Sáng sớm tinh mơ, ánh mặt trời bao phủ toàn bộ Thành phố Ninh. Trên một con phố, Sở Vĩnh Du đứng bất động dưới tán cây. Nhìn đám người rải rác qua lại, trong lòng nhất thời cảm thấy xúc động. Bốn năm chinh chiến, Sở Vĩnh Du tôi cuối cùng cũng trở về, bà xã, không biết em có khỏe không...... Một vài người qua đường dừng lại nhìn, cảm thấy người thanh niên này hơi kì lạ. Dáng người cao ráo nhưng không thô kệch, giống như chim ưng trong đêm tối, bên trong chứa đựng đôi mắt sắc bén, sâu xa, như muốn chiếm đoạt tất cả tia nắng đầu tiên vào buổi sáng sớm. Đột nhiên một bóng người đến gần, khom người và nói. “Thưa ngài, đã điều tra rõ rồi, Đồng Ý Yên chưa thay đổi chỗ ở, hơn nữa, còn có một tin khác.” Mã Trạch, một trong bốn người bảo vệ Sở Vĩnh Du, là người mạnh mẽ vang dội, lúc này lại có một chút do dự. “Nói.” Nhìn thấy Sở Vĩnh Du cau mày, Mã Trạch bừng tỉnh và vô cùng lo sợ. “Nhà họ Đồng kén rể ở khách sạn Tứ Thủy Đại lúc mười giờ hôm nay.” Lại kén rể? Sở Vĩnh Du cau mày, nghĩ lại bốn…
Chương 879
Bản Lĩnh Ngông ThầnTác giả: Ngự Dụng Cuồng ThầnTruyện Ngôn TìnhSáng sớm tinh mơ, ánh mặt trời bao phủ toàn bộ Thành phố Ninh. Trên một con phố, Sở Vĩnh Du đứng bất động dưới tán cây. Nhìn đám người rải rác qua lại, trong lòng nhất thời cảm thấy xúc động. Bốn năm chinh chiến, Sở Vĩnh Du tôi cuối cùng cũng trở về, bà xã, không biết em có khỏe không...... Một vài người qua đường dừng lại nhìn, cảm thấy người thanh niên này hơi kì lạ. Dáng người cao ráo nhưng không thô kệch, giống như chim ưng trong đêm tối, bên trong chứa đựng đôi mắt sắc bén, sâu xa, như muốn chiếm đoạt tất cả tia nắng đầu tiên vào buổi sáng sớm. Đột nhiên một bóng người đến gần, khom người và nói. “Thưa ngài, đã điều tra rõ rồi, Đồng Ý Yên chưa thay đổi chỗ ở, hơn nữa, còn có một tin khác.” Mã Trạch, một trong bốn người bảo vệ Sở Vĩnh Du, là người mạnh mẽ vang dội, lúc này lại có một chút do dự. “Nói.” Nhìn thấy Sở Vĩnh Du cau mày, Mã Trạch bừng tỉnh và vô cùng lo sợ. “Nhà họ Đồng kén rể ở khách sạn Tứ Thủy Đại lúc mười giờ hôm nay.” Lại kén rể? Sở Vĩnh Du cau mày, nghĩ lại bốn… CHƯƠNG 879Nghe thấy câu nói này, Sở Vĩnh Du không bình tĩnh được, vẻ mặt trở nên kích động.Lúc đại trưởng lão đưa phong thư có chút ố vàng cho anh, hai tay của anh không kiềm chế được mà trở nên run rẩy.“Sư phụ…”Thì thầm một câu, chậm rãi mở bức thư ra, dòng chữ quen thuộc đập vào trong tầm mắt.“Đệ tử, lúc con nhìn thấy lá thư này thì sư phụ đang ở Cửu Long vực nội vực, không sai, là sư phụ đã lừa con, bởi vì chỉ cần con đến Cửu Long vực thì vòng quay của thời đại tất nhiên sẽ để con điều tra ra những vấn đề liên quan đến Cửu Long vực nội vực, sư phụ đã trả lời,ha ha, chắc chắn là không biết, nhưng mà Cửu Long vực nội vực thật sự có tồn tại.”“Sự tồn tại của nó đặc biệt đến mức con không có cách nào tưởng tượng được, thậm chí còn để con phải suy nghĩ nhiều hơn so với sự xuất hiện của trùng động, nhưng mà nó vẫn cứ luôn tồn tại, từ lúc nước R xuất hiện thì nó đã tồn tại rồi, nhớ kỹ, đừng đến tìm sư phụ, mãi mãi cũng đừng tìm.”Đọc mấy chữ cuối cùng, mắt của Sở Vĩnh Du đã rơi đầy nước mắt.“Sư phụ, người thật sự không tin đệ tử có thể xông vào Cửu Long vực nội vực để cứu người ư, thật sự không hề tin tưởng ư?”Thật ra thì trong lòng của anh hiểu rõ không phải là sư phụ không tin tưởng mình, mà là không muốn mình đặt bản thân và nguy hiểm.Đột nhiên, Sở Vĩnh Du quỳ xuống với cửa sổ, ở bên ngoài là non nước hùng vĩ của Cửu Long vực.“Sư phụ hãy chờ con, cho dù là đến cuối cùng của cuộc đời thì đệ tử cũng sẽ cứu sư phụ ra, hãy chờ con.”Một màn này làm nội tâm của Khổng Lưu rung động không thôi, trong lúc nhất thời cảm xúc cũng vô cùng kích động.Thiếu chủ đúng là một người có tình cảm, có lẽ là thật sự có một cơ hội nhỏ nhoi.Mà đại trưởng lão cũng xúc động không thôi, điều mà ông ta và tử thánh hâm mộ nhất đó chính là Vô Phong Tử đã nhận Sở Vĩnh Du làm đệ tử, ai mà không muốn có một đệ tử như thế này.Cất giữ phong thư, Sở Vĩnh Du chắp tay nói với đại trưởng lão.“Tiền bối, tôi đến Long chi động đây, ông phải chuẩn bị tốt những đồ vật có liên quan, giống như hóa Long Cảnh, Sở Vĩnh Du tôi muốn để giới võ đạo nước R tái xuất thiên địa, võ đạo truyền thừa trên dưới năm năm của nước R chúng ta không thể bị đứt đoạn được, cũng tuyệt đối không thể đứt.”Từng chữ vang lên vô cùng có lực, cho dù là đại trưởng lão ở độ tuổi này cũng cảm thấy nhiệt huyết dâng trào như thời thở thiếu niên.“Được được được.”Liên tục nói ba chữ được, đại trưởng lão cũng chắp tay nói.“Tôi Long Thánh, ở đây chào đón.”Bước vào trong cánh cửa ngầm, Khổng Lưu nhìn thoáng qua, hơi phán đoán một chút rồi nói.“Thiếu chủ ngài đi trước đi, tôi sẽ theo sau.”Gật đầu, Sở Vĩnh Du dùng sức nhảy lên trên trời.Trong quá trình rơi xuống theo đường vòng cung, liền nghe thấy một âm thanh xé gió truyền tới giống như là máy bay chiến đấu.Ở phía dưới, Khổng Lưu thật sự giống như là một viên đạn pháo, thân thể băng băng bay vọt ra phía trước.Sau khi Sở Vĩnh Du rơi xuống thì đạp một bước lên trên lưng của Khổng Lưu, sau khi mượn lực lại nhảy vọt lên một lần nữa.Mà Khổng Lưu thật sự rất đáng sợ, một nguồn lực như thế dẫm đạp trên lưng của ông ta, thế mà thân thể của ông ta không hề bị trùng xuống, còn có thể nhanh chóng bay thẳng lên trên phía trước, đều này giống như là ông ta chỉ nhảy lên một cái mà thôi.Thấy như thế, đại trưởng lão đứng phía bên kia trợn mắt há hốc mồm.“Cái người… cái người ở bên cạnh Vĩnh Du là đến từ đâu vậy, thực lực quá mạnh rồi.”Lúc rơi xuống một lần nữa, hai chân của Sở Vĩnh Du lại đạp lên trên người Khổng Lưu, một cước này, thân thể Khổng Lưu bắt đầu có xu hướng hạ xuống, đồng thời còn lượn một vòng trong không khí.
CHƯƠNG 879
Nghe thấy câu nói này, Sở Vĩnh Du không bình tĩnh được, vẻ mặt trở nên kích động.
Lúc đại trưởng lão đưa phong thư có chút ố vàng cho anh, hai tay của anh không kiềm chế được mà trở nên run rẩy.
“Sư phụ…”
Thì thầm một câu, chậm rãi mở bức thư ra, dòng chữ quen thuộc đập vào trong tầm mắt.
“Đệ tử, lúc con nhìn thấy lá thư này thì sư phụ đang ở Cửu Long vực nội vực, không sai, là sư phụ đã lừa con, bởi vì chỉ cần con đến Cửu Long vực thì vòng quay của thời đại tất nhiên sẽ để con điều tra ra những vấn đề liên quan đến Cửu Long vực nội vực, sư phụ đã trả lời,
ha ha, chắc chắn là không biết, nhưng mà Cửu Long vực nội vực thật sự có tồn tại.”
“Sự tồn tại của nó đặc biệt đến mức con không có cách nào tưởng tượng được, thậm chí còn để con phải suy nghĩ nhiều hơn so với sự xuất hiện của trùng động, nhưng mà nó vẫn cứ luôn tồn tại, từ lúc nước R xuất hiện thì nó đã tồn tại rồi, nhớ kỹ, đừng đến tìm sư phụ, mãi mãi cũng đừng tìm.”
Đọc mấy chữ cuối cùng, mắt của Sở Vĩnh Du đã rơi đầy nước mắt.
“Sư phụ, người thật sự không tin đệ tử có thể xông vào Cửu Long vực nội vực để cứu người ư, thật sự không hề tin tưởng ư?”
Thật ra thì trong lòng của anh hiểu rõ không phải là sư phụ không tin tưởng mình, mà là không muốn mình đặt bản thân và nguy hiểm.
Đột nhiên, Sở Vĩnh Du quỳ xuống với cửa sổ, ở bên ngoài là non nước hùng vĩ của Cửu Long vực.
“Sư phụ hãy chờ con, cho dù là đến cuối cùng của cuộc đời thì đệ tử cũng sẽ cứu sư phụ ra, hãy chờ con.”
Một màn này làm nội tâm của Khổng Lưu rung động không thôi, trong lúc nhất thời cảm xúc cũng vô cùng kích động.
Thiếu chủ đúng là một người có tình cảm, có lẽ là thật sự có một cơ hội nhỏ nhoi.
Mà đại trưởng lão cũng xúc động không thôi, điều mà ông ta và tử thánh hâm mộ nhất đó chính là Vô Phong Tử đã nhận Sở Vĩnh Du làm đệ tử, ai mà không muốn có một đệ tử như thế này.
Cất giữ phong thư, Sở Vĩnh Du chắp tay nói với đại trưởng lão.
“Tiền bối, tôi đến Long chi động đây, ông phải chuẩn bị tốt những đồ vật có liên quan, giống như hóa Long Cảnh, Sở Vĩnh Du tôi muốn để giới võ đạo nước R tái xuất thiên địa, võ đạo truyền thừa trên dưới năm năm của nước R chúng ta không thể bị đứt đoạn được, cũng tuyệt đối không thể đứt.”
Từng chữ vang lên vô cùng có lực, cho dù là đại trưởng lão ở độ tuổi này cũng cảm thấy nhiệt huyết dâng trào như thời thở thiếu niên.
“Được được được.”
Liên tục nói ba chữ được, đại trưởng lão cũng chắp tay nói.
“Tôi Long Thánh, ở đây chào đón.”
Bước vào trong cánh cửa ngầm, Khổng Lưu nhìn thoáng qua, hơi phán đoán một chút rồi nói.
“Thiếu chủ ngài đi trước đi, tôi sẽ theo sau.”
Gật đầu, Sở Vĩnh Du dùng sức nhảy lên trên trời.
Trong quá trình rơi xuống theo đường vòng cung, liền nghe thấy một âm thanh xé gió truyền tới giống như là máy bay chiến đấu.
Ở phía dưới, Khổng Lưu thật sự giống như là một viên đạn pháo, thân thể băng băng bay vọt ra phía trước.
Sau khi Sở Vĩnh Du rơi xuống thì đạp một bước lên trên lưng của Khổng Lưu, sau khi mượn lực lại nhảy vọt lên một lần nữa.
Mà Khổng Lưu thật sự rất đáng sợ, một nguồn lực như thế dẫm đạp trên lưng của ông ta, thế mà thân thể của ông ta không hề bị trùng xuống, còn có thể nhanh chóng bay thẳng lên trên phía trước, đều này giống như là ông ta chỉ nhảy lên một cái mà thôi.
Thấy như thế, đại trưởng lão đứng phía bên kia trợn mắt há hốc mồm.
“Cái người… cái người ở bên cạnh Vĩnh Du là đến từ đâu vậy, thực lực quá mạnh rồi.”
Lúc rơi xuống một lần nữa, hai chân của Sở Vĩnh Du lại đạp lên trên người Khổng Lưu, một cước này, thân thể Khổng Lưu bắt đầu có xu hướng hạ xuống, đồng thời còn lượn một vòng trong không khí.
Bản Lĩnh Ngông ThầnTác giả: Ngự Dụng Cuồng ThầnTruyện Ngôn TìnhSáng sớm tinh mơ, ánh mặt trời bao phủ toàn bộ Thành phố Ninh. Trên một con phố, Sở Vĩnh Du đứng bất động dưới tán cây. Nhìn đám người rải rác qua lại, trong lòng nhất thời cảm thấy xúc động. Bốn năm chinh chiến, Sở Vĩnh Du tôi cuối cùng cũng trở về, bà xã, không biết em có khỏe không...... Một vài người qua đường dừng lại nhìn, cảm thấy người thanh niên này hơi kì lạ. Dáng người cao ráo nhưng không thô kệch, giống như chim ưng trong đêm tối, bên trong chứa đựng đôi mắt sắc bén, sâu xa, như muốn chiếm đoạt tất cả tia nắng đầu tiên vào buổi sáng sớm. Đột nhiên một bóng người đến gần, khom người và nói. “Thưa ngài, đã điều tra rõ rồi, Đồng Ý Yên chưa thay đổi chỗ ở, hơn nữa, còn có một tin khác.” Mã Trạch, một trong bốn người bảo vệ Sở Vĩnh Du, là người mạnh mẽ vang dội, lúc này lại có một chút do dự. “Nói.” Nhìn thấy Sở Vĩnh Du cau mày, Mã Trạch bừng tỉnh và vô cùng lo sợ. “Nhà họ Đồng kén rể ở khách sạn Tứ Thủy Đại lúc mười giờ hôm nay.” Lại kén rể? Sở Vĩnh Du cau mày, nghĩ lại bốn… CHƯƠNG 879Nghe thấy câu nói này, Sở Vĩnh Du không bình tĩnh được, vẻ mặt trở nên kích động.Lúc đại trưởng lão đưa phong thư có chút ố vàng cho anh, hai tay của anh không kiềm chế được mà trở nên run rẩy.“Sư phụ…”Thì thầm một câu, chậm rãi mở bức thư ra, dòng chữ quen thuộc đập vào trong tầm mắt.“Đệ tử, lúc con nhìn thấy lá thư này thì sư phụ đang ở Cửu Long vực nội vực, không sai, là sư phụ đã lừa con, bởi vì chỉ cần con đến Cửu Long vực thì vòng quay của thời đại tất nhiên sẽ để con điều tra ra những vấn đề liên quan đến Cửu Long vực nội vực, sư phụ đã trả lời,ha ha, chắc chắn là không biết, nhưng mà Cửu Long vực nội vực thật sự có tồn tại.”“Sự tồn tại của nó đặc biệt đến mức con không có cách nào tưởng tượng được, thậm chí còn để con phải suy nghĩ nhiều hơn so với sự xuất hiện của trùng động, nhưng mà nó vẫn cứ luôn tồn tại, từ lúc nước R xuất hiện thì nó đã tồn tại rồi, nhớ kỹ, đừng đến tìm sư phụ, mãi mãi cũng đừng tìm.”Đọc mấy chữ cuối cùng, mắt của Sở Vĩnh Du đã rơi đầy nước mắt.“Sư phụ, người thật sự không tin đệ tử có thể xông vào Cửu Long vực nội vực để cứu người ư, thật sự không hề tin tưởng ư?”Thật ra thì trong lòng của anh hiểu rõ không phải là sư phụ không tin tưởng mình, mà là không muốn mình đặt bản thân và nguy hiểm.Đột nhiên, Sở Vĩnh Du quỳ xuống với cửa sổ, ở bên ngoài là non nước hùng vĩ của Cửu Long vực.“Sư phụ hãy chờ con, cho dù là đến cuối cùng của cuộc đời thì đệ tử cũng sẽ cứu sư phụ ra, hãy chờ con.”Một màn này làm nội tâm của Khổng Lưu rung động không thôi, trong lúc nhất thời cảm xúc cũng vô cùng kích động.Thiếu chủ đúng là một người có tình cảm, có lẽ là thật sự có một cơ hội nhỏ nhoi.Mà đại trưởng lão cũng xúc động không thôi, điều mà ông ta và tử thánh hâm mộ nhất đó chính là Vô Phong Tử đã nhận Sở Vĩnh Du làm đệ tử, ai mà không muốn có một đệ tử như thế này.Cất giữ phong thư, Sở Vĩnh Du chắp tay nói với đại trưởng lão.“Tiền bối, tôi đến Long chi động đây, ông phải chuẩn bị tốt những đồ vật có liên quan, giống như hóa Long Cảnh, Sở Vĩnh Du tôi muốn để giới võ đạo nước R tái xuất thiên địa, võ đạo truyền thừa trên dưới năm năm của nước R chúng ta không thể bị đứt đoạn được, cũng tuyệt đối không thể đứt.”Từng chữ vang lên vô cùng có lực, cho dù là đại trưởng lão ở độ tuổi này cũng cảm thấy nhiệt huyết dâng trào như thời thở thiếu niên.“Được được được.”Liên tục nói ba chữ được, đại trưởng lão cũng chắp tay nói.“Tôi Long Thánh, ở đây chào đón.”Bước vào trong cánh cửa ngầm, Khổng Lưu nhìn thoáng qua, hơi phán đoán một chút rồi nói.“Thiếu chủ ngài đi trước đi, tôi sẽ theo sau.”Gật đầu, Sở Vĩnh Du dùng sức nhảy lên trên trời.Trong quá trình rơi xuống theo đường vòng cung, liền nghe thấy một âm thanh xé gió truyền tới giống như là máy bay chiến đấu.Ở phía dưới, Khổng Lưu thật sự giống như là một viên đạn pháo, thân thể băng băng bay vọt ra phía trước.Sau khi Sở Vĩnh Du rơi xuống thì đạp một bước lên trên lưng của Khổng Lưu, sau khi mượn lực lại nhảy vọt lên một lần nữa.Mà Khổng Lưu thật sự rất đáng sợ, một nguồn lực như thế dẫm đạp trên lưng của ông ta, thế mà thân thể của ông ta không hề bị trùng xuống, còn có thể nhanh chóng bay thẳng lên trên phía trước, đều này giống như là ông ta chỉ nhảy lên một cái mà thôi.Thấy như thế, đại trưởng lão đứng phía bên kia trợn mắt há hốc mồm.“Cái người… cái người ở bên cạnh Vĩnh Du là đến từ đâu vậy, thực lực quá mạnh rồi.”Lúc rơi xuống một lần nữa, hai chân của Sở Vĩnh Du lại đạp lên trên người Khổng Lưu, một cước này, thân thể Khổng Lưu bắt đầu có xu hướng hạ xuống, đồng thời còn lượn một vòng trong không khí.