Nhìn gương mặt lạ lẫm trong gương, khóe miệng Hoäc Khải không khỏi lộ ra một nụ cười khổ sở. Đến tận lúc này anh vẫn không thể hiểu nổi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Nhà họ Hoäc là gia tộc lớn đứng trong top 10 toàn quốc, tài sản lên tới hơn trăm tỷ. Mà Hoäc Khải chính là trưởng tôn dòng chính có tài năng nhất trong lịch sử nhà họ Hoäc. Anh có tài năng thiên bẩm về kinh doanh và quản lý khiến vô số người phải ngưỡng mộ, rất nhiều người tin rằng, với sự lãnh đạo của Hoắc Khải, nhà họ Hoắc có thể tiến tới top 3 toàn quốc, là sự việc dễ đoán nhất trong mười năm tới. Hai ngày trước, Hoäc Khải cùng vài người thân thiết khác đi leo núi, đang leo đến lưng chừng, đột nhiên anh cảm thấy sau gáy đau đớn như bị đánh ình một cú, sau đó không còn nhận được điều gì. Sau khi tỉnh dậy, anh – đã ở một nơi lạ hoắc này rồi, đã vậy còn mang theo một gương mặt khác. Nếu không nhờ những ký ức trong đầu, Hoäc Khải rất nghi ngờ phải chăng mình bị người ta tiến hành phẫu thuật thẩm mỹ trong một đêm. Thế nhưng…
Chương 188: Giúp đỡ
Chế Tạo Hào MônTác giả: Hứa ĐệTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhìn gương mặt lạ lẫm trong gương, khóe miệng Hoäc Khải không khỏi lộ ra một nụ cười khổ sở. Đến tận lúc này anh vẫn không thể hiểu nổi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Nhà họ Hoäc là gia tộc lớn đứng trong top 10 toàn quốc, tài sản lên tới hơn trăm tỷ. Mà Hoäc Khải chính là trưởng tôn dòng chính có tài năng nhất trong lịch sử nhà họ Hoäc. Anh có tài năng thiên bẩm về kinh doanh và quản lý khiến vô số người phải ngưỡng mộ, rất nhiều người tin rằng, với sự lãnh đạo của Hoắc Khải, nhà họ Hoắc có thể tiến tới top 3 toàn quốc, là sự việc dễ đoán nhất trong mười năm tới. Hai ngày trước, Hoäc Khải cùng vài người thân thiết khác đi leo núi, đang leo đến lưng chừng, đột nhiên anh cảm thấy sau gáy đau đớn như bị đánh ình một cú, sau đó không còn nhận được điều gì. Sau khi tỉnh dậy, anh – đã ở một nơi lạ hoắc này rồi, đã vậy còn mang theo một gương mặt khác. Nếu không nhờ những ký ức trong đầu, Hoäc Khải rất nghi ngờ phải chăng mình bị người ta tiến hành phẫu thuật thẩm mỹ trong một đêm. Thế nhưng… Nói về tiền tài thì Triệu Vĩnh An không thiếu, nên có rấtnhiều người ghen tị với ông ấy. Nhưng có không ít đồ vật đều đã bị các bảo tàng lớn đặt trước mất.Ông giáo sư già cũng từng nói, sau khi ông ấy chết thìphần lớn các vật sưu tập được sẽ được quyên tặng chobảo tàng. Càng là đồ vật có giá trị thì càng phải quyêntặng.Cho nên cũng chẳng ai nắm rõ được sau khi ông ấychết thì còn bao nhiêu di sản.Nhưng cho dù không còn chút tiền nào đi nữa thì vẫncó người muốn được làm thân với ông giáo sư.Chưa nói đến chuyện khác, chỉ cần là mạng lưới quanhệ được thành lập từ các học trò của ông ấy thôi cũng đủđể khiến người khác thèm chảy nước miếng rồi.Nhưng Triệu Vĩnh An lại chưa hề thừa nhận việc mìnhmuốn tìm một học trò cuối cùng, cho nên vô số người chỉôm hy vọng với tỉ lệ một phần mười ngàn, đưa các thanhniên trẻ tuổi đến thử sức.Có thành công hay không thì tính sau, chuyện chính làphải làm thân được với Triệu Vĩnh An đã.Hoắc Giai Minh chính là một quân cờ được nhà họHoắc phái tới. Vì cậu ta vốn không thích làm kinh tế chonên đã dồn phần lớn tinh lực vào các loại văn hóa nhưcầm, kỳ, thi, họa, cho nên khá hợp với “khẩu vị” của TriệuVĩnh An.Chuyện này đáng ra đã được chốt như vậy, nhưngHoắc Tích Nguyên lại lén lút bảo con trai mình là HoắcĐình Viễn chạy tới đó để thử vận may.Kết quả thì Hoắc Đình Viễn không những chưa kịp nóivới Triệu Vĩnh An câu nào mà còn phải quay về với mộtthân xác đầy thương tích, khiến Hoắc Tích Nguyên giậndữ vô cùng.Ông ta có hai người con trai, người con cả bị sốt caovào năm lên sáu tuổi, sốt đến mức hỏng cả não bộ, trí tuệkhông khác gì đứa trẻ lên ba lên bốn.Sau đó, đến năm hơn ba mươi tuổi thì ông ta có thêmHoắc Đình Viễn. Vì chuyện của con cả cho nên hai vợchồng Hoắc Tích Nguyên cực kỳ yêu thương Hoắc ĐìnhViễn, dù là chuyện lớn hay nhỏ thì đều chăm sóc hắn ta kỹcàng, sợ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.Cuối cùng lại nuôi ra một tên vô dụng.Hiện giờ tuổi Hoắc Tích Nguyên đã cao, mà không biếtcó phải vì hồi còn trẻ quá trăng hoa hay không mà bác sĩđã chẩn đoán thân thể của ông ta không ổn từ lâu, khôngthể sinh thêm được con nữa.Hơn nữa, năm ngoái vợ ông ta cũng đã mất vì bệnh tậtnên ông ta cũng hoàn toàn từ bỏ ý tưởng này.Nhìn sự kém cỏi của Hoắc Đình Viễn bây giờ, ông tathậm chí còn cảm thấy hơi nản lòng.Bản thân ông ta thì cố gắng hết sức để lên được vị trícao, nhưng rốt cục cũng chỉ có một mình ông ta đơn độcliều mạng, chẳng có nổi một người có thể giúp đỡ ông ta.Nghe lời dạy dỗ của bố, trên mặt Hoắc Đình Viễn thì tỏvẻ nghe lời, nhưng thực chất thì vẫn chứng nào tật ấy.Trong suy nghĩ của hắn ta, bố hắn ta nắm quyềnmarketing của cả nhà họ Hoắc, mạng lưới giao thiệpkhông hề kém hơn Triệu Vĩnh An. Đã vậy rồi thì cần gì phảitốn nhiều sức lực thế chứ?Tóm lại, hiện giờ hắn ta chỉ một lòng muốn thấy tậnmắt tình cảnh thảm hại của Hoắc Khải, còn chuyện HoắcTích Nguyên bảo hắn ta làm thì đều là những thứ vônghĩa.Một tiếng sau, Liêu Thiên Bằng đến nhà của HoắcKhải.Sau khi đưa USB và một tấm thẻ ngân hàng qua, LiêuThiên Bằng nói: “Tôi đã xem qua đoạn video rồi, bên trongđều có những thứ cậu cần. Trong thẻ là ba triệu. Tôi biếtcậu là người không quá coi trọng tiền nong, nhưng đâycoi như là chút lòng thành của tôi. Nếu cậu không nhậnthì cái thể diện này của tôi không biết phải ném đi đâubây giờ”.Rõ ràng là chuyện này chẳng liên quan gì đến ông ta,nhưng ông ta lại một mực bày ra cái vẻ hổ thẹn. Đã nóiđến mức đó rồi, Hoắc Khải cũng dứt khoát nhận lấy haimón đồ đó.Anh biết Liêu Thiên Bằng là một người rất nguyên tắc,cũng rất có cá tính.Nếu đã tự nguyện đưa tiền cho anh rồi thì chắc chắnsẽ không khó chịu một chút nào, nhưng nếu anh khôngnhận thì ông ta sẽ không vui.Quả nhiên, sau khi Hoắc Khải nhận lấy hai thứ đồ đó,Liêu Thiên Bằng liền bày ra dáng vẻ thở phào nhẹ nhõmrồi nói tiếp: “Tôi đã đuổi cái thằng ranh đấy đi rồi, trongvòng năm năm không được phép quay trở lại. Ngoài ra,bên bình nước nóng Kinh Vận vốn định ký thẳng hợp đồngmười ngàn bình với bên nhà máy, nhưng giờ tôi sẽ muatrực tiếp từ cửa hàng Flagship của em vợ cậu luôn”.Phải nói là Liêu Thiên Bằng là một người rất biết cáchlàm việc. Ông ta không chỉ bồi thường cho Hoắc Khải màcòn chăm sóc đến cả chỗ Ninh Ngọc Lâm.Nhưng Hoắc Khải lại thấy ông ta làm vậy thì hơi lố, vìdù sao chuyện chẳng liên quan đến ông ta quá nhiều.Ai quy định là anh rể phải gánh vác trách nhiệm chotai vạ của em vợ chứ?“Cửa hàng Flagship là bán cho khách ngoài, mặc dùgiá thấp hơn cửa hàng truyền thống nhưng không thể rẻnhư giá xưởng được. Tôi sẽ nói với Ngọc Lâm một tiếng,chứ không thể lợi dụng thế được. Mặc dù biết tổng giámđốc Liêu không thích bị người khác từ chối, nhưng ý tốtcủa ông tôi xin nhận. Nếu chỉ vì chút chuyện nhỏ này màcứ lợi dụng ông mãi thì lòng tôi cũng không thoải mái”,Hoắc Khải nói.Anh nói vậy làm Liêu Thiên Bằng không kìm được màgật đầu tán thưởng và công nhận.Dâng lợi ích lên tận miệng nhưng lại không hề nổi lòngtham, nói chuyện rất chặt chẽ, có tiến có lùi, không hổ làngười mà ông ta đánh giá cao.Trưa đến, Hoắc Khải làm một bữa thịnh soạn mời LiêuThiên Bằng ăn cùng.Liêu Thiên Bằng không từ chối mà rất tận hưởng.Lúc ăn cơm, Hoắc Khải hỏi ông ta chuyện liên quanđến trang trại.Mặc dù mấy ngày này anh bị bắt cóc, nhưng hoạtđộng Toàn dân giảm cân vẫn không vì thế mà bị ảnhhưởng quá nhiều.Càng nhiều người biết đến hoạt động này thì tốc độlan tỏa ra cũng không ngừng tăng lên, đã không cần đếnHoắc Khải phải tự mình đi làm quảng cáo nữa rồi.Mà tổng giám đốc của công ty giảm cân – Mục ThếKiệt, cũng đã thông báo rằng đã đàm phán với công tychuyển phát nhanh xong và xây dựng cho bọn họ mộtđường dây phục vụ chuyên nghiệp.Đồng giá năm tệ một đơn, giao hàng toàn quốc trongvòng mười hai tiếng, trong cùng một tỉnh thì không quáSáu tiếng.Bình thường thì tốc độ vận chuyển sẽ không thể đạtđến mức này được, nhưng Mục Thế Kiệt cũng là ngườithông minh, ông ta đã kết hợp với một công ty chuyểnphát nhanh quy mô lớn đến ký hợp đồng với công tychuyển phát nhanh đường sắt để sử dụng phương thứcgiao hàng bằng tàu cao tốc.Tốc độ của tàu cao tốc nhanh hơn xe chuyển phátnhanh, tương đương với tốc độ của máy bay.Nhưng chuyển bằng đường hàng không thì cũng cócó giới hạn nhất định, đó là tốc độ tuy nhanh nhưng lạikhông bắt kịp hiệu suất phân loại.Trong hợp đồng mà Mục Thế Kiệt ký lần này, việcphân loại sẽ do ChinPost địa phương phụ trách, đảm bảođược hiệu suất. Hơn nữa, xét về mặt giao hàng tận tay thìChinPost mạnh hơn tất cả các công ty chuyển phát nhanhkhác.Có lẽ bọn họ là công ty duy nhất cả nước đạp cả xeđạp vào trong núi chỉ để giao một tờ báo.Nói đơn giản thì thực ra đây sự hợp tác của ba bêngồm đơn vị chuyển phát tư nhân, ChinPost và chuyểnphát nhanh bằng đường sắt, cũng là một lần thử nghiệmcho ngành chuyển phát nhanh.Nếu có thể thành công thì phí tổn của ngành chuyểnphát nhanh sau này sẽ giảm rất nhiều, mà thu nhập củangành đường sắt cũng sẽ tăng mạnh, coi như một công đôi việc.Hoắc Khải cảm thấy có rất nhiều hy vọng về dự ánhợp tác này. Miễn là các bên hợp tác không xảy ra vấn đềgì lớn thì vấn đề vận chuyển sẽ được giải quyết ổn thỏa.Vì vậy, khi Mục Thế Kiệt vừa thông báo thì anh lập tứcđịnh đưa đồ ăn giảm cân lên thị trường.Nhưng đồ ăn giảm cân lại chú trọng đến rau xanh,dinh dưỡng và lượng calo thấp.Theo suy nghĩ cả Hoắc Khải, nếu tìm được một trangtrại đáng tin cậy tại địa phương là tốt nhất, rồi nhập thẳngnguyên liệu luôn từ đó.Với sự bùng nổ của livestream hiện nay, nếu để chokhách hàng tận mắt nhìn thấy quá trình chăm bón, thuhoạch cùng sản xuất đồ ăn giảm cân thì sẽ xóa tan đượcphần lớn sự nghi ngờ của họ.Dĩ nhiên, nếu xét về góc độ lớn hơn thì có thể tìmđược các trang trại trên toàn quốc để hợp tác là tốt nhất.Nếu mỗi thành phố đều có một đối tác như vậy thì thờigian vận chuyển cũng được giảm xuống đáng kể.Nhưng đây là chuyện cần làm trong tương lai. Với tìnhhình hiện tại thì có thể tìm được một trang trại tại thànhphố này là đã tốt lắm rồi.Không thể không nói Hoắc Khải rất có ánh mắt trongviệc tìm người giúp đỡ.Liêu Thiên Bằng làm ăn tại đây đã lâu, vô cùng quenthuộc với tình hình xung quanh. Hoắc Khải vừa mở lời làông ta đã vỗ ngực đảm bảo sẽ giải quyết chuyện này ổnthỏa.Nhiều nhất là trong vòng hai mươi tư giờ, ông ta sẽ tìmcho anh hai trang trại chuyên nghiệp để cung cấp nguyênliệu cần thiết cho thực phẩm giảm cân.Giá thì Hoắc Khải không cần phải nói nhiều, chắc chắnsẽ ép đến mức thấp nhất.Thể diện của Liêu Thiên Bằng có thể được sử dụngtrong vòng bán kính mấy trăm km đấy.Có được sự giúp đỡ của nhân vật thế này thì HoắcKhải không cần lo về vấn đề nguyên liệu nữa. Giờ điềuduy nhất cần cân nhắc chính là số lượng đơn đặt hàngkhổng hồ sau khi đồ ăn giảm cân được đưa ra thị trường.Ngành giao hàng đồ ăn hiện nay rất phổ biến, có rấtnhiều nhà hàng quán ăn sau khi mở dịch vụ giao hàng thìsố lượng đơn đặt hàng phải tăng từ mấy chục đến mấytrăm lần. Thậm chí những nhà hàng vốn đã có lượng tiêuthụ khoảng mấy trăm ngàn cũng đã tăng lên hàng chụctriệu.Nhưng những cửa hàng như vậy đến cuối cùng lại sụpđổ, khiến người ta kinh ngạc không thôi.Hoắc Khải từng tò mò đi tìm hiểu nguyên nhân, vàcuối cùng anh rút ra một kết luận đó là, sự tăng vọt củalượng mua là nguyên nhân cơ bản dẫn đến sự sụp đổ củacác cửa hàng.Nói đơn giản một chút là thế này: Chính vì lượng đơnhàng quá nhiều nên đầu bếp không thể có đủ thời gianhoàn thiện đồ ăn một cách hoàn mỹ nhất. Qua thời giandài, bất kể là đồ ăn đặt về hay ăn tại cửa hàng thì mùi vịsẽ kém hơn trước rất nhiều.Ngành đồ ăn nhanh thì lại rất khốc liệt, nếu đồ ăn củaanh mà kém đi thì sẽ có lợi cho nhà khác.Cho nên, không ai đến cửa hàng ăn nữa sẽ dẫn đếnphản ứng dây chuyền là dịch vụ giao hàng cũng chết theo.
Nói về tiền tài thì Triệu Vĩnh An không thiếu, nên có rất
nhiều người ghen tị với ông ấy. Nhưng có không ít đồ vật đều đã bị các bảo tàng lớn đặt trước mất.
Ông giáo sư già cũng từng nói, sau khi ông ấy chết thì
phần lớn các vật sưu tập được sẽ được quyên tặng cho
bảo tàng. Càng là đồ vật có giá trị thì càng phải quyên
tặng.
Cho nên cũng chẳng ai nắm rõ được sau khi ông ấy
chết thì còn bao nhiêu di sản.
Nhưng cho dù không còn chút tiền nào đi nữa thì vẫn
có người muốn được làm thân với ông giáo sư.
Chưa nói đến chuyện khác, chỉ cần là mạng lưới quan
hệ được thành lập từ các học trò của ông ấy thôi cũng đủ
để khiến người khác thèm chảy nước miếng rồi.
Nhưng Triệu Vĩnh An lại chưa hề thừa nhận việc mình
muốn tìm một học trò cuối cùng, cho nên vô số người chỉ
ôm hy vọng với tỉ lệ một phần mười ngàn, đưa các thanh
niên trẻ tuổi đến thử sức.
Có thành công hay không thì tính sau, chuyện chính là
phải làm thân được với Triệu Vĩnh An đã.
Hoắc Giai Minh chính là một quân cờ được nhà họ
Hoắc phái tới. Vì cậu ta vốn không thích làm kinh tế cho
nên đã dồn phần lớn tinh lực vào các loại văn hóa như
cầm, kỳ, thi, họa, cho nên khá hợp với “khẩu vị” của Triệu
Vĩnh An.
Chuyện này đáng ra đã được chốt như vậy, nhưng
Hoắc Tích Nguyên lại lén lút bảo con trai mình là Hoắc
Đình Viễn chạy tới đó để thử vận may.
Kết quả thì Hoắc Đình Viễn không những chưa kịp nói
với Triệu Vĩnh An câu nào mà còn phải quay về với một
thân xác đầy thương tích, khiến Hoắc Tích Nguyên giận
dữ vô cùng.
Ông ta có hai người con trai, người con cả bị sốt cao
vào năm lên sáu tuổi, sốt đến mức hỏng cả não bộ, trí tuệ
không khác gì đứa trẻ lên ba lên bốn.
Sau đó, đến năm hơn ba mươi tuổi thì ông ta có thêm
Hoắc Đình Viễn. Vì chuyện của con cả cho nên hai vợ
chồng Hoắc Tích Nguyên cực kỳ yêu thương Hoắc Đình
Viễn, dù là chuyện lớn hay nhỏ thì đều chăm sóc hắn ta kỹ
càng, sợ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Cuối cùng lại nuôi ra một tên vô dụng.
Hiện giờ tuổi Hoắc Tích Nguyên đã cao, mà không biết
có phải vì hồi còn trẻ quá trăng hoa hay không mà bác sĩ
đã chẩn đoán thân thể của ông ta không ổn từ lâu, không
thể sinh thêm được con nữa.
Hơn nữa, năm ngoái vợ ông ta cũng đã mất vì bệnh tật
nên ông ta cũng hoàn toàn từ bỏ ý tưởng này.
Nhìn sự kém cỏi của Hoắc Đình Viễn bây giờ, ông ta
thậm chí còn cảm thấy hơi nản lòng.
Bản thân ông ta thì cố gắng hết sức để lên được vị trí
cao, nhưng rốt cục cũng chỉ có một mình ông ta đơn độc
liều mạng, chẳng có nổi một người có thể giúp đỡ ông ta.
Nghe lời dạy dỗ của bố, trên mặt Hoắc Đình Viễn thì tỏ
vẻ nghe lời, nhưng thực chất thì vẫn chứng nào tật ấy.
Trong suy nghĩ của hắn ta, bố hắn ta nắm quyền
marketing của cả nhà họ Hoắc, mạng lưới giao thiệp
không hề kém hơn Triệu Vĩnh An. Đã vậy rồi thì cần gì phải
tốn nhiều sức lực thế chứ?
Tóm lại, hiện giờ hắn ta chỉ một lòng muốn thấy tận
mắt tình cảnh thảm hại của Hoắc Khải, còn chuyện Hoắc
Tích Nguyên bảo hắn ta làm thì đều là những thứ vô
nghĩa.
Một tiếng sau, Liêu Thiên Bằng đến nhà của Hoắc
Khải.
Sau khi đưa USB và một tấm thẻ ngân hàng qua, Liêu
Thiên Bằng nói: “Tôi đã xem qua đoạn video rồi, bên trong
đều có những thứ cậu cần. Trong thẻ là ba triệu. Tôi biết
cậu là người không quá coi trọng tiền nong, nhưng đây
coi như là chút lòng thành của tôi. Nếu cậu không nhận
thì cái thể diện này của tôi không biết phải ném đi đâu
bây giờ”.
Rõ ràng là chuyện này chẳng liên quan gì đến ông ta,
nhưng ông ta lại một mực bày ra cái vẻ hổ thẹn. Đã nói
đến mức đó rồi, Hoắc Khải cũng dứt khoát nhận lấy hai
món đồ đó.
Anh biết Liêu Thiên Bằng là một người rất nguyên tắc,
cũng rất có cá tính.
Nếu đã tự nguyện đưa tiền cho anh rồi thì chắc chắn
sẽ không khó chịu một chút nào, nhưng nếu anh không
nhận thì ông ta sẽ không vui.
Quả nhiên, sau khi Hoắc Khải nhận lấy hai thứ đồ đó,
Liêu Thiên Bằng liền bày ra dáng vẻ thở phào nhẹ nhõm
rồi nói tiếp: “Tôi đã đuổi cái thằng ranh đấy đi rồi, trong
vòng năm năm không được phép quay trở lại. Ngoài ra,
bên bình nước nóng Kinh Vận vốn định ký thẳng hợp đồng
mười ngàn bình với bên nhà máy, nhưng giờ tôi sẽ mua
trực tiếp từ cửa hàng Flagship của em vợ cậu luôn”.
Phải nói là Liêu Thiên Bằng là một người rất biết cách
làm việc. Ông ta không chỉ bồi thường cho Hoắc Khải mà
còn chăm sóc đến cả chỗ Ninh Ngọc Lâm.
Nhưng Hoắc Khải lại thấy ông ta làm vậy thì hơi lố, vì
dù sao chuyện chẳng liên quan đến ông ta quá nhiều.
Ai quy định là anh rể phải gánh vác trách nhiệm cho
tai vạ của em vợ chứ?
“Cửa hàng Flagship là bán cho khách ngoài, mặc dù
giá thấp hơn cửa hàng truyền thống nhưng không thể rẻ
như giá xưởng được. Tôi sẽ nói với Ngọc Lâm một tiếng,
chứ không thể lợi dụng thế được. Mặc dù biết tổng giám
đốc Liêu không thích bị người khác từ chối, nhưng ý tốt
của ông tôi xin nhận. Nếu chỉ vì chút chuyện nhỏ này mà
cứ lợi dụng ông mãi thì lòng tôi cũng không thoải mái”,
Hoắc Khải nói.
Anh nói vậy làm Liêu Thiên Bằng không kìm được mà
gật đầu tán thưởng và công nhận.
Dâng lợi ích lên tận miệng nhưng lại không hề nổi lòng
tham, nói chuyện rất chặt chẽ, có tiến có lùi, không hổ là
người mà ông ta đánh giá cao.
Trưa đến, Hoắc Khải làm một bữa thịnh soạn mời Liêu
Thiên Bằng ăn cùng.
Liêu Thiên Bằng không từ chối mà rất tận hưởng.
Lúc ăn cơm, Hoắc Khải hỏi ông ta chuyện liên quan
đến trang trại.
Mặc dù mấy ngày này anh bị bắt cóc, nhưng hoạt
động Toàn dân giảm cân vẫn không vì thế mà bị ảnh
hưởng quá nhiều.
Càng nhiều người biết đến hoạt động này thì tốc độ
lan tỏa ra cũng không ngừng tăng lên, đã không cần đến
Hoắc Khải phải tự mình đi làm quảng cáo nữa rồi.
Mà tổng giám đốc của công ty giảm cân – Mục Thế
Kiệt, cũng đã thông báo rằng đã đàm phán với công ty
chuyển phát nhanh xong và xây dựng cho bọn họ một
đường dây phục vụ chuyên nghiệp.
Đồng giá năm tệ một đơn, giao hàng toàn quốc trong
vòng mười hai tiếng, trong cùng một tỉnh thì không quá
Sáu tiếng.
Bình thường thì tốc độ vận chuyển sẽ không thể đạt
đến mức này được, nhưng Mục Thế Kiệt cũng là người
thông minh, ông ta đã kết hợp với một công ty chuyển
phát nhanh quy mô lớn đến ký hợp đồng với công ty
chuyển phát nhanh đường sắt để sử dụng phương thức
giao hàng bằng tàu cao tốc.
Tốc độ của tàu cao tốc nhanh hơn xe chuyển phát
nhanh, tương đương với tốc độ của máy bay.
Nhưng chuyển bằng đường hàng không thì cũng có
có giới hạn nhất định, đó là tốc độ tuy nhanh nhưng lại
không bắt kịp hiệu suất phân loại.
Trong hợp đồng mà Mục Thế Kiệt ký lần này, việc
phân loại sẽ do ChinPost địa phương phụ trách, đảm bảo
được hiệu suất. Hơn nữa, xét về mặt giao hàng tận tay thì
ChinPost mạnh hơn tất cả các công ty chuyển phát nhanh
khác.
Có lẽ bọn họ là công ty duy nhất cả nước đạp cả xe
đạp vào trong núi chỉ để giao một tờ báo.
Nói đơn giản thì thực ra đây sự hợp tác của ba bên
gồm đơn vị chuyển phát tư nhân, ChinPost và chuyển
phát nhanh bằng đường sắt, cũng là một lần thử nghiệm
cho ngành chuyển phát nhanh.
Nếu có thể thành công thì phí tổn của ngành chuyển
phát nhanh sau này sẽ giảm rất nhiều, mà thu nhập của
ngành đường sắt cũng sẽ tăng mạnh, coi như một công đôi việc.
Hoắc Khải cảm thấy có rất nhiều hy vọng về dự án
hợp tác này. Miễn là các bên hợp tác không xảy ra vấn đề
gì lớn thì vấn đề vận chuyển sẽ được giải quyết ổn thỏa.
Vì vậy, khi Mục Thế Kiệt vừa thông báo thì anh lập tức
định đưa đồ ăn giảm cân lên thị trường.
Nhưng đồ ăn giảm cân lại chú trọng đến rau xanh,
dinh dưỡng và lượng calo thấp.
Theo suy nghĩ cả Hoắc Khải, nếu tìm được một trang
trại đáng tin cậy tại địa phương là tốt nhất, rồi nhập thẳng
nguyên liệu luôn từ đó.
Với sự bùng nổ của livestream hiện nay, nếu để cho
khách hàng tận mắt nhìn thấy quá trình chăm bón, thu
hoạch cùng sản xuất đồ ăn giảm cân thì sẽ xóa tan được
phần lớn sự nghi ngờ của họ.
Dĩ nhiên, nếu xét về góc độ lớn hơn thì có thể tìm
được các trang trại trên toàn quốc để hợp tác là tốt nhất.
Nếu mỗi thành phố đều có một đối tác như vậy thì thời
gian vận chuyển cũng được giảm xuống đáng kể.
Nhưng đây là chuyện cần làm trong tương lai. Với tình
hình hiện tại thì có thể tìm được một trang trại tại thành
phố này là đã tốt lắm rồi.
Không thể không nói Hoắc Khải rất có ánh mắt trong
việc tìm người giúp đỡ.
Liêu Thiên Bằng làm ăn tại đây đã lâu, vô cùng quen
thuộc với tình hình xung quanh. Hoắc Khải vừa mở lời là
ông ta đã vỗ ngực đảm bảo sẽ giải quyết chuyện này ổn
thỏa.
Nhiều nhất là trong vòng hai mươi tư giờ, ông ta sẽ tìm
cho anh hai trang trại chuyên nghiệp để cung cấp nguyên
liệu cần thiết cho thực phẩm giảm cân.
Giá thì Hoắc Khải không cần phải nói nhiều, chắc chắn
sẽ ép đến mức thấp nhất.
Thể diện của Liêu Thiên Bằng có thể được sử dụng
trong vòng bán kính mấy trăm km đấy.
Có được sự giúp đỡ của nhân vật thế này thì Hoắc
Khải không cần lo về vấn đề nguyên liệu nữa. Giờ điều
duy nhất cần cân nhắc chính là số lượng đơn đặt hàng
khổng hồ sau khi đồ ăn giảm cân được đưa ra thị trường.
Ngành giao hàng đồ ăn hiện nay rất phổ biến, có rất
nhiều nhà hàng quán ăn sau khi mở dịch vụ giao hàng thì
số lượng đơn đặt hàng phải tăng từ mấy chục đến mấy
trăm lần. Thậm chí những nhà hàng vốn đã có lượng tiêu
thụ khoảng mấy trăm ngàn cũng đã tăng lên hàng chục
triệu.
Nhưng những cửa hàng như vậy đến cuối cùng lại sụp
đổ, khiến người ta kinh ngạc không thôi.
Hoắc Khải từng tò mò đi tìm hiểu nguyên nhân, và
cuối cùng anh rút ra một kết luận đó là, sự tăng vọt của
lượng mua là nguyên nhân cơ bản dẫn đến sự sụp đổ của
các cửa hàng.
Nói đơn giản một chút là thế này: Chính vì lượng đơn
hàng quá nhiều nên đầu bếp không thể có đủ thời gian
hoàn thiện đồ ăn một cách hoàn mỹ nhất. Qua thời gian
dài, bất kể là đồ ăn đặt về hay ăn tại cửa hàng thì mùi vị
sẽ kém hơn trước rất nhiều.
Ngành đồ ăn nhanh thì lại rất khốc liệt, nếu đồ ăn của
anh mà kém đi thì sẽ có lợi cho nhà khác.
Cho nên, không ai đến cửa hàng ăn nữa sẽ dẫn đến
phản ứng dây chuyền là dịch vụ giao hàng cũng chết theo.
Chế Tạo Hào MônTác giả: Hứa ĐệTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhìn gương mặt lạ lẫm trong gương, khóe miệng Hoäc Khải không khỏi lộ ra một nụ cười khổ sở. Đến tận lúc này anh vẫn không thể hiểu nổi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Nhà họ Hoäc là gia tộc lớn đứng trong top 10 toàn quốc, tài sản lên tới hơn trăm tỷ. Mà Hoäc Khải chính là trưởng tôn dòng chính có tài năng nhất trong lịch sử nhà họ Hoäc. Anh có tài năng thiên bẩm về kinh doanh và quản lý khiến vô số người phải ngưỡng mộ, rất nhiều người tin rằng, với sự lãnh đạo của Hoắc Khải, nhà họ Hoắc có thể tiến tới top 3 toàn quốc, là sự việc dễ đoán nhất trong mười năm tới. Hai ngày trước, Hoäc Khải cùng vài người thân thiết khác đi leo núi, đang leo đến lưng chừng, đột nhiên anh cảm thấy sau gáy đau đớn như bị đánh ình một cú, sau đó không còn nhận được điều gì. Sau khi tỉnh dậy, anh – đã ở một nơi lạ hoắc này rồi, đã vậy còn mang theo một gương mặt khác. Nếu không nhờ những ký ức trong đầu, Hoäc Khải rất nghi ngờ phải chăng mình bị người ta tiến hành phẫu thuật thẩm mỹ trong một đêm. Thế nhưng… Nói về tiền tài thì Triệu Vĩnh An không thiếu, nên có rấtnhiều người ghen tị với ông ấy. Nhưng có không ít đồ vật đều đã bị các bảo tàng lớn đặt trước mất.Ông giáo sư già cũng từng nói, sau khi ông ấy chết thìphần lớn các vật sưu tập được sẽ được quyên tặng chobảo tàng. Càng là đồ vật có giá trị thì càng phải quyêntặng.Cho nên cũng chẳng ai nắm rõ được sau khi ông ấychết thì còn bao nhiêu di sản.Nhưng cho dù không còn chút tiền nào đi nữa thì vẫncó người muốn được làm thân với ông giáo sư.Chưa nói đến chuyện khác, chỉ cần là mạng lưới quanhệ được thành lập từ các học trò của ông ấy thôi cũng đủđể khiến người khác thèm chảy nước miếng rồi.Nhưng Triệu Vĩnh An lại chưa hề thừa nhận việc mìnhmuốn tìm một học trò cuối cùng, cho nên vô số người chỉôm hy vọng với tỉ lệ một phần mười ngàn, đưa các thanhniên trẻ tuổi đến thử sức.Có thành công hay không thì tính sau, chuyện chính làphải làm thân được với Triệu Vĩnh An đã.Hoắc Giai Minh chính là một quân cờ được nhà họHoắc phái tới. Vì cậu ta vốn không thích làm kinh tế chonên đã dồn phần lớn tinh lực vào các loại văn hóa nhưcầm, kỳ, thi, họa, cho nên khá hợp với “khẩu vị” của TriệuVĩnh An.Chuyện này đáng ra đã được chốt như vậy, nhưngHoắc Tích Nguyên lại lén lút bảo con trai mình là HoắcĐình Viễn chạy tới đó để thử vận may.Kết quả thì Hoắc Đình Viễn không những chưa kịp nóivới Triệu Vĩnh An câu nào mà còn phải quay về với mộtthân xác đầy thương tích, khiến Hoắc Tích Nguyên giậndữ vô cùng.Ông ta có hai người con trai, người con cả bị sốt caovào năm lên sáu tuổi, sốt đến mức hỏng cả não bộ, trí tuệkhông khác gì đứa trẻ lên ba lên bốn.Sau đó, đến năm hơn ba mươi tuổi thì ông ta có thêmHoắc Đình Viễn. Vì chuyện của con cả cho nên hai vợchồng Hoắc Tích Nguyên cực kỳ yêu thương Hoắc ĐìnhViễn, dù là chuyện lớn hay nhỏ thì đều chăm sóc hắn ta kỹcàng, sợ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.Cuối cùng lại nuôi ra một tên vô dụng.Hiện giờ tuổi Hoắc Tích Nguyên đã cao, mà không biếtcó phải vì hồi còn trẻ quá trăng hoa hay không mà bác sĩđã chẩn đoán thân thể của ông ta không ổn từ lâu, khôngthể sinh thêm được con nữa.Hơn nữa, năm ngoái vợ ông ta cũng đã mất vì bệnh tậtnên ông ta cũng hoàn toàn từ bỏ ý tưởng này.Nhìn sự kém cỏi của Hoắc Đình Viễn bây giờ, ông tathậm chí còn cảm thấy hơi nản lòng.Bản thân ông ta thì cố gắng hết sức để lên được vị trícao, nhưng rốt cục cũng chỉ có một mình ông ta đơn độcliều mạng, chẳng có nổi một người có thể giúp đỡ ông ta.Nghe lời dạy dỗ của bố, trên mặt Hoắc Đình Viễn thì tỏvẻ nghe lời, nhưng thực chất thì vẫn chứng nào tật ấy.Trong suy nghĩ của hắn ta, bố hắn ta nắm quyềnmarketing của cả nhà họ Hoắc, mạng lưới giao thiệpkhông hề kém hơn Triệu Vĩnh An. Đã vậy rồi thì cần gì phảitốn nhiều sức lực thế chứ?Tóm lại, hiện giờ hắn ta chỉ một lòng muốn thấy tậnmắt tình cảnh thảm hại của Hoắc Khải, còn chuyện HoắcTích Nguyên bảo hắn ta làm thì đều là những thứ vônghĩa.Một tiếng sau, Liêu Thiên Bằng đến nhà của HoắcKhải.Sau khi đưa USB và một tấm thẻ ngân hàng qua, LiêuThiên Bằng nói: “Tôi đã xem qua đoạn video rồi, bên trongđều có những thứ cậu cần. Trong thẻ là ba triệu. Tôi biếtcậu là người không quá coi trọng tiền nong, nhưng đâycoi như là chút lòng thành của tôi. Nếu cậu không nhậnthì cái thể diện này của tôi không biết phải ném đi đâubây giờ”.Rõ ràng là chuyện này chẳng liên quan gì đến ông ta,nhưng ông ta lại một mực bày ra cái vẻ hổ thẹn. Đã nóiđến mức đó rồi, Hoắc Khải cũng dứt khoát nhận lấy haimón đồ đó.Anh biết Liêu Thiên Bằng là một người rất nguyên tắc,cũng rất có cá tính.Nếu đã tự nguyện đưa tiền cho anh rồi thì chắc chắnsẽ không khó chịu một chút nào, nhưng nếu anh khôngnhận thì ông ta sẽ không vui.Quả nhiên, sau khi Hoắc Khải nhận lấy hai thứ đồ đó,Liêu Thiên Bằng liền bày ra dáng vẻ thở phào nhẹ nhõmrồi nói tiếp: “Tôi đã đuổi cái thằng ranh đấy đi rồi, trongvòng năm năm không được phép quay trở lại. Ngoài ra,bên bình nước nóng Kinh Vận vốn định ký thẳng hợp đồngmười ngàn bình với bên nhà máy, nhưng giờ tôi sẽ muatrực tiếp từ cửa hàng Flagship của em vợ cậu luôn”.Phải nói là Liêu Thiên Bằng là một người rất biết cáchlàm việc. Ông ta không chỉ bồi thường cho Hoắc Khải màcòn chăm sóc đến cả chỗ Ninh Ngọc Lâm.Nhưng Hoắc Khải lại thấy ông ta làm vậy thì hơi lố, vìdù sao chuyện chẳng liên quan đến ông ta quá nhiều.Ai quy định là anh rể phải gánh vác trách nhiệm chotai vạ của em vợ chứ?“Cửa hàng Flagship là bán cho khách ngoài, mặc dùgiá thấp hơn cửa hàng truyền thống nhưng không thể rẻnhư giá xưởng được. Tôi sẽ nói với Ngọc Lâm một tiếng,chứ không thể lợi dụng thế được. Mặc dù biết tổng giámđốc Liêu không thích bị người khác từ chối, nhưng ý tốtcủa ông tôi xin nhận. Nếu chỉ vì chút chuyện nhỏ này màcứ lợi dụng ông mãi thì lòng tôi cũng không thoải mái”,Hoắc Khải nói.Anh nói vậy làm Liêu Thiên Bằng không kìm được màgật đầu tán thưởng và công nhận.Dâng lợi ích lên tận miệng nhưng lại không hề nổi lòngtham, nói chuyện rất chặt chẽ, có tiến có lùi, không hổ làngười mà ông ta đánh giá cao.Trưa đến, Hoắc Khải làm một bữa thịnh soạn mời LiêuThiên Bằng ăn cùng.Liêu Thiên Bằng không từ chối mà rất tận hưởng.Lúc ăn cơm, Hoắc Khải hỏi ông ta chuyện liên quanđến trang trại.Mặc dù mấy ngày này anh bị bắt cóc, nhưng hoạtđộng Toàn dân giảm cân vẫn không vì thế mà bị ảnhhưởng quá nhiều.Càng nhiều người biết đến hoạt động này thì tốc độlan tỏa ra cũng không ngừng tăng lên, đã không cần đếnHoắc Khải phải tự mình đi làm quảng cáo nữa rồi.Mà tổng giám đốc của công ty giảm cân – Mục ThếKiệt, cũng đã thông báo rằng đã đàm phán với công tychuyển phát nhanh xong và xây dựng cho bọn họ mộtđường dây phục vụ chuyên nghiệp.Đồng giá năm tệ một đơn, giao hàng toàn quốc trongvòng mười hai tiếng, trong cùng một tỉnh thì không quáSáu tiếng.Bình thường thì tốc độ vận chuyển sẽ không thể đạtđến mức này được, nhưng Mục Thế Kiệt cũng là ngườithông minh, ông ta đã kết hợp với một công ty chuyểnphát nhanh quy mô lớn đến ký hợp đồng với công tychuyển phát nhanh đường sắt để sử dụng phương thứcgiao hàng bằng tàu cao tốc.Tốc độ của tàu cao tốc nhanh hơn xe chuyển phátnhanh, tương đương với tốc độ của máy bay.Nhưng chuyển bằng đường hàng không thì cũng cócó giới hạn nhất định, đó là tốc độ tuy nhanh nhưng lạikhông bắt kịp hiệu suất phân loại.Trong hợp đồng mà Mục Thế Kiệt ký lần này, việcphân loại sẽ do ChinPost địa phương phụ trách, đảm bảođược hiệu suất. Hơn nữa, xét về mặt giao hàng tận tay thìChinPost mạnh hơn tất cả các công ty chuyển phát nhanhkhác.Có lẽ bọn họ là công ty duy nhất cả nước đạp cả xeđạp vào trong núi chỉ để giao một tờ báo.Nói đơn giản thì thực ra đây sự hợp tác của ba bêngồm đơn vị chuyển phát tư nhân, ChinPost và chuyểnphát nhanh bằng đường sắt, cũng là một lần thử nghiệmcho ngành chuyển phát nhanh.Nếu có thể thành công thì phí tổn của ngành chuyểnphát nhanh sau này sẽ giảm rất nhiều, mà thu nhập củangành đường sắt cũng sẽ tăng mạnh, coi như một công đôi việc.Hoắc Khải cảm thấy có rất nhiều hy vọng về dự ánhợp tác này. Miễn là các bên hợp tác không xảy ra vấn đềgì lớn thì vấn đề vận chuyển sẽ được giải quyết ổn thỏa.Vì vậy, khi Mục Thế Kiệt vừa thông báo thì anh lập tứcđịnh đưa đồ ăn giảm cân lên thị trường.Nhưng đồ ăn giảm cân lại chú trọng đến rau xanh,dinh dưỡng và lượng calo thấp.Theo suy nghĩ cả Hoắc Khải, nếu tìm được một trangtrại đáng tin cậy tại địa phương là tốt nhất, rồi nhập thẳngnguyên liệu luôn từ đó.Với sự bùng nổ của livestream hiện nay, nếu để chokhách hàng tận mắt nhìn thấy quá trình chăm bón, thuhoạch cùng sản xuất đồ ăn giảm cân thì sẽ xóa tan đượcphần lớn sự nghi ngờ của họ.Dĩ nhiên, nếu xét về góc độ lớn hơn thì có thể tìmđược các trang trại trên toàn quốc để hợp tác là tốt nhất.Nếu mỗi thành phố đều có một đối tác như vậy thì thờigian vận chuyển cũng được giảm xuống đáng kể.Nhưng đây là chuyện cần làm trong tương lai. Với tìnhhình hiện tại thì có thể tìm được một trang trại tại thànhphố này là đã tốt lắm rồi.Không thể không nói Hoắc Khải rất có ánh mắt trongviệc tìm người giúp đỡ.Liêu Thiên Bằng làm ăn tại đây đã lâu, vô cùng quenthuộc với tình hình xung quanh. Hoắc Khải vừa mở lời làông ta đã vỗ ngực đảm bảo sẽ giải quyết chuyện này ổnthỏa.Nhiều nhất là trong vòng hai mươi tư giờ, ông ta sẽ tìmcho anh hai trang trại chuyên nghiệp để cung cấp nguyênliệu cần thiết cho thực phẩm giảm cân.Giá thì Hoắc Khải không cần phải nói nhiều, chắc chắnsẽ ép đến mức thấp nhất.Thể diện của Liêu Thiên Bằng có thể được sử dụngtrong vòng bán kính mấy trăm km đấy.Có được sự giúp đỡ của nhân vật thế này thì HoắcKhải không cần lo về vấn đề nguyên liệu nữa. Giờ điềuduy nhất cần cân nhắc chính là số lượng đơn đặt hàngkhổng hồ sau khi đồ ăn giảm cân được đưa ra thị trường.Ngành giao hàng đồ ăn hiện nay rất phổ biến, có rấtnhiều nhà hàng quán ăn sau khi mở dịch vụ giao hàng thìsố lượng đơn đặt hàng phải tăng từ mấy chục đến mấytrăm lần. Thậm chí những nhà hàng vốn đã có lượng tiêuthụ khoảng mấy trăm ngàn cũng đã tăng lên hàng chụctriệu.Nhưng những cửa hàng như vậy đến cuối cùng lại sụpđổ, khiến người ta kinh ngạc không thôi.Hoắc Khải từng tò mò đi tìm hiểu nguyên nhân, vàcuối cùng anh rút ra một kết luận đó là, sự tăng vọt củalượng mua là nguyên nhân cơ bản dẫn đến sự sụp đổ củacác cửa hàng.Nói đơn giản một chút là thế này: Chính vì lượng đơnhàng quá nhiều nên đầu bếp không thể có đủ thời gianhoàn thiện đồ ăn một cách hoàn mỹ nhất. Qua thời giandài, bất kể là đồ ăn đặt về hay ăn tại cửa hàng thì mùi vịsẽ kém hơn trước rất nhiều.Ngành đồ ăn nhanh thì lại rất khốc liệt, nếu đồ ăn củaanh mà kém đi thì sẽ có lợi cho nhà khác.Cho nên, không ai đến cửa hàng ăn nữa sẽ dẫn đếnphản ứng dây chuyền là dịch vụ giao hàng cũng chết theo.