe vậy lông khắp người đều dựng thẳng.Trì Uyên dứt khoát trả lời, "Không ủng hộ, không chấp nhận, cho nên bây giờ tôi và anh cậu cái gì cũng không phải."Hàng Thần nhìn Hàng Tuyên đang nép bên cạnh người Trì Uyên, không nhìn rõ được biểu cảm của cậu, lại nói, "Vậy anh đã đưa anh ấy ra khỏi nơi đó rồi, xin hãy đối xử tốt với anh ấy một chút."Trì Uyên cười, trả lời càng dứt khoát hơn, "Đương nhiên rồi."Hàng Thần ôm thùng laptop rời đi.Để lại hai người đứng trước cổng trường đại học, nhất thời không ai lên tiếng.Vẫn là Trì Uyên mở miệng trước, "Đi thôi, tìm tiệm khác, anh đây* vẫn đang đói sắp chết rồi này."*: ở đây dùng 哥 (ge) là anh trong anh trai.