Tác giả:

KIX  tổ chức ngầm lớn nhất toàn thế giới, không chỉ trong mà ngoài nước, tổ chức này cũng có mặt ở khắp các nước trên thế giới thậm chí còn có người của họ gài vào trong bộ máy chính phủ. Người đứng đầu tổ chức có tên là Hắc Vân đó là điều duy nhất mà mọi người  biết còn tướng mạo ra sao thì hoàn  toàn không một ai biết, chỉ một vài thủ lĩnh cấp cao trung thành mới biết được mặt người này. "RẦM" một tiếng động mạnh phát ra ở một khu nhà bỏ hoang phát ra, một đám người mặc áo đen đi vào kèm theo là một người, thân tàn ma dại trên người thì đủ loại vết thương lớn nhỏ. "Qùy xuống" Vừa nói dứt lời thì gã mặc áo đen đằng sau đã đánh ngay vào chân hắn, làm hắn đã đứng không vững giờ còn có lực mạnh tác động vào khiến hắn ngã xuống  nền đất. "Hắc tổng người đã đến" Một tên khác cúi đầu bảo với người đang ngồi uống rượu trên ghế. "Là hắn" Giọng nói lạnh lùng được nữ nhân cất lên làm cho người đứng cạnh dù nhiệt độ bình thường cũng cảm thấy lạnh sống lưng. "Vâng là hắn"  Tên thuộc hạ dù rất…

Chương 33

Vợ NhặtTác giả: LỳKIX  tổ chức ngầm lớn nhất toàn thế giới, không chỉ trong mà ngoài nước, tổ chức này cũng có mặt ở khắp các nước trên thế giới thậm chí còn có người của họ gài vào trong bộ máy chính phủ. Người đứng đầu tổ chức có tên là Hắc Vân đó là điều duy nhất mà mọi người  biết còn tướng mạo ra sao thì hoàn  toàn không một ai biết, chỉ một vài thủ lĩnh cấp cao trung thành mới biết được mặt người này. "RẦM" một tiếng động mạnh phát ra ở một khu nhà bỏ hoang phát ra, một đám người mặc áo đen đi vào kèm theo là một người, thân tàn ma dại trên người thì đủ loại vết thương lớn nhỏ. "Qùy xuống" Vừa nói dứt lời thì gã mặc áo đen đằng sau đã đánh ngay vào chân hắn, làm hắn đã đứng không vững giờ còn có lực mạnh tác động vào khiến hắn ngã xuống  nền đất. "Hắc tổng người đã đến" Một tên khác cúi đầu bảo với người đang ngồi uống rượu trên ghế. "Là hắn" Giọng nói lạnh lùng được nữ nhân cất lên làm cho người đứng cạnh dù nhiệt độ bình thường cũng cảm thấy lạnh sống lưng. "Vâng là hắn"  Tên thuộc hạ dù rất… Ánh sáng ban mai của ngày mới chiếu rọi vào căn phòng rộng rãi, quần áo đều nằm rải rác ở xung quanh căn phòng trên chiếc giường rộng lớn hai cơ thể đang ôm chặt lấy nhau say trong giấc ngủ. Tố Như nằm gọn trong vòng tay ấm áp của Hắc Vân, đêm hôm qua có lẽ là đêm mà cả hai đầu ngủ rất ngon sau khoảng thời gian dài xa cách. Ánh sáng dịu dàng chiếu dọi vào mặt cô khiến đôi lông mày của cô nhíu lại vào nhau cô từ từ mở hai đôi mi cứ dính chặt lấy nhau của mình ra mãi mắt cô mới mở ra hết cỡ được. Vừa tỉnh lại một loạt hình ảnh cuồng nhiệt của đêm qua đầu ùa về như lũ trong trí não cô khiến mặt cô đỏ bừng lên bây giờ cô lại còn nằm trong vòng tay nàng nữa điều này lại còn làm cô ngượng hơn. Cô nhẹ nhành thoát khỏi vòng tay nàng rồi đứng dậy nhưng cô chỉ vừa chuyển động một cái thì hạ thân lập tức cảm thấy một trận đau rát phát ra chạy thẳng lên đỉnh đầu cô, cô vẫn quyết định rời đi trước khi nàng tỉnh dậy nhưng vừa đứng được vài giây chân cô đã vô lực ngã xuống, ngay lúc này một bàn tay ôm chặt lấy eo cô kéo vào lòng mình để cơ thể mỏng manh của của cô không tiếp xúc với mặt đất lạnh lẽo."Vợ yêu! Em tính chạy trốn chị tiếp sao"Nàng ôm chặt lấy cơ thể nhỏ bé của người mình yêu vào trong lòng nhẹ nhàng truyền vào tai cô những hơi thở ấm nóng của mình cô cố thoát ra khỏi vòng tay của nàng."Chị nên quên chuyện tối qua đi và coi như chưa có chuyện gì xảy ra cả"Tố Như gỡ tay của nàng ra khỏi người mình nhưng cô càng cố gỡ ra Hắc Vân lại càng ôm chặt hơn."Tại sao lúc đó em lại bỏ chị mà đi""Vì tôi hết yêu chị rồi"Nàng nghe những lời này phát ra từ miệng cô tim nàng k khỏi đau đớn, nàng quay cô lại đối diện với mình rồi ép cô nhìn thẳng vào mắt nàng."Em nói lại lần nữa cho chị nghe"Cô có thể nói ra những lời đó tim cô cũng đau lắm chứ nhưng khi đối diện với nàng nhìn thẳng vào ánh mắt u buồn đó thì thật sự cổ họng cô không nói lên lời nào. Tố Như cố tránh né ánh mắt của nàng để không phải đối diện với nó. Hắc Vân ôm chặt lấy cô vào lòng khiến cô từ bối rối đến bất ngờ."Em không cần phải lo lắng, dù em có là thành vuên của SEAL đi chăng nữa thì trái tim chị vẫn chỉ có em"Cô nghe nàng nói như vậy lại càng ngạc nhiên hơn. Cô ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào nàng."Làm sao chị biết""Hì! Em coi thường chồng em quá rồi đấy. Chỉ là vài cái thông tin mật sao làm khó được chị""Như vậy cũng không được, nếu em còn bên chị thì chị sẽ bị nguy hiểm hơn thế nữa bọn em còn được lệnh phải bắt chị bằng mọi giá dù...dù là phải gϊếŧ chị đi chăng nữa cũng phải bắt được. Nếu thật sự phải đối đầu với chị rồi gây tổn thương đến e...m...em sợ mình sẽ không chịu đựng được đâu. Vậy nên thì tốt nhất...."Cô đang nói thì lập tức bị môi nàng chặn lại, môi nàng dính chặt lấy môi cô, không để cô nói dù chỉ là một lời. Nụ hôn nhẹ nhàng chấn an tâm tư cô, nàng chuyển lên hôn mí mắt cô và giúp cô lau đi nước mắt xong ôm nhẹ lấy cô vỗ về."Chị biết em sợ gì nhưng em đừng sợ có chị đây rồi. Chị có thể đối diện với mọi sóng gió của cuộc đời này những sẽ không thể chịu đựng được cảm giác không có em""Chị cũng không quan tâm em là ai chị chỉ quan tâm một điều em là vợ chị là người mà chị không thể sống thiếu được.Hắc Vân nói những lời khiến trái tim cô mềm nhũn ra, nước mắt cô không kiềm chế được mà cứ chảy ra nhưng lại không phải là những giọt nước mắt đau thương như nãy mà là những giọt mắt hạnh phúc. Cô ôm chặt lấy nàng ở im trong ngực nàng mà khóc nức nở, nàng ôm chặt lấy cô mà vỗ về."E...m...em nhớ chị"Cô ngồi trong lòng nàng khóc không dứt, nàng ôm chặt lấy cô vỗ về."Chị cũng rất nhớ em"Nàng nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt của cô đi rồi đặt lên môi cô một nụ hôn sâu. Lưỡi nàng lần tìm lưỡi cô quấn chặt, hai chiếc lưỡi quấn chặt lấy nhau tạo ra những tiếng động ướŧ áŧ. Nàng đẩy cô xuống nằm xuống giường rồi tiến đế hôn tiếp lên môi cô. Tay nàng không an phận nghịch ngợm cặp ngực của cô, Tố Như bị nàng kíƈɦ ŧɦíƈɦ đến không chịu được mà khẽ rên lên thành tiếng."Vân...ư... không được... tối qua em bị... chị ăn sạch đến nỗi giờ không đứng nổi rồi...ah"Hắc Vân xoa bóp mạnh hơn cổ họng cô từ van xin chuyển sang những tiếng rên dứt quãng."Vk chị muốn"Cô nhìn vào nàng đôi mắt đã bị du͙ƈ vọиɠ nhấn chìm và bao phủ toàn bộ của nàng nhưng nàng cẫn cố gắng kiềm chế lại. Cô biết nàng đang rất khó chịu nhưng vì nghĩ cho bản thân cô nên nàng mới không làm gì, cô nhìn nàng với ánh mắt dịu dàng và khẽ gật đầu. Khi được cô chấp thuận nàng vui mừng hôn lên môi cô mộtt nụ hôn nồng nhiệt, nàng lật cô lại để cô nằm sấp xuống dưới giường còn bản thân thì hôn lên lưng cô. Nàng nhìn viết sẹo chạy dài trên lưng cô mà lòng lại xót xa vô cùng. Nàng hôn lên vết sẹo của cô một cách nhẹ nhàng âu yếm nâng niu. Chẳng mấy chốc trên lưng cô đầy những vết hôn đỏ lừ được nàng tạo ra từ tối hôm qua và bây giờ. Tay nàng mon men di duyển xuốn cặp mông của cô và... (Cho mấy bé tưởng tượng tiếp cảnh sau😆😅)P/s: đấy mấy bé cứ kêu là tội Vân giờ thấy Như khổ hơn chưa yêu phải chị công sinh lý tốt😂😂😂Mấy bế có biết phần mềm nào vẽ truyện tranh cho điện thoại không có thì cho xin tên 😘😍

Ánh sáng ban mai của ngày mới chiếu rọi vào căn phòng rộng rãi, quần áo đều nằm rải rác ở xung quanh căn phòng trên chiếc giường rộng lớn hai cơ thể đang ôm chặt lấy nhau say trong giấc ngủ. Tố Như nằm gọn trong vòng tay ấm áp của Hắc Vân, đêm hôm qua có lẽ là đêm mà cả hai đầu ngủ rất ngon sau khoảng thời gian dài xa cách. Ánh sáng dịu dàng chiếu dọi vào mặt cô khiến đôi lông mày của cô nhíu lại vào nhau cô từ từ mở hai đôi mi cứ dính chặt lấy nhau của mình ra mãi mắt cô mới mở ra hết cỡ được. Vừa tỉnh lại một loạt hình ảnh cuồng nhiệt của đêm qua đầu ùa về như lũ trong trí não cô khiến mặt cô đỏ bừng lên bây giờ cô lại còn nằm trong vòng tay nàng nữa điều này lại còn làm cô ngượng hơn. Cô nhẹ nhành thoát khỏi vòng tay nàng rồi đứng dậy nhưng cô chỉ vừa chuyển động một cái thì hạ thân lập tức cảm thấy một trận đau rát phát ra chạy thẳng lên đỉnh đầu cô, cô vẫn quyết định rời đi trước khi nàng tỉnh dậy nhưng vừa đứng được vài giây chân cô đã vô lực ngã xuống, ngay lúc này một bàn tay ôm chặt lấy eo cô kéo vào lòng mình để cơ thể mỏng manh của của cô không tiếp xúc với mặt đất lạnh lẽo.

"Vợ yêu! Em tính chạy trốn chị tiếp sao"

Nàng ôm chặt lấy cơ thể nhỏ bé của người mình yêu vào trong lòng nhẹ nhàng truyền vào tai cô những hơi thở ấm nóng của mình cô cố thoát ra khỏi vòng tay của nàng.

"Chị nên quên chuyện tối qua đi và coi như chưa có chuyện gì xảy ra cả"

Tố Như gỡ tay của nàng ra khỏi người mình nhưng cô càng cố gỡ ra Hắc Vân lại càng ôm chặt hơn.

"Tại sao lúc đó em lại bỏ chị mà đi"

"Vì tôi hết yêu chị rồi"

Nàng nghe những lời này phát ra từ miệng cô tim nàng k khỏi đau đớn, nàng quay cô lại đối diện với mình rồi ép cô nhìn thẳng vào mắt nàng.

"Em nói lại lần nữa cho chị nghe"

Cô có thể nói ra những lời đó tim cô cũng đau lắm chứ nhưng khi đối diện với nàng nhìn thẳng vào ánh mắt u buồn đó thì thật sự cổ họng cô không nói lên lời nào. Tố Như cố tránh né ánh mắt của nàng để không phải đối diện với nó. Hắc Vân ôm chặt lấy cô vào lòng khiến cô từ bối rối đến bất ngờ.

"Em không cần phải lo lắng, dù em có là thành vuên của SEAL đi chăng nữa thì trái tim chị vẫn chỉ có em"

Cô nghe nàng nói như vậy lại càng ngạc nhiên hơn. Cô ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào nàng.

"Làm sao chị biết"

"Hì! Em coi thường chồng em quá rồi đấy. Chỉ là vài cái thông tin mật sao làm khó được chị"

"Như vậy cũng không được, nếu em còn bên chị thì chị sẽ bị nguy hiểm hơn thế nữa bọn em còn được lệnh phải bắt chị bằng mọi giá dù...dù là phải gϊếŧ chị đi chăng nữa cũng phải bắt được. Nếu thật sự phải đối đầu với chị rồi gây tổn thương đến e...m...em sợ mình sẽ không chịu đựng được đâu. Vậy nên thì tốt nhất...."

Cô đang nói thì lập tức bị môi nàng chặn lại, môi nàng dính chặt lấy môi cô, không để cô nói dù chỉ là một lời. Nụ hôn nhẹ nhàng chấn an tâm tư cô, nàng chuyển lên hôn mí mắt cô và giúp cô lau đi nước mắt xong ôm nhẹ lấy cô vỗ về.

"Chị biết em sợ gì nhưng em đừng sợ có chị đây rồi. Chị có thể đối diện với mọi sóng gió của cuộc đời này những sẽ không thể chịu đựng được cảm giác không có em"

"Chị cũng không quan tâm em là ai chị chỉ quan tâm một điều em là vợ chị là người mà chị không thể sống thiếu được.

Hắc Vân nói những lời khiến trái tim cô mềm nhũn ra, nước mắt cô không kiềm chế được mà cứ chảy ra nhưng lại không phải là những giọt nước mắt đau thương như nãy mà là những giọt mắt hạnh phúc. Cô ôm chặt lấy nàng ở im trong ngực nàng mà khóc nức nở, nàng ôm chặt lấy cô mà vỗ về.

"E...m...em nhớ chị"

Cô ngồi trong lòng nàng khóc không dứt, nàng ôm chặt lấy cô vỗ về.

"Chị cũng rất nhớ em"

Nàng nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt của cô đi rồi đặt lên môi cô một nụ hôn sâu. Lưỡi nàng lần tìm lưỡi cô quấn chặt, hai chiếc lưỡi quấn chặt lấy nhau tạo ra những tiếng động ướŧ áŧ. Nàng đẩy cô xuống nằm xuống giường rồi tiến đế hôn tiếp lên môi cô. Tay nàng không an phận nghịch ngợm cặp ngực của cô, Tố Như bị nàng kíƈɦ ŧɦíƈɦ đến không chịu được mà khẽ rên lên thành tiếng.

"Vân...ư... không được... tối qua em bị... chị ăn sạch đến nỗi giờ không đứng nổi rồi...ah"

Hắc Vân xoa bóp mạnh hơn cổ họng cô từ van xin chuyển sang những tiếng rên dứt quãng.

"Vk chị muốn"

Cô nhìn vào nàng đôi mắt đã bị du͙ƈ vọиɠ nhấn chìm và bao phủ toàn bộ của nàng nhưng nàng cẫn cố gắng kiềm chế lại. Cô biết nàng đang rất khó chịu nhưng vì nghĩ cho bản thân cô nên nàng mới không làm gì, cô nhìn nàng với ánh mắt dịu dàng và khẽ gật đầu. Khi được cô chấp thuận nàng vui mừng hôn lên môi cô mộtt nụ hôn nồng nhiệt, nàng lật cô lại để cô nằm sấp xuống dưới giường còn bản thân thì hôn lên lưng cô. Nàng nhìn viết sẹo chạy dài trên lưng cô mà lòng lại xót xa vô cùng. Nàng hôn lên vết sẹo của cô một cách nhẹ nhàng âu yếm nâng niu. Chẳng mấy chốc trên lưng cô đầy những vết hôn đỏ lừ được nàng tạo ra từ tối hôm qua và bây giờ. Tay nàng mon men di duyển xuốn cặp mông của cô và... (Cho mấy bé tưởng tượng tiếp cảnh sau😆😅)

P/s: đấy mấy bé cứ kêu là tội Vân giờ thấy Như khổ hơn chưa yêu phải chị công sinh lý tốt😂😂😂

Mấy bế có biết phần mềm nào vẽ truyện tranh cho điện thoại không có thì cho xin tên 😘😍

Vợ NhặtTác giả: LỳKIX  tổ chức ngầm lớn nhất toàn thế giới, không chỉ trong mà ngoài nước, tổ chức này cũng có mặt ở khắp các nước trên thế giới thậm chí còn có người của họ gài vào trong bộ máy chính phủ. Người đứng đầu tổ chức có tên là Hắc Vân đó là điều duy nhất mà mọi người  biết còn tướng mạo ra sao thì hoàn  toàn không một ai biết, chỉ một vài thủ lĩnh cấp cao trung thành mới biết được mặt người này. "RẦM" một tiếng động mạnh phát ra ở một khu nhà bỏ hoang phát ra, một đám người mặc áo đen đi vào kèm theo là một người, thân tàn ma dại trên người thì đủ loại vết thương lớn nhỏ. "Qùy xuống" Vừa nói dứt lời thì gã mặc áo đen đằng sau đã đánh ngay vào chân hắn, làm hắn đã đứng không vững giờ còn có lực mạnh tác động vào khiến hắn ngã xuống  nền đất. "Hắc tổng người đã đến" Một tên khác cúi đầu bảo với người đang ngồi uống rượu trên ghế. "Là hắn" Giọng nói lạnh lùng được nữ nhân cất lên làm cho người đứng cạnh dù nhiệt độ bình thường cũng cảm thấy lạnh sống lưng. "Vâng là hắn"  Tên thuộc hạ dù rất… Ánh sáng ban mai của ngày mới chiếu rọi vào căn phòng rộng rãi, quần áo đều nằm rải rác ở xung quanh căn phòng trên chiếc giường rộng lớn hai cơ thể đang ôm chặt lấy nhau say trong giấc ngủ. Tố Như nằm gọn trong vòng tay ấm áp của Hắc Vân, đêm hôm qua có lẽ là đêm mà cả hai đầu ngủ rất ngon sau khoảng thời gian dài xa cách. Ánh sáng dịu dàng chiếu dọi vào mặt cô khiến đôi lông mày của cô nhíu lại vào nhau cô từ từ mở hai đôi mi cứ dính chặt lấy nhau của mình ra mãi mắt cô mới mở ra hết cỡ được. Vừa tỉnh lại một loạt hình ảnh cuồng nhiệt của đêm qua đầu ùa về như lũ trong trí não cô khiến mặt cô đỏ bừng lên bây giờ cô lại còn nằm trong vòng tay nàng nữa điều này lại còn làm cô ngượng hơn. Cô nhẹ nhành thoát khỏi vòng tay nàng rồi đứng dậy nhưng cô chỉ vừa chuyển động một cái thì hạ thân lập tức cảm thấy một trận đau rát phát ra chạy thẳng lên đỉnh đầu cô, cô vẫn quyết định rời đi trước khi nàng tỉnh dậy nhưng vừa đứng được vài giây chân cô đã vô lực ngã xuống, ngay lúc này một bàn tay ôm chặt lấy eo cô kéo vào lòng mình để cơ thể mỏng manh của của cô không tiếp xúc với mặt đất lạnh lẽo."Vợ yêu! Em tính chạy trốn chị tiếp sao"Nàng ôm chặt lấy cơ thể nhỏ bé của người mình yêu vào trong lòng nhẹ nhàng truyền vào tai cô những hơi thở ấm nóng của mình cô cố thoát ra khỏi vòng tay của nàng."Chị nên quên chuyện tối qua đi và coi như chưa có chuyện gì xảy ra cả"Tố Như gỡ tay của nàng ra khỏi người mình nhưng cô càng cố gỡ ra Hắc Vân lại càng ôm chặt hơn."Tại sao lúc đó em lại bỏ chị mà đi""Vì tôi hết yêu chị rồi"Nàng nghe những lời này phát ra từ miệng cô tim nàng k khỏi đau đớn, nàng quay cô lại đối diện với mình rồi ép cô nhìn thẳng vào mắt nàng."Em nói lại lần nữa cho chị nghe"Cô có thể nói ra những lời đó tim cô cũng đau lắm chứ nhưng khi đối diện với nàng nhìn thẳng vào ánh mắt u buồn đó thì thật sự cổ họng cô không nói lên lời nào. Tố Như cố tránh né ánh mắt của nàng để không phải đối diện với nó. Hắc Vân ôm chặt lấy cô vào lòng khiến cô từ bối rối đến bất ngờ."Em không cần phải lo lắng, dù em có là thành vuên của SEAL đi chăng nữa thì trái tim chị vẫn chỉ có em"Cô nghe nàng nói như vậy lại càng ngạc nhiên hơn. Cô ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào nàng."Làm sao chị biết""Hì! Em coi thường chồng em quá rồi đấy. Chỉ là vài cái thông tin mật sao làm khó được chị""Như vậy cũng không được, nếu em còn bên chị thì chị sẽ bị nguy hiểm hơn thế nữa bọn em còn được lệnh phải bắt chị bằng mọi giá dù...dù là phải gϊếŧ chị đi chăng nữa cũng phải bắt được. Nếu thật sự phải đối đầu với chị rồi gây tổn thương đến e...m...em sợ mình sẽ không chịu đựng được đâu. Vậy nên thì tốt nhất...."Cô đang nói thì lập tức bị môi nàng chặn lại, môi nàng dính chặt lấy môi cô, không để cô nói dù chỉ là một lời. Nụ hôn nhẹ nhàng chấn an tâm tư cô, nàng chuyển lên hôn mí mắt cô và giúp cô lau đi nước mắt xong ôm nhẹ lấy cô vỗ về."Chị biết em sợ gì nhưng em đừng sợ có chị đây rồi. Chị có thể đối diện với mọi sóng gió của cuộc đời này những sẽ không thể chịu đựng được cảm giác không có em""Chị cũng không quan tâm em là ai chị chỉ quan tâm một điều em là vợ chị là người mà chị không thể sống thiếu được.Hắc Vân nói những lời khiến trái tim cô mềm nhũn ra, nước mắt cô không kiềm chế được mà cứ chảy ra nhưng lại không phải là những giọt nước mắt đau thương như nãy mà là những giọt mắt hạnh phúc. Cô ôm chặt lấy nàng ở im trong ngực nàng mà khóc nức nở, nàng ôm chặt lấy cô mà vỗ về."E...m...em nhớ chị"Cô ngồi trong lòng nàng khóc không dứt, nàng ôm chặt lấy cô vỗ về."Chị cũng rất nhớ em"Nàng nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt của cô đi rồi đặt lên môi cô một nụ hôn sâu. Lưỡi nàng lần tìm lưỡi cô quấn chặt, hai chiếc lưỡi quấn chặt lấy nhau tạo ra những tiếng động ướŧ áŧ. Nàng đẩy cô xuống nằm xuống giường rồi tiến đế hôn tiếp lên môi cô. Tay nàng không an phận nghịch ngợm cặp ngực của cô, Tố Như bị nàng kíƈɦ ŧɦíƈɦ đến không chịu được mà khẽ rên lên thành tiếng."Vân...ư... không được... tối qua em bị... chị ăn sạch đến nỗi giờ không đứng nổi rồi...ah"Hắc Vân xoa bóp mạnh hơn cổ họng cô từ van xin chuyển sang những tiếng rên dứt quãng."Vk chị muốn"Cô nhìn vào nàng đôi mắt đã bị du͙ƈ vọиɠ nhấn chìm và bao phủ toàn bộ của nàng nhưng nàng cẫn cố gắng kiềm chế lại. Cô biết nàng đang rất khó chịu nhưng vì nghĩ cho bản thân cô nên nàng mới không làm gì, cô nhìn nàng với ánh mắt dịu dàng và khẽ gật đầu. Khi được cô chấp thuận nàng vui mừng hôn lên môi cô mộtt nụ hôn nồng nhiệt, nàng lật cô lại để cô nằm sấp xuống dưới giường còn bản thân thì hôn lên lưng cô. Nàng nhìn viết sẹo chạy dài trên lưng cô mà lòng lại xót xa vô cùng. Nàng hôn lên vết sẹo của cô một cách nhẹ nhàng âu yếm nâng niu. Chẳng mấy chốc trên lưng cô đầy những vết hôn đỏ lừ được nàng tạo ra từ tối hôm qua và bây giờ. Tay nàng mon men di duyển xuốn cặp mông của cô và... (Cho mấy bé tưởng tượng tiếp cảnh sau😆😅)P/s: đấy mấy bé cứ kêu là tội Vân giờ thấy Như khổ hơn chưa yêu phải chị công sinh lý tốt😂😂😂Mấy bế có biết phần mềm nào vẽ truyện tranh cho điện thoại không có thì cho xin tên 😘😍

Chương 33