Sáng sớm tinh mơ, ánh mặt trời bao phủ toàn bộ Thành phố Ninh. Trên một con phố, Sở Vĩnh Du đứng bất động dưới tán cây. Nhìn đám người rải rác qua lại, trong lòng nhất thời cảm thấy xúc động. Bốn năm chinh chiến, Sở Vĩnh Du tôi cuối cùng cũng trở về, bà xã, không biết em có khỏe không...... Một vài người qua đường dừng lại nhìn, cảm thấy người thanh niên này hơi kì lạ. Dáng người cao ráo nhưng không thô kệch, giống như chim ưng trong đêm tối, bên trong chứa đựng đôi mắt sắc bén, sâu xa, như muốn chiếm đoạt tất cả tia nắng đầu tiên vào buổi sáng sớm. Đột nhiên một bóng người đến gần, khom người và nói. “Thưa ngài, đã điều tra rõ rồi, Đồng Ý Yên chưa thay đổi chỗ ở, hơn nữa, còn có một tin khác.” Mã Trạch, một trong bốn người bảo vệ Sở Vĩnh Du, là người mạnh mẽ vang dội, lúc này lại có một chút do dự. “Nói.” Nhìn thấy Sở Vĩnh Du cau mày, Mã Trạch bừng tỉnh và vô cùng lo sợ. “Nhà họ Đồng kén rể ở khách sạn Tứ Thủy Đại lúc mười giờ hôm nay.” Lại kén rể? Sở Vĩnh Du cau mày, nghĩ lại bốn…
Chương 979
Bản Lĩnh Ngông ThầnTác giả: Ngự Dụng Cuồng ThầnTruyện Ngôn TìnhSáng sớm tinh mơ, ánh mặt trời bao phủ toàn bộ Thành phố Ninh. Trên một con phố, Sở Vĩnh Du đứng bất động dưới tán cây. Nhìn đám người rải rác qua lại, trong lòng nhất thời cảm thấy xúc động. Bốn năm chinh chiến, Sở Vĩnh Du tôi cuối cùng cũng trở về, bà xã, không biết em có khỏe không...... Một vài người qua đường dừng lại nhìn, cảm thấy người thanh niên này hơi kì lạ. Dáng người cao ráo nhưng không thô kệch, giống như chim ưng trong đêm tối, bên trong chứa đựng đôi mắt sắc bén, sâu xa, như muốn chiếm đoạt tất cả tia nắng đầu tiên vào buổi sáng sớm. Đột nhiên một bóng người đến gần, khom người và nói. “Thưa ngài, đã điều tra rõ rồi, Đồng Ý Yên chưa thay đổi chỗ ở, hơn nữa, còn có một tin khác.” Mã Trạch, một trong bốn người bảo vệ Sở Vĩnh Du, là người mạnh mẽ vang dội, lúc này lại có một chút do dự. “Nói.” Nhìn thấy Sở Vĩnh Du cau mày, Mã Trạch bừng tỉnh và vô cùng lo sợ. “Nhà họ Đồng kén rể ở khách sạn Tứ Thủy Đại lúc mười giờ hôm nay.” Lại kén rể? Sở Vĩnh Du cau mày, nghĩ lại bốn… CHƯƠNG 979“Không cần phải đi, đi cũng không thắng được đâu.”Lôi Tuyệt Vân nói xong, chậm rãi đi về phía giữa võ đài, vẻ mặt không chút cảm xúc.Cùng lúc đó, các thành viên trong gia tộc Thác Bạt cũng hoàn toàn sục sôi, tất cả đều phát điên.“Thật hay giả vậy? Cứ thế là thắng rồi?”“Đúng là nói nhảm, anh không thấy à? Thậm chí là chiến thắng có hơi…vi diệu.”“Trông ra thì tên Sở Vĩnh Du thật đúng là có bản lĩnh đấy, chứ nào phải tên ngốc.”“Suỵt! Anh nhỏ giọng tí đi. Đã là nhân vật có thể đối chiến với lão tổ nhà họ Lôi mà anh còn dám nói người ta ngốc sao?”Ngay cả Thác Bạt Dã cũng hơi nheo mắt lại, ông ta đã đánh giá thấp Sở Vĩnh Du, hoàn toàn đánh giá thấp.Còn Tường Vi ở đằng kia, trong mắt loé lên sự kích động, có lẽ… có lẽ cô ấy thực sự có thể lấy lại tự do và lựa chọn tình yêu mà cô ấy muốn theo đuổi.Em trai của cô ấy, Thác Bạt Thiên Địa, đã kích động đứng lên từ lâu, ít nhất chỉ sau trận chiến đầu tiên, anh đã hiểu mình cũng không phải là đối thủ của Sở Vĩnh Du, mà trông tuổi của Sở Vĩnh Du cũng chẳng lớn là bao. Thế mà đã tới trình độ có thể đấu với lão tổ. Tiếp sau đây, anh phải quan sát thật kỹ.Giữa sân đấu võ, Lôi Tuyệt Vân dừng lại, chắp tay lại.“Lôi Tuyệt Vân.”Hành động và lời nói như vậy là sự tôn trọng chỉ dành cho những đối thủ cùng đẳng cấp trong khi chiến đấu, vì vậy hành động này của Lôi Tuyệt Vân đã được coi là sự công nhận sức mạnh của Sở Vĩnh Du, và nó cũng khiến người khác cảm thán không thôi.Tương tự như vậy, Sở Vĩnh Du cũng chắp hai tay lại.“Sở Vĩnh Du.”Mặc dù trước đó đã thốt ra những lời lẽ khinh thường đủ kiểu, nhưng một khi trận chiến bắt đầu, nhà họ Lôi lại thể hiện đủ tinh thần thượng võ, và Sở Vĩnh Du tất nhiên cũng sẽ có thái độ như vậy.“Bôn Lôi Chưởng!”Khoảnh khắc tiếp theo, Lôi Tuyệt Vân di chuyển, cũng là Bôn Lôi Chưởng nhưng khi sử dụng bởi Đan Điền Cảnh tầng thứ nhất như ông ấy, nó khác xa với Lôi Minh.Tia điện trong tay ông ta tỏa ra tứ phía, mắt thường cũng có thể nhìn thấy rõ ràng.Bất cứ nơi nào mà nó đi qua, tất cả các phiến đá trong trường luyện võ đều nổ tung dưới chấn động của lôi điện.“Lui lại!”Thác Bạt Dã thốt ra một câu, dù là người nhà Thác Bạt đang xem trận chiến hay nhà họ Lôi đều lùi về phía sau khoảng cách hơn mười mấy mét, đề phòng lát nữa không may bị thương.Đối mặt với lòng bàn tay sắc bén như vậy, cuối cùng Sở Vĩnh Du cũng lần đầu tiên đưa tay ra chặn lại.Bùm!Một tiếng nổ vang lên, hai lòng bàn tay áp vào nhau, tia điện màu xanh lam tan biến ngay lập tức, Lôi Tuyệt Vân cũng lùi lại năm sáu bước rồi mới dừng lại.Thác Bạt Dã đột ngột đứng dậy, vẻ mặt không thể tin được, cả người như chết lặng.Lúc này, nhận thức của ông ta đã hoàn toàn sụp đổ, không hề có vẻ ung dung như trước nữa.
CHƯƠNG 979
“Không cần phải đi, đi cũng không thắng được đâu.”
Lôi Tuyệt Vân nói xong, chậm rãi đi về phía giữa võ đài, vẻ mặt không chút cảm xúc.
Cùng lúc đó, các thành viên trong gia tộc Thác Bạt cũng hoàn toàn sục sôi, tất cả đều phát điên.
“Thật hay giả vậy? Cứ thế là thắng rồi?”
“Đúng là nói nhảm, anh không thấy à? Thậm chí là chiến thắng có hơi…vi diệu.”
“Trông ra thì tên Sở Vĩnh Du thật đúng là có bản lĩnh đấy, chứ nào phải tên ngốc.”
“Suỵt! Anh nhỏ giọng tí đi. Đã là nhân vật có thể đối chiến với lão tổ nhà họ Lôi mà anh còn dám nói người ta ngốc sao?”
Ngay cả Thác Bạt Dã cũng hơi nheo mắt lại, ông ta đã đánh giá thấp Sở Vĩnh Du, hoàn toàn đánh giá thấp.
Còn Tường Vi ở đằng kia, trong mắt loé lên sự kích động, có lẽ… có lẽ cô ấy thực sự có thể lấy lại tự do và lựa chọn tình yêu mà cô ấy muốn theo đuổi.
Em trai của cô ấy, Thác Bạt Thiên Địa, đã kích động đứng lên từ lâu, ít nhất chỉ sau trận chiến đầu tiên, anh đã hiểu mình cũng không phải là đối thủ của Sở Vĩnh Du, mà trông tuổi của Sở Vĩnh Du cũng chẳng lớn là bao. Thế mà đã tới trình độ có thể đấu với lão tổ. Tiếp sau đây, anh phải quan sát thật kỹ.
Giữa sân đấu võ, Lôi Tuyệt Vân dừng lại, chắp tay lại.
“Lôi Tuyệt Vân.”
Hành động và lời nói như vậy là sự tôn trọng chỉ dành cho những đối thủ cùng đẳng cấp trong khi chiến đấu, vì vậy hành động này của Lôi Tuyệt Vân đã được coi là sự công nhận sức mạnh của Sở Vĩnh Du, và nó cũng khiến người khác cảm thán không thôi.
Tương tự như vậy, Sở Vĩnh Du cũng chắp hai tay lại.
“Sở Vĩnh Du.”
Mặc dù trước đó đã thốt ra những lời lẽ khinh thường đủ kiểu, nhưng một khi trận chiến bắt đầu, nhà họ Lôi lại thể hiện đủ tinh thần thượng võ, và Sở Vĩnh Du tất nhiên cũng sẽ có thái độ như vậy.
“Bôn Lôi Chưởng!”
Khoảnh khắc tiếp theo, Lôi Tuyệt Vân di chuyển, cũng là Bôn Lôi Chưởng nhưng khi sử dụng bởi Đan Điền Cảnh tầng thứ nhất như ông ấy, nó khác xa với Lôi Minh.
Tia điện trong tay ông ta tỏa ra tứ phía, mắt thường cũng có thể nhìn thấy rõ ràng.
Bất cứ nơi nào mà nó đi qua, tất cả các phiến đá trong trường luyện võ đều nổ tung dưới chấn động của lôi điện.
“Lui lại!”
Thác Bạt Dã thốt ra một câu, dù là người nhà Thác Bạt đang xem trận chiến hay nhà họ Lôi đều lùi về phía sau khoảng cách hơn mười mấy mét, đề phòng lát nữa không may bị thương.
Đối mặt với lòng bàn tay sắc bén như vậy, cuối cùng Sở Vĩnh Du cũng lần đầu tiên đưa tay ra chặn lại.
Bùm!
Một tiếng nổ vang lên, hai lòng bàn tay áp vào nhau, tia điện màu xanh lam tan biến ngay lập tức, Lôi Tuyệt Vân cũng lùi lại năm sáu bước rồi mới dừng lại.
Thác Bạt Dã đột ngột đứng dậy, vẻ mặt không thể tin được, cả người như chết lặng.
Lúc này, nhận thức của ông ta đã hoàn toàn sụp đổ, không hề có vẻ ung dung như trước nữa.
Bản Lĩnh Ngông ThầnTác giả: Ngự Dụng Cuồng ThầnTruyện Ngôn TìnhSáng sớm tinh mơ, ánh mặt trời bao phủ toàn bộ Thành phố Ninh. Trên một con phố, Sở Vĩnh Du đứng bất động dưới tán cây. Nhìn đám người rải rác qua lại, trong lòng nhất thời cảm thấy xúc động. Bốn năm chinh chiến, Sở Vĩnh Du tôi cuối cùng cũng trở về, bà xã, không biết em có khỏe không...... Một vài người qua đường dừng lại nhìn, cảm thấy người thanh niên này hơi kì lạ. Dáng người cao ráo nhưng không thô kệch, giống như chim ưng trong đêm tối, bên trong chứa đựng đôi mắt sắc bén, sâu xa, như muốn chiếm đoạt tất cả tia nắng đầu tiên vào buổi sáng sớm. Đột nhiên một bóng người đến gần, khom người và nói. “Thưa ngài, đã điều tra rõ rồi, Đồng Ý Yên chưa thay đổi chỗ ở, hơn nữa, còn có một tin khác.” Mã Trạch, một trong bốn người bảo vệ Sở Vĩnh Du, là người mạnh mẽ vang dội, lúc này lại có một chút do dự. “Nói.” Nhìn thấy Sở Vĩnh Du cau mày, Mã Trạch bừng tỉnh và vô cùng lo sợ. “Nhà họ Đồng kén rể ở khách sạn Tứ Thủy Đại lúc mười giờ hôm nay.” Lại kén rể? Sở Vĩnh Du cau mày, nghĩ lại bốn… CHƯƠNG 979“Không cần phải đi, đi cũng không thắng được đâu.”Lôi Tuyệt Vân nói xong, chậm rãi đi về phía giữa võ đài, vẻ mặt không chút cảm xúc.Cùng lúc đó, các thành viên trong gia tộc Thác Bạt cũng hoàn toàn sục sôi, tất cả đều phát điên.“Thật hay giả vậy? Cứ thế là thắng rồi?”“Đúng là nói nhảm, anh không thấy à? Thậm chí là chiến thắng có hơi…vi diệu.”“Trông ra thì tên Sở Vĩnh Du thật đúng là có bản lĩnh đấy, chứ nào phải tên ngốc.”“Suỵt! Anh nhỏ giọng tí đi. Đã là nhân vật có thể đối chiến với lão tổ nhà họ Lôi mà anh còn dám nói người ta ngốc sao?”Ngay cả Thác Bạt Dã cũng hơi nheo mắt lại, ông ta đã đánh giá thấp Sở Vĩnh Du, hoàn toàn đánh giá thấp.Còn Tường Vi ở đằng kia, trong mắt loé lên sự kích động, có lẽ… có lẽ cô ấy thực sự có thể lấy lại tự do và lựa chọn tình yêu mà cô ấy muốn theo đuổi.Em trai của cô ấy, Thác Bạt Thiên Địa, đã kích động đứng lên từ lâu, ít nhất chỉ sau trận chiến đầu tiên, anh đã hiểu mình cũng không phải là đối thủ của Sở Vĩnh Du, mà trông tuổi của Sở Vĩnh Du cũng chẳng lớn là bao. Thế mà đã tới trình độ có thể đấu với lão tổ. Tiếp sau đây, anh phải quan sát thật kỹ.Giữa sân đấu võ, Lôi Tuyệt Vân dừng lại, chắp tay lại.“Lôi Tuyệt Vân.”Hành động và lời nói như vậy là sự tôn trọng chỉ dành cho những đối thủ cùng đẳng cấp trong khi chiến đấu, vì vậy hành động này của Lôi Tuyệt Vân đã được coi là sự công nhận sức mạnh của Sở Vĩnh Du, và nó cũng khiến người khác cảm thán không thôi.Tương tự như vậy, Sở Vĩnh Du cũng chắp hai tay lại.“Sở Vĩnh Du.”Mặc dù trước đó đã thốt ra những lời lẽ khinh thường đủ kiểu, nhưng một khi trận chiến bắt đầu, nhà họ Lôi lại thể hiện đủ tinh thần thượng võ, và Sở Vĩnh Du tất nhiên cũng sẽ có thái độ như vậy.“Bôn Lôi Chưởng!”Khoảnh khắc tiếp theo, Lôi Tuyệt Vân di chuyển, cũng là Bôn Lôi Chưởng nhưng khi sử dụng bởi Đan Điền Cảnh tầng thứ nhất như ông ấy, nó khác xa với Lôi Minh.Tia điện trong tay ông ta tỏa ra tứ phía, mắt thường cũng có thể nhìn thấy rõ ràng.Bất cứ nơi nào mà nó đi qua, tất cả các phiến đá trong trường luyện võ đều nổ tung dưới chấn động của lôi điện.“Lui lại!”Thác Bạt Dã thốt ra một câu, dù là người nhà Thác Bạt đang xem trận chiến hay nhà họ Lôi đều lùi về phía sau khoảng cách hơn mười mấy mét, đề phòng lát nữa không may bị thương.Đối mặt với lòng bàn tay sắc bén như vậy, cuối cùng Sở Vĩnh Du cũng lần đầu tiên đưa tay ra chặn lại.Bùm!Một tiếng nổ vang lên, hai lòng bàn tay áp vào nhau, tia điện màu xanh lam tan biến ngay lập tức, Lôi Tuyệt Vân cũng lùi lại năm sáu bước rồi mới dừng lại.Thác Bạt Dã đột ngột đứng dậy, vẻ mặt không thể tin được, cả người như chết lặng.Lúc này, nhận thức của ông ta đã hoàn toàn sụp đổ, không hề có vẻ ung dung như trước nữa.