Xin chào quý bạn và các vị đang đọc "Nhật Ký Cô Nàng Nam Châm". Mình tên là Hàn Bối Ngọc. Năm nay mình bước sang tuổi trăng tròn là tuổi 15 đó các bạn à. Nói thật không phải khoe mình cứ bị xinh ý thế nên các bạn nam cứ bị thích mình ý. Các bạn cứ tưởng tượng đi, giả dụ mấy bạn nam là những thanh sắt còn mình là Nam Châm thế nên các bạn ấy cứ bu vào mình ý. Thế nên mình mới được gọi là cô nàng Nam Châm. Mình cao 1m60. gia đình mình cũng chỉ giàu bình thường thôi. Thế nhưng tạo hoá lại ban ình cái vẻ đẹp trời phú nên mình vẫn vui dù nhà mình không giàu có. Giới thiệu về bản thân như vậy là đủ rồi nhỉ? mình nòi luôn vấn đề chính là hôm nay mình chuyển trường ra Hà Nội học. Mình không thích học ở quê bởi lẽ học sinh ở đó láo lắm. Học ở thành phố thích họn nhiều. Mình cũng nói luôn bố mình là nhà thơ nên bố có làm bài thơ tặng mình như sau:"Ba mốt trừ tám một năm xưa Mùa thu man mát gió diều đưa Sinh nôi một nụ hoa hồng đỏ Con gái của bố đáng yêu chưa?" Hihi mình thích nhất câu cuối đó…
Chương 13: Chương 13: Sự Trả Thù Không Hoàn Hảo (1)
Nhật Ký Cô Nàng Nam ChâmTác giả: Nhật BunXin chào quý bạn và các vị đang đọc "Nhật Ký Cô Nàng Nam Châm". Mình tên là Hàn Bối Ngọc. Năm nay mình bước sang tuổi trăng tròn là tuổi 15 đó các bạn à. Nói thật không phải khoe mình cứ bị xinh ý thế nên các bạn nam cứ bị thích mình ý. Các bạn cứ tưởng tượng đi, giả dụ mấy bạn nam là những thanh sắt còn mình là Nam Châm thế nên các bạn ấy cứ bu vào mình ý. Thế nên mình mới được gọi là cô nàng Nam Châm. Mình cao 1m60. gia đình mình cũng chỉ giàu bình thường thôi. Thế nhưng tạo hoá lại ban ình cái vẻ đẹp trời phú nên mình vẫn vui dù nhà mình không giàu có. Giới thiệu về bản thân như vậy là đủ rồi nhỉ? mình nòi luôn vấn đề chính là hôm nay mình chuyển trường ra Hà Nội học. Mình không thích học ở quê bởi lẽ học sinh ở đó láo lắm. Học ở thành phố thích họn nhiều. Mình cũng nói luôn bố mình là nhà thơ nên bố có làm bài thơ tặng mình như sau:"Ba mốt trừ tám một năm xưa Mùa thu man mát gió diều đưa Sinh nôi một nụ hoa hồng đỏ Con gái của bố đáng yêu chưa?" Hihi mình thích nhất câu cuối đó… Về phòng học của F1 và BOF (là của Hàn Bối Ngọc và 3 anh bạn thân ý. BOF viết đầy đủ là boys over flower dịch ra tiếng việt là những chàng trai đẹp hơn hoa. F1 và BOF có một phòng riêng. Trong phòng có 5 chiếc bàn nhỏ. 1 Bàn cho gião viên quay mặt xuống dưới lớp. Bốn chiếc bàn còn lại xếp song song hai bên của bàn gião viên. Hàn Bối Ngọc và Tống Vũ Bình ngồi một bên, Sở Anh Trường và Dương Chí Hào ngồi một bên. Mải suy nghĩ kế hoạch trả thù, Bối Ngọc ngồi suy nghĩ mông lung. Tống Vũ Bình thấy chuyện lạ có thật đưa bàn tay ra trước mặt Bối Ngọc mà chém không khí. Kì lạ là cô nàng không hề có một phản ứng gì.Bên kia Sở Anh Trường cười khẽ.Trường: "ÔTTYRM"Hào + Bình: "Là sao?"Trường: "ốm tương tư, yêu rồi mà"Hào rút điện thoại ra định gọi điện.Thì Trường và Bình nói: "gọi ai!"Hào: "gọi cho trung tâm cảnh báo sóng thần"Trường và Bình: "cũng đúng, con Ngọc nhà mình mà tương tư thì chỉ có thể là có sóng thần xảy ra"Nói rồi ai nấy đều gọi ẹ hoặc người nhà: "Mẹ à, mẹ thu sếp kiểu gì đóng gói đồ đạc cẩn thận nha, sắp có sóng thần đấy!" Nói xong dập máy luôn.Lúc này trong đầu Hàn Bối Ngọc loé ra một ý tưởng trả thù Cao Chấn Bảo.Cô vội bật dậy, mấy bạn kia giật thót timCô vội vàng bỏ khỏi lớp và đi đến phòng hiệu trưởng. Đến nơi cô gõ cửa ba tiếng cho có phép lịch sự như là một nàng công chúa của Shinhwa. Chưa kịp nghe tiẽng mời vào cô đã mở cửa ra.HT: "Em tìm thầy có việc gì?" (thầy HT vừa nhìn là biết ngay con gái của bà chủ Shinhwa)Ngọc: "em muốn thầy… đuổi học Cao Chấn Bảo!"HT: "em biết đấy! mẹ của em là người cho Cao Chấn Bảo vào học ở đây, nếu như muốn đuổi em ấy thì chỉ có thể tìm mẹ của em"Ngọc: "Thầy cứ làm đi, còm mẹ của em, cứ để em lo!"HT: "Nếu em đã nói vậy thì được rồi, em có thể về lớp, sắp vào lớp rồi đó!"Ngọc mỉm cười cúi chào thầy HT đi về lớp. Loa của trường thông báo: "Nhà trường thông báo chính thức cắt học bổng của Cao Chấn Bảo và đuổi học em!"Ngọc nghe vậy thì mỉm cười thoả mãn điều kiện.Hôm nay, Ngọc về luôn, không thèm nói với ai một câu.Bình gọi cho ngọc, có tiếng tổng đài nói: "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang bày mưu tính kế, quý khách vui lòng gọi lại sau kẻo làm mất thời gian của thuê bao"……………………………… (còn tiếp)
Về phòng học của F1 và BOF (là của Hàn Bối Ngọc và 3 anh bạn thân ý. BOF viết đầy đủ là boys over flower dịch ra tiếng việt là những chàng trai đẹp hơn hoa. F1 và BOF có một phòng riêng. Trong phòng có 5 chiếc bàn nhỏ. 1 Bàn cho gião viên quay mặt xuống dưới lớp. Bốn chiếc bàn còn lại xếp song song hai bên của bàn gião viên. Hàn Bối Ngọc và Tống Vũ Bình ngồi một bên, Sở Anh Trường và Dương Chí Hào ngồi một bên. Mải suy nghĩ kế hoạch trả thù, Bối Ngọc ngồi suy nghĩ mông lung. Tống Vũ Bình thấy chuyện lạ có thật đưa bàn tay ra trước mặt Bối Ngọc mà chém không khí. Kì lạ là cô nàng không hề có một phản ứng gì.Bên kia Sở Anh Trường cười khẽ.
Trường: "ÔTTYRM"
Hào + Bình: "Là sao?"
Trường: "ốm tương tư, yêu rồi mà"
Hào rút điện thoại ra định gọi điện.
Thì Trường và Bình nói: "gọi ai!"
Hào: "gọi cho trung tâm cảnh báo sóng thần"
Trường và Bình: "cũng đúng, con Ngọc nhà mình mà tương tư thì chỉ có thể là có sóng thần xảy ra"
Nói rồi ai nấy đều gọi ẹ hoặc người nhà: "Mẹ à, mẹ thu sếp kiểu gì đóng gói đồ đạc cẩn thận nha, sắp có sóng thần đấy!" Nói xong dập máy luôn.
Lúc này trong đầu Hàn Bối Ngọc loé ra một ý tưởng trả thù Cao Chấn Bảo.
Cô vội bật dậy, mấy bạn kia giật thót tim
Cô vội vàng bỏ khỏi lớp và đi đến phòng hiệu trưởng. Đến nơi cô gõ cửa ba tiếng cho có phép lịch sự như là một nàng công chúa của Shinhwa. Chưa kịp nghe tiẽng mời vào cô đã mở cửa ra.
HT: "Em tìm thầy có việc gì?" (thầy HT vừa nhìn là biết ngay con gái của bà chủ Shinhwa)
Ngọc: "em muốn thầy… đuổi học Cao Chấn Bảo!"
HT: "em biết đấy! mẹ của em là người cho Cao Chấn Bảo vào học ở đây, nếu như muốn đuổi em ấy thì chỉ có thể tìm mẹ của em"
Ngọc: "Thầy cứ làm đi, còm mẹ của em, cứ để em lo!"
HT: "Nếu em đã nói vậy thì được rồi, em có thể về lớp, sắp vào lớp rồi đó!"
Ngọc mỉm cười cúi chào thầy HT đi về lớp. Loa của trường thông báo: "Nhà trường thông báo chính thức cắt học bổng của Cao Chấn Bảo và đuổi học em!"
Ngọc nghe vậy thì mỉm cười thoả mãn điều kiện.
Hôm nay, Ngọc về luôn, không thèm nói với ai một câu.
Bình gọi cho ngọc, có tiếng tổng đài nói: "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang bày mưu tính kế, quý khách vui lòng gọi lại sau kẻo làm mất thời gian của thuê bao"
……………………………… (còn tiếp)
Nhật Ký Cô Nàng Nam ChâmTác giả: Nhật BunXin chào quý bạn và các vị đang đọc "Nhật Ký Cô Nàng Nam Châm". Mình tên là Hàn Bối Ngọc. Năm nay mình bước sang tuổi trăng tròn là tuổi 15 đó các bạn à. Nói thật không phải khoe mình cứ bị xinh ý thế nên các bạn nam cứ bị thích mình ý. Các bạn cứ tưởng tượng đi, giả dụ mấy bạn nam là những thanh sắt còn mình là Nam Châm thế nên các bạn ấy cứ bu vào mình ý. Thế nên mình mới được gọi là cô nàng Nam Châm. Mình cao 1m60. gia đình mình cũng chỉ giàu bình thường thôi. Thế nhưng tạo hoá lại ban ình cái vẻ đẹp trời phú nên mình vẫn vui dù nhà mình không giàu có. Giới thiệu về bản thân như vậy là đủ rồi nhỉ? mình nòi luôn vấn đề chính là hôm nay mình chuyển trường ra Hà Nội học. Mình không thích học ở quê bởi lẽ học sinh ở đó láo lắm. Học ở thành phố thích họn nhiều. Mình cũng nói luôn bố mình là nhà thơ nên bố có làm bài thơ tặng mình như sau:"Ba mốt trừ tám một năm xưa Mùa thu man mát gió diều đưa Sinh nôi một nụ hoa hồng đỏ Con gái của bố đáng yêu chưa?" Hihi mình thích nhất câu cuối đó… Về phòng học của F1 và BOF (là của Hàn Bối Ngọc và 3 anh bạn thân ý. BOF viết đầy đủ là boys over flower dịch ra tiếng việt là những chàng trai đẹp hơn hoa. F1 và BOF có một phòng riêng. Trong phòng có 5 chiếc bàn nhỏ. 1 Bàn cho gião viên quay mặt xuống dưới lớp. Bốn chiếc bàn còn lại xếp song song hai bên của bàn gião viên. Hàn Bối Ngọc và Tống Vũ Bình ngồi một bên, Sở Anh Trường và Dương Chí Hào ngồi một bên. Mải suy nghĩ kế hoạch trả thù, Bối Ngọc ngồi suy nghĩ mông lung. Tống Vũ Bình thấy chuyện lạ có thật đưa bàn tay ra trước mặt Bối Ngọc mà chém không khí. Kì lạ là cô nàng không hề có một phản ứng gì.Bên kia Sở Anh Trường cười khẽ.Trường: "ÔTTYRM"Hào + Bình: "Là sao?"Trường: "ốm tương tư, yêu rồi mà"Hào rút điện thoại ra định gọi điện.Thì Trường và Bình nói: "gọi ai!"Hào: "gọi cho trung tâm cảnh báo sóng thần"Trường và Bình: "cũng đúng, con Ngọc nhà mình mà tương tư thì chỉ có thể là có sóng thần xảy ra"Nói rồi ai nấy đều gọi ẹ hoặc người nhà: "Mẹ à, mẹ thu sếp kiểu gì đóng gói đồ đạc cẩn thận nha, sắp có sóng thần đấy!" Nói xong dập máy luôn.Lúc này trong đầu Hàn Bối Ngọc loé ra một ý tưởng trả thù Cao Chấn Bảo.Cô vội bật dậy, mấy bạn kia giật thót timCô vội vàng bỏ khỏi lớp và đi đến phòng hiệu trưởng. Đến nơi cô gõ cửa ba tiếng cho có phép lịch sự như là một nàng công chúa của Shinhwa. Chưa kịp nghe tiẽng mời vào cô đã mở cửa ra.HT: "Em tìm thầy có việc gì?" (thầy HT vừa nhìn là biết ngay con gái của bà chủ Shinhwa)Ngọc: "em muốn thầy… đuổi học Cao Chấn Bảo!"HT: "em biết đấy! mẹ của em là người cho Cao Chấn Bảo vào học ở đây, nếu như muốn đuổi em ấy thì chỉ có thể tìm mẹ của em"Ngọc: "Thầy cứ làm đi, còm mẹ của em, cứ để em lo!"HT: "Nếu em đã nói vậy thì được rồi, em có thể về lớp, sắp vào lớp rồi đó!"Ngọc mỉm cười cúi chào thầy HT đi về lớp. Loa của trường thông báo: "Nhà trường thông báo chính thức cắt học bổng của Cao Chấn Bảo và đuổi học em!"Ngọc nghe vậy thì mỉm cười thoả mãn điều kiện.Hôm nay, Ngọc về luôn, không thèm nói với ai một câu.Bình gọi cho ngọc, có tiếng tổng đài nói: "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang bày mưu tính kế, quý khách vui lòng gọi lại sau kẻo làm mất thời gian của thuê bao"……………………………… (còn tiếp)