Nhìn gương mặt lạ lẫm trong gương, khóe miệng Hoäc Khải không khỏi lộ ra một nụ cười khổ sở. Đến tận lúc này anh vẫn không thể hiểu nổi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Nhà họ Hoäc là gia tộc lớn đứng trong top 10 toàn quốc, tài sản lên tới hơn trăm tỷ. Mà Hoäc Khải chính là trưởng tôn dòng chính có tài năng nhất trong lịch sử nhà họ Hoäc. Anh có tài năng thiên bẩm về kinh doanh và quản lý khiến vô số người phải ngưỡng mộ, rất nhiều người tin rằng, với sự lãnh đạo của Hoắc Khải, nhà họ Hoắc có thể tiến tới top 3 toàn quốc, là sự việc dễ đoán nhất trong mười năm tới. Hai ngày trước, Hoäc Khải cùng vài người thân thiết khác đi leo núi, đang leo đến lưng chừng, đột nhiên anh cảm thấy sau gáy đau đớn như bị đánh ình một cú, sau đó không còn nhận được điều gì. Sau khi tỉnh dậy, anh – đã ở một nơi lạ hoắc này rồi, đã vậy còn mang theo một gương mặt khác. Nếu không nhờ những ký ức trong đầu, Hoäc Khải rất nghi ngờ phải chăng mình bị người ta tiến hành phẫu thuật thẩm mỹ trong một đêm. Thế nhưng…
Chương 25: Đồ vô tích sự
Chế Tạo Hào MônTác giả: Hứa ĐệTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhìn gương mặt lạ lẫm trong gương, khóe miệng Hoäc Khải không khỏi lộ ra một nụ cười khổ sở. Đến tận lúc này anh vẫn không thể hiểu nổi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Nhà họ Hoäc là gia tộc lớn đứng trong top 10 toàn quốc, tài sản lên tới hơn trăm tỷ. Mà Hoäc Khải chính là trưởng tôn dòng chính có tài năng nhất trong lịch sử nhà họ Hoäc. Anh có tài năng thiên bẩm về kinh doanh và quản lý khiến vô số người phải ngưỡng mộ, rất nhiều người tin rằng, với sự lãnh đạo của Hoắc Khải, nhà họ Hoắc có thể tiến tới top 3 toàn quốc, là sự việc dễ đoán nhất trong mười năm tới. Hai ngày trước, Hoäc Khải cùng vài người thân thiết khác đi leo núi, đang leo đến lưng chừng, đột nhiên anh cảm thấy sau gáy đau đớn như bị đánh ình một cú, sau đó không còn nhận được điều gì. Sau khi tỉnh dậy, anh – đã ở một nơi lạ hoắc này rồi, đã vậy còn mang theo một gương mặt khác. Nếu không nhờ những ký ức trong đầu, Hoäc Khải rất nghi ngờ phải chăng mình bị người ta tiến hành phẫu thuật thẩm mỹ trong một đêm. Thế nhưng… Cơ Hương Ngưng nói rất thẳng thắn khiến Hạ HoằngViễn nghe thấy mà ánh mắt sáng ngời.Các câu hỏi của ông ấy chỉ là tùy ý hỏi thôi, đều lànhững câu không cho Cơ Hương Ngưng có cơ hội chuẩnbị trước. Nhưng chỉ riêng chuyện kinh doanh hoa quả màCơ Hương Ngưng vẫn có thể nói vô cùng chuyên nghiệp.Cô ấy dường như hiểu rõ những xu thế và những sốliệu thống kê đó.Đến cuối cùng, Hạ Hoằng Viễn không kìm nổi hỏi:“Tổng giám đốc Cơ định làm kinh doanh hoa quả sao?Sao có thể hiểu về những số liệu này như vậy?”“Cũng giống như ông nói vậy, nhà họ Cơ sẽ không làmkinh doanh hoa quả mà, vì quy mô hơi nhỏ”, Cơ HươngNgưng cười nói: “Tôi chỉ thích lên mạng tìm về những tàiliệu phân tích về xu thế, bất luận có dùng đến hay khôngthì khi nắm được một chút số liệu về xu thế thì cũng rấtcó lợi”.Hạ Hoằng Viễn nghe thấy thì gật đầu, hiện giờ ông ấyhoàn toàn thừa nhận năng lực của Cơ Hương Ngưng. Đếnngành nghề mà có lẽ cô ấy sẽ không bao giờ động đến,vậy mà cô ấy vẫn nắm rõ như vậy, nói gì đến những sởtrường của bản thân?Nếu so với Cơ Xương Minh, khi bị Hạ Hoằng Viễn tiệnmiệng hỏi một câu về số liệu nào đó thì hắn ta cứng họng16:14 .i 4GÍR ›‹ Chương 25: Đồ vô tích sựNgày thường hắn ta chỉ biết tiệc tùng thì làm sao hiểuđược những thứ này. Hơn nữa, bản thân sắp làm tổnggiám đốc thì quan tâm đến những vấn đề rườm rà đó làmgì?Thấy Cơ Xương Minh không trả lời lại được, còn xemthường vấn đề như này nên Hạ Hoằng Viễn cười lạnhtrong lòng, thầm đưa ra một định nghĩa “giá áo túi cơm, kẻvô tích sự:.Xem ra tài xế bên mình nói đúng rồi, không thể xemthường con cháu chỉ thứ của nhà họ Cơ được. Có lẽ quamấy năm nữa, vị trí dòng chính sẽ thật sự bị nhánh phụthay thế hoàn toàn.Sau đó, Cơ Xương Minh mời rượu mấy lần nhưng HạHoằng Viễn đều uống cho có lệ.Mọi người đều không phải là kẻ ngốc, họ đều nhìn rakhông khí có chút ảm đạm nên đều không dám lên tiếng,vì vậy khiến không khí ở đây càng nặng nề hơn.Cơ Xương Minh hận đến mức nghiến răng ken kétnhưng không còn cách nào khác. Kể cả có muốn bực tứcthì bây giờ cũng không phải lúc.Vốn dĩ định tổ chức bữa tiệc trong thời gian trên batiếng nhưng giờ đây có hai tiếng là kết thúc rồi.Lúc Hạ Hoằng Viễn đứng dậy bày tỏ ý muốn về nghỉngơi trước thì rất nhiều người đều thở phào nhẹ nhõm. Bởiăn uống ở bữa cơm như này thì cũng cảm thấy khó chịu.16:14 .i 4GÍ8 )‹ Chương 25: Đồ vô tích sựLúc tiễn Hạ Hoằng Viễn ra về, Cơ Xương Minh vẫn cốgắng nịnh nọt nhưng thái độ của Hạ Hoằng Viễn không vìvậy mà thay đổi.Ông ấy chỉ nói khách khí với Cơ Xương Minh vài câu,sau đó đặt danh thiếp vào trong tay Hoắc Khải, nói: “Cócơ hội thì đến thành phố chơi nha, tôi mời cậu ăn cơm”.“Được ạ” Hoắc Khải khẽ gật đầu, nói.“Hội trưởng Hạ đi đường cẩn thận, sau này có thờigian chúng ta lại ngồi với nhau” Cơ Xương Minh cũngchào hỏi lại.Xe của Hạ Hoằng Viễn rời đi, nụ cười gượng gạo cứngnhắc trên mặt hắn ta cũng lập tức biến mất, thay vào đólà vẻ mặt âm trầm.Cơ Xương Minh xoay người lại nhìn Hoắc Khải mànghiến răng nghiến lợi, nhưng hắn ta cũng không dámquá đáng với người tài xế này. Dù sao thì thái độ của HạHoằng Viễn đã rất rõ ràng rồi, ông ấy vô cùng coi trọngngười này. Nếu như gây khó dễ cho Hoắc Khải thì có khácnào không nể mặt Hạ Hoằng Viễn đâu.Vì vậy, Cơ Xương Minh chọn cách ‘giận cá chém thớt”lên người Cơ Hương Ngưng: “Hội trưởng Hạ từ xa đến đâymà cô là tổng giám đốc nhưng không nhiệt tình chút nào.Cô có biết làm như vậy sẽ đắc tội với ông ấy không? Đếnlúc đó công ty không vào được thương hội thì tất cả đềulà trách nhiệm của cô đấy”16:14 „1l 4G8 `‹ Chương 25: Đồ vô tích sựTrong lòng Cơ Xương Minh đã có những dự cảmkhông lành. Hắn ta nói những lời này chỉ là tấm đệm trướcmà thôi. Ngộ nhỡ Hạ Hoằng Viễn thật sự không suy nghĩthông suốt mà không giúp đỡ ở vụ thương hội, đến lúc đóhắn ta cũng dễ bề tìm được người gánh tội thay.Cơ Hương Ngưng chỉ cười lạnh về phía hắn ta mộttiếng, hoàn toàn không có ý trả lời lại, cô ấy gọi Hoắc Khảixoay người rời đì.“Cô như vậy là có thái độ gì? Tôi đang nói chuyện vớicô đấy có nghe thấy không. Cô đứng lại cho tôi”, CơXương Minh hét rống ở phía sau nhưng hắn ta gọi càng tothì Cơ Hương Ngưng đi càng nhanh.“Đồ thối tha này” Cơ Xương Minh tức giận mắng.Những người xung quanh đều cúi gằm mặt xuốngkhông dám lên tiếng, chỉ sợ lúc này sẽ gặp xui xẻo.Sau khi Cơ Hương Ngưng và Hoắc Khải lên xe, vừađóng cửa xe cô ấy đã không kìm nổi mà bật cười.Hoắc Khải vừa thắt dây an toàn vừa quay đầu nhìn cô,hỏi: “Cô cười cái gì?”“Anh không nhìn thấy sắc mặt của Cơ Xương Minhsao? Chắc chắn hắn ta tức lắm rồi đó. Hắn ta càng tức thìtôi càng vui”, Cơ Hương Ngưng nói.Hoắc Khải chỉ cười rồi lắc đầu nói: “Không thể nhìn rađược cô vẫn còn tính trẻ con nhỉ.16:14 „1l 4G08 `‹ Chương 25: Đồ vô tích sự“Thế nào là tính trẻ con? Hắn ta đâu phải là bạn củatôi, nói là kẻ thù thì cũng khá giống đó. Kẻ thù không vui,lẽ nào tôi còn phải đồng cảm khóc lóc chung với hắn tasao?” Cơ Hương Ngưng hừ lạnh một tiếng rồi lại hỏi: “Tôicòn chưa nói anh đấy, rốt cuộc anh cho Hạ Hoằng Viễnuống thuốc gì mà sao đột nhiên ông ấy lại lạnh lùng vớiCơ Xương Minh vậy?”Cơ Hương Ngưng hoàn toàn có thể nhìn ra thái độ củaHạ Hoằng Viễn trong bữa tiệc đó. Bất luận cô ấy có nghĩthế nào thì không thể nghĩ ra tại sao Hạ Hoằng Viễn lạinhư vậy.Không phải Lý Phong nói chuyện mấy câu với ông ấysao? Chỉ mấy câu thôi mà lợi hại thế sao?“Chẳng phải nói với cô rồi sao, nói chuyện với ngườithông minh thì chỉ cần đủ ý là được. Cô nói càng ít thì ôngấy nghĩ càng nhiều”, Hoắc Khải khẽ đạp ga rồi phóng xeđi.Cơ Hương Ngưng ngồi ở ghế sau nhìn gương mặt góccạnh của anh một hồi lâu, đến khi Hoắc Khải dừng trướcđèn giao thông, nói: “Cô mà cứ nhìn tôi như vậy, tôi sẽbáo cảnh sát đấy”.“Báo cái đầu anh ý”. Cơ Hương Ngưng xùy một cái,nói: “Tôi chỉ cảm thấy, anh bây giờ khác rất nhiều vớitrước đây, anh chắc chắn không có gì muốn nói với tôisao?”16:14 „1l 4G8 `‹ Chương 25: Đồ vô tích sựLời này của Cơ Hương Ngưng dường như còn ý khác,giống như nghĩ đến cái gì đó trước khi hỏi Hoắc Khải câunày vậy.Hoắc Khải không hiểu được trong lời có ý của cô, chỉlắc đầu nói: “Không có gì cả, còn về sự thay đổi của tôi,có thể nói là tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi, cũngcó thể nói là lanh lợi, chứ không có gì kỳ quái như côtưởng tượng đâu”.Cơ Hương Ngưng chỉ ồ một tiếng rồi không hỏi tiếp.Đến giờ tan làm, Cơ Hương Ngưng không bảo HoắcKhải đón mình về nhà mà bảo một tài xế khác đến thay caanh. Đây cũng được coi là một đặc quyền nhỏ của HoắcKhải. Và anh cũng là người khá nghe lời. Tổng giám đốcbảo tan làm rồi thì còn lèo nhèo làm gì.Về đến nhà, anh đi chợ mua chút thực phẩm tươingon, đợi lúc Ninh Thần đón Đường Đường về thì trên bànđã bày trí ba món mặn và một món canh.Tôm om dầu, bún bắp cải, nấm và rau xanh, cùng vớinước súp thơm ngon.Mùi thức ăn thơm ngon khắp phòng khiến Ninh Thầnkhông kìm nổi mà hít hai cái.Hoắc Khải vừa cầm bát đũa từ phòng bếp đi ra thấy côđứng ở cửa liền nói: “Em vất vả rồi, đi rửa tay đi còn ăncơm. Đường Đường! Con cũng đi rửa tay đi”.16:14 .il4Gí8 ›‹ Chương 25: Đồ vô tích sự“Bố ơi, con đói quá, con ăn trước một con tôm đượckhông, năn nỉ bố đấy” Đường Đường đeo cặp sách, nóivới vẻ mặt đáng thương.“Không được, nhất định phải chú ý đến vệ sinh cánhân trước đã”, Hoắc Khải nói chắc như đỉnh đóng cột, vềchuyện này anh không hề dễ tính.Đường Đường cúi đầu xuống, quay đầu đi từng bướcmột liền bị anh kéo vào nhà tắm.Nghe thấy tiếng nói chuyện của hai bố con trong nhàtắm, nhìn bàn ăn toàn món ngon, Ninh Thần lần đầu cảmnhận được sự hạnh phúc. Cuộc sống mà mình mơ ước,chẳng phải là như này sao?Ngoại trừ căn nhà hơi nhỏ xíu, đồ dùng hơi cũ nát xíuthì mọi thứ trước mắt gần như đều tốt đẹp hoàn hảo.Chậm rãi đi đến trước bàn ăn, cô cúi đầu nhìn mấy đĩathức ăn, đột nhiên giơ tay ra bốc một cọng rau cho vàomiệng.Rau xanh giòn quyện với mùi thơm của nấm, mùi dầuphảng phất trong miệng và nhanh chóng bị tan chảy bởimùi của rau xanh. Hương vị này thật khiến người ta cảmthấy dễ chịu.
Cơ Hương Ngưng nói rất thẳng thắn khiến Hạ Hoằng
Viễn nghe thấy mà ánh mắt sáng ngời.
Các câu hỏi của ông ấy chỉ là tùy ý hỏi thôi, đều là
những câu không cho Cơ Hương Ngưng có cơ hội chuẩn
bị trước. Nhưng chỉ riêng chuyện kinh doanh hoa quả mà
Cơ Hương Ngưng vẫn có thể nói vô cùng chuyên nghiệp.
Cô ấy dường như hiểu rõ những xu thế và những số
liệu thống kê đó.
Đến cuối cùng, Hạ Hoằng Viễn không kìm nổi hỏi:
“Tổng giám đốc Cơ định làm kinh doanh hoa quả sao?
Sao có thể hiểu về những số liệu này như vậy?”
“Cũng giống như ông nói vậy, nhà họ Cơ sẽ không làm
kinh doanh hoa quả mà, vì quy mô hơi nhỏ”, Cơ Hương
Ngưng cười nói: “Tôi chỉ thích lên mạng tìm về những tài
liệu phân tích về xu thế, bất luận có dùng đến hay không
thì khi nắm được một chút số liệu về xu thế thì cũng rất
có lợi”.
Hạ Hoằng Viễn nghe thấy thì gật đầu, hiện giờ ông ấy
hoàn toàn thừa nhận năng lực của Cơ Hương Ngưng. Đến
ngành nghề mà có lẽ cô ấy sẽ không bao giờ động đến,
vậy mà cô ấy vẫn nắm rõ như vậy, nói gì đến những sở
trường của bản thân?
Nếu so với Cơ Xương Minh, khi bị Hạ Hoằng Viễn tiện
miệng hỏi một câu về số liệu nào đó thì hắn ta cứng họng
16:14 .i 4GÍR ›
‹ Chương 25: Đồ vô tích sự
Ngày thường hắn ta chỉ biết tiệc tùng thì làm sao hiểu
được những thứ này. Hơn nữa, bản thân sắp làm tổng
giám đốc thì quan tâm đến những vấn đề rườm rà đó làm
gì?
Thấy Cơ Xương Minh không trả lời lại được, còn xem
thường vấn đề như này nên Hạ Hoằng Viễn cười lạnh
trong lòng, thầm đưa ra một định nghĩa “giá áo túi cơm, kẻ
vô tích sự:.
Xem ra tài xế bên mình nói đúng rồi, không thể xem
thường con cháu chỉ thứ của nhà họ Cơ được. Có lẽ qua
mấy năm nữa, vị trí dòng chính sẽ thật sự bị nhánh phụ
thay thế hoàn toàn.
Sau đó, Cơ Xương Minh mời rượu mấy lần nhưng Hạ
Hoằng Viễn đều uống cho có lệ.
Mọi người đều không phải là kẻ ngốc, họ đều nhìn ra
không khí có chút ảm đạm nên đều không dám lên tiếng,
vì vậy khiến không khí ở đây càng nặng nề hơn.
Cơ Xương Minh hận đến mức nghiến răng ken két
nhưng không còn cách nào khác. Kể cả có muốn bực tức
thì bây giờ cũng không phải lúc.
Vốn dĩ định tổ chức bữa tiệc trong thời gian trên ba
tiếng nhưng giờ đây có hai tiếng là kết thúc rồi.
Lúc Hạ Hoằng Viễn đứng dậy bày tỏ ý muốn về nghỉ
ngơi trước thì rất nhiều người đều thở phào nhẹ nhõm. Bởi
ăn uống ở bữa cơm như này thì cũng cảm thấy khó chịu.
16:14 .i 4GÍ8 )
‹ Chương 25: Đồ vô tích sự
Lúc tiễn Hạ Hoằng Viễn ra về, Cơ Xương Minh vẫn cố
gắng nịnh nọt nhưng thái độ của Hạ Hoằng Viễn không vì
vậy mà thay đổi.
Ông ấy chỉ nói khách khí với Cơ Xương Minh vài câu,
sau đó đặt danh thiếp vào trong tay Hoắc Khải, nói: “Có
cơ hội thì đến thành phố chơi nha, tôi mời cậu ăn cơm”.
“Được ạ” Hoắc Khải khẽ gật đầu, nói.
“Hội trưởng Hạ đi đường cẩn thận, sau này có thời
gian chúng ta lại ngồi với nhau” Cơ Xương Minh cũng
chào hỏi lại.
Xe của Hạ Hoằng Viễn rời đi, nụ cười gượng gạo cứng
nhắc trên mặt hắn ta cũng lập tức biến mất, thay vào đó
là vẻ mặt âm trầm.
Cơ Xương Minh xoay người lại nhìn Hoắc Khải mà
nghiến răng nghiến lợi, nhưng hắn ta cũng không dám
quá đáng với người tài xế này. Dù sao thì thái độ của Hạ
Hoằng Viễn đã rất rõ ràng rồi, ông ấy vô cùng coi trọng
người này. Nếu như gây khó dễ cho Hoắc Khải thì có khác
nào không nể mặt Hạ Hoằng Viễn đâu.
Vì vậy, Cơ Xương Minh chọn cách ‘giận cá chém thớt”
lên người Cơ Hương Ngưng: “Hội trưởng Hạ từ xa đến đây
mà cô là tổng giám đốc nhưng không nhiệt tình chút nào.
Cô có biết làm như vậy sẽ đắc tội với ông ấy không? Đến
lúc đó công ty không vào được thương hội thì tất cả đều
là trách nhiệm của cô đấy”
16:14 „1l 4G8 `
‹ Chương 25: Đồ vô tích sự
Trong lòng Cơ Xương Minh đã có những dự cảm
không lành. Hắn ta nói những lời này chỉ là tấm đệm trước
mà thôi. Ngộ nhỡ Hạ Hoằng Viễn thật sự không suy nghĩ
thông suốt mà không giúp đỡ ở vụ thương hội, đến lúc đó
hắn ta cũng dễ bề tìm được người gánh tội thay.
Cơ Hương Ngưng chỉ cười lạnh về phía hắn ta một
tiếng, hoàn toàn không có ý trả lời lại, cô ấy gọi Hoắc Khải
xoay người rời đì.
“Cô như vậy là có thái độ gì? Tôi đang nói chuyện với
cô đấy có nghe thấy không. Cô đứng lại cho tôi”, Cơ
Xương Minh hét rống ở phía sau nhưng hắn ta gọi càng to
thì Cơ Hương Ngưng đi càng nhanh.
“Đồ thối tha này” Cơ Xương Minh tức giận mắng.
Những người xung quanh đều cúi gằm mặt xuống
không dám lên tiếng, chỉ sợ lúc này sẽ gặp xui xẻo.
Sau khi Cơ Hương Ngưng và Hoắc Khải lên xe, vừa
đóng cửa xe cô ấy đã không kìm nổi mà bật cười.
Hoắc Khải vừa thắt dây an toàn vừa quay đầu nhìn cô,
hỏi: “Cô cười cái gì?”
“Anh không nhìn thấy sắc mặt của Cơ Xương Minh
sao? Chắc chắn hắn ta tức lắm rồi đó. Hắn ta càng tức thì
tôi càng vui”, Cơ Hương Ngưng nói.
Hoắc Khải chỉ cười rồi lắc đầu nói: “Không thể nhìn ra
được cô vẫn còn tính trẻ con nhỉ.
16:14 „1l 4G08 `
‹ Chương 25: Đồ vô tích sự
“Thế nào là tính trẻ con? Hắn ta đâu phải là bạn của
tôi, nói là kẻ thù thì cũng khá giống đó. Kẻ thù không vui,
lẽ nào tôi còn phải đồng cảm khóc lóc chung với hắn ta
sao?” Cơ Hương Ngưng hừ lạnh một tiếng rồi lại hỏi: “Tôi
còn chưa nói anh đấy, rốt cuộc anh cho Hạ Hoằng Viễn
uống thuốc gì mà sao đột nhiên ông ấy lại lạnh lùng với
Cơ Xương Minh vậy?”
Cơ Hương Ngưng hoàn toàn có thể nhìn ra thái độ của
Hạ Hoằng Viễn trong bữa tiệc đó. Bất luận cô ấy có nghĩ
thế nào thì không thể nghĩ ra tại sao Hạ Hoằng Viễn lại
như vậy.
Không phải Lý Phong nói chuyện mấy câu với ông ấy
sao? Chỉ mấy câu thôi mà lợi hại thế sao?
“Chẳng phải nói với cô rồi sao, nói chuyện với người
thông minh thì chỉ cần đủ ý là được. Cô nói càng ít thì ông
ấy nghĩ càng nhiều”, Hoắc Khải khẽ đạp ga rồi phóng xe
đi.
Cơ Hương Ngưng ngồi ở ghế sau nhìn gương mặt góc
cạnh của anh một hồi lâu, đến khi Hoắc Khải dừng trước
đèn giao thông, nói: “Cô mà cứ nhìn tôi như vậy, tôi sẽ
báo cảnh sát đấy”.
“Báo cái đầu anh ý”. Cơ Hương Ngưng xùy một cái,
nói: “Tôi chỉ cảm thấy, anh bây giờ khác rất nhiều với
trước đây, anh chắc chắn không có gì muốn nói với tôi
sao?”
16:14 „1l 4G8 `
‹ Chương 25: Đồ vô tích sự
Lời này của Cơ Hương Ngưng dường như còn ý khác,
giống như nghĩ đến cái gì đó trước khi hỏi Hoắc Khải câu
này vậy.
Hoắc Khải không hiểu được trong lời có ý của cô, chỉ
lắc đầu nói: “Không có gì cả, còn về sự thay đổi của tôi,
có thể nói là tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi, cũng
có thể nói là lanh lợi, chứ không có gì kỳ quái như cô
tưởng tượng đâu”.
Cơ Hương Ngưng chỉ ồ một tiếng rồi không hỏi tiếp.
Đến giờ tan làm, Cơ Hương Ngưng không bảo Hoắc
Khải đón mình về nhà mà bảo một tài xế khác đến thay ca
anh. Đây cũng được coi là một đặc quyền nhỏ của Hoắc
Khải. Và anh cũng là người khá nghe lời. Tổng giám đốc
bảo tan làm rồi thì còn lèo nhèo làm gì.
Về đến nhà, anh đi chợ mua chút thực phẩm tươi
ngon, đợi lúc Ninh Thần đón Đường Đường về thì trên bàn
đã bày trí ba món mặn và một món canh.
Tôm om dầu, bún bắp cải, nấm và rau xanh, cùng với
nước súp thơm ngon.
Mùi thức ăn thơm ngon khắp phòng khiến Ninh Thần
không kìm nổi mà hít hai cái.
Hoắc Khải vừa cầm bát đũa từ phòng bếp đi ra thấy cô
đứng ở cửa liền nói: “Em vất vả rồi, đi rửa tay đi còn ăn
cơm. Đường Đường! Con cũng đi rửa tay đi”.
16:14 .il4Gí8 ›
‹ Chương 25: Đồ vô tích sự
“Bố ơi, con đói quá, con ăn trước một con tôm được
không, năn nỉ bố đấy” Đường Đường đeo cặp sách, nói
với vẻ mặt đáng thương.
“Không được, nhất định phải chú ý đến vệ sinh cá
nhân trước đã”, Hoắc Khải nói chắc như đỉnh đóng cột, về
chuyện này anh không hề dễ tính.
Đường Đường cúi đầu xuống, quay đầu đi từng bước
một liền bị anh kéo vào nhà tắm.
Nghe thấy tiếng nói chuyện của hai bố con trong nhà
tắm, nhìn bàn ăn toàn món ngon, Ninh Thần lần đầu cảm
nhận được sự hạnh phúc. Cuộc sống mà mình mơ ước,
chẳng phải là như này sao?
Ngoại trừ căn nhà hơi nhỏ xíu, đồ dùng hơi cũ nát xíu
thì mọi thứ trước mắt gần như đều tốt đẹp hoàn hảo.
Chậm rãi đi đến trước bàn ăn, cô cúi đầu nhìn mấy đĩa
thức ăn, đột nhiên giơ tay ra bốc một cọng rau cho vào
miệng.
Rau xanh giòn quyện với mùi thơm của nấm, mùi dầu
phảng phất trong miệng và nhanh chóng bị tan chảy bởi
mùi của rau xanh. Hương vị này thật khiến người ta cảm
thấy dễ chịu.
Chế Tạo Hào MônTác giả: Hứa ĐệTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhìn gương mặt lạ lẫm trong gương, khóe miệng Hoäc Khải không khỏi lộ ra một nụ cười khổ sở. Đến tận lúc này anh vẫn không thể hiểu nổi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Nhà họ Hoäc là gia tộc lớn đứng trong top 10 toàn quốc, tài sản lên tới hơn trăm tỷ. Mà Hoäc Khải chính là trưởng tôn dòng chính có tài năng nhất trong lịch sử nhà họ Hoäc. Anh có tài năng thiên bẩm về kinh doanh và quản lý khiến vô số người phải ngưỡng mộ, rất nhiều người tin rằng, với sự lãnh đạo của Hoắc Khải, nhà họ Hoắc có thể tiến tới top 3 toàn quốc, là sự việc dễ đoán nhất trong mười năm tới. Hai ngày trước, Hoäc Khải cùng vài người thân thiết khác đi leo núi, đang leo đến lưng chừng, đột nhiên anh cảm thấy sau gáy đau đớn như bị đánh ình một cú, sau đó không còn nhận được điều gì. Sau khi tỉnh dậy, anh – đã ở một nơi lạ hoắc này rồi, đã vậy còn mang theo một gương mặt khác. Nếu không nhờ những ký ức trong đầu, Hoäc Khải rất nghi ngờ phải chăng mình bị người ta tiến hành phẫu thuật thẩm mỹ trong một đêm. Thế nhưng… Cơ Hương Ngưng nói rất thẳng thắn khiến Hạ HoằngViễn nghe thấy mà ánh mắt sáng ngời.Các câu hỏi của ông ấy chỉ là tùy ý hỏi thôi, đều lànhững câu không cho Cơ Hương Ngưng có cơ hội chuẩnbị trước. Nhưng chỉ riêng chuyện kinh doanh hoa quả màCơ Hương Ngưng vẫn có thể nói vô cùng chuyên nghiệp.Cô ấy dường như hiểu rõ những xu thế và những sốliệu thống kê đó.Đến cuối cùng, Hạ Hoằng Viễn không kìm nổi hỏi:“Tổng giám đốc Cơ định làm kinh doanh hoa quả sao?Sao có thể hiểu về những số liệu này như vậy?”“Cũng giống như ông nói vậy, nhà họ Cơ sẽ không làmkinh doanh hoa quả mà, vì quy mô hơi nhỏ”, Cơ HươngNgưng cười nói: “Tôi chỉ thích lên mạng tìm về những tàiliệu phân tích về xu thế, bất luận có dùng đến hay khôngthì khi nắm được một chút số liệu về xu thế thì cũng rấtcó lợi”.Hạ Hoằng Viễn nghe thấy thì gật đầu, hiện giờ ông ấyhoàn toàn thừa nhận năng lực của Cơ Hương Ngưng. Đếnngành nghề mà có lẽ cô ấy sẽ không bao giờ động đến,vậy mà cô ấy vẫn nắm rõ như vậy, nói gì đến những sởtrường của bản thân?Nếu so với Cơ Xương Minh, khi bị Hạ Hoằng Viễn tiệnmiệng hỏi một câu về số liệu nào đó thì hắn ta cứng họng16:14 .i 4GÍR ›‹ Chương 25: Đồ vô tích sựNgày thường hắn ta chỉ biết tiệc tùng thì làm sao hiểuđược những thứ này. Hơn nữa, bản thân sắp làm tổnggiám đốc thì quan tâm đến những vấn đề rườm rà đó làmgì?Thấy Cơ Xương Minh không trả lời lại được, còn xemthường vấn đề như này nên Hạ Hoằng Viễn cười lạnhtrong lòng, thầm đưa ra một định nghĩa “giá áo túi cơm, kẻvô tích sự:.Xem ra tài xế bên mình nói đúng rồi, không thể xemthường con cháu chỉ thứ của nhà họ Cơ được. Có lẽ quamấy năm nữa, vị trí dòng chính sẽ thật sự bị nhánh phụthay thế hoàn toàn.Sau đó, Cơ Xương Minh mời rượu mấy lần nhưng HạHoằng Viễn đều uống cho có lệ.Mọi người đều không phải là kẻ ngốc, họ đều nhìn rakhông khí có chút ảm đạm nên đều không dám lên tiếng,vì vậy khiến không khí ở đây càng nặng nề hơn.Cơ Xương Minh hận đến mức nghiến răng ken kétnhưng không còn cách nào khác. Kể cả có muốn bực tứcthì bây giờ cũng không phải lúc.Vốn dĩ định tổ chức bữa tiệc trong thời gian trên batiếng nhưng giờ đây có hai tiếng là kết thúc rồi.Lúc Hạ Hoằng Viễn đứng dậy bày tỏ ý muốn về nghỉngơi trước thì rất nhiều người đều thở phào nhẹ nhõm. Bởiăn uống ở bữa cơm như này thì cũng cảm thấy khó chịu.16:14 .i 4GÍ8 )‹ Chương 25: Đồ vô tích sựLúc tiễn Hạ Hoằng Viễn ra về, Cơ Xương Minh vẫn cốgắng nịnh nọt nhưng thái độ của Hạ Hoằng Viễn không vìvậy mà thay đổi.Ông ấy chỉ nói khách khí với Cơ Xương Minh vài câu,sau đó đặt danh thiếp vào trong tay Hoắc Khải, nói: “Cócơ hội thì đến thành phố chơi nha, tôi mời cậu ăn cơm”.“Được ạ” Hoắc Khải khẽ gật đầu, nói.“Hội trưởng Hạ đi đường cẩn thận, sau này có thờigian chúng ta lại ngồi với nhau” Cơ Xương Minh cũngchào hỏi lại.Xe của Hạ Hoằng Viễn rời đi, nụ cười gượng gạo cứngnhắc trên mặt hắn ta cũng lập tức biến mất, thay vào đólà vẻ mặt âm trầm.Cơ Xương Minh xoay người lại nhìn Hoắc Khải mànghiến răng nghiến lợi, nhưng hắn ta cũng không dámquá đáng với người tài xế này. Dù sao thì thái độ của HạHoằng Viễn đã rất rõ ràng rồi, ông ấy vô cùng coi trọngngười này. Nếu như gây khó dễ cho Hoắc Khải thì có khácnào không nể mặt Hạ Hoằng Viễn đâu.Vì vậy, Cơ Xương Minh chọn cách ‘giận cá chém thớt”lên người Cơ Hương Ngưng: “Hội trưởng Hạ từ xa đến đâymà cô là tổng giám đốc nhưng không nhiệt tình chút nào.Cô có biết làm như vậy sẽ đắc tội với ông ấy không? Đếnlúc đó công ty không vào được thương hội thì tất cả đềulà trách nhiệm của cô đấy”16:14 „1l 4G8 `‹ Chương 25: Đồ vô tích sựTrong lòng Cơ Xương Minh đã có những dự cảmkhông lành. Hắn ta nói những lời này chỉ là tấm đệm trướcmà thôi. Ngộ nhỡ Hạ Hoằng Viễn thật sự không suy nghĩthông suốt mà không giúp đỡ ở vụ thương hội, đến lúc đóhắn ta cũng dễ bề tìm được người gánh tội thay.Cơ Hương Ngưng chỉ cười lạnh về phía hắn ta mộttiếng, hoàn toàn không có ý trả lời lại, cô ấy gọi Hoắc Khảixoay người rời đì.“Cô như vậy là có thái độ gì? Tôi đang nói chuyện vớicô đấy có nghe thấy không. Cô đứng lại cho tôi”, CơXương Minh hét rống ở phía sau nhưng hắn ta gọi càng tothì Cơ Hương Ngưng đi càng nhanh.“Đồ thối tha này” Cơ Xương Minh tức giận mắng.Những người xung quanh đều cúi gằm mặt xuốngkhông dám lên tiếng, chỉ sợ lúc này sẽ gặp xui xẻo.Sau khi Cơ Hương Ngưng và Hoắc Khải lên xe, vừađóng cửa xe cô ấy đã không kìm nổi mà bật cười.Hoắc Khải vừa thắt dây an toàn vừa quay đầu nhìn cô,hỏi: “Cô cười cái gì?”“Anh không nhìn thấy sắc mặt của Cơ Xương Minhsao? Chắc chắn hắn ta tức lắm rồi đó. Hắn ta càng tức thìtôi càng vui”, Cơ Hương Ngưng nói.Hoắc Khải chỉ cười rồi lắc đầu nói: “Không thể nhìn rađược cô vẫn còn tính trẻ con nhỉ.16:14 „1l 4G08 `‹ Chương 25: Đồ vô tích sự“Thế nào là tính trẻ con? Hắn ta đâu phải là bạn củatôi, nói là kẻ thù thì cũng khá giống đó. Kẻ thù không vui,lẽ nào tôi còn phải đồng cảm khóc lóc chung với hắn tasao?” Cơ Hương Ngưng hừ lạnh một tiếng rồi lại hỏi: “Tôicòn chưa nói anh đấy, rốt cuộc anh cho Hạ Hoằng Viễnuống thuốc gì mà sao đột nhiên ông ấy lại lạnh lùng vớiCơ Xương Minh vậy?”Cơ Hương Ngưng hoàn toàn có thể nhìn ra thái độ củaHạ Hoằng Viễn trong bữa tiệc đó. Bất luận cô ấy có nghĩthế nào thì không thể nghĩ ra tại sao Hạ Hoằng Viễn lạinhư vậy.Không phải Lý Phong nói chuyện mấy câu với ông ấysao? Chỉ mấy câu thôi mà lợi hại thế sao?“Chẳng phải nói với cô rồi sao, nói chuyện với ngườithông minh thì chỉ cần đủ ý là được. Cô nói càng ít thì ôngấy nghĩ càng nhiều”, Hoắc Khải khẽ đạp ga rồi phóng xeđi.Cơ Hương Ngưng ngồi ở ghế sau nhìn gương mặt góccạnh của anh một hồi lâu, đến khi Hoắc Khải dừng trướcđèn giao thông, nói: “Cô mà cứ nhìn tôi như vậy, tôi sẽbáo cảnh sát đấy”.“Báo cái đầu anh ý”. Cơ Hương Ngưng xùy một cái,nói: “Tôi chỉ cảm thấy, anh bây giờ khác rất nhiều vớitrước đây, anh chắc chắn không có gì muốn nói với tôisao?”16:14 „1l 4G8 `‹ Chương 25: Đồ vô tích sựLời này của Cơ Hương Ngưng dường như còn ý khác,giống như nghĩ đến cái gì đó trước khi hỏi Hoắc Khải câunày vậy.Hoắc Khải không hiểu được trong lời có ý của cô, chỉlắc đầu nói: “Không có gì cả, còn về sự thay đổi của tôi,có thể nói là tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi, cũngcó thể nói là lanh lợi, chứ không có gì kỳ quái như côtưởng tượng đâu”.Cơ Hương Ngưng chỉ ồ một tiếng rồi không hỏi tiếp.Đến giờ tan làm, Cơ Hương Ngưng không bảo HoắcKhải đón mình về nhà mà bảo một tài xế khác đến thay caanh. Đây cũng được coi là một đặc quyền nhỏ của HoắcKhải. Và anh cũng là người khá nghe lời. Tổng giám đốcbảo tan làm rồi thì còn lèo nhèo làm gì.Về đến nhà, anh đi chợ mua chút thực phẩm tươingon, đợi lúc Ninh Thần đón Đường Đường về thì trên bànđã bày trí ba món mặn và một món canh.Tôm om dầu, bún bắp cải, nấm và rau xanh, cùng vớinước súp thơm ngon.Mùi thức ăn thơm ngon khắp phòng khiến Ninh Thầnkhông kìm nổi mà hít hai cái.Hoắc Khải vừa cầm bát đũa từ phòng bếp đi ra thấy côđứng ở cửa liền nói: “Em vất vả rồi, đi rửa tay đi còn ăncơm. Đường Đường! Con cũng đi rửa tay đi”.16:14 .il4Gí8 ›‹ Chương 25: Đồ vô tích sự“Bố ơi, con đói quá, con ăn trước một con tôm đượckhông, năn nỉ bố đấy” Đường Đường đeo cặp sách, nóivới vẻ mặt đáng thương.“Không được, nhất định phải chú ý đến vệ sinh cánhân trước đã”, Hoắc Khải nói chắc như đỉnh đóng cột, vềchuyện này anh không hề dễ tính.Đường Đường cúi đầu xuống, quay đầu đi từng bướcmột liền bị anh kéo vào nhà tắm.Nghe thấy tiếng nói chuyện của hai bố con trong nhàtắm, nhìn bàn ăn toàn món ngon, Ninh Thần lần đầu cảmnhận được sự hạnh phúc. Cuộc sống mà mình mơ ước,chẳng phải là như này sao?Ngoại trừ căn nhà hơi nhỏ xíu, đồ dùng hơi cũ nát xíuthì mọi thứ trước mắt gần như đều tốt đẹp hoàn hảo.Chậm rãi đi đến trước bàn ăn, cô cúi đầu nhìn mấy đĩathức ăn, đột nhiên giơ tay ra bốc một cọng rau cho vàomiệng.Rau xanh giòn quyện với mùi thơm của nấm, mùi dầuphảng phất trong miệng và nhanh chóng bị tan chảy bởimùi của rau xanh. Hương vị này thật khiến người ta cảmthấy dễ chịu.