Chương 1: Thời gian mang thai: Sáu tuần. Lúc nhìn thấy kết quả kiểm tra siêu âm B, tôi đã bị mấy chữ này làm cho sững sờ tại chỗ, mới một lần, sao lại có thai? Bây giờ phải làm sao đây? cho Phó Thắng Nam biết, không ly hôn ư? Không đâu Dằn nỗi phiền muộn trong lòng xuống, tôi nhét giấy kiểm tra siêu âm B vào túi xách, sau đó rời khỏi bệnh viện. Bên ngoài tòa nhà bệnh viện, trong chiếc xe Maybach màu đen, cửa sổ xe mở một phần ba, từ bên ngoài có thể mơ hồ trông thấy gương mặt tuấn tú lạnh lùng của người đàn ông trên ghế lái. Xe sang trai đẹp, tất nhiên thu không ít ánh mắt của người tới Phó Thắng Nam, nhiều năm như vậy, tôi đã nhìn đến quen rồi, mặc kệ ánh mắt của người đi đường, tôi ngồi vào ghế lái phụ. Người đàn ông vốn đang nhắm mắt nghỉ ngơi, phát hiện động tĩnh chỉ hơi nhíu mày, không mở mắt mà trầm giọng hỏi: “Xử lý xong chưa?” “Ừ” Tôi gật đầu, đưa bản hợp đồng đã ký với bệnh viện cho Phó Thắng Nam, mở miệng nói: “Viện trưởng Lâm nhờ em chào hỏi anh.” “Cô sẽ chịu trách nhiệm…
Chương 38
Vợ Yêu Anh Muốn Tái HônTác giả: Ngọc HoanTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcChương 1: Thời gian mang thai: Sáu tuần. Lúc nhìn thấy kết quả kiểm tra siêu âm B, tôi đã bị mấy chữ này làm cho sững sờ tại chỗ, mới một lần, sao lại có thai? Bây giờ phải làm sao đây? cho Phó Thắng Nam biết, không ly hôn ư? Không đâu Dằn nỗi phiền muộn trong lòng xuống, tôi nhét giấy kiểm tra siêu âm B vào túi xách, sau đó rời khỏi bệnh viện. Bên ngoài tòa nhà bệnh viện, trong chiếc xe Maybach màu đen, cửa sổ xe mở một phần ba, từ bên ngoài có thể mơ hồ trông thấy gương mặt tuấn tú lạnh lùng của người đàn ông trên ghế lái. Xe sang trai đẹp, tất nhiên thu không ít ánh mắt của người tới Phó Thắng Nam, nhiều năm như vậy, tôi đã nhìn đến quen rồi, mặc kệ ánh mắt của người đi đường, tôi ngồi vào ghế lái phụ. Người đàn ông vốn đang nhắm mắt nghỉ ngơi, phát hiện động tĩnh chỉ hơi nhíu mày, không mở mắt mà trầm giọng hỏi: “Xử lý xong chưa?” “Ừ” Tôi gật đầu, đưa bản hợp đồng đã ký với bệnh viện cho Phó Thắng Nam, mở miệng nói: “Viện trưởng Lâm nhờ em chào hỏi anh.” “Cô sẽ chịu trách nhiệm… Chương 38: Trần Húc Diệu của kiểm toán Tinh KỳBận rộn cả một ngày, khókhăn lắm mới tới lúc tan làm,Hoàng Nhược Vi cầm theo túi xáchtiến vào văn phòng, nhìn tôi nói:“Giám đốc Thẩm, tối nay cô vàtổng giám đốc Trần của kiểm toánTinh Kỳ ăn cơm, có cần tôi theocùng không?”Tôi thất thần một lát mới nhớra đã hẹn người ta, nhìn dáng vẻsốt ruột như có chuyện của HoàngNhược Vị, tôi lắc đầu bảo: “Khôngcần, cô đưa địa chỉ cho tôi, lát nữatôi tự đi”Cô ấy cưỡi nói: “Cảm ơn giámđốc Thẩm, tôi đã gửi địa chỉ vàođiện thoại của cô rồi.”Tôi gật đầu, chống cằm hípmắt nhìn cô ấy: “Có phải cô đanghẹn hò không?” Tuổi của HoàngNhược Vi cũng không nhỏ, theo tôihai năm, hình như vẫn luôn khôngcó động tĩnh gì, sao gần đây trênmặt bắt đầu xuất hiện hoa đào rồi.“Không có. Chỉ là tối nay tôihẹn một người bạn học cũ, bảo làmuốn họp mặt, cho nên… Nói thìnói thế, nhưng mặt con nhóc kia đã đỏ lên.Tôi gật đầu, không nói nhiều, ýbảo cô ấy di di.Con người ấy mà, không giấuđược tình yêu, ngoài miệng khôngnói, nhưng không giấu được ánh mắt.Thu dọn bàn làm việc, tôi trựctiếp lái xe tới địa chỉ mà HoàngNhược Vi gửi cho tôi, vốn dĩ chorằng tổng giám đốc của công tyTỉnh Kỳ là một người đàn ông trungniên, nhưng nhìn thấy người, tôingây ra một lúc, không ngờ rằngTrần Húc Diệu lại là một thằngnhóc tuổi chừng hai mươi.“Thẩm Xuân Hinh?” Nhìn thấytôi, Trần Húc Diệu đứng dậy khỏichỗ, nhìn tôi nhướng mày nói.Tôi mỉm cười: “Tổng giám đốcTrần?”“Chị gọi tổng giám đốc Trầnlàm gì, nghe ra vẻ quá, tôi tên TrầnHúc Diệu.” Gương mặt thanh túcủa Trần Húc Diệu lúc nói chuyệnthỉnh thoảng sẽ lộ ra hai cái lúmđồng tiền nhỏ, rất đáng yêu, nhưngđôi mắt sáng của anh ta lộ ra sự lõiđời không thuộc về độ tuổi này.Có lẽ thằng nhóc này cũng cóchút bản lĩnh.Đi tới bàn ngồi xuống, TrầnHúc Diệu mang gương mặt khả áicưỡi nhìn tôi nói: “Chị muốn ăn gì,tôi gọi cho chị.”Há mồm đã kêu chị, đúng làkhông khách sáo.“Tôi không kén ăn.” Đáp lạianh ta một câu, tôi đặt túi xáchtrong tay sang một bên, ngước mắtnhìn anh ta chọn món ăn.Anh ta thành thạo chọn vàimón, sau đó tùy ý không bị tróibuộc chống cằm nhìn tôi, híp mắtnói: “Chị à, chị đẹp hơn trongtường tượng của tôi rất nhiều.”Tôi nhướng mày: “Tinh Kỳ làcông ty của cậu à?” Nhìn kiểu gì tôicũng cảm thấy có lẽ thằng nhócnày chỉ tầm hai mươi ba tuổi, tuyrằng Tỉnh Kỳ không tính là lớn,nhưng có thể được Phó ThắngNam nhìn trúng, chung quy vẫn cóchút bản lĩnh, một đứa bé quản lýcông ty lớn như vậy, tôi rất bất ngỡ.Anh ta mềm nhữn gục xuốngbàn, có chút nhàm chán nói: “Đúngvậy, lúc đại học rảnh rỗi nhàm chánđã thành lập Tinh Kỳ, chơi đùa mộtchút.” Nói tới đây, anh ta nghiêngđầu nhìn tôi: “Chị, chúng ta nóichuyện khác đi nhé?”Đúng là trẻ con.Tôi gật đầu: “Ừ, cậu muốn nóichuyện gì?”Anh ta lập tức hào hứng, ngồithẳng người nói: “Có phải chị vàông Phó định ly hôn không?”Tôi sửng sốt: “Ông Phó?”Anh ta ừ một tiếng nói: “PhóThắng Nam đã hơn ba mươi tuổirồi, còn không phải ông già hả? Chịmới hai mươi sáu, thực sự địnhsống với lão già đó tới hết đời ư?”Trong lúc nhất thời tôi bị lời nóicủa anh ta làm ngạc nhiên tới mứckhông biết nên nói gì, cong môicười hỏi: “Cậu cảm thấy rất cóhứng thú với đời sống riêng tư củatôi à?”“Đương nhiên” Anh ta gậtđầu, nghiêm túc nhìn tôi nói:“Không ai nói là chị rất đẹp hả?Nhất là khí chất, cực kỳ tốt.”Mạch não của đứa bé này thậtđặc biệt, tôi cười, khô khốc thốt rahai chữ: “Cảm ơn.”“Chị, chị cảm thấy em thếnào? Có phải kiểu chị thíchkhông?” Đứa bé này không chịu ngừng.Uống một hớp nước, tôi nhìnanh ta, không trả lời: “Nếu giaokiểm toán hằng năm của tập đoànPhó Thiên cho cậu, cậu cảm thấymình có thể thuận lợi hoàn thànhkhông?”Thấy tôi đổi chủ đề, anh ta bĩumôi, lại bắt đầu mềm oặt nằm sấpxuống bàn, uề oải nói: “Chuyện làmăn, chờ làm mới biết được, bây giờchị hỏi vậy, tôi biết trả lời thế nào.”Tôi nhíu mày, có chút khôngmuốn trò chuyện tiếp, mở miệngnói: “Tập đoàn Phó Thiên vừa niêmyết, tài chính khổng lồ, tổng giámđốc Trần làm kiểm toán có lẽ rõràng hơn tôi, một khi xuất hiện vấnđề sẽ tạo thành tổn thất rất lớn,năm nay tôi chịu trách nhiệm, tấtnhiên phải để ý một xíu.Anh ta hơi nheo mắt, trong đôimắt đen mơ hồ lộ vài phần sáng tỏ:“Chị cảm thấy tôi không có khảnăng kiểm toán tập đoàn PhóThiên?”Tôi nhướng mày, không nóithẳng, chỉ mỉm cười nói: “Cậu còntrẻ đã thành lập nên kiểm toánTinh Kỳ, tất nhiên tôi tin năng lựccủa cậu, nhưng dù sao trước giờchúng ta chưa từng hợp tác, cũngkhông biết lẫn nhau, vì vậy tiếptheo tập đoàn Phó Thiên sẽ tổchức đấu thầu, đến lúc đó phảixem bản lĩnh của Tinh Kỳ, nếu nhưcuối cùng tập đoàn Phó Thiên vẫngiao cho Tinh Kỳ làm, như vậy tôihy vọng có thể hợp tác vui vẻ vớitổng giám đốc Trần.”“Không vấn đề gì.” Vứt ra bốnchữ, anh ta chống cằm, hơi híp mắtnhìn tôi nói: “Hình như chị khôngxem trọng tôi lắm.”Tôi thật sự phản cảm với tháiđộ tỏ ra thân thiết của anh ta, hơinhíu mày: “Tổng giám đốc Trần nói đùa.“Cho là tôi trẻ tuổi?” Anh tađẩy đồ ăn vừa mang lên tới trướcmặt tôi, nhìn tôi rồi nói: “Chị khôngcảm thấy, trẻ tuổi có sức sống hả?”Tôi thật sự cảm thấy có chútkhông nói chuyện nổi nữa, đứngdậy bảo: “Bên tôi sẽ nhanh chóngbáo thời gian đấu thầu cho mọingười, không còn chuyện gì nữa,tôi đi trước đây.”Cổ tay bị anh ta níu lại, hơidùng sức: “Mới đó mà đã đi rồi à”Anh ta kéo dài giọng, ánh mắtnhìn ra ngoài nhà hàng.Xuất phát từ bản năng, tôikhông khỏi nhìn theo tầm mắt củaanh ta, vừa khéo chạm vào ánhmắt trầm thấp của Phó ThắngNam.Lướt qua Lâm Hạnh Nguyên ởbên cạnh anh, tôi thu hồi ánh mắt,cố gắng rút tay về, đứa bé này lạidùng sức, nắm chặt lấy tôi khôngbỏ.Tôi nhíu mày, có chút khôngvui nói: “Buông tay.”“Xem trò vui với tôi đi” Nóixong, anh ta kéo tôi trở lại chỗ ngồi,sau đó nhấn vai tôi, nở nụ cười nhìnPhó Thắng Nam và Lâm HạnhNguyên đi tới: “Tổng giám đốc Phó,trùng hợp quá, ngồi chung di.”Trong lòng tôi không vui, sắcmặt cũng lạnh xuống: “Cậu muốnlàm gì?”“Xem trò vui.” Anh ta nói ramấy chữ, thuận thế ngồi xuống bêncạnh tôi.Phó Thắng Nam trầm mặc,dẫn theo Lâm Hạnh Nguyên di tới,nói: “Chị à, chị đẹp hơn trongtường tượng của tôi rất nhiều.”Tôi nhướng mày: “Tinh Kỳ làcông ty của cậu à?” Nhìn kiểu gì tôicũng cảm thấy có lẽ thằng nhócnày chỉ tầm hai mươi ba tuổi, tuyrằng Tỉnh Kỳ không tính là lớn,nhưng có thể được Phó ThắngNam nhìn trúng, chung quy vẫn cóchút bản lĩnh, một đứa bé quản lýcông ty lớn như vậy, tôi rất bất ngỡ.Anh ta mềm nhũn gục xuốngbàn, có chút nhàm chán nói: “Đúngvậy, lúc đại học rảnh rỗi nhàm chánđã thành lập Tinh Kỳ, chơi đùa mộtCổ tay bị anh ta níu lại, hơidùng sức: “Mới đó mà đã di rồi à.Anh ta kéo dài giọng, ánh mắtnhìn ra ngoài nhà hàng.Xuất phát từ bản năng, tôikhông khỏi nhìn theo tầm mắt củaanh ta, vừa khéo chạm vào ánhmắt trầm thấp của Phó Thắng Nam.Lướt qua Lâm Hạnh Nguyên ởbên cạnh anh, tôi thu hồi ánh mắt,cố gắng rút tay về, đứa bé này lạidùng sức, nắm chặt lấy tôi không bỏ.Tôi nhíu mày, có chút khôngngồi đối diện chúng tôi.Tất nhiên Lâm Hạnh Nguyênnhìn thấy tôi, có chuyện lần trước,lần này cô ta không tiếp tục giả vờnữa, lạnh lùng liếc tôi, ánh mắt cựckỳ không thân thiện.Cô ta không giả bộ cũng tốt,tôi chẳng muốn nhìn bọn họ, dứtkhoát lấy điện thoại ra chơi.Bên tai truyền đến giọng nóithân thiện của Trần Húc Diệu:“Tổng giám đốc Phó, chị Lâm, haingười muốn ăn gì, để tôi gọi.”Tôi cười, không phải vừa rồicòn mở miệng gọi một tiếng ôngPhó à, sao bây giờ lại là tổng giámđốc Phó rồi?Phó Thắng Nam lãnh đạmnhìn anh ta một cái, sau đó nhìnsang Lâm Hạnh Nguyên hỏi:“Muốn ăn gì?”Bạn xem, loại thói quen khắcsâu tận xương tủy này, cho dù thếnào cũng không bỏ qua được.Lâm Hạnh Nguyên nói mộtcâu gì cũng được, sau đó khônglên tiếng nữa, ngược lại là Trần HúcDiệu, cứ lôi kéo tôi nói chuyện, tôihơi phiền, nếu không phải anh tachặn tôi bên trong, có lẽ tôi đã điluôn rồi.
Chương 38: Trần Húc Diệu của kiểm toán Tinh Kỳ
Bận rộn cả một ngày, khó
khăn lắm mới tới lúc tan làm,
Hoàng Nhược Vi cầm theo túi xách
tiến vào văn phòng, nhìn tôi nói:
“Giám đốc Thẩm, tối nay cô và
tổng giám đốc Trần của kiểm toán
Tinh Kỳ ăn cơm, có cần tôi theo
cùng không?”
Tôi thất thần một lát mới nhớ
ra đã hẹn người ta, nhìn dáng vẻ
sốt ruột như có chuyện của Hoàng
Nhược Vị, tôi lắc đầu bảo: “Không
cần, cô đưa địa chỉ cho tôi, lát nữa
tôi tự đi”
Cô ấy cưỡi nói: “Cảm ơn giám
đốc Thẩm, tôi đã gửi địa chỉ vào
điện thoại của cô rồi.”
Tôi gật đầu, chống cằm híp
mắt nhìn cô ấy: “Có phải cô đang
hẹn hò không?” Tuổi của Hoàng
Nhược Vi cũng không nhỏ, theo tôi
hai năm, hình như vẫn luôn không
có động tĩnh gì, sao gần đây trên
mặt bắt đầu xuất hiện hoa đào rồi.
“Không có. Chỉ là tối nay tôi
hẹn một người bạn học cũ, bảo là
muốn họp mặt, cho nên… Nói thì
nói thế, nhưng mặt con nhóc kia đã đỏ lên.
Tôi gật đầu, không nói nhiều, ý
bảo cô ấy di di.
Con người ấy mà, không giấu
được tình yêu, ngoài miệng không
nói, nhưng không giấu được ánh mắt.
Thu dọn bàn làm việc, tôi trực
tiếp lái xe tới địa chỉ mà Hoàng
Nhược Vi gửi cho tôi, vốn dĩ cho
rằng tổng giám đốc của công ty
Tỉnh Kỳ là một người đàn ông trung
niên, nhưng nhìn thấy người, tôi
ngây ra một lúc, không ngờ rằng
Trần Húc Diệu lại là một thằng
nhóc tuổi chừng hai mươi.
“Thẩm Xuân Hinh?” Nhìn thấy
tôi, Trần Húc Diệu đứng dậy khỏi
chỗ, nhìn tôi nhướng mày nói.
Tôi mỉm cười: “Tổng giám đốc
Trần?”
“Chị gọi tổng giám đốc Trần
làm gì, nghe ra vẻ quá, tôi tên Trần
Húc Diệu.” Gương mặt thanh tú
của Trần Húc Diệu lúc nói chuyện
thỉnh thoảng sẽ lộ ra hai cái lúm
đồng tiền nhỏ, rất đáng yêu, nhưng
đôi mắt sáng của anh ta lộ ra sự lõi
đời không thuộc về độ tuổi này.
Có lẽ thằng nhóc này cũng có
chút bản lĩnh.
Đi tới bàn ngồi xuống, Trần
Húc Diệu mang gương mặt khả ái
cưỡi nhìn tôi nói: “Chị muốn ăn gì,
tôi gọi cho chị.”
Há mồm đã kêu chị, đúng là
không khách sáo.
“Tôi không kén ăn.” Đáp lại
anh ta một câu, tôi đặt túi xách
trong tay sang một bên, ngước mắt
nhìn anh ta chọn món ăn.
Anh ta thành thạo chọn vài
món, sau đó tùy ý không bị trói
buộc chống cằm nhìn tôi, híp mắt
nói: “Chị à, chị đẹp hơn trong
tường tượng của tôi rất nhiều.”
Tôi nhướng mày: “Tinh Kỳ là
công ty của cậu à?” Nhìn kiểu gì tôi
cũng cảm thấy có lẽ thằng nhóc
này chỉ tầm hai mươi ba tuổi, tuy
rằng Tỉnh Kỳ không tính là lớn,
nhưng có thể được Phó Thắng
Nam nhìn trúng, chung quy vẫn có
chút bản lĩnh, một đứa bé quản lý
công ty lớn như vậy, tôi rất bất ngỡ.
Anh ta mềm nhữn gục xuống
bàn, có chút nhàm chán nói: “Đúng
vậy, lúc đại học rảnh rỗi nhàm chán
đã thành lập Tinh Kỳ, chơi đùa một
chút.” Nói tới đây, anh ta nghiêng
đầu nhìn tôi: “Chị, chúng ta nói
chuyện khác đi nhé?”
Đúng là trẻ con.
Tôi gật đầu: “Ừ, cậu muốn nói
chuyện gì?”
Anh ta lập tức hào hứng, ngồi
thẳng người nói: “Có phải chị và
ông Phó định ly hôn không?”
Tôi sửng sốt: “Ông Phó?”
Anh ta ừ một tiếng nói: “Phó
Thắng Nam đã hơn ba mươi tuổi
rồi, còn không phải ông già hả? Chị
mới hai mươi sáu, thực sự định
sống với lão già đó tới hết đời ư?”
Trong lúc nhất thời tôi bị lời nói
của anh ta làm ngạc nhiên tới mức
không biết nên nói gì, cong môi
cười hỏi: “Cậu cảm thấy rất có
hứng thú với đời sống riêng tư của
tôi à?”
“Đương nhiên” Anh ta gật
đầu, nghiêm túc nhìn tôi nói:
“Không ai nói là chị rất đẹp hả?
Nhất là khí chất, cực kỳ tốt.”
Mạch não của đứa bé này thật
đặc biệt, tôi cười, khô khốc thốt ra
hai chữ: “Cảm ơn.”
“Chị, chị cảm thấy em thế
nào? Có phải kiểu chị thích
không?” Đứa bé này không chịu ngừng.
Uống một hớp nước, tôi nhìn
anh ta, không trả lời: “Nếu giao
kiểm toán hằng năm của tập đoàn
Phó Thiên cho cậu, cậu cảm thấy
mình có thể thuận lợi hoàn thành
không?”
Thấy tôi đổi chủ đề, anh ta bĩu
môi, lại bắt đầu mềm oặt nằm sấp
xuống bàn, uề oải nói: “Chuyện làm
ăn, chờ làm mới biết được, bây giờ
chị hỏi vậy, tôi biết trả lời thế nào.”
Tôi nhíu mày, có chút không
muốn trò chuyện tiếp, mở miệng
nói: “Tập đoàn Phó Thiên vừa niêm
yết, tài chính khổng lồ, tổng giám
đốc Trần làm kiểm toán có lẽ rõ
ràng hơn tôi, một khi xuất hiện vấn
đề sẽ tạo thành tổn thất rất lớn,
năm nay tôi chịu trách nhiệm, tất
nhiên phải để ý một xíu.
Anh ta hơi nheo mắt, trong đôi
mắt đen mơ hồ lộ vài phần sáng tỏ:
“Chị cảm thấy tôi không có khả
năng kiểm toán tập đoàn Phó
Thiên?”
Tôi nhướng mày, không nói
thẳng, chỉ mỉm cười nói: “Cậu còn
trẻ đã thành lập nên kiểm toán
Tinh Kỳ, tất nhiên tôi tin năng lực
của cậu, nhưng dù sao trước giờ
chúng ta chưa từng hợp tác, cũng
không biết lẫn nhau, vì vậy tiếp
theo tập đoàn Phó Thiên sẽ tổ
chức đấu thầu, đến lúc đó phải
xem bản lĩnh của Tinh Kỳ, nếu như
cuối cùng tập đoàn Phó Thiên vẫn
giao cho Tinh Kỳ làm, như vậy tôi
hy vọng có thể hợp tác vui vẻ với
tổng giám đốc Trần.”
“Không vấn đề gì.” Vứt ra bốn
chữ, anh ta chống cằm, hơi híp mắt
nhìn tôi nói: “Hình như chị không
xem trọng tôi lắm.”
Tôi thật sự phản cảm với thái
độ tỏ ra thân thiết của anh ta, hơi
nhíu mày: “Tổng giám đốc Trần nói đùa.
“Cho là tôi trẻ tuổi?” Anh ta
đẩy đồ ăn vừa mang lên tới trước
mặt tôi, nhìn tôi rồi nói: “Chị không
cảm thấy, trẻ tuổi có sức sống hả?”
Tôi thật sự cảm thấy có chút
không nói chuyện nổi nữa, đứng
dậy bảo: “Bên tôi sẽ nhanh chóng
báo thời gian đấu thầu cho mọi
người, không còn chuyện gì nữa,
tôi đi trước đây.”
Cổ tay bị anh ta níu lại, hơi
dùng sức: “Mới đó mà đã đi rồi à”
Anh ta kéo dài giọng, ánh mắt
nhìn ra ngoài nhà hàng.
Xuất phát từ bản năng, tôi
không khỏi nhìn theo tầm mắt của
anh ta, vừa khéo chạm vào ánh
mắt trầm thấp của Phó Thắng
Nam.
Lướt qua Lâm Hạnh Nguyên ở
bên cạnh anh, tôi thu hồi ánh mắt,
cố gắng rút tay về, đứa bé này lại
dùng sức, nắm chặt lấy tôi không
bỏ.
Tôi nhíu mày, có chút không
vui nói: “Buông tay.”
“Xem trò vui với tôi đi” Nói
xong, anh ta kéo tôi trở lại chỗ ngồi,
sau đó nhấn vai tôi, nở nụ cười nhìn
Phó Thắng Nam và Lâm Hạnh
Nguyên đi tới: “Tổng giám đốc Phó,
trùng hợp quá, ngồi chung di.”
Trong lòng tôi không vui, sắc
mặt cũng lạnh xuống: “Cậu muốn
làm gì?”
“Xem trò vui.” Anh ta nói ra
mấy chữ, thuận thế ngồi xuống bên
cạnh tôi.
Phó Thắng Nam trầm mặc,
dẫn theo Lâm Hạnh Nguyên di tới,
nói: “Chị à, chị đẹp hơn trong
tường tượng của tôi rất nhiều.”
Tôi nhướng mày: “Tinh Kỳ là
công ty của cậu à?” Nhìn kiểu gì tôi
cũng cảm thấy có lẽ thằng nhóc
này chỉ tầm hai mươi ba tuổi, tuy
rằng Tỉnh Kỳ không tính là lớn,
nhưng có thể được Phó Thắng
Nam nhìn trúng, chung quy vẫn có
chút bản lĩnh, một đứa bé quản lý
công ty lớn như vậy, tôi rất bất ngỡ.
Anh ta mềm nhũn gục xuống
bàn, có chút nhàm chán nói: “Đúng
vậy, lúc đại học rảnh rỗi nhàm chán
đã thành lập Tinh Kỳ, chơi đùa một
Cổ tay bị anh ta níu lại, hơi
dùng sức: “Mới đó mà đã di rồi à.
Anh ta kéo dài giọng, ánh mắt
nhìn ra ngoài nhà hàng.
Xuất phát từ bản năng, tôi
không khỏi nhìn theo tầm mắt của
anh ta, vừa khéo chạm vào ánh
mắt trầm thấp của Phó Thắng Nam.
Lướt qua Lâm Hạnh Nguyên ở
bên cạnh anh, tôi thu hồi ánh mắt,
cố gắng rút tay về, đứa bé này lại
dùng sức, nắm chặt lấy tôi không bỏ.
Tôi nhíu mày, có chút không
ngồi đối diện chúng tôi.
Tất nhiên Lâm Hạnh Nguyên
nhìn thấy tôi, có chuyện lần trước,
lần này cô ta không tiếp tục giả vờ
nữa, lạnh lùng liếc tôi, ánh mắt cực
kỳ không thân thiện.
Cô ta không giả bộ cũng tốt,
tôi chẳng muốn nhìn bọn họ, dứt
khoát lấy điện thoại ra chơi.
Bên tai truyền đến giọng nói
thân thiện của Trần Húc Diệu:
“Tổng giám đốc Phó, chị Lâm, hai
người muốn ăn gì, để tôi gọi.”
Tôi cười, không phải vừa rồi
còn mở miệng gọi một tiếng ông
Phó à, sao bây giờ lại là tổng giám
đốc Phó rồi?
Phó Thắng Nam lãnh đạm
nhìn anh ta một cái, sau đó nhìn
sang Lâm Hạnh Nguyên hỏi:
“Muốn ăn gì?”
Bạn xem, loại thói quen khắc
sâu tận xương tủy này, cho dù thế
nào cũng không bỏ qua được.
Lâm Hạnh Nguyên nói một
câu gì cũng được, sau đó không
lên tiếng nữa, ngược lại là Trần Húc
Diệu, cứ lôi kéo tôi nói chuyện, tôi
hơi phiền, nếu không phải anh ta
chặn tôi bên trong, có lẽ tôi đã đi
luôn rồi.
Vợ Yêu Anh Muốn Tái HônTác giả: Ngọc HoanTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcChương 1: Thời gian mang thai: Sáu tuần. Lúc nhìn thấy kết quả kiểm tra siêu âm B, tôi đã bị mấy chữ này làm cho sững sờ tại chỗ, mới một lần, sao lại có thai? Bây giờ phải làm sao đây? cho Phó Thắng Nam biết, không ly hôn ư? Không đâu Dằn nỗi phiền muộn trong lòng xuống, tôi nhét giấy kiểm tra siêu âm B vào túi xách, sau đó rời khỏi bệnh viện. Bên ngoài tòa nhà bệnh viện, trong chiếc xe Maybach màu đen, cửa sổ xe mở một phần ba, từ bên ngoài có thể mơ hồ trông thấy gương mặt tuấn tú lạnh lùng của người đàn ông trên ghế lái. Xe sang trai đẹp, tất nhiên thu không ít ánh mắt của người tới Phó Thắng Nam, nhiều năm như vậy, tôi đã nhìn đến quen rồi, mặc kệ ánh mắt của người đi đường, tôi ngồi vào ghế lái phụ. Người đàn ông vốn đang nhắm mắt nghỉ ngơi, phát hiện động tĩnh chỉ hơi nhíu mày, không mở mắt mà trầm giọng hỏi: “Xử lý xong chưa?” “Ừ” Tôi gật đầu, đưa bản hợp đồng đã ký với bệnh viện cho Phó Thắng Nam, mở miệng nói: “Viện trưởng Lâm nhờ em chào hỏi anh.” “Cô sẽ chịu trách nhiệm… Chương 38: Trần Húc Diệu của kiểm toán Tinh KỳBận rộn cả một ngày, khókhăn lắm mới tới lúc tan làm,Hoàng Nhược Vi cầm theo túi xáchtiến vào văn phòng, nhìn tôi nói:“Giám đốc Thẩm, tối nay cô vàtổng giám đốc Trần của kiểm toánTinh Kỳ ăn cơm, có cần tôi theocùng không?”Tôi thất thần một lát mới nhớra đã hẹn người ta, nhìn dáng vẻsốt ruột như có chuyện của HoàngNhược Vị, tôi lắc đầu bảo: “Khôngcần, cô đưa địa chỉ cho tôi, lát nữatôi tự đi”Cô ấy cưỡi nói: “Cảm ơn giámđốc Thẩm, tôi đã gửi địa chỉ vàođiện thoại của cô rồi.”Tôi gật đầu, chống cằm hípmắt nhìn cô ấy: “Có phải cô đanghẹn hò không?” Tuổi của HoàngNhược Vi cũng không nhỏ, theo tôihai năm, hình như vẫn luôn khôngcó động tĩnh gì, sao gần đây trênmặt bắt đầu xuất hiện hoa đào rồi.“Không có. Chỉ là tối nay tôihẹn một người bạn học cũ, bảo làmuốn họp mặt, cho nên… Nói thìnói thế, nhưng mặt con nhóc kia đã đỏ lên.Tôi gật đầu, không nói nhiều, ýbảo cô ấy di di.Con người ấy mà, không giấuđược tình yêu, ngoài miệng khôngnói, nhưng không giấu được ánh mắt.Thu dọn bàn làm việc, tôi trựctiếp lái xe tới địa chỉ mà HoàngNhược Vi gửi cho tôi, vốn dĩ chorằng tổng giám đốc của công tyTỉnh Kỳ là một người đàn ông trungniên, nhưng nhìn thấy người, tôingây ra một lúc, không ngờ rằngTrần Húc Diệu lại là một thằngnhóc tuổi chừng hai mươi.“Thẩm Xuân Hinh?” Nhìn thấytôi, Trần Húc Diệu đứng dậy khỏichỗ, nhìn tôi nhướng mày nói.Tôi mỉm cười: “Tổng giám đốcTrần?”“Chị gọi tổng giám đốc Trầnlàm gì, nghe ra vẻ quá, tôi tên TrầnHúc Diệu.” Gương mặt thanh túcủa Trần Húc Diệu lúc nói chuyệnthỉnh thoảng sẽ lộ ra hai cái lúmđồng tiền nhỏ, rất đáng yêu, nhưngđôi mắt sáng của anh ta lộ ra sự lõiđời không thuộc về độ tuổi này.Có lẽ thằng nhóc này cũng cóchút bản lĩnh.Đi tới bàn ngồi xuống, TrầnHúc Diệu mang gương mặt khả áicưỡi nhìn tôi nói: “Chị muốn ăn gì,tôi gọi cho chị.”Há mồm đã kêu chị, đúng làkhông khách sáo.“Tôi không kén ăn.” Đáp lạianh ta một câu, tôi đặt túi xáchtrong tay sang một bên, ngước mắtnhìn anh ta chọn món ăn.Anh ta thành thạo chọn vàimón, sau đó tùy ý không bị tróibuộc chống cằm nhìn tôi, híp mắtnói: “Chị à, chị đẹp hơn trongtường tượng của tôi rất nhiều.”Tôi nhướng mày: “Tinh Kỳ làcông ty của cậu à?” Nhìn kiểu gì tôicũng cảm thấy có lẽ thằng nhócnày chỉ tầm hai mươi ba tuổi, tuyrằng Tỉnh Kỳ không tính là lớn,nhưng có thể được Phó ThắngNam nhìn trúng, chung quy vẫn cóchút bản lĩnh, một đứa bé quản lýcông ty lớn như vậy, tôi rất bất ngỡ.Anh ta mềm nhữn gục xuốngbàn, có chút nhàm chán nói: “Đúngvậy, lúc đại học rảnh rỗi nhàm chánđã thành lập Tinh Kỳ, chơi đùa mộtchút.” Nói tới đây, anh ta nghiêngđầu nhìn tôi: “Chị, chúng ta nóichuyện khác đi nhé?”Đúng là trẻ con.Tôi gật đầu: “Ừ, cậu muốn nóichuyện gì?”Anh ta lập tức hào hứng, ngồithẳng người nói: “Có phải chị vàông Phó định ly hôn không?”Tôi sửng sốt: “Ông Phó?”Anh ta ừ một tiếng nói: “PhóThắng Nam đã hơn ba mươi tuổirồi, còn không phải ông già hả? Chịmới hai mươi sáu, thực sự địnhsống với lão già đó tới hết đời ư?”Trong lúc nhất thời tôi bị lời nóicủa anh ta làm ngạc nhiên tới mứckhông biết nên nói gì, cong môicười hỏi: “Cậu cảm thấy rất cóhứng thú với đời sống riêng tư củatôi à?”“Đương nhiên” Anh ta gậtđầu, nghiêm túc nhìn tôi nói:“Không ai nói là chị rất đẹp hả?Nhất là khí chất, cực kỳ tốt.”Mạch não của đứa bé này thậtđặc biệt, tôi cười, khô khốc thốt rahai chữ: “Cảm ơn.”“Chị, chị cảm thấy em thếnào? Có phải kiểu chị thíchkhông?” Đứa bé này không chịu ngừng.Uống một hớp nước, tôi nhìnanh ta, không trả lời: “Nếu giaokiểm toán hằng năm của tập đoànPhó Thiên cho cậu, cậu cảm thấymình có thể thuận lợi hoàn thànhkhông?”Thấy tôi đổi chủ đề, anh ta bĩumôi, lại bắt đầu mềm oặt nằm sấpxuống bàn, uề oải nói: “Chuyện làmăn, chờ làm mới biết được, bây giờchị hỏi vậy, tôi biết trả lời thế nào.”Tôi nhíu mày, có chút khôngmuốn trò chuyện tiếp, mở miệngnói: “Tập đoàn Phó Thiên vừa niêmyết, tài chính khổng lồ, tổng giámđốc Trần làm kiểm toán có lẽ rõràng hơn tôi, một khi xuất hiện vấnđề sẽ tạo thành tổn thất rất lớn,năm nay tôi chịu trách nhiệm, tấtnhiên phải để ý một xíu.Anh ta hơi nheo mắt, trong đôimắt đen mơ hồ lộ vài phần sáng tỏ:“Chị cảm thấy tôi không có khảnăng kiểm toán tập đoàn PhóThiên?”Tôi nhướng mày, không nóithẳng, chỉ mỉm cười nói: “Cậu còntrẻ đã thành lập nên kiểm toánTinh Kỳ, tất nhiên tôi tin năng lựccủa cậu, nhưng dù sao trước giờchúng ta chưa từng hợp tác, cũngkhông biết lẫn nhau, vì vậy tiếptheo tập đoàn Phó Thiên sẽ tổchức đấu thầu, đến lúc đó phảixem bản lĩnh của Tinh Kỳ, nếu nhưcuối cùng tập đoàn Phó Thiên vẫngiao cho Tinh Kỳ làm, như vậy tôihy vọng có thể hợp tác vui vẻ vớitổng giám đốc Trần.”“Không vấn đề gì.” Vứt ra bốnchữ, anh ta chống cằm, hơi híp mắtnhìn tôi nói: “Hình như chị khôngxem trọng tôi lắm.”Tôi thật sự phản cảm với tháiđộ tỏ ra thân thiết của anh ta, hơinhíu mày: “Tổng giám đốc Trần nói đùa.“Cho là tôi trẻ tuổi?” Anh tađẩy đồ ăn vừa mang lên tới trướcmặt tôi, nhìn tôi rồi nói: “Chị khôngcảm thấy, trẻ tuổi có sức sống hả?”Tôi thật sự cảm thấy có chútkhông nói chuyện nổi nữa, đứngdậy bảo: “Bên tôi sẽ nhanh chóngbáo thời gian đấu thầu cho mọingười, không còn chuyện gì nữa,tôi đi trước đây.”Cổ tay bị anh ta níu lại, hơidùng sức: “Mới đó mà đã đi rồi à”Anh ta kéo dài giọng, ánh mắtnhìn ra ngoài nhà hàng.Xuất phát từ bản năng, tôikhông khỏi nhìn theo tầm mắt củaanh ta, vừa khéo chạm vào ánhmắt trầm thấp của Phó ThắngNam.Lướt qua Lâm Hạnh Nguyên ởbên cạnh anh, tôi thu hồi ánh mắt,cố gắng rút tay về, đứa bé này lạidùng sức, nắm chặt lấy tôi khôngbỏ.Tôi nhíu mày, có chút khôngvui nói: “Buông tay.”“Xem trò vui với tôi đi” Nóixong, anh ta kéo tôi trở lại chỗ ngồi,sau đó nhấn vai tôi, nở nụ cười nhìnPhó Thắng Nam và Lâm HạnhNguyên đi tới: “Tổng giám đốc Phó,trùng hợp quá, ngồi chung di.”Trong lòng tôi không vui, sắcmặt cũng lạnh xuống: “Cậu muốnlàm gì?”“Xem trò vui.” Anh ta nói ramấy chữ, thuận thế ngồi xuống bêncạnh tôi.Phó Thắng Nam trầm mặc,dẫn theo Lâm Hạnh Nguyên di tới,nói: “Chị à, chị đẹp hơn trongtường tượng của tôi rất nhiều.”Tôi nhướng mày: “Tinh Kỳ làcông ty của cậu à?” Nhìn kiểu gì tôicũng cảm thấy có lẽ thằng nhócnày chỉ tầm hai mươi ba tuổi, tuyrằng Tỉnh Kỳ không tính là lớn,nhưng có thể được Phó ThắngNam nhìn trúng, chung quy vẫn cóchút bản lĩnh, một đứa bé quản lýcông ty lớn như vậy, tôi rất bất ngỡ.Anh ta mềm nhũn gục xuốngbàn, có chút nhàm chán nói: “Đúngvậy, lúc đại học rảnh rỗi nhàm chánđã thành lập Tinh Kỳ, chơi đùa mộtCổ tay bị anh ta níu lại, hơidùng sức: “Mới đó mà đã di rồi à.Anh ta kéo dài giọng, ánh mắtnhìn ra ngoài nhà hàng.Xuất phát từ bản năng, tôikhông khỏi nhìn theo tầm mắt củaanh ta, vừa khéo chạm vào ánhmắt trầm thấp của Phó Thắng Nam.Lướt qua Lâm Hạnh Nguyên ởbên cạnh anh, tôi thu hồi ánh mắt,cố gắng rút tay về, đứa bé này lạidùng sức, nắm chặt lấy tôi không bỏ.Tôi nhíu mày, có chút khôngngồi đối diện chúng tôi.Tất nhiên Lâm Hạnh Nguyênnhìn thấy tôi, có chuyện lần trước,lần này cô ta không tiếp tục giả vờnữa, lạnh lùng liếc tôi, ánh mắt cựckỳ không thân thiện.Cô ta không giả bộ cũng tốt,tôi chẳng muốn nhìn bọn họ, dứtkhoát lấy điện thoại ra chơi.Bên tai truyền đến giọng nóithân thiện của Trần Húc Diệu:“Tổng giám đốc Phó, chị Lâm, haingười muốn ăn gì, để tôi gọi.”Tôi cười, không phải vừa rồicòn mở miệng gọi một tiếng ôngPhó à, sao bây giờ lại là tổng giámđốc Phó rồi?Phó Thắng Nam lãnh đạmnhìn anh ta một cái, sau đó nhìnsang Lâm Hạnh Nguyên hỏi:“Muốn ăn gì?”Bạn xem, loại thói quen khắcsâu tận xương tủy này, cho dù thếnào cũng không bỏ qua được.Lâm Hạnh Nguyên nói mộtcâu gì cũng được, sau đó khônglên tiếng nữa, ngược lại là Trần HúcDiệu, cứ lôi kéo tôi nói chuyện, tôihơi phiền, nếu không phải anh tachặn tôi bên trong, có lẽ tôi đã điluôn rồi.