Sáng sớm tinh mơ, ánh mặt trời bao phủ toàn bộ Thành phố Ninh. Trên một con phố, Sở Vĩnh Du đứng bất động dưới tán cây. Nhìn đám người rải rác qua lại, trong lòng nhất thời cảm thấy xúc động. Bốn năm chinh chiến, Sở Vĩnh Du tôi cuối cùng cũng trở về, bà xã, không biết em có khỏe không...... Một vài người qua đường dừng lại nhìn, cảm thấy người thanh niên này hơi kì lạ. Dáng người cao ráo nhưng không thô kệch, giống như chim ưng trong đêm tối, bên trong chứa đựng đôi mắt sắc bén, sâu xa, như muốn chiếm đoạt tất cả tia nắng đầu tiên vào buổi sáng sớm. Đột nhiên một bóng người đến gần, khom người và nói. “Thưa ngài, đã điều tra rõ rồi, Đồng Ý Yên chưa thay đổi chỗ ở, hơn nữa, còn có một tin khác.” Mã Trạch, một trong bốn người bảo vệ Sở Vĩnh Du, là người mạnh mẽ vang dội, lúc này lại có một chút do dự. “Nói.” Nhìn thấy Sở Vĩnh Du cau mày, Mã Trạch bừng tỉnh và vô cùng lo sợ. “Nhà họ Đồng kén rể ở khách sạn Tứ Thủy Đại lúc mười giờ hôm nay.” Lại kén rể? Sở Vĩnh Du cau mày, nghĩ lại bốn…

Chương 737

Bản Lĩnh Ngông ThầnTác giả: Ngự Dụng Cuồng ThầnTruyện Ngôn TìnhSáng sớm tinh mơ, ánh mặt trời bao phủ toàn bộ Thành phố Ninh. Trên một con phố, Sở Vĩnh Du đứng bất động dưới tán cây. Nhìn đám người rải rác qua lại, trong lòng nhất thời cảm thấy xúc động. Bốn năm chinh chiến, Sở Vĩnh Du tôi cuối cùng cũng trở về, bà xã, không biết em có khỏe không...... Một vài người qua đường dừng lại nhìn, cảm thấy người thanh niên này hơi kì lạ. Dáng người cao ráo nhưng không thô kệch, giống như chim ưng trong đêm tối, bên trong chứa đựng đôi mắt sắc bén, sâu xa, như muốn chiếm đoạt tất cả tia nắng đầu tiên vào buổi sáng sớm. Đột nhiên một bóng người đến gần, khom người và nói. “Thưa ngài, đã điều tra rõ rồi, Đồng Ý Yên chưa thay đổi chỗ ở, hơn nữa, còn có một tin khác.” Mã Trạch, một trong bốn người bảo vệ Sở Vĩnh Du, là người mạnh mẽ vang dội, lúc này lại có một chút do dự. “Nói.” Nhìn thấy Sở Vĩnh Du cau mày, Mã Trạch bừng tỉnh và vô cùng lo sợ. “Nhà họ Đồng kén rể ở khách sạn Tứ Thủy Đại lúc mười giờ hôm nay.” Lại kén rể? Sở Vĩnh Du cau mày, nghĩ lại bốn… CHƯƠNG 737Sau khi mười mấy quả tên lửa bay qua, tất cả chúng đều quay lại, tấn công về phía hai người.Sau khi nhận được lệnh, Phồn Hoa quay người, tung một chưởng vào không trung.Một âm thanh lớn vang lên, tất cả mười mấy quả tên lửa tầm nhiệt đều nổ tan tành giữa không trung.Trên đảo, tất cả mọi thành viên của Yêu Tà nhìn thấy cảnh tượng này đều trợn mắt, há hốc mồm, đột nhiên bọn chúng phát hiện ra sức lực của con người có thể đáng sợ như vậy.“Đến phòng an toàn, mấy người không phải là đối thủ của hai người bọn chúng.”Những thành viên của Yêu Tà tham gia phòng ngự nhìn về phía một người không biết xuất hiện từ bao giờ, vội vàng chào hỏi cung kính.“Vâng thưa Đệ nhất tà tính đại nhân.”Đó là một người đàn ông nước R bộ dạng xấu xí, cũng là Đệ nhất tà tính trong số Thập đại tà tính của Yêu Tà, thực lực vô cùng đáng sợ.Nhìn thấy Sở Vĩnh Du và Phồn Hoa không ngừng đến gần, khóe miệng Đệ nhất tà tính hơi nhếch lên.“Sở Vĩnh Du, cuối cùng cậu cũng tới, Yêu Tôn đại nhân đã chờ từ lâu, hôm nay chính là ngày chết của cậu. Từ trước đến nay không có một người nào có thể khiến Yêu Tà chúng tôi phải dừng hết mọi hoạt động của mình, từ trước đến nay chưa từng có ai.”Mấy phút sau, cuối cùng Sở Vĩnh Du và Phồn Hoa cũng lên bờ, đặt chân lên vùng đất của tổng bộ Yêu Tà.Không nói nhảm một câu nào, hai người đi về phía trước bằng một tốc độ cực nhanh. Theo tin tình báo bọn họ nhận được trước đây, Yêu Tôn đang ở bên trong một pho tượng trên một điểm cao hơn 50m ở trung tâm hòn đảo.Bọn họ đi qua một cánh rừng, trên đường không nhìn thấy một người nào, Phồn Hoa không khỏi cảm thấy kỳ lạ.“Anh Sở, thành viên của Yêu Tà không phải là chạy hết rồi chứ?”Sở Vĩnh Du lắc đầu.“Không đâu, sau khi nhận được những thông tin đó tôi đã báo cho ông Tần, đất nước tuyên bố những quốc gia liên minh khác cũng đang tiêu diệt thành viên của Yêu Tà. Bọn chúng chỉ có thể thu mình vào cái mai rùa bên trong tổng bộ, có lẽ là không muốn những thành viên dưới trướng đâm đầu vào chỗ chết nên trốn hết cả rồi.”Cuối cùng cũng tới một nơi trên mặt đất toàn là bụi gai, không còn vật gì che khuất nữa, bức tượng cao 50 mét trong hình dung xuất hiện trước mắt.Bức tượng đó hình người, hai tay mở rộng giống như đang ôm gì đó, khuôn mặt không có mặt mũi, như một người không có mặt.Lúc này, một người đàn ông cao lớn trọc đầu người nước ngoài xuất hiện trước mắt, khuôn mặt nở nụ cười nham nhở, giọng nói ầm ầm như chuông.“Ta là Đệ nhị tà tính của tổ chức Yêu Tà, Sở Vĩnh Du, nếu như cậu dám đến tổng bộ của tổ chức Yêu Tà chúng ta thì căn bản không cần Yêu Tôn ra tay, một mình ta cũng có thể…”Chưa nói xong, Phồn Hoa đã tung một chưởng, tên đàn ông đầu trọc cao to nổ tung trên không trung, máu phụt xuống bụi gai bên dưới.Đệ nhất tà tính đứng bên dưới pho tượng, ánh mắt không có chút bi thương nào, ngược lại còn khẽ lắc đầu.“Đồ ngu xuẩn, ta còn không dám ra tay mà ngươi dám? Sở Vĩnh Du thì chỉ có một mình Yêu Tôn mới có thể đối phó được thôi.”Sở Vĩnh Du dừng lại cách bức tượng một trăm mét, bởi vì tự nhiên phần bụng của bức tượng xuất hiện một cái lỗ.Bên trong cái lỗ đen sì đó, ánh sáng tỏa ra khắp mọi nơi, một người từ từ đi ra từ trong đó.

CHƯƠNG 737

Sau khi mười mấy quả tên lửa bay qua, tất cả chúng đều quay lại, tấn công về phía hai người.

Sau khi nhận được lệnh, Phồn Hoa quay người, tung một chưởng vào không trung.

Một âm thanh lớn vang lên, tất cả mười mấy quả tên lửa tầm nhiệt đều nổ tan tành giữa không trung.

Trên đảo, tất cả mọi thành viên của Yêu Tà nhìn thấy cảnh tượng này đều trợn mắt, há hốc mồm, đột nhiên bọn chúng phát hiện ra sức lực của con người có thể đáng sợ như vậy.

“Đến phòng an toàn, mấy người không phải là đối thủ của hai người bọn chúng.”

Những thành viên của Yêu Tà tham gia phòng ngự nhìn về phía một người không biết xuất hiện từ bao giờ, vội vàng chào hỏi cung kính.

“Vâng thưa Đệ nhất tà tính đại nhân.”

Đó là một người đàn ông nước R bộ dạng xấu xí, cũng là Đệ nhất tà tính trong số Thập đại tà tính của Yêu Tà, thực lực vô cùng đáng sợ.

Nhìn thấy Sở Vĩnh Du và Phồn Hoa không ngừng đến gần, khóe miệng Đệ nhất tà tính hơi nhếch lên.

“Sở Vĩnh Du, cuối cùng cậu cũng tới, Yêu Tôn đại nhân đã chờ từ lâu, hôm nay chính là ngày chết của cậu. Từ trước đến nay không có một người nào có thể khiến Yêu Tà chúng tôi phải dừng hết mọi hoạt động của mình, từ trước đến nay chưa từng có ai.”

Mấy phút sau, cuối cùng Sở Vĩnh Du và Phồn Hoa cũng lên bờ, đặt chân lên vùng đất của tổng bộ Yêu Tà.

Không nói nhảm một câu nào, hai người đi về phía trước bằng một tốc độ cực nhanh. Theo tin tình báo bọn họ nhận được trước đây, Yêu Tôn đang ở bên trong một pho tượng trên một điểm cao hơn 50m ở trung tâm hòn đảo.

Bọn họ đi qua một cánh rừng, trên đường không nhìn thấy một người nào, Phồn Hoa không khỏi cảm thấy kỳ lạ.

“Anh Sở, thành viên của Yêu Tà không phải là chạy hết rồi chứ?”

Sở Vĩnh Du lắc đầu.

“Không đâu, sau khi nhận được những thông tin đó tôi đã báo cho ông Tần, đất nước tuyên bố những quốc gia liên minh khác cũng đang tiêu diệt thành viên của Yêu Tà. Bọn chúng chỉ có thể thu mình vào cái mai rùa bên trong tổng bộ, có lẽ là không muốn những thành viên dưới trướng đâm đầu vào chỗ chết nên trốn hết cả rồi.”

Cuối cùng cũng tới một nơi trên mặt đất toàn là bụi gai, không còn vật gì che khuất nữa, bức tượng cao 50 mét trong hình dung xuất hiện trước mắt.

Bức tượng đó hình người, hai tay mở rộng giống như đang ôm gì đó, khuôn mặt không có mặt mũi, như một người không có mặt.

Lúc này, một người đàn ông cao lớn trọc đầu người nước ngoài xuất hiện trước mắt, khuôn mặt nở nụ cười nham nhở, giọng nói ầm ầm như chuông.

“Ta là Đệ nhị tà tính của tổ chức Yêu Tà, Sở Vĩnh Du, nếu như cậu dám đến tổng bộ của tổ chức Yêu Tà chúng ta thì căn bản không cần Yêu Tôn ra tay, một mình ta cũng có thể…”

Chưa nói xong, Phồn Hoa đã tung một chưởng, tên đàn ông đầu trọc cao to nổ tung trên không trung, máu phụt xuống bụi gai bên dưới.

Đệ nhất tà tính đứng bên dưới pho tượng, ánh mắt không có chút bi thương nào, ngược lại còn khẽ lắc đầu.

“Đồ ngu xuẩn, ta còn không dám ra tay mà ngươi dám? Sở Vĩnh Du thì chỉ có một mình Yêu Tôn mới có thể đối phó được thôi.”

Sở Vĩnh Du dừng lại cách bức tượng một trăm mét, bởi vì tự nhiên phần bụng của bức tượng xuất hiện một cái lỗ.

Bên trong cái lỗ đen sì đó, ánh sáng tỏa ra khắp mọi nơi, một người từ từ đi ra từ trong đó.

Bản Lĩnh Ngông ThầnTác giả: Ngự Dụng Cuồng ThầnTruyện Ngôn TìnhSáng sớm tinh mơ, ánh mặt trời bao phủ toàn bộ Thành phố Ninh. Trên một con phố, Sở Vĩnh Du đứng bất động dưới tán cây. Nhìn đám người rải rác qua lại, trong lòng nhất thời cảm thấy xúc động. Bốn năm chinh chiến, Sở Vĩnh Du tôi cuối cùng cũng trở về, bà xã, không biết em có khỏe không...... Một vài người qua đường dừng lại nhìn, cảm thấy người thanh niên này hơi kì lạ. Dáng người cao ráo nhưng không thô kệch, giống như chim ưng trong đêm tối, bên trong chứa đựng đôi mắt sắc bén, sâu xa, như muốn chiếm đoạt tất cả tia nắng đầu tiên vào buổi sáng sớm. Đột nhiên một bóng người đến gần, khom người và nói. “Thưa ngài, đã điều tra rõ rồi, Đồng Ý Yên chưa thay đổi chỗ ở, hơn nữa, còn có một tin khác.” Mã Trạch, một trong bốn người bảo vệ Sở Vĩnh Du, là người mạnh mẽ vang dội, lúc này lại có một chút do dự. “Nói.” Nhìn thấy Sở Vĩnh Du cau mày, Mã Trạch bừng tỉnh và vô cùng lo sợ. “Nhà họ Đồng kén rể ở khách sạn Tứ Thủy Đại lúc mười giờ hôm nay.” Lại kén rể? Sở Vĩnh Du cau mày, nghĩ lại bốn… CHƯƠNG 737Sau khi mười mấy quả tên lửa bay qua, tất cả chúng đều quay lại, tấn công về phía hai người.Sau khi nhận được lệnh, Phồn Hoa quay người, tung một chưởng vào không trung.Một âm thanh lớn vang lên, tất cả mười mấy quả tên lửa tầm nhiệt đều nổ tan tành giữa không trung.Trên đảo, tất cả mọi thành viên của Yêu Tà nhìn thấy cảnh tượng này đều trợn mắt, há hốc mồm, đột nhiên bọn chúng phát hiện ra sức lực của con người có thể đáng sợ như vậy.“Đến phòng an toàn, mấy người không phải là đối thủ của hai người bọn chúng.”Những thành viên của Yêu Tà tham gia phòng ngự nhìn về phía một người không biết xuất hiện từ bao giờ, vội vàng chào hỏi cung kính.“Vâng thưa Đệ nhất tà tính đại nhân.”Đó là một người đàn ông nước R bộ dạng xấu xí, cũng là Đệ nhất tà tính trong số Thập đại tà tính của Yêu Tà, thực lực vô cùng đáng sợ.Nhìn thấy Sở Vĩnh Du và Phồn Hoa không ngừng đến gần, khóe miệng Đệ nhất tà tính hơi nhếch lên.“Sở Vĩnh Du, cuối cùng cậu cũng tới, Yêu Tôn đại nhân đã chờ từ lâu, hôm nay chính là ngày chết của cậu. Từ trước đến nay không có một người nào có thể khiến Yêu Tà chúng tôi phải dừng hết mọi hoạt động của mình, từ trước đến nay chưa từng có ai.”Mấy phút sau, cuối cùng Sở Vĩnh Du và Phồn Hoa cũng lên bờ, đặt chân lên vùng đất của tổng bộ Yêu Tà.Không nói nhảm một câu nào, hai người đi về phía trước bằng một tốc độ cực nhanh. Theo tin tình báo bọn họ nhận được trước đây, Yêu Tôn đang ở bên trong một pho tượng trên một điểm cao hơn 50m ở trung tâm hòn đảo.Bọn họ đi qua một cánh rừng, trên đường không nhìn thấy một người nào, Phồn Hoa không khỏi cảm thấy kỳ lạ.“Anh Sở, thành viên của Yêu Tà không phải là chạy hết rồi chứ?”Sở Vĩnh Du lắc đầu.“Không đâu, sau khi nhận được những thông tin đó tôi đã báo cho ông Tần, đất nước tuyên bố những quốc gia liên minh khác cũng đang tiêu diệt thành viên của Yêu Tà. Bọn chúng chỉ có thể thu mình vào cái mai rùa bên trong tổng bộ, có lẽ là không muốn những thành viên dưới trướng đâm đầu vào chỗ chết nên trốn hết cả rồi.”Cuối cùng cũng tới một nơi trên mặt đất toàn là bụi gai, không còn vật gì che khuất nữa, bức tượng cao 50 mét trong hình dung xuất hiện trước mắt.Bức tượng đó hình người, hai tay mở rộng giống như đang ôm gì đó, khuôn mặt không có mặt mũi, như một người không có mặt.Lúc này, một người đàn ông cao lớn trọc đầu người nước ngoài xuất hiện trước mắt, khuôn mặt nở nụ cười nham nhở, giọng nói ầm ầm như chuông.“Ta là Đệ nhị tà tính của tổ chức Yêu Tà, Sở Vĩnh Du, nếu như cậu dám đến tổng bộ của tổ chức Yêu Tà chúng ta thì căn bản không cần Yêu Tôn ra tay, một mình ta cũng có thể…”Chưa nói xong, Phồn Hoa đã tung một chưởng, tên đàn ông đầu trọc cao to nổ tung trên không trung, máu phụt xuống bụi gai bên dưới.Đệ nhất tà tính đứng bên dưới pho tượng, ánh mắt không có chút bi thương nào, ngược lại còn khẽ lắc đầu.“Đồ ngu xuẩn, ta còn không dám ra tay mà ngươi dám? Sở Vĩnh Du thì chỉ có một mình Yêu Tôn mới có thể đối phó được thôi.”Sở Vĩnh Du dừng lại cách bức tượng một trăm mét, bởi vì tự nhiên phần bụng của bức tượng xuất hiện một cái lỗ.Bên trong cái lỗ đen sì đó, ánh sáng tỏa ra khắp mọi nơi, một người từ từ đi ra từ trong đó.

Chương 737