Nhìn gương mặt lạ lẫm trong gương, khóe miệng Hoäc Khải không khỏi lộ ra một nụ cười khổ sở. Đến tận lúc này anh vẫn không thể hiểu nổi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Nhà họ Hoäc là gia tộc lớn đứng trong top 10 toàn quốc, tài sản lên tới hơn trăm tỷ. Mà Hoäc Khải chính là trưởng tôn dòng chính có tài năng nhất trong lịch sử nhà họ Hoäc. Anh có tài năng thiên bẩm về kinh doanh và quản lý khiến vô số người phải ngưỡng mộ, rất nhiều người tin rằng, với sự lãnh đạo của Hoắc Khải, nhà họ Hoắc có thể tiến tới top 3 toàn quốc, là sự việc dễ đoán nhất trong mười năm tới. Hai ngày trước, Hoäc Khải cùng vài người thân thiết khác đi leo núi, đang leo đến lưng chừng, đột nhiên anh cảm thấy sau gáy đau đớn như bị đánh ình một cú, sau đó không còn nhận được điều gì. Sau khi tỉnh dậy, anh – đã ở một nơi lạ hoắc này rồi, đã vậy còn mang theo một gương mặt khác. Nếu không nhờ những ký ức trong đầu, Hoäc Khải rất nghi ngờ phải chăng mình bị người ta tiến hành phẫu thuật thẩm mỹ trong một đêm. Thế nhưng…
Chương 2: Sự thay đổi của chồng
Chế Tạo Hào MônTác giả: Hứa ĐệTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhìn gương mặt lạ lẫm trong gương, khóe miệng Hoäc Khải không khỏi lộ ra một nụ cười khổ sở. Đến tận lúc này anh vẫn không thể hiểu nổi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Nhà họ Hoäc là gia tộc lớn đứng trong top 10 toàn quốc, tài sản lên tới hơn trăm tỷ. Mà Hoäc Khải chính là trưởng tôn dòng chính có tài năng nhất trong lịch sử nhà họ Hoäc. Anh có tài năng thiên bẩm về kinh doanh và quản lý khiến vô số người phải ngưỡng mộ, rất nhiều người tin rằng, với sự lãnh đạo của Hoắc Khải, nhà họ Hoắc có thể tiến tới top 3 toàn quốc, là sự việc dễ đoán nhất trong mười năm tới. Hai ngày trước, Hoäc Khải cùng vài người thân thiết khác đi leo núi, đang leo đến lưng chừng, đột nhiên anh cảm thấy sau gáy đau đớn như bị đánh ình một cú, sau đó không còn nhận được điều gì. Sau khi tỉnh dậy, anh – đã ở một nơi lạ hoắc này rồi, đã vậy còn mang theo một gương mặt khác. Nếu không nhờ những ký ức trong đầu, Hoäc Khải rất nghi ngờ phải chăng mình bị người ta tiến hành phẫu thuật thẩm mỹ trong một đêm. Thế nhưng… Hoäc Khải biết dù mình có xin lỗi thìNinh Thần cũng không tin, bởi vì tronglòng cô, tên ngu ngốc nào đó đã khiếnhình tượng xấu tệ của anh ta ăn sâu bénrễ rồi.Thế nhưng nếu mình đã được sốnglại trong cơ thể Lý Phong, nếu muốndùng cơ thể này làm khởi điểm để hoànthành việc mình muốn làm, vậy thì nhấtđịnh phải thay đổi mọi thứ.Anh ngẫm nghĩ thật kỹ xem sau nàymình nên làm gì, cả căn phòng chìmtrong im lặng, chỉ có tiếng Đường Đườngcố gắng húp mì thỉnh thoảng lọt vào tai.Sau khi đăng quảng cáo suốt haitiếng đồng hồ nhưng không thấy ai có ýđịnh mua hàng, Ninh Thần đành từ bỏ“công việc” của ngày hôm nay.Cô đứng dậy, đang định đi thu dọnbát đũa của con gái thì thấy trên bàntrống trơn.Khi quay người đi vào phòng bếpxem thử, mới thấy Hoắc Khải đang lauchùi gian bếp rất nhanh nhạy.Là trưởng tôn dòng chính của nhàhọ Hoäc, tất cả mọi việc đều có ngườikhác lo liệu giúp, nhưng Hoäc Khải chưatừng thích dựa dẫm vào người xungquanh. Anh thích tự nấu nướng, tự rửabát, tự mặc quần áo, tự giặt quần áo.Đến cả chiếc xe thường ngày mìnhlái, anh cũng tự rửa.Không phải vì thương bảo mẫu vấtvả, mà vì anh cảm thấy mình là một conngười, mà đã là người thì phải làm gì đó.Nếu không, chỉ băng cứ cắt mỗi cái đầuxuống mà đặt trong văn phòng, các bộphận khác ném vào lò thiêu luôn điNhất là hôm nay, anh cảm thấymình nên làm điều gì đó. Không chỉ đơnthuần để cải thiện mối quan hệ với NinhThần, mà anh hi vọng có thể cho chínhmình thấy anh vẫn là một con người.Đã lâu lắm rồi Ninh Thần không thấychồng mình làm việc nhà. Cảnh tượngnày cứ như mới ngày hôm qua thôi, màcũng giống như đang năm mơ vậy.Thế nhưng, giấc mơ nào cũng có lúc.phải tỉnh lại.Đợi khi Hoäc Khải bước ra khỏiphòng bếp, hai mẹ con cô đã chui vàochăn rồi.Đúng lúc này, cô nhóc đột nhiên bảomình muốn đi tè nên chui ra khỏi chăn.Cô bé quay đầu liếc mắt nhìn mẹmình vẫn đang chăm chú với vòng bạnbè của Wechat, rồi nhanh chóng chạy tớitrước mặt Hoäc Khải, dúi vào tay anhthứ gì đó, không quên ra dấu “suyt”.“Đường Đường, nhanh lên, cảm lạnhbây giờ!”, Ninh Thần hô lên“Ờm ờm, con biết rồi!’, ĐườngĐường cười hì hì chạy vào phòng vệ sinh,chưa được mấy giây đã lại chạy ra.“Con đi vệ sinh kiểu gì mà nhanhthế?”“Ôi chao, ban nấy con muốn đi tèmà bây giờ không muốn nữa rồi”.Cuộc đối thoại của hai mẹ con lọtvào tai anh, Hoắc Khải cúi đầu nhìn thứtrong tay mình, hóa ra là nửa cái xúc.xích ngô.Hiển nhiên, đây là phần ăn củaĐường Đường còn chừa lại. Bởi vì mẹkhông cho bố ăn, cho nên con bé để lạimột nửa, nhân cơ hội đi vệ sinh lén lútđưa cho anh.Nhìn nửa cây xúc xích trên tay rồinhìn cô nhóc đang đùa nghịch trongchăn với mẹ, cho dù Hoäc Khải đã trảiqua chuyện thê thảm nhất của đời người,lúc này cũng không kiềm lòng được, hốcmắt đỏ ửng.Đây là tình thân mà người ta khôngthể nào ngó lơ được, là ánh sáng le lóimà anh nhìn thấy trong thời khắc tuyệtvọng nhất, tối tăm nhất.Nghĩ tới việc cô nhóc này đangtrong thời kỳ phát triển chiều cao, nhưngchỉ được ăn mì sợi không hề có dinhdưỡng, đến cả cây xúc xích ngô cũng chỉăn một nửa vì muốn chừa lại cho anh.Hoắc Khải siết chặt nắm đấm,móng tay cảm sâu vào đa thịt.Hai ngày trước, anh hoàn toàn tuyệtvọng vì tình thân.Hai ngày sau, anh lại có được tìnhthân.Chỉ khi mất đi mới càng biết trântrọng.Câu nói này, cuối cùng Hoắc Khảicũng hiểu rồi.Anh chậm rãi cầm nửa cây xúc xíchlên, nhẹ nhàng đưa vào miệng, cản mộtmiếng, rồi nhai thật chậm. Loại thức ănmà ngày xưa anh không buồn liếc lấymột cái, bây giờ anh lại ăn rất chậm,nhai rất kỹ.Khi miếng xúc xích cuối cùng chuivào bụng, Hoäc Khải bỗng nói: “Anh xinthề, nhất định sẽ cho hai mẹ con emcuộc sống tốt nhất trên thế giới này! Nếu.không làm được, sét đánh anh chết!”Câu thề này thốt ra cùng miếng xúc.xích ngô. Thứ gì đã ăn vào bụng thìkhông thể nhổ ra được nữa.Tiếng nô đùa trên giường ngừng lại,Đường Đường thò đầu ra khỏi chăn đểnhìn anh, nhưng nhanh chóng bị NinhThần ấn về.“Ngoan ngoấn nẵm ngủ đi, ngày maicòn phải đi học!”, Ninh Thần trách congái một câu rồi đột nhiên hồi đáp lại câunói của Hoäc Khải: “Tỉnh lại đi, tôi nghengán lằm rồi!”Hoäc Khải không lên tiếng, anh biếtcó nhiều chuyện không thể cải thiệntrong một chốc một lát được. Anh chỉnói ra chuyện mà anh muốn làm, saunày, sẽ biến những chuyện ấy thành hiệnthực.Trong phòng ngủ chưa đầy mườimét vuông, chiếc giường rất nhỏ, chỉ cómột mét hai.Theo trí nhớ của anh, chiếc giườngkia có vị trí dành cho Hoắc Khải, nhưngvì phép “lịch sự”, cộng với việc thân phậnbản thân chưa chảo chẩn, Hoäo Khảikhông hề trèo lên giường.Chiếm cơ thể của người ta rồi còn“chiếm” luôn vợ của người ta thì thực sựkhông tốt lảm. Ít nhất hiện tại Hoắc Khảikhông hề có suy nghĩ như vậy. Anhngoan ngoãn ra nằm trên chiếc sofa cũkỹ đã được dùng bảy tám mươi năm.Sáng sớm ngày hôm sau, Hoắc Khảiđun sẵn nước nóng, bóp kem đánh răng,còn tiện thể chiên sẵn ba quả trứng ốpla.Trong nhà không có món đồ “caocấp” như lò vi sóng, đành phải dùng nồinhỏ để hâm nóng sữa bò.Bưng đồ ăn tới chiếc bàn trên phòngkhách, bỗng thấy Ninh Thần và ĐườngĐường đang ngồi trên giường nhìn anh.Hai mẹ con họ như gặp ma giữa banngày vậy, Đường Đường buột miệng hỏiluôn: “Bố ơi, có phải bố đang rất cần tiềnkhông ạ?Hoäc Khải dở khóc dở cười, đến cảcon gái cũng biết “thói quen xấu” củaanh à?“Bố không thiếu tiền đâu, mau mặc.quần áo đánh răng rửa mặt rồi ăn sáng”,Hoäc Khải mỉm cười.“Áu áu, tốt quá rồi, con muốn ăn bữasáng bố nấu!”, Đường Đường phấn khíchđịnh trèo xuống giường nhưng bị NinhThần túm lại: “Quần áo còn chưa mặcđã chạy lung tung, nhiễm lạnh thì sao!”“Đế anh mặc cho con bé, em điđánh răng rửa mặt trước đi”, Hoäc Khảibước tới.“Tự dưng tỏ ra ân cần, không phảigian thì cũng là trộm”, Ninh Thần liếcmắt nhìn anh rồi tự mặc quần áo choĐường ĐườngTối qua hai mẹ con lên giường ngủsớm quá, đến sáng sớm nay, từ khoảngcách gần, Hoắc Khải mới nhìn thấy hóara vóc dáng của Ninh Thần đẹp đến vậy.Dù cách môt lớp áo ngủ. vẫn cưc kỳ hấp—adẫn.“Nhìn cái gì mà nhìn”, Ninh Thầntrừng mắt lườm anh.Hoäc Khải mỉm cười lúng túng, vộivàng thu hồi tâm mắt.Hai mẹ con nhanh chóng mặc quầnáo xong, vào phòng vệ sinh mới pháthiện ra, bàn chải, kem đánh răng và cảnước ấm đã chuẩn bị sẵn hết rồi.Nhìn những thứ này, Ninh Thần cũngngẩn ra“Mẹ ơi, hình như bố con thay đốirồi”, Đường Đường ngẩng đầu nói.Ninh Thần hoàn hồn, cô cúi đầunhìn con gái, sau cùng nở nụ cười cayđắng: “Vậy sao…Bất kể thế nào, Ninh Thần cũngkhông tin chồng mình nằm trên giườnghai ngày là có thể thực sự lĩnh ngộ được.mọi chuyện, thay đổi bản thân triệt để.Đánh răng rửa mặt và ăn sáng xong,Hoäc Khải vừa thu dọn bát đũa vừa hỏi:“Thực sự không cần anh đưa con bé đihọc à? Dù sao anh cũng không cóchuyện gì làm”.“Nếu anh cảm thấy nhàn rỗi quákhông có việc gì làm thì đi lái xe kiếmtiền đi”, Ninh Thần chỉnh lại quần áo choĐường Đường rồi đứng dậy đi ra ngoài.Hoắc Khải thở dài, không nói gìnhiều. Anh sờ vào túi áo, định lát nữa rangoài mua ít thức ăn cải thiện cho haimẹ con. Suốt ngày ăn mì sợi với xúc.xích, làm sao mà được chứ.Nhưng móc hết lượt các túi chỉ thấytrống rỗng, không có một xu nào.Bấy giờ Hoắc Khải mới nhớ ra, trướckhi Lý Phong bị mình “cướp” mất cơ thể,anh ta mới thua sạch tất cả tiền lươngcủa tháng trước, còn nợ bạn đánh bàihơn mười nghìn tệ.Cái thăng phế vật.“Đợi đất”Ninh Thần nghe thấy âm thanh bènquay đầu lại, nhìn thấy Hoäc Khải đangchạy tới. Dường như cô đã dự đoántrước được cảnh này nên cười nhạt:“Làm gì đây?”Hoắc Khải rất ngượng ngùng, sángnay còn nói không thiếu tiền, bây giờ đãphá giới rồi…Nhưng bây giờ anh không một xudính túi, không thể đi ăn cướp vì muốnmua thức ăn chứ?Anh ngượng ngập nói: “À thì… anhmuốn nấu mấy món ngon ngon cho haimẹ con, có thể cho anh hai trăm tệ, anhđi mua ít thức ăn…”“Có cần cho anh thêm ba trăm tệ đểanh mua thêm mầm muối tương càkhông?”, Ninh Thần hỏi.“Hình như trong nhà hết cả dầu hàovới tương ớt lên men rồi..”, Hoäc Khải trảlời trong vô thức, nói được nửa chừngmới hiểu ra ý của Ninh Thần. Anh ngẩngđầu nhìn lên, quả nhiên thấy sắc mặtNinh Thần đã lạnh đi.Cô lôi ví ra, lấy hai trắm tệ ném vàongười Hoắc Khải: “Đúng là ngựa quenđường cũ, chó không sửa được tật ănphân!”Nói rồi, cô kéo Đường Đường điluôn.Cô nhóc quay đầu lại, thở dài và lắc.đầu với Hoäc Khải, giống như anh vẫnkhông làm nên trò trống gì cả.Hoäc Khải cười cay đẳng, anh thậtsự không muốn ăn phân, chỉ muốn nấumấy món ngon cho hai mẹ con cô thôi.Cúi người nhặt hai trăm tệ kia lên,nhìn chút bụi băm dính trên tờ tiền, HoắcKhải không biết nói sao mới được.Từng là cậu chủ lớn của nhà họHoäc, không thèm đế mắt tới vài triệu tệ,bây giờ phải khom lưng nhặt hai trămđồng.
Hoäc Khải biết dù mình có xin lỗi thì
Ninh Thần cũng không tin, bởi vì trong
lòng cô, tên ngu ngốc nào đó đã khiến
hình tượng xấu tệ của anh ta ăn sâu bén
rễ rồi.
Thế nhưng nếu mình đã được sống
lại trong cơ thể Lý Phong, nếu muốn
dùng cơ thể này làm khởi điểm để hoàn
thành việc mình muốn làm, vậy thì nhất
định phải thay đổi mọi thứ.
Anh ngẫm nghĩ thật kỹ xem sau này
mình nên làm gì, cả căn phòng chìm
trong im lặng, chỉ có tiếng Đường Đường
cố gắng húp mì thỉnh thoảng lọt vào tai.
Sau khi đăng quảng cáo suốt hai
tiếng đồng hồ nhưng không thấy ai có ý
định mua hàng, Ninh Thần đành từ bỏ
“công việc” của ngày hôm nay.
Cô đứng dậy, đang định đi thu dọn
bát đũa của con gái thì thấy trên bàn
trống trơn.
Khi quay người đi vào phòng bếp
xem thử, mới thấy Hoắc Khải đang lau
chùi gian bếp rất nhanh nhạy.
Là trưởng tôn dòng chính của nhà
họ Hoäc, tất cả mọi việc đều có người
khác lo liệu giúp, nhưng Hoäc Khải chưa
từng thích dựa dẫm vào người xung
quanh. Anh thích tự nấu nướng, tự rửa
bát, tự mặc quần áo, tự giặt quần áo.
Đến cả chiếc xe thường ngày mình
lái, anh cũng tự rửa.
Không phải vì thương bảo mẫu vất
vả, mà vì anh cảm thấy mình là một con
người, mà đã là người thì phải làm gì đó.
Nếu không, chỉ băng cứ cắt mỗi cái đầu
xuống mà đặt trong văn phòng, các bộ
phận khác ném vào lò thiêu luôn đi
Nhất là hôm nay, anh cảm thấy
mình nên làm điều gì đó. Không chỉ đơn
thuần để cải thiện mối quan hệ với Ninh
Thần, mà anh hi vọng có thể cho chính
mình thấy anh vẫn là một con người.
Đã lâu lắm rồi Ninh Thần không thấy
chồng mình làm việc nhà. Cảnh tượng
này cứ như mới ngày hôm qua thôi, mà
cũng giống như đang năm mơ vậy.
Thế nhưng, giấc mơ nào cũng có lúc.
phải tỉnh lại.
Đợi khi Hoäc Khải bước ra khỏi
phòng bếp, hai mẹ con cô đã chui vào
chăn rồi.
Đúng lúc này, cô nhóc đột nhiên bảo
mình muốn đi tè nên chui ra khỏi chăn.
Cô bé quay đầu liếc mắt nhìn mẹ
mình vẫn đang chăm chú với vòng bạn
bè của Wechat, rồi nhanh chóng chạy tới
trước mặt Hoäc Khải, dúi vào tay anh
thứ gì đó, không quên ra dấu “suyt”.
“Đường Đường, nhanh lên, cảm lạnh
bây giờ!”, Ninh Thần hô lên
“Ờm ờm, con biết rồi!’, Đường
Đường cười hì hì chạy vào phòng vệ sinh,
chưa được mấy giây đã lại chạy ra.
“Con đi vệ sinh kiểu gì mà nhanh
thế?”
“Ôi chao, ban nấy con muốn đi tè
mà bây giờ không muốn nữa rồi”.
Cuộc đối thoại của hai mẹ con lọt
vào tai anh, Hoắc Khải cúi đầu nhìn thứ
trong tay mình, hóa ra là nửa cái xúc.
xích ngô.
Hiển nhiên, đây là phần ăn của
Đường Đường còn chừa lại. Bởi vì mẹ
không cho bố ăn, cho nên con bé để lại
một nửa, nhân cơ hội đi vệ sinh lén lút
đưa cho anh.
Nhìn nửa cây xúc xích trên tay rồi
nhìn cô nhóc đang đùa nghịch trong
chăn với mẹ, cho dù Hoäc Khải đã trải
qua chuyện thê thảm nhất của đời người,
lúc này cũng không kiềm lòng được, hốc
mắt đỏ ửng.
Đây là tình thân mà người ta không
thể nào ngó lơ được, là ánh sáng le lói
mà anh nhìn thấy trong thời khắc tuyệt
vọng nhất, tối tăm nhất.
Nghĩ tới việc cô nhóc này đang
trong thời kỳ phát triển chiều cao, nhưng
chỉ được ăn mì sợi không hề có dinh
dưỡng, đến cả cây xúc xích ngô cũng chỉ
ăn một nửa vì muốn chừa lại cho anh.
Hoắc Khải siết chặt nắm đấm,
móng tay cảm sâu vào đa thịt.
Hai ngày trước, anh hoàn toàn tuyệt
vọng vì tình thân.
Hai ngày sau, anh lại có được tình
thân.
Chỉ khi mất đi mới càng biết trân
trọng.
Câu nói này, cuối cùng Hoắc Khải
cũng hiểu rồi.
Anh chậm rãi cầm nửa cây xúc xích
lên, nhẹ nhàng đưa vào miệng, cản một
miếng, rồi nhai thật chậm. Loại thức ăn
mà ngày xưa anh không buồn liếc lấy
một cái, bây giờ anh lại ăn rất chậm,
nhai rất kỹ.
Khi miếng xúc xích cuối cùng chui
vào bụng, Hoäc Khải bỗng nói: “Anh xin
thề, nhất định sẽ cho hai mẹ con em
cuộc sống tốt nhất trên thế giới này! Nếu.
không làm được, sét đánh anh chết!”
Câu thề này thốt ra cùng miếng xúc.
xích ngô. Thứ gì đã ăn vào bụng thì
không thể nhổ ra được nữa.
Tiếng nô đùa trên giường ngừng lại,
Đường Đường thò đầu ra khỏi chăn để
nhìn anh, nhưng nhanh chóng bị Ninh
Thần ấn về.
“Ngoan ngoấn nẵm ngủ đi, ngày mai
còn phải đi học!”, Ninh Thần trách con
gái một câu rồi đột nhiên hồi đáp lại câu
nói của Hoäc Khải: “Tỉnh lại đi, tôi nghe
ngán lằm rồi!”
Hoäc Khải không lên tiếng, anh biết
có nhiều chuyện không thể cải thiện
trong một chốc một lát được. Anh chỉ
nói ra chuyện mà anh muốn làm, sau
này, sẽ biến những chuyện ấy thành hiện
thực.
Trong phòng ngủ chưa đầy mười
mét vuông, chiếc giường rất nhỏ, chỉ có
một mét hai.
Theo trí nhớ của anh, chiếc giường
kia có vị trí dành cho Hoắc Khải, nhưng
vì phép “lịch sự”, cộng với việc thân phận
bản thân chưa chảo chẩn, Hoäo Khải
không hề trèo lên giường.
Chiếm cơ thể của người ta rồi còn
“chiếm” luôn vợ của người ta thì thực sự
không tốt lảm. Ít nhất hiện tại Hoắc Khải
không hề có suy nghĩ như vậy. Anh
ngoan ngoãn ra nằm trên chiếc sofa cũ
kỹ đã được dùng bảy tám mươi năm.
Sáng sớm ngày hôm sau, Hoắc Khải
đun sẵn nước nóng, bóp kem đánh răng,
còn tiện thể chiên sẵn ba quả trứng ốp
la.
Trong nhà không có món đồ “cao
cấp” như lò vi sóng, đành phải dùng nồi
nhỏ để hâm nóng sữa bò.
Bưng đồ ăn tới chiếc bàn trên phòng
khách, bỗng thấy Ninh Thần và Đường
Đường đang ngồi trên giường nhìn anh.
Hai mẹ con họ như gặp ma giữa ban
ngày vậy, Đường Đường buột miệng hỏi
luôn: “Bố ơi, có phải bố đang rất cần tiền
không ạ?
Hoäc Khải dở khóc dở cười, đến cả
con gái cũng biết “thói quen xấu” của
anh à?
“Bố không thiếu tiền đâu, mau mặc.
quần áo đánh răng rửa mặt rồi ăn sáng”,
Hoäc Khải mỉm cười.
“Áu áu, tốt quá rồi, con muốn ăn bữa
sáng bố nấu!”, Đường Đường phấn khích
định trèo xuống giường nhưng bị Ninh
Thần túm lại: “Quần áo còn chưa mặc
đã chạy lung tung, nhiễm lạnh thì sao!”
“Đế anh mặc cho con bé, em đi
đánh răng rửa mặt trước đi”, Hoäc Khải
bước tới.
“Tự dưng tỏ ra ân cần, không phải
gian thì cũng là trộm”, Ninh Thần liếc
mắt nhìn anh rồi tự mặc quần áo cho
Đường Đường
Tối qua hai mẹ con lên giường ngủ
sớm quá, đến sáng sớm nay, từ khoảng
cách gần, Hoắc Khải mới nhìn thấy hóa
ra vóc dáng của Ninh Thần đẹp đến vậy.
Dù cách môt lớp áo ngủ. vẫn cưc kỳ hấp
—a
dẫn.
“Nhìn cái gì mà nhìn”, Ninh Thần
trừng mắt lườm anh.
Hoäc Khải mỉm cười lúng túng, vội
vàng thu hồi tâm mắt.
Hai mẹ con nhanh chóng mặc quần
áo xong, vào phòng vệ sinh mới phát
hiện ra, bàn chải, kem đánh răng và cả
nước ấm đã chuẩn bị sẵn hết rồi.
Nhìn những thứ này, Ninh Thần cũng
ngẩn ra
“Mẹ ơi, hình như bố con thay đối
rồi”, Đường Đường ngẩng đầu nói.
Ninh Thần hoàn hồn, cô cúi đầu
nhìn con gái, sau cùng nở nụ cười cay
đắng: “Vậy sao…
Bất kể thế nào, Ninh Thần cũng
không tin chồng mình nằm trên giường
hai ngày là có thể thực sự lĩnh ngộ được.
mọi chuyện, thay đổi bản thân triệt để.
Đánh răng rửa mặt và ăn sáng xong,
Hoäc Khải vừa thu dọn bát đũa vừa hỏi:
“Thực sự không cần anh đưa con bé đi
học à? Dù sao anh cũng không có
chuyện gì làm”.
“Nếu anh cảm thấy nhàn rỗi quá
không có việc gì làm thì đi lái xe kiếm
tiền đi”, Ninh Thần chỉnh lại quần áo cho
Đường Đường rồi đứng dậy đi ra ngoài.
Hoắc Khải thở dài, không nói gì
nhiều. Anh sờ vào túi áo, định lát nữa ra
ngoài mua ít thức ăn cải thiện cho hai
mẹ con. Suốt ngày ăn mì sợi với xúc.
xích, làm sao mà được chứ.
Nhưng móc hết lượt các túi chỉ thấy
trống rỗng, không có một xu nào.
Bấy giờ Hoắc Khải mới nhớ ra, trước
khi Lý Phong bị mình “cướp” mất cơ thể,
anh ta mới thua sạch tất cả tiền lương
của tháng trước, còn nợ bạn đánh bài
hơn mười nghìn tệ.
Cái thăng phế vật.
“Đợi đất”
Ninh Thần nghe thấy âm thanh bèn
quay đầu lại, nhìn thấy Hoäc Khải đang
chạy tới. Dường như cô đã dự đoán
trước được cảnh này nên cười nhạt:
“Làm gì đây?”
Hoắc Khải rất ngượng ngùng, sáng
nay còn nói không thiếu tiền, bây giờ đã
phá giới rồi…
Nhưng bây giờ anh không một xu
dính túi, không thể đi ăn cướp vì muốn
mua thức ăn chứ?
Anh ngượng ngập nói: “À thì… anh
muốn nấu mấy món ngon ngon cho hai
mẹ con, có thể cho anh hai trăm tệ, anh
đi mua ít thức ăn…”
“Có cần cho anh thêm ba trăm tệ để
anh mua thêm mầm muối tương cà
không?”, Ninh Thần hỏi.
“Hình như trong nhà hết cả dầu hào
với tương ớt lên men rồi..”, Hoäc Khải trả
lời trong vô thức, nói được nửa chừng
mới hiểu ra ý của Ninh Thần. Anh ngẩng
đầu nhìn lên, quả nhiên thấy sắc mặt
Ninh Thần đã lạnh đi.
Cô lôi ví ra, lấy hai trắm tệ ném vào
người Hoắc Khải: “Đúng là ngựa quen
đường cũ, chó không sửa được tật ăn
phân!”
Nói rồi, cô kéo Đường Đường đi
luôn.
Cô nhóc quay đầu lại, thở dài và lắc.
đầu với Hoäc Khải, giống như anh vẫn
không làm nên trò trống gì cả.
Hoäc Khải cười cay đẳng, anh thật
sự không muốn ăn phân, chỉ muốn nấu
mấy món ngon cho hai mẹ con cô thôi.
Cúi người nhặt hai trăm tệ kia lên,
nhìn chút bụi băm dính trên tờ tiền, Hoắc
Khải không biết nói sao mới được.
Từng là cậu chủ lớn của nhà họ
Hoäc, không thèm đế mắt tới vài triệu tệ,
bây giờ phải khom lưng nhặt hai trăm
đồng.
Chế Tạo Hào MônTác giả: Hứa ĐệTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhìn gương mặt lạ lẫm trong gương, khóe miệng Hoäc Khải không khỏi lộ ra một nụ cười khổ sở. Đến tận lúc này anh vẫn không thể hiểu nổi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Nhà họ Hoäc là gia tộc lớn đứng trong top 10 toàn quốc, tài sản lên tới hơn trăm tỷ. Mà Hoäc Khải chính là trưởng tôn dòng chính có tài năng nhất trong lịch sử nhà họ Hoäc. Anh có tài năng thiên bẩm về kinh doanh và quản lý khiến vô số người phải ngưỡng mộ, rất nhiều người tin rằng, với sự lãnh đạo của Hoắc Khải, nhà họ Hoắc có thể tiến tới top 3 toàn quốc, là sự việc dễ đoán nhất trong mười năm tới. Hai ngày trước, Hoäc Khải cùng vài người thân thiết khác đi leo núi, đang leo đến lưng chừng, đột nhiên anh cảm thấy sau gáy đau đớn như bị đánh ình một cú, sau đó không còn nhận được điều gì. Sau khi tỉnh dậy, anh – đã ở một nơi lạ hoắc này rồi, đã vậy còn mang theo một gương mặt khác. Nếu không nhờ những ký ức trong đầu, Hoäc Khải rất nghi ngờ phải chăng mình bị người ta tiến hành phẫu thuật thẩm mỹ trong một đêm. Thế nhưng… Hoäc Khải biết dù mình có xin lỗi thìNinh Thần cũng không tin, bởi vì tronglòng cô, tên ngu ngốc nào đó đã khiếnhình tượng xấu tệ của anh ta ăn sâu bénrễ rồi.Thế nhưng nếu mình đã được sốnglại trong cơ thể Lý Phong, nếu muốndùng cơ thể này làm khởi điểm để hoànthành việc mình muốn làm, vậy thì nhấtđịnh phải thay đổi mọi thứ.Anh ngẫm nghĩ thật kỹ xem sau nàymình nên làm gì, cả căn phòng chìmtrong im lặng, chỉ có tiếng Đường Đườngcố gắng húp mì thỉnh thoảng lọt vào tai.Sau khi đăng quảng cáo suốt haitiếng đồng hồ nhưng không thấy ai có ýđịnh mua hàng, Ninh Thần đành từ bỏ“công việc” của ngày hôm nay.Cô đứng dậy, đang định đi thu dọnbát đũa của con gái thì thấy trên bàntrống trơn.Khi quay người đi vào phòng bếpxem thử, mới thấy Hoắc Khải đang lauchùi gian bếp rất nhanh nhạy.Là trưởng tôn dòng chính của nhàhọ Hoäc, tất cả mọi việc đều có ngườikhác lo liệu giúp, nhưng Hoäc Khải chưatừng thích dựa dẫm vào người xungquanh. Anh thích tự nấu nướng, tự rửabát, tự mặc quần áo, tự giặt quần áo.Đến cả chiếc xe thường ngày mìnhlái, anh cũng tự rửa.Không phải vì thương bảo mẫu vấtvả, mà vì anh cảm thấy mình là một conngười, mà đã là người thì phải làm gì đó.Nếu không, chỉ băng cứ cắt mỗi cái đầuxuống mà đặt trong văn phòng, các bộphận khác ném vào lò thiêu luôn điNhất là hôm nay, anh cảm thấymình nên làm điều gì đó. Không chỉ đơnthuần để cải thiện mối quan hệ với NinhThần, mà anh hi vọng có thể cho chínhmình thấy anh vẫn là một con người.Đã lâu lắm rồi Ninh Thần không thấychồng mình làm việc nhà. Cảnh tượngnày cứ như mới ngày hôm qua thôi, màcũng giống như đang năm mơ vậy.Thế nhưng, giấc mơ nào cũng có lúc.phải tỉnh lại.Đợi khi Hoäc Khải bước ra khỏiphòng bếp, hai mẹ con cô đã chui vàochăn rồi.Đúng lúc này, cô nhóc đột nhiên bảomình muốn đi tè nên chui ra khỏi chăn.Cô bé quay đầu liếc mắt nhìn mẹmình vẫn đang chăm chú với vòng bạnbè của Wechat, rồi nhanh chóng chạy tớitrước mặt Hoäc Khải, dúi vào tay anhthứ gì đó, không quên ra dấu “suyt”.“Đường Đường, nhanh lên, cảm lạnhbây giờ!”, Ninh Thần hô lên“Ờm ờm, con biết rồi!’, ĐườngĐường cười hì hì chạy vào phòng vệ sinh,chưa được mấy giây đã lại chạy ra.“Con đi vệ sinh kiểu gì mà nhanhthế?”“Ôi chao, ban nấy con muốn đi tèmà bây giờ không muốn nữa rồi”.Cuộc đối thoại của hai mẹ con lọtvào tai anh, Hoắc Khải cúi đầu nhìn thứtrong tay mình, hóa ra là nửa cái xúc.xích ngô.Hiển nhiên, đây là phần ăn củaĐường Đường còn chừa lại. Bởi vì mẹkhông cho bố ăn, cho nên con bé để lạimột nửa, nhân cơ hội đi vệ sinh lén lútđưa cho anh.Nhìn nửa cây xúc xích trên tay rồinhìn cô nhóc đang đùa nghịch trongchăn với mẹ, cho dù Hoäc Khải đã trảiqua chuyện thê thảm nhất của đời người,lúc này cũng không kiềm lòng được, hốcmắt đỏ ửng.Đây là tình thân mà người ta khôngthể nào ngó lơ được, là ánh sáng le lóimà anh nhìn thấy trong thời khắc tuyệtvọng nhất, tối tăm nhất.Nghĩ tới việc cô nhóc này đangtrong thời kỳ phát triển chiều cao, nhưngchỉ được ăn mì sợi không hề có dinhdưỡng, đến cả cây xúc xích ngô cũng chỉăn một nửa vì muốn chừa lại cho anh.Hoắc Khải siết chặt nắm đấm,móng tay cảm sâu vào đa thịt.Hai ngày trước, anh hoàn toàn tuyệtvọng vì tình thân.Hai ngày sau, anh lại có được tìnhthân.Chỉ khi mất đi mới càng biết trântrọng.Câu nói này, cuối cùng Hoắc Khảicũng hiểu rồi.Anh chậm rãi cầm nửa cây xúc xíchlên, nhẹ nhàng đưa vào miệng, cản mộtmiếng, rồi nhai thật chậm. Loại thức ănmà ngày xưa anh không buồn liếc lấymột cái, bây giờ anh lại ăn rất chậm,nhai rất kỹ.Khi miếng xúc xích cuối cùng chuivào bụng, Hoäc Khải bỗng nói: “Anh xinthề, nhất định sẽ cho hai mẹ con emcuộc sống tốt nhất trên thế giới này! Nếu.không làm được, sét đánh anh chết!”Câu thề này thốt ra cùng miếng xúc.xích ngô. Thứ gì đã ăn vào bụng thìkhông thể nhổ ra được nữa.Tiếng nô đùa trên giường ngừng lại,Đường Đường thò đầu ra khỏi chăn đểnhìn anh, nhưng nhanh chóng bị NinhThần ấn về.“Ngoan ngoấn nẵm ngủ đi, ngày maicòn phải đi học!”, Ninh Thần trách congái một câu rồi đột nhiên hồi đáp lại câunói của Hoäc Khải: “Tỉnh lại đi, tôi nghengán lằm rồi!”Hoäc Khải không lên tiếng, anh biếtcó nhiều chuyện không thể cải thiệntrong một chốc một lát được. Anh chỉnói ra chuyện mà anh muốn làm, saunày, sẽ biến những chuyện ấy thành hiệnthực.Trong phòng ngủ chưa đầy mườimét vuông, chiếc giường rất nhỏ, chỉ cómột mét hai.Theo trí nhớ của anh, chiếc giườngkia có vị trí dành cho Hoắc Khải, nhưngvì phép “lịch sự”, cộng với việc thân phậnbản thân chưa chảo chẩn, Hoäo Khảikhông hề trèo lên giường.Chiếm cơ thể của người ta rồi còn“chiếm” luôn vợ của người ta thì thực sựkhông tốt lảm. Ít nhất hiện tại Hoắc Khảikhông hề có suy nghĩ như vậy. Anhngoan ngoãn ra nằm trên chiếc sofa cũkỹ đã được dùng bảy tám mươi năm.Sáng sớm ngày hôm sau, Hoắc Khảiđun sẵn nước nóng, bóp kem đánh răng,còn tiện thể chiên sẵn ba quả trứng ốpla.Trong nhà không có món đồ “caocấp” như lò vi sóng, đành phải dùng nồinhỏ để hâm nóng sữa bò.Bưng đồ ăn tới chiếc bàn trên phòngkhách, bỗng thấy Ninh Thần và ĐườngĐường đang ngồi trên giường nhìn anh.Hai mẹ con họ như gặp ma giữa banngày vậy, Đường Đường buột miệng hỏiluôn: “Bố ơi, có phải bố đang rất cần tiềnkhông ạ?Hoäc Khải dở khóc dở cười, đến cảcon gái cũng biết “thói quen xấu” củaanh à?“Bố không thiếu tiền đâu, mau mặc.quần áo đánh răng rửa mặt rồi ăn sáng”,Hoäc Khải mỉm cười.“Áu áu, tốt quá rồi, con muốn ăn bữasáng bố nấu!”, Đường Đường phấn khíchđịnh trèo xuống giường nhưng bị NinhThần túm lại: “Quần áo còn chưa mặcđã chạy lung tung, nhiễm lạnh thì sao!”“Đế anh mặc cho con bé, em điđánh răng rửa mặt trước đi”, Hoäc Khảibước tới.“Tự dưng tỏ ra ân cần, không phảigian thì cũng là trộm”, Ninh Thần liếcmắt nhìn anh rồi tự mặc quần áo choĐường ĐườngTối qua hai mẹ con lên giường ngủsớm quá, đến sáng sớm nay, từ khoảngcách gần, Hoắc Khải mới nhìn thấy hóara vóc dáng của Ninh Thần đẹp đến vậy.Dù cách môt lớp áo ngủ. vẫn cưc kỳ hấp—adẫn.“Nhìn cái gì mà nhìn”, Ninh Thầntrừng mắt lườm anh.Hoäc Khải mỉm cười lúng túng, vộivàng thu hồi tâm mắt.Hai mẹ con nhanh chóng mặc quầnáo xong, vào phòng vệ sinh mới pháthiện ra, bàn chải, kem đánh răng và cảnước ấm đã chuẩn bị sẵn hết rồi.Nhìn những thứ này, Ninh Thần cũngngẩn ra“Mẹ ơi, hình như bố con thay đốirồi”, Đường Đường ngẩng đầu nói.Ninh Thần hoàn hồn, cô cúi đầunhìn con gái, sau cùng nở nụ cười cayđắng: “Vậy sao…Bất kể thế nào, Ninh Thần cũngkhông tin chồng mình nằm trên giườnghai ngày là có thể thực sự lĩnh ngộ được.mọi chuyện, thay đổi bản thân triệt để.Đánh răng rửa mặt và ăn sáng xong,Hoäc Khải vừa thu dọn bát đũa vừa hỏi:“Thực sự không cần anh đưa con bé đihọc à? Dù sao anh cũng không cóchuyện gì làm”.“Nếu anh cảm thấy nhàn rỗi quákhông có việc gì làm thì đi lái xe kiếmtiền đi”, Ninh Thần chỉnh lại quần áo choĐường Đường rồi đứng dậy đi ra ngoài.Hoắc Khải thở dài, không nói gìnhiều. Anh sờ vào túi áo, định lát nữa rangoài mua ít thức ăn cải thiện cho haimẹ con. Suốt ngày ăn mì sợi với xúc.xích, làm sao mà được chứ.Nhưng móc hết lượt các túi chỉ thấytrống rỗng, không có một xu nào.Bấy giờ Hoắc Khải mới nhớ ra, trướckhi Lý Phong bị mình “cướp” mất cơ thể,anh ta mới thua sạch tất cả tiền lươngcủa tháng trước, còn nợ bạn đánh bàihơn mười nghìn tệ.Cái thăng phế vật.“Đợi đất”Ninh Thần nghe thấy âm thanh bènquay đầu lại, nhìn thấy Hoäc Khải đangchạy tới. Dường như cô đã dự đoántrước được cảnh này nên cười nhạt:“Làm gì đây?”Hoắc Khải rất ngượng ngùng, sángnay còn nói không thiếu tiền, bây giờ đãphá giới rồi…Nhưng bây giờ anh không một xudính túi, không thể đi ăn cướp vì muốnmua thức ăn chứ?Anh ngượng ngập nói: “À thì… anhmuốn nấu mấy món ngon ngon cho haimẹ con, có thể cho anh hai trăm tệ, anhđi mua ít thức ăn…”“Có cần cho anh thêm ba trăm tệ đểanh mua thêm mầm muối tương càkhông?”, Ninh Thần hỏi.“Hình như trong nhà hết cả dầu hàovới tương ớt lên men rồi..”, Hoäc Khải trảlời trong vô thức, nói được nửa chừngmới hiểu ra ý của Ninh Thần. Anh ngẩngđầu nhìn lên, quả nhiên thấy sắc mặtNinh Thần đã lạnh đi.Cô lôi ví ra, lấy hai trắm tệ ném vàongười Hoắc Khải: “Đúng là ngựa quenđường cũ, chó không sửa được tật ănphân!”Nói rồi, cô kéo Đường Đường điluôn.Cô nhóc quay đầu lại, thở dài và lắc.đầu với Hoäc Khải, giống như anh vẫnkhông làm nên trò trống gì cả.Hoäc Khải cười cay đẳng, anh thậtsự không muốn ăn phân, chỉ muốn nấumấy món ngon cho hai mẹ con cô thôi.Cúi người nhặt hai trăm tệ kia lên,nhìn chút bụi băm dính trên tờ tiền, HoắcKhải không biết nói sao mới được.Từng là cậu chủ lớn của nhà họHoäc, không thèm đế mắt tới vài triệu tệ,bây giờ phải khom lưng nhặt hai trămđồng.