< Xin cho phép anh ở một nơi nào đó được nhớ em > Tội lỗi lớn nhất trên đời chắc có lẽ là thất tình Crush vô tội nhưng cũng có tội Tội lỗi không thể tha thứ… Đi theo sau cô ấy, bước đi chầm chậm Cô dừng lại Anh cũng dừng lại Dường như cảm nhận được ai đó phía sau mình, cô bước đi càng nhanh hơn Anh hoảng sợ, do dự đứng tại chỗ, nên đuổi theo hay quay về đây? Sau hai giây, anh cúi đầu, chậm rãi quay người Ngọn đèn đường kéo theo bóng dáng to lớn nặng nề của anh Anh vùi đầu, bước đi phù phiếm Lùi lại từng bước, từng bước. Cuối cùng anh vẫn không đủ dũng khí để vượt qua ranh giới đó —- Đẩy nhẹ cánh cửa gỗ cũ, nghe có tiếng cọt kẹt. Trong phòng có người phụ nữ đang vùi đầu nhặt rau, nhận ra anh đứng ở cửa, ngước lên nhìn một cái rồi chỉ vào phòng tắm. Anh hiểu, bà kêu anh đi rửa mặt ăn cơm. Treo balo trên giá cạnh cửa, thực ra đó không phải là giá treo đồ chỉ là thanh gỗ đống vài chiếc đinh, hơi ngoằn nghoèo. Vặn vòi nước, lung tung rửa mặt, ngẩng đầu, nhìn chằm chằm chính mình…
Chương 28: Hôn nhân
Xin Cho Phép Anh Được Thích EmTác giả: Tuyên TrúcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình< Xin cho phép anh ở một nơi nào đó được nhớ em > Tội lỗi lớn nhất trên đời chắc có lẽ là thất tình Crush vô tội nhưng cũng có tội Tội lỗi không thể tha thứ… Đi theo sau cô ấy, bước đi chầm chậm Cô dừng lại Anh cũng dừng lại Dường như cảm nhận được ai đó phía sau mình, cô bước đi càng nhanh hơn Anh hoảng sợ, do dự đứng tại chỗ, nên đuổi theo hay quay về đây? Sau hai giây, anh cúi đầu, chậm rãi quay người Ngọn đèn đường kéo theo bóng dáng to lớn nặng nề của anh Anh vùi đầu, bước đi phù phiếm Lùi lại từng bước, từng bước. Cuối cùng anh vẫn không đủ dũng khí để vượt qua ranh giới đó —- Đẩy nhẹ cánh cửa gỗ cũ, nghe có tiếng cọt kẹt. Trong phòng có người phụ nữ đang vùi đầu nhặt rau, nhận ra anh đứng ở cửa, ngước lên nhìn một cái rồi chỉ vào phòng tắm. Anh hiểu, bà kêu anh đi rửa mặt ăn cơm. Treo balo trên giá cạnh cửa, thực ra đó không phải là giá treo đồ chỉ là thanh gỗ đống vài chiếc đinh, hơi ngoằn nghoèo. Vặn vòi nước, lung tung rửa mặt, ngẩng đầu, nhìn chằm chằm chính mình… [..]Tịch tiên sinh cùng Chu Chu đột nhiên trở nên thân mật, Tịch phu nhân cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, thật sự không nhịn được tò mò, vì thế hỏi Tịch tiên sinh: "Hai người đã xảy ra chuyện gì? "Tịch tiên sinh ra vẻ huyền ảo chớp chớp mắt: "Giữ bí mật. ""......"Sau đó Tịch phu nhân không phục, lại đi hỏi Chu Chu, con bé lại học theo bộ dáng bụng đen của Tịch tiên sinh nháy mắt với cô, cũng nói: "Giữ bí mật. "Tịch phu nhân hừ hừ hai tiếng: "Vậy mẹ cũng giữ bí mật. "Chu Chu bò đến bên cạnh Tịch phu nhân, chớp chớp hai mắt tò mò: "Bí mật gì ạ? ""Con đoán xem." Tịch phu nhân ôm bé con vào trong ngực, "Nhìn ánh mắt mẹ đoán đi. "Chu Chu nhìn trái nhìn phải cũng không nhìn ra cái gì, cuối cùng nói: "Vậy con trao đổi bí mật với mẹ có được không? "Tịch phu nhân gian kế thực hiện được khó khăn lắc đầu: "Không được, bí mật này của mẹ đặc biệt quan trọng, không thể tùy tiện nói cho con biết. "Chu Chu nhìn trái nhìn phải, không phát hiện Tịch tiên sinh, vội vàng ghé vào bên tai Tịch phu nhân nói ra bí mật của cô bé và ba: "Ba nói muốn tổ chức sinh nhật cho mẹ, nhưng không thể cho mẹ biết, phải cho mẹ ngạc nhiên. "Tịch phu nhân ý vị thâm trường à một tiếng."Bây giờ tới mẹ"Tịch phu nhân cười, vuốt bụng mình nhỏ giọng nói: "Bí mật của mẹ chính là muốn cho con một đứa em"[..][Phần còn lại của chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!]
[..]
Tịch tiên sinh cùng Chu Chu đột nhiên trở nên thân mật, Tịch phu nhân cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, thật sự không nhịn được tò mò, vì thế hỏi Tịch tiên sinh: "Hai người đã xảy ra chuyện gì? "
Tịch tiên sinh ra vẻ huyền ảo chớp chớp mắt: "Giữ bí mật. "
"......"
Sau đó Tịch phu nhân không phục, lại đi hỏi Chu Chu, con bé lại học theo bộ dáng bụng đen của Tịch tiên sinh nháy mắt với cô, cũng nói: "Giữ bí mật. "
Tịch phu nhân hừ hừ hai tiếng: "Vậy mẹ cũng giữ bí mật. "
Chu Chu bò đến bên cạnh Tịch phu nhân, chớp chớp hai mắt tò mò: "Bí mật gì ạ? "
"Con đoán xem." Tịch phu nhân ôm bé con vào trong ngực, "Nhìn ánh mắt mẹ đoán đi. "
Chu Chu nhìn trái nhìn phải cũng không nhìn ra cái gì, cuối cùng nói: "Vậy con trao đổi bí mật với mẹ có được không? "
Tịch phu nhân gian kế thực hiện được khó khăn lắc đầu: "Không được, bí mật này của mẹ đặc biệt quan trọng, không thể tùy tiện nói cho con biết. "
Chu Chu nhìn trái nhìn phải, không phát hiện Tịch tiên sinh, vội vàng ghé vào bên tai Tịch phu nhân nói ra bí mật của cô bé và ba: "Ba nói muốn tổ chức sinh nhật cho mẹ, nhưng không thể cho mẹ biết, phải cho mẹ ngạc nhiên. "
Tịch phu nhân ý vị thâm trường à một tiếng.
"Bây giờ tới mẹ"
Tịch phu nhân cười, vuốt bụng mình nhỏ giọng nói: "Bí mật của mẹ chính là muốn cho con một đứa em"
[..]
[Phần còn lại của chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!]
Xin Cho Phép Anh Được Thích EmTác giả: Tuyên TrúcTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình< Xin cho phép anh ở một nơi nào đó được nhớ em > Tội lỗi lớn nhất trên đời chắc có lẽ là thất tình Crush vô tội nhưng cũng có tội Tội lỗi không thể tha thứ… Đi theo sau cô ấy, bước đi chầm chậm Cô dừng lại Anh cũng dừng lại Dường như cảm nhận được ai đó phía sau mình, cô bước đi càng nhanh hơn Anh hoảng sợ, do dự đứng tại chỗ, nên đuổi theo hay quay về đây? Sau hai giây, anh cúi đầu, chậm rãi quay người Ngọn đèn đường kéo theo bóng dáng to lớn nặng nề của anh Anh vùi đầu, bước đi phù phiếm Lùi lại từng bước, từng bước. Cuối cùng anh vẫn không đủ dũng khí để vượt qua ranh giới đó —- Đẩy nhẹ cánh cửa gỗ cũ, nghe có tiếng cọt kẹt. Trong phòng có người phụ nữ đang vùi đầu nhặt rau, nhận ra anh đứng ở cửa, ngước lên nhìn một cái rồi chỉ vào phòng tắm. Anh hiểu, bà kêu anh đi rửa mặt ăn cơm. Treo balo trên giá cạnh cửa, thực ra đó không phải là giá treo đồ chỉ là thanh gỗ đống vài chiếc đinh, hơi ngoằn nghoèo. Vặn vòi nước, lung tung rửa mặt, ngẩng đầu, nhìn chằm chằm chính mình… [..]Tịch tiên sinh cùng Chu Chu đột nhiên trở nên thân mật, Tịch phu nhân cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, thật sự không nhịn được tò mò, vì thế hỏi Tịch tiên sinh: "Hai người đã xảy ra chuyện gì? "Tịch tiên sinh ra vẻ huyền ảo chớp chớp mắt: "Giữ bí mật. ""......"Sau đó Tịch phu nhân không phục, lại đi hỏi Chu Chu, con bé lại học theo bộ dáng bụng đen của Tịch tiên sinh nháy mắt với cô, cũng nói: "Giữ bí mật. "Tịch phu nhân hừ hừ hai tiếng: "Vậy mẹ cũng giữ bí mật. "Chu Chu bò đến bên cạnh Tịch phu nhân, chớp chớp hai mắt tò mò: "Bí mật gì ạ? ""Con đoán xem." Tịch phu nhân ôm bé con vào trong ngực, "Nhìn ánh mắt mẹ đoán đi. "Chu Chu nhìn trái nhìn phải cũng không nhìn ra cái gì, cuối cùng nói: "Vậy con trao đổi bí mật với mẹ có được không? "Tịch phu nhân gian kế thực hiện được khó khăn lắc đầu: "Không được, bí mật này của mẹ đặc biệt quan trọng, không thể tùy tiện nói cho con biết. "Chu Chu nhìn trái nhìn phải, không phát hiện Tịch tiên sinh, vội vàng ghé vào bên tai Tịch phu nhân nói ra bí mật của cô bé và ba: "Ba nói muốn tổ chức sinh nhật cho mẹ, nhưng không thể cho mẹ biết, phải cho mẹ ngạc nhiên. "Tịch phu nhân ý vị thâm trường à một tiếng."Bây giờ tới mẹ"Tịch phu nhân cười, vuốt bụng mình nhỏ giọng nói: "Bí mật của mẹ chính là muốn cho con một đứa em"[..][Phần còn lại của chương bị khóa, mong độc giả thông cảm!]